Khom Lưng Vì Em

Chương 2



 

Tôi xua tay.

 

Cũng không trách anh ta được, Cận Dữ xuất thân là tay đua xe chuyên nghiệp, nhìn khắp cái thành phố này, chẳng có mấy ai qua mặt được anh về kỹ thuật lái xe.

 

Rất nhanh sau đó, bóng dáng Cận Dữ đã xuất hiện bên ngoài cửa xe.

 

Anh giơ tay, giật mạnh cửa —— Không nhúc nhích.

 

Khóe mắt tôi liếc thấy, sắc mặt người kia lập tức thay đổi.

 

"Tô Vãn, anh cho em một phút, mở cửa ra."

 

"Không mở thì anh đập vỡ kính đấy."

 

Bên này tôi còn chưa kịp lên tiếng, Cận Dữ đã bắt đầu đếm ngược.

 

Tôi biết tính người này, xưa nay nói được làm được, hơn nữa, ra tay tuyệt đối còn tàn nhẫn hơn cả lời nói.

 

Anh đếm chưa đến một nửa, tôi đã bất mãn hạ cửa kính xe xuống.

 

"Có chuyện gì?"

 

Tôi nhíu mày nhìn anh.

 

"Có."

 

Cận Dữ thò tay vào mở cửa xe, sau đó đẩy tôi lùi vào trong, tự mình ngồi vào ghế.

 

"Sốt à?"

 

Người này cứ chằm chằm nhìn vào miếng dán hạ sốt trên trán tôi, vừa giơ tay lên, dùng mu bàn tay áp vào sau gáy tôi để dò nhiệt độ.

 

"Nóng thế này."

 

Anh cau mày, không chút khách sáo ra lệnh cho tài chuyên của tôi: "Lái xe đến khu biệt thự T.ử Vi."

 

Tài xế sửng sốt, theo bản năng quay đầu nhìn tôi.

 

Tôi bị anh làm cho phiền lòng, nhích người sang một bên: "Tôi đang sốt, đến nhà anh làm gì?"

 

Khu biệt thự T.ử Vi là khu biệt thự cao cấp nhất thành phố này, căn nhà Cận Dữ thường ở cũng nằm bên đó.

 

Cận Dữ liếc tôi một cái, bực dọc nói: "Còn có thể làm gì nữa, gọi lão Trần đến khám bệnh cho em chứ sao. Sức khỏe vốn đã yếu, lại còn luôn không chịu uống t.h.u.ố.c."

 

Lão Trần là bác sĩ riêng của Cận Dữ, vì cùng chung chí hướng nên sau này hai người thành anh em tốt.

 

Tôi định cãi lại, nhưng đầu váng vất dữ dội.

 

Anh chàng tài xế ghế trước biết thân phận của Cận Dữ, bị anh quát tháo hai tiếng liền ngoan ngoãn lái xe đi.

 

Mà vị tiểu thiếu gia họ Cận này tùy hứng cũng thật sự không giống người thường —— Chiếc xe phiên bản giới hạn toàn cầu cứ thế bị anh vứt lăn lóc bên lề đường. Tiệc sinh nhật của anh, khách mời toàn là những nhân vật có m.á.u mặt trong thành phố, tiệc mới diễn ra được một nửa, anh đã ném lại đống hỗn độn, nói đi là đi thẳng.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Tôi muốn mắng một câu đồ tùy hứng, nhưng vừa há miệng thì cổ họng đã khô khốc.

 

Trong cơn mơ màng, cảm giác có người thở dài trên đỉnh đầu tôi, hung dữ mắng một câu gì đó, sau đó ôm tôi vào lòng, nhưng động tác lại nhẹ nhàng đến lạ kỳ.

 

...

 

Mơ màng, dường như có người đút t.h.u.ố.c cho tôi uống.

 

Lại dường như có người đang thay quần áo cho tôi, theo bản năng tôi đẩy tay đối phương ra, mắng Cận Dữ hai câu, đồng thời cảnh cáo anh rằng chúng tôi đã chia tay rồi.

