Khom Lưng Vì Người

Chương 1



Thiếu gia nhà họ Cận mời tôi dự tiệc sinh nhật, nhưng con gái riêng của ba tôi lại tự tiện thay tôi đi.

Tôi không vội, cũng chẳng làm ầm lên, chỉ thản nhiên ngồi trong xe xem kịch vui.

Thiếu gia kiêu ngạo nhà họ Cận trước nay vẫn luôn ngang ngược ném thẳng cả người lẫn túi cô ta ra ngoài.

Có lẽ cô ta còn chưa biết, thiếu gia cao ngạo, nóng nảy của nhà họ Cận ấy, một tháng trước còn rơi nước mắt, cầu xin tôi đừng chia tay.

1

Bộ lễ phục cao cấp tôi chuẩn bị để dự tiệc bị người ta dùng kéo cắt nát tươm, đang tắm dở thì nước nóng lại đột ngột ngừng.

Bị nước lạnh dội bất ngờ, tối đó tôi sốt cao.

Chưa hết…

Thiệp mời dự tiệc mà Cận Dữ đưa tôi đã biến mất.

Không cần nghĩ cũng biết, chắc chắn là do Tô Nhan làm.

Tô Nhan.

Đứa con gái riêng mà ba tôi đón về vào đúng ngày sinh nhật ông ta, giờ đang sống chung dưới một mái nhà với tôi, nhưng vẫn không sửa được cái thói trộm cắp vặt trước đây.

Bà quản gia Ngô mềm mỏng khuyên nhủ mãi, cuối cùng tôi cũng đo nhiệt độ, 39.5 độ.

Không sao, sốt thế này vẫn chưa c.h.ế.t được.

Uống thuốc hạ sốt xong, tôi tùy tiện thay một bộ đồ khác, bảo tài xế trong nhà đưa mình đến khách sạn.

Thiệp mời đã bị lấy cắp, vốn dĩ tôi dự tiệc cũng chỉ để đối phó với ba tôi. Nhưng bây giờ, tôi lại thấy cực kỳ tò mò…

Tô Nhan, lát nữa cô ta sẽ rơi vào tình cảnh nào đây?

E rằng cô ta không biết, Cận Dữ ghét nhất là bị lừa gạt, bị làm thân, và…

Bị người khác tự tiện động chạm.

Anh mắc chứng sạch sẽ, cả về thể chất lẫn tinh thần.

cẻm ơn đã các tình iu đã đọc truyện, iu tui iu truyện thì hãy bình luận đôi câu và ấn theo dõi nhà tui để đọc thêm nhiều truyện hay nhoaaa ❤️‍🔥❤️‍🔥❤️‍🔥

Ấy vậy mà Tô Nhan lại thích động chân động tay nhất. Ở nhà, cô ta đối với Tô Mặc cũng vậy, luôn dùng mấy chiêu dụ dỗ rẻ tiền.

Ví dụ như, mấy lần “vô tình” đụng chạm cơ thể.

May mà Tô Mặc chẳng bao giờ để mắt đến cô ta.

À phải rồi…

Tô Mặc là con nuôi của ba tôi.

2

Trước cửa khách sạn.

Tôi bảo tài xế dừng xe bên đường, chuẩn bị xem một màn kịch hay.

Đầu óc choáng váng, điều hòa trong xe vẫn bật nhưng tôi vẫn lạnh run.

Tài xế vội chạy đi mua miếng dán hạ sốt.

Tôi siết chặt áo khoác, dán miếng hạ sốt lên trán, tựa người vào cửa sổ xe, yếu ớt nhìn ra ngoài.

Xem giờ, cũng sắp đến lúc rồi.

Quả nhiên.

Chưa đầy năm phút, tôi đã được chứng kiến một màn náo nhiệt như mong đợi.

Tô Nhan bị ném cả người lẫn túi ra khỏi khách sạn.

Cận Dữ đứng đứng trên bậc thềm, từ trên cao nhìn xuống cô ta.

Giọng anh theo làn gió truyền tới, vang rõ bên tai tôi.

"Chỉ là một đứa con riêng, cũng dám ăn cắp thiệp mời để bêu xấu bản thân?"

Hai câu sau, tôi nghe không rõ nữa.

Tính khí của Cận Dữ vốn nổi tiếng nóng nảy, huống hồ lần này Tô Nhan lại tự cho mình thông minh, dám lấy thiệp mời của tôi để giả danh vào tiệc.

