Khom Lưng Vì Người

Chương 4



Người ba ban nãy còn im lặng nhíu mày chẳng nói một lời, lúc này lại trưng ra vẻ mặt giận dữ, quát tôi ngày càng không ra thể thống gì.

Cùng bị mắng còn có cả Tô Mặc vừa chắn trước mặt tôi.

7

Tôi bị nhốt trong phòng, không được phép ra ngoài.

Nhưng Tô Mặc lại trèo cửa sổ vào.

Tôi vội chạy tới đỡ Tô Mặc. Anh ấy đúng là điên rồi, phòng của chúng tôi đều ở tầng hai, mà bệnh tim bẩm sinh của anh ấy rất nghiêm trọng, bình thường còn không thể vận động mạnh, huống chi là làm mấy chuyện nguy hiểm thế này.

Trong căn phòng bị khóa, Tô Mặc nhìn chằm chằm vào bên má trái vừa bị đánh của tôi, đôi mày nhíu chặt.

Anh ấy vốn không giỏi ăn nói.

Nhìn một lúc lâu, cuối cùng cũng chỉ thốt ra một câu: "Sao ông ấy nỡ chứ?"

Tôi cười cười, cũng chẳng để tâm.

Mặt vẫn còn sưng, nhưng đã sớm không thấy đau nữa rồi.

Ba tôi? Ông ta đương nhiên là nỡ. Tôi cũng đâu phải con gái duy nhất của ông ta.

Tô Nhan ở ngoài kia dù luôn mang danh con riêng nhưng lại là hòn ngọc quý trên tay ông ta.

Vì sao à?

Bởi vì con mụ Trang Văn Huệ đã mòn mỏi đợi chờ suốt mười mấy năm kia là kẻ mà ba tôi coi là tình yêu đích thực của đời mình.

Còn tôi và mẹ, chúng tôi chẳng qua chỉ là hòn đá ngáng chân trên con đường đi đến hạnh phúc của ba mà thôi.

Nhưng ba tôi quên rồi, quên rằng ngày xưa là ai đã ăn nhờ ở đậu bên ngoại của tôi để có được ngày hôm nay.

Tô Mặc mang theo đá lạnh vào, cẩn thận bọc lại rồi giúp tôi chườm lên gương mặt sưng đỏ.

Chúng tôi nói chuyện vu vơ được một lúc, bỗng dưng ngoài hành lang vang lên tiếng bước chân.

Chúng tôi còn chưa kịp phản ứng, cánh cửa vốn bị khóa trái đã bị mở ra.

Tô Mặc thậm chí không có thời gian để trốn đi.

Chúng tôi ngồi song song trên sofa, ngẩng đầu nhìn lên…

Lại là Cận Dữ.

Phía sau anh là ba tôi đang cười nịnh nọt một cách cẩn trọng.

Nụ cười của Cận Dữ cứng lại bên khóe miệng, ánh mắt giao với tôi, trong đáy mắt anh thoáng qua rất nhiều cảm xúc.

Ngạc nhiên, sững sờ, giận dữ.

Tôi âm thầm thở dài, ở trong lòng đếm ngược ba giây.

Quả nhiên.

Vừa đếm đến ba, Cận Dữ liền bùng nổ.

"Tô Mặc, hai người khóa cửa làm gì trong phòng vậy? Thiếu một chân chơi bài hả?"

8

Phía sau Cận Dữ, sắc mặt ba tôi gần như trắng bệch.

Cũng đúng thôi.

Trong mắt ông ta, việc có thể bám được vào vị thiếu gia nhà họ Cận này chẳng khác nào tổ tiên tích đức. Nhưng ai mà ngờ rằng, ông ta còn chưa kịp bám vào thì việc đã sụp đổ rồi.

Ở góc khuất tầm mắt Cận Dữ, ba tôi điên cuồng nháy mắt ra hiệu.Trên mặt ông ta gần như viết sẵn mấy chữ to tướng: "Đừng chọc vào tổ tông này."

Tôi làm như không thấy ánh mắt gấp gáp ấy, chỉ thản nhiên ngẩng đầu nhìn về phía Cận Dữ.

"Vậy cũng được, anh vừa hay tới, đủ một bàn đấu địa chủ rồi."

Nói xong, tôi quay sang nhìn ba mình.

"Hay là ông cũng tham gia, chúng ta chơi một ván mạt chược?"

