Khom Lưng Vì Em

Chương 23



 

Thế nhưng, kẻ mạnh miệng như anh.

 

Hai tiếng sau, trên chiếc giường trong phòng ngủ, anh ôm chầm lấy tôi từ phía sau, vùi mặt vào hõm cổ tôi cọ cọ ——

 

"Tô Vãn, anh bóc hạt dẻ dỗ ngọt em rồi đấy nhé."

 

"Từ nay về sau em đừng hung dữ với anh nữa, được không?"

 

(Kết thúc toàn văn)

 

Khom Lưng Vì Em: Nhật Ký Của Tô Mộ (Phiên Ngoại)

 

Thắp đèn vào mộng: Em là bí mật rực rỡ nhất của anh

 

1

 

Tôi có một cuốn nhật ký, bên trong viết chi chít những dòng tâm sự.

 

Nếu phải khái quát lại, thì chỉ có thể thu gọn trong hai chữ: Tô Vãn.

 

Em ấy là em gái tôi. Nhưng chúng tôi không hề có chung dòng m.á.u.

 

Trong ký ức tuổi thơ của tôi không hề có sự tồn tại của người mẹ, bố tôi bảo, bà ấy đã vứt bỏ hai bố con tôi bỏ trốn theo người đàn ông khác từ khi tôi còn rất nhỏ.

 

Mỗi lần nhắc đến mẹ tôi, bố đều uống say bí tỉ, rồi đỏ mắt c.h.ử.i rủa.

 

Còn ấn tượng của tôi về bố, cũng dừng lại hoàn toàn vào năm tôi bảy tuổi.

 

Năm đó, bố tôi vì trượng nghĩa cứu người mà mất mạng. Người ông cứu, chính là bố của Tô Vãn.

 

Bố Tô nhận tôi làm con nuôi, đưa tôi về nhà. Hơn mười năm trôi qua, tôi vẫn nhớ như in ánh mắt đầu tiên khi nhìn thấy Tô Vãn.

 

Cô bé năm sáu tuổi, mặc chiếc váy kẻ sọc sạch sẽ, làn da trắng như sứ, đôi mắt to tròn như chú nai con.

 

Em ấy nắm lấy vạt váy chạy đến trước mặt tôi, cất giọng non nớt gọi tôi một tiếng: "Anh trai".

Phù sinh như mộng, hà tất phải vội vàng? Cứ thong dong mà sống, cứ nhẹ nhàng mà qua. Vui lòng không mang truyện đi nơi khác set vip kiếm tiền. Khi truyện được mua bản quyền các bạn vui lòng bình luận bên dưới để team gỡ truyện nhé. Team thuộc hội toàn thanh niên hơi lớn tuổi nên tốc độ ra truyện hơi chậm nha quý vị.

 

Lúc đó tôi còn chưa hiểu chuyện gì, nhưng trái tim đã tan chảy đi quá nửa.

 

Nhà Tô Vãn rất rộng, nhưng lại vô cùng quạnh hiu. Căn biệt thự ba tầng, chỉ có lác đác vài người chúng tôi ở.

 

Tôi và Tô Vãn ở tầng hai, bố mẹ Tô Vãn ở tầng ba, nhưng thực tế, bố Tô rất ít khi về nhà. Căn biệt thự rộng lớn, ngoại trừ dì giúp việc đến dọn dẹp vào ban ngày, thì chỉ có ba người chúng tôi.

 

Mẹ Tô tính tình lạnh nhạt, cao ngạo, thậm chí rất ít khi bước xuống lầu.

 

Tô Vãn rất cô đơn, nên tôi luôn dốc hết sức mình để bầu bạn cùng em.

 

Em ấy rất ỷ lại vào tôi, từ tận đáy lòng coi tôi như anh trai ruột.

 

Tôi cũng rất thích em ấy.

 

Thế nhưng.

 

Sự yêu thích này, lại trôi qua cùng thời gian, lớn dần theo những tháng ngày chung sống, mà từ từ biến chất.