E rằng hành động mạo danh này càng khiến anh tức giận hơn.

Ngoài xe.

Sắc mặt Tô Nhan vô cùng khó coi, nhưng cô ta không dám cãi lại một lời.

Không còn cách nào khác, so với nhà họ Cận, gia đình chúng tôi chẳng khác nào hạng xoàng xĩnh, không đủ tư cách đặt chân vào giới thượng lưu.

Hôm nay Tô Nhan đã mất hết mặt mũi, cũng chỉ có thể cắn răng chịu đựng.

Có lẽ cô ta vẫn chưa hay biết.

Người đàn ông đang đứng trên cao nhìn xuống cô ta lúc này, chính là người yêu cũ mà tôi đã chia tay hơn một tháng trước.

Một tháng trước, thiếu gia cao ngạo, nóng nảy của nhà họ Cận còn cúi mình trước mặt tôi, nhẹ giọng cầu xin tôi đừng rời đi.3

Đang xem kịch vui thì tự dưng bị kéo vào.

Cận Dữ vô tình ngước lên, ánh mắt anh chạm thẳng vào tôi.

Chỉ hai giây sau, một giọng nói quen thuộc vang lên.

"Tô Vãn!"

Không ổn rồi.

Tôi nhíu mày, lập tức kéo cửa xe lên, quay đầu giục tài xế: "Đi mau!"

Tài xế rất nghe lời, chỉ là tay lái hơi kém.

Cận Dữ gần như đã chạy đến trước đầu xe, trong khi tài xế của tôi còn loay hoay khởi động.

Khoảng cách chưa đầy nửa mét.

Qua lớp kính xe, tôi và Cận Dữ đối mắt nhau.

Rồi chiếc xe từ từ lăn bánh, để lại anh đứng đó.

Tâm trạng tôi khá tốt.

Đi qua một con phố, tôi mở bình giữ nhiệt, uống một ngụm nước.

Nhưng…

Nước còn chưa kịp nuốt xuống, giọng tài xế thấp giọng báo: "Tiểu thư, hình như thiếu gia Cận đang đuổi theo."

Tôi quay đầu nhìn.

Quả nhiên.

Chiếc xe phía sau bám sát không rời.

Chiếc Rolls-Royce hồng phấn chói mắt ấy gần như đã trở thành biểu tượng của Cận Dữ.

Nhiệt độ trong xe dường như tăng lên vài phần.

Tôi xoa nhẹ thái dương nhức nhối, dặn: "Cắt đuôi anh ta."

Phía trước, giọng tài xế trẻ hơi run: "Tiểu thư, tôi… sẽ cố gắng…"

Nhưng đúng là chỉ có thể cố gắng mà thôi.

Cuối cùng, xe của chúng tôi vẫn bị Cận Dữ ép dừng lại.

Tên này đúng là có tiền liền làm càn.

Chiếc xe thể thao trị giá hàng chục triệu cứ thế bị anh lái như xe đua, ngang nhiên ép xe tôi dừng giữa đường.

Dừng xe xong, tài xế của tôi khổ sở quay đầu lại: "Tiểu thư, tôi…"

Tôi xua tay.

Cũng chẳng thể trách cậu ta được.

Cận Dữ là tay đua chuyên nghiệp, trong thành phố này, số người có thể thắng được anh trên đường đua không quá năm ngón tay.

Rất nhanh.

Bóng dáng Cận Dữ xuất hiện ngay bên cửa xe.

Anh vươn tay, kéo mạnh cửa xe…

Không nhúc nhích.

Tôi thấy sắc mặt anh tối sầm lại.

"Tô Vãn, tôi cho em một phút, mở cửa."

"Không mở thì tôi đập vỡ kính."

Tôi còn chưa lên tiếng, Cận Dữ đã bắt đầu đếm ngược.

Tôi biết, người này nói được làm được. Mà làm, thì luôn tàn nhẫn hơn lời nói.

Anh còn chưa đếm đến một nửa, tôi đã khó chịu hạ cửa kính xuống.

"Có chuyện gì?"

Tôi nhíu mày nhìn anh.

"Có."

Cận Dữ vươn tay mở cửa xe, đẩy tôi vào trong, rồi tự mình ngồi xuống cạnh tôi.

"Sốt à?"

Anh nhìn miếng dán hạ sốt trên trán tôi, nhíu mày, đưa tay áp lên sau gáy tôi để kiểm tra nhiệt độ.

"Nóng thế này."


Bạn đang đọc truyện trên Truyenhoan.com