"Mẹ Tô qua đời. Vãn Vãn không khóc, em rất bình tĩnh lo liệu hậu sự cho mẹ, thế nhưng, 1 giờ sáng, em trốn dưới gốc cây trong vườn khóc suốt 37 phút. Tôi biết giờ phút này em không muốn ai làm phiền, nên tôi trước sau không xuất hiện. Em khóc dưới gốc cây, còn trong tim tôi như đang trút một cơn mưa rào."
"Vãn Vãn đang yêu. Đối phương danh tiếng rất lớn, tôi đã gặp cậu ta, đúng là mẫu người mà Vãn Vãn thích. Và tôi cũng nhìn thấy ánh mắt cậu ta khi nhìn Vãn Vãn, xác định cậu ta thật sự thích em. Bởi vì ánh mắt đó, mỗi khi tôi nhìn Vãn Vãn, tôi đã từng thấy vô số lần được phản chiếu qua đồng t.ử của chính mình."
"Tôi, Vãn Vãn và Cận Dữ sống chung dưới một mái nhà. Vị tiểu thiếu gia họ Cận này, dường như cũng không đáng ghét như trong lời đồn, một kẻ bên ngoài ngang ngược ngạo mạn, khi ở bên Vãn Vãn lại biết làm nũng với em, nhìn lại thấy có chút đáng yêu."
"Vì Vãn Vãn, dần dần tôi nhìn Cận Dữ cũng thuận mắt hơn rất nhiều. Nghĩ đến chuyện sau này cô gái tôi thích sẽ gả cho một người đàn ông mà tôi nhìn thuận mắt, như vậy tự dưng lại cảm thấy trong lòng dường như cũng không quá đau khổ. Đương nhiên, vẫn có một chút ghen tị, chỉ một chút thôi."
"Trái tim đau quá... Cảm giác sắp thở không nổi nữa. Cơ thể dường như đã đến giới hạn rồi. Tôi không biết, bản thân mình còn có thể ở bên cạnh em bao lâu nữa."
"Hôm nay em mặc một chiếc váy kẻ sọc, trong cơn hoảng hốt, tôi lại nhớ về cô bé b.úp bê Tây Dương năm nào."
Phù sinh như mộng, hà tất phải vội vàng? Cứ thong dong mà sống, cứ nhẹ nhàng mà qua. Vui lòng không mang truyện đi nơi khác set vip kiếm tiền. Khi truyện được mua bản quyền các bạn vui lòng bình luận bên dưới để team gỡ truyện nhé. Team thuộc hội toàn thanh niên hơi lớn tuổi nên tốc độ ra truyện hơi chậm nha quý vị.
"Chỉ còn một tuần nữa là đến sinh nhật tôi. Hãy ước trước một điều nguyện cầu vậy —— Hy vọng Vãn Vãn và Cận Dữ có thể vĩnh viễn ở bên nhau. À không đúng, sinh nhật dường như nên ước một điều liên quan đến bản thân mình chứ nhỉ, vậy hy vọng, cô gái tôi thích, có thể đạt được những gì em ấy muốn, mãi mãi bình an."
...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Thế nhưng, tôi rốt cuộc không thể chờ được đến ngày sinh nhật một tuần sau đó.
Nhưng tôi không hối hận. Sinh nhật mà, qua hay không qua cũng chẳng sao cả.
Quan trọng là, cô gái mà tôi thích, sau này vẫn còn rất nhiều sinh nhật để đón mừng. Cùng với người mà em yêu.
Còn tôi chỉ mong rằng, em có thể làm theo lời tôi dặn, đốt cuốn nhật ký kia đi.
Đừng để em biết rằng, tôi yêu em.
Những tâm tư ấy của tôi, tôi biết, thời gian biết, cuốn nhật ký kia biết.
Còn em thì, không cần phải biết.
(Kết thúc toàn văn)