 

Tôi lớn hơn em hai tuổi, cũng bước vào tuổi dậy thì sớm hơn em, hiểu được ý nghĩa của hai từ "yêu thích" sớm hơn em.

 

Khi đó tôi vẫn còn ngây ngô mờ mịt, nhưng cũng hiểu ra rằng, hóa ra hai chữ "yêu thích" này, là bị động. Tôi không khống chế được bản thân mình.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Tôi vô số lần tự nhắc nhở bản thân, tôi là con nuôi của nhà họ Tô, là anh trai của Tô Vãn. Tôi không nên động tâm.

 

Thế nhưng, trái tim lại không nghe theo lý trí.

 

Tôi không dám nói cho em biết, chỉ có thể lặng lẽ ngắm nhìn em, ngắm nhìn nàng công chúa bé nhỏ của tôi từng chút một lớn lên.

 

Cô bé da trắng như sứ năm nào, đã trưởng thành.

 

Em kế thừa hoàn hảo sự kiêu ngạo của mẹ Tô, nhưng lại bớt đi vài phần thanh lãnh và cao ngạo của bà.

 

Tô Vãn sống rất thông suốt, trong thế giới của em, đen trắng rõ ràng, yêu hay không yêu cũng vĩnh viễn phân định rạch ròi.

 

Cho nên.

 

Tôi càng hạ quyết tâm, vùi chôn đoạn tình cảm không thể thốt nên lời ấy mãi mãi nơi đáy lòng, những lúc thực sự không nhịn được nữa, sẽ trút cả vào những trang nhật ký.

 

Năm tháng tích cóp, cuốn nhật ký dày cộm thế mà cũng dần được lấp đầy.

 

Tôi đặt nó trong tủ quần áo, cất giữ thật cẩn thận.

 

2

 

Có đôi khi, tôi cũng cảm thấy may mắn vì thân phận con nuôi của mình, để có thể ở bên cạnh em suốt ngần ấy năm.

 

Tôi nhìn em yêu đương, nhìn em chia tay.

 

Nhìn em, gặp được Cận Dữ. Vị tiểu thiếu gia nhà họ Cận vang danh khắp thành phố.

 

Thế nhưng, mẹ của Cận Dữ lại không thích Vãn Vãn. Nhà họ Cận gia thế đồ sộ, trong mắt Cận mẫu, bố Tô cùng lắm cũng chỉ là một gã trọc phú.

 

Nhưng tôi không bao giờ ngờ được, có một ngày, tôi lại trở thành điểm yếu của Vãn Vãn.

 

Tôi bị người do Cận mẫu phái đến bắt đi, bà ta dùng tôi để uy h.i.ế.p Vãn Vãn một mình đến đó. Tôi chỉ được nhìn thấy em đúng một lần, rồi em đã bị đưa sang căn phòng khác.

 

Tôi bị trói tay trói chân, không biết ở phía bên kia em đang phải trải qua những chuyện gì.

 

Tôi vùng vẫy, tôi gào thét. Trái tim co thắt dữ dội.

 

Nhưng lại chẳng thể làm được gì.

 

Sợi dây thừng thô ráp cứa rách tay chân tôi, rướm m.á.u, miếng giẻ nhét c.h.ặ.t trong miệng, chặn đứng mọi âm thanh của tôi.

 

Trái tim tôi đang rỉ m.á.u.

 

Không biết đã trôi qua bao lâu.

 

Cảnh sát đến.

 

Cô gái mà tôi đã cẩn thận nâng niu bảo vệ suốt bao năm qua, khi được cứu ra, trên người dính đầy những thứ dơ bẩn, đôi mắt trong veo thuở nào đã phủ một tầng xám xịt.

 

Điều duy nhất đáng mừng là, em không bị thương tật gì.

 

Nhưng, dẫu vậy, Cận mẫu vẫn không hề phải chịu bất kỳ sự trừng phạt nào của pháp luật, nhà họ Cận ở thành phố này có thể nói là một tay che trời.