 

Nhưng khi mở mắt ra, người đang thay đồ cho tôi trước mặt lại là dì bảo mẫu nhà Cận Dữ.

 

Ngay sau đó, ngoài cửa vang lên tiếng c.h.ử.i thề của Cận Dữ: "Mẹ kiếp đã sốt đến mức này rồi mà còn bày đặt chú trọng."

 

Tôi hơi buồn cười, nhưng đầu vẫn nóng hầm hập choáng váng, vừa nhắm mắt lại đã chìm vào giấc ngủ.

 

Phần 4

 

Phù sinh như mộng, hà tất phải vội vàng? Cứ thong dong mà sống, cứ nhẹ nhàng mà qua. Vui lòng không mang truyện đi nơi khác set vip kiếm tiền. Khi truyện được mua bản quyền các bạn vui lòng bình luận bên dưới để team gỡ truyện nhé. Team thuộc hội toàn thanh niên hơi lớn tuổi nên tốc độ ra truyện hơi chậm nha quý vị.

Hôm sau tỉnh lại, tôi đang nằm trên giường của Cận Dữ.

 

Còn vị tiểu thiếu gia nhà họ Cận tối hôm qua vừa mới đứng mắng c.h.ử.i Tô Nhan trước mặt bao người, giờ phút này lại đang cuộn tròn ngủ trên chiếc sofa nhỏ trong phòng.

 

Tôi sờ tay lên trán, có lẽ đã hạ sốt rồi. Trong phòng rất yên tĩnh.

 

Giường của Cận Dữ rất thoải mái, cơn sốt cao qua đi khó tránh khỏi mệt mỏi, tôi lười trỗi dậy, cứ thế chống khuỷu tay đ.á.n.h giá Cận Dữ.

 

Người này dáng người cao ráo chân dài, co ro trên chiếc sofa nhỏ trông có vẻ khá chật vật. Anh ngủ cũng không yên giấc cho lắm, mi tâm hơi nhíu lại, hàng mi dài thỉnh thoảng lại khẽ rung động, tựa như lúc nào cũng có thể tỉnh giấc.

 

Trước đây tôi thật sự không nghĩ tới, sau khi chia tay với Cận Dữ, lại còn có thể "qua đêm" với anh như thế này.

 

Đang mải suy nghĩ m.ô.n.g lung, Cận Dữ cách đó không xa đột nhiên mở choàng mắt.

 

Anh chống tay ngồi dậy khỏi sofa, đầu tiên là vươn vai thư giãn gân cốt, sau đó nhướng mày nhìn tôi.

 

"Tô Vãn, muốn nhìn thì cứ nhìn đàng hoàng, nhìn trộm thì tính là gì."

 

Tôi né tránh ánh mắt: "Đồ ngốc."

 

Ước chừng, đi khắp cái thành phố này cũng không tìm ra được mấy người dám mắng thẳng mặt Cận Dữ như tôi.

 

Ngược lại là Cận Dữ. Anh ta bị tôi mắng đến ngẩn người, cuối cùng nghiến răng nghiến lợi lầm bầm một câu: "Cậy được chiều mà kiêu."

 

Đúng vậy. Ỷ vào sự sủng ái của Cận Dữ nên không biết sợ là gì. Chẳng phải là tôi sao.

 

Cận Dữ từ sofa bước tới, hỏi tôi tiệc hôm qua rốt cuộc là chuyện thế nào, tại sao đứa con gái riêng kia lại cầm thiệp mời của tôi vào cửa.

 

Tôi chớp mắt, cảm thấy dăm ba câu không thể nói rõ ràng được, hơi lười mở miệng.

 

Đang lúc suy nghĩ xem nên qua loa với anh thế nào, thì cánh cửa phòng ngủ của Cận Dữ bỗng nhiên bị đá tung từ bên ngoài ——