Sắc mặt ba tôi và Cận Dữ ai nấy đều khó coi như nhau.

Nhưng đúng lúc bầu không khí đang căng thẳng, Tô Nhan xuất hiện.

Cái người này đúng là có hơi thính của loài chó, có chuyện gì là ở đó ngay.

cẻm ơn đã các tình iu đã đọc truyện, iu tui iu truyện thì hãy bình luận đôi câu và ấn theo dõi nhà tui để đọc thêm nhiều truyện hay nhoaaa ❤️‍🔥❤️‍🔥❤️‍🔥

"Thiếu gia Cận…"

Cô ta cất giọng yếu đuối, ra vẻ đáng thương, dẫm đạp tôi để lấy lòng đối phương.

"Anh đừng tức giận quá. Thật ra em đã sớm phát hiện ra chị và anh Tô Mặc có quan hệ không bình thường. Lần trước trong buổi tiệc, em đã định nói với anh rồi, nhưng mà…"

Tôi nhận lấy túi chườm đá từ tay Tô Mặc, tự mình chườm lên, đồng thời lạnh nhạt bổ sung nốt câu còn dang dở trong lòng…

Nhưng lần trước đã bị anh quăng ra ngoài rồi.

Đúng là mới mẻ thật.

Loại người như Tô Nhan, ăn một lần không nhớ lâu.

Lần trước đã làm loạn đến mức chật vật như thế, vậy mà lần này vẫn dám nhào lên.

Cô ta thật sự nghĩ Cận Dữ là kiểu người có thể bị vài câu ngon ngọt dụ dỗ hay sao?

Người này trời sinh tính ngang bướng, ghét nhất là có kẻ đến trước mặt nói xấu sau lưng.

Quả nhiên.

Vừa dứt lời, Cận Dữ đã quát lên: "Ai cho cô nói chuyện? Ai bảo cô đứng đây sủa bậy hả?"

Tô Nhan sững người, bị mắng đến mức đờ ra.

Tất cả tủi thân đều hiện rõ trên mặt, cô ta chực trào nước mắt. Ba tôi nhìn mà vừa đau lòng, vừa bất đắc dĩ.

Nhưng nếu chỉ vì thế mà chịu bỏ cuộc, vậy thì đã chẳng phải Tô Nhan.

Cô ta không ngốc, sau vài lần bị đập vào tường, cuối cùng cũng hiểu ra rằng ở chỗ Cận Dữ sẽ chẳng thể kiếm được lợi ích gì. Nhưng… dù bản thân không có lợi, cô ta nhất định phải kéo tôi xuống nước.

Vậy nên.

Cô em gái thân yêu của tôi lập tức đổi chiến thuật, không còn trực tiếp nói chuyện với Cận Dữ nữa, mà quay sang nhắm vào tôi.

"Chị à, vừa rồi chị vì anh Tô Mặc mà dội cả chén canh nóng lên đầu em. Ba chỉ muốn chị bình tĩnh lại một chút trong phòng thôi. Nhưng mà chị…"

Cô ta thở dài, tỏ vẻ đau lòng và thất vọng: "Sao chị có thể hẹn hò riêng tư với anh ấy trong phòng được chứ? Dù không có quan hệ huyết thống, anh ấy cũng là anh trai của chúng ta mà!"

Chát…

Tôi còn chưa kịp phản bác, đã có người ra tay giúp.

Cận Dữ quay người, tát cho cô ta một bạt tai.

"Tôi chưa bao giờ đánh phụ nữ, cô là người đầu tiên đấy."

Dứt lời, anh còn khiêu khích liếc nhìn ba tôi lúc này đang hoảng hốt che chở Tô Nhan vào trong ngực, ánh mắt kia như muốn nói: Ông muốn bênh con gái ông? Vậy có muốn ăn một tát luôn không?

Dù có là kẻ phất lên sau một đêm, ba tôi cũng đã lăn lộn trên thương trường bao năm. Nếu ngay cả chút nhãn lực này cũng không có, e rằng đã chẳng thể sống sót đến bây giờ.

Chỉ thấy ông ta nghiến răng, nặn ra nụ cười giả lả, vừa mắng Tô Nhan không hiểu chuyện, vừa kéo cô ta rời đi.


Bạn đang đọc truyện trên Truyenhoan.com