Nàng ta ngây người.
Tiếng xì xào xung quanh cũng ngưng bặt.
Ta rút tay về, giọng nói vẫn dịu dàng như cũ.
“Chỉ là lần sau, nếu muốn thứ gì, cứ nói thẳng với ta.”
“Đồ của ta, muội muội muốn, chẳng lẽ ta lại không cho sao?”
Lời này nghe như chiều chuộng, nhưng rơi vào tai người có tâm thì ý nghĩa đã khác rồi.
Sắc mặt Thẩm Nguyệt Nhu hết trắng lại đỏ, đỏ rồi lại trắng.
Nàng ta muốn biện giải, nhưng lời ta nói không một kẽ hở, nếu nàng ta còn cãi nữa, ngược lại sẽ khiến việc tự tiện lấy đồ bị chứng thực.
“Ta, ta không có...”
Nước mắt nàng ta lăn xuống.
“Là điện hạ hắn...”
“Ta biết.”
Ta ngắt lời nàng ta, lấy khăn tay lau nước mắt cho nàng ta.
“Điện hạ thương muội, tặng đồ cho muội là chuyện nên làm.”
“Chỉ là cây bộ diêu này là lễ cập kê của ta, ý nghĩa khác biệt.”
“Sau này nếu muội muốn đeo, vẫn nên đổi cây khác thì hơn.”
Nói rồi, ta nhẹ nhàng tháo cây bộ diêu xuống.
Nàng ta cứng cổ không dám động.
Ta nắm cây bộ diêu trong tay, thân trâm bằng vàng đỏ cấn đến lòng bàn tay đau nhói.
Sau đó ta xoay người, đi về phía hồ sen cách đó không xa.
“Tỷ tỷ!”
Thẩm Nguyệt Nhu nhận ra ta muốn làm gì, thất thanh kêu lên.
Ta dừng bước, quay đầu nhìn nàng ta, mỉm cười.
Rồi giơ tay,
ném cây bộ diêu xuống hồ.
Một tiếng động khẽ vang lên, ánh vàng chìm vào làn nước biếc, biến mất không thấy nữa.
Khắp vườn tĩnh lặng như tờ.
Ta đi trở lại trước mặt Thẩm Nguyệt Nhu, đưa khăn tay trả lại nàng ta.
“Bẩn rồi, muội tự lau đi.”
Nói xong, ta không nhìn nàng ta nữa, xoay người rời đi.
Đi rất xa rồi, vẫn có thể nghe thấy phía sau tiếng khóc nén lại, cùng tiếng bàn tán ngày càng lớn.
Xuân Đường đi theo sau ta, giọng run run.
“Cô nương... người làm như thế, e là Thái t.ử điện hạ sẽ nổi giận...”
Ta nhàn nhạt nói, “Giận thì cứ giận.”
“Hắn có thể làm gì ta?”
4
Ta ngồi trong lương đình ở ngự hoa viên nửa canh giờ.
Xuân Đường lo đến đi tới đi lui.
“Cô nương, hay là chúng ta đi thỉnh an Hoàng hậu nương nương đi?”
“Hôm nay dù sao cũng là yến tiệc do nương nương mở mà...”
Ta nhón một miếng điểm tâm.
“Không vội.”
“Đợi người nên tới đến rồi hẵng đi.”
Lời vừa dứt, đã nghe thấy tiếng bước chân.
Lý Diễm đến rồi.
Sắc mặt hắn trầm đến mức như có thể nhỏ ra nước, phía sau còn có Thẩm Nguyệt Nhu mắt đỏ sưng húp.
Hắn đứng ngoài đình, giọng lạnh như băng.
“Thẩm Hoài Cẩm.”
“Lại đây.”
Ta không động, ngẩng mắt nhìn hắn.
“Điện hạ có việc gì?”
Có lẽ hắn chưa từng bị ta chống đối như thế, ánh mắt lập tức trở nên âm trầm.
“Ta bảo nàng lại đây.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Ta đặt miếng điểm tâm xuống, phủi vụn bánh trên tay, lúc này mới thong thả đứng dậy đi tới.
“Điện hạ có gì dặn dò?”
Hắn nhìn chằm chằm ta, từng chữ từng chữ một:
“Vừa rồi, nàng ném cây bộ diêu của Nguyệt Nhu đi?”
Ta sửa lời hắn.
“Điện hạ nói sai rồi.”
“Cây bộ diêu đó là của ta, ta chỉ xử lý đồ vật của chính mình mà thôi.”
Hắn cười lạnh.
“Của nàng?”
“Ta tặng cho nàng ta, thì nó là của nàng ta.”
“Vậy sao?”
“Vậy điện hạ có còn nhớ, ban đầu cây bộ diêu ấy được tặng cho ai không?”
Hắn cứng họng.
Năm ngoái ta cập kê, ở trong cung của Hoàng hậu, chính tay hắn cài cây bộ diêu ấy lên tóc ta, nói:
“Cẩm nhi cập kê rồi, sau này sẽ là Thái t.ử phi của ta.”
Khi đó, trong mắt hắn có ánh sáng, có ý cười, có dịu dàng mà ta không hiểu được.
Về sau mới biết, đêm đó Thẩm Nguyệt Nhu ở phủ khóc nháo suốt một đêm, nói hắn tặng bộ diêu cho ta là tát vào mặt nàng ta.
Vì thế ngày hôm sau hắn liền đền cho nàng ta một cây còn tốt hơn.
Hắn hít sâu một hơi, như đang cố sức đè nén cơn giận.
“Thẩm Hoài Cẩm, hôm nay nàng chỗ nào cũng nhằm vào Nguyệt Nhu, rốt cuộc là muốn làm gì?”
Ta nhìn sang Thẩm Nguyệt Nhu sau lưng hắn.
Nàng ta c.ắ.n môi, nước mắt chực rơi mà chưa rơi, đáng thương biết bao.
“Muội muội nói ta nhằm vào muội sao?”
Ta dịu giọng hỏi.
Nàng ta co rúm người lại, nép ra sau lưng Lý Diễm, nhỏ giọng nói:
“Không, không có...”
“Tỷ tỷ không nhằm vào ta.”
“Là ta không nên đeo cây bộ diêu đó...”
Lời này còn độc hơn cả trực tiếp cáo trạng.
Quả nhiên Lý Diễm càng nổi giận hơn.
“Thẩm Hoài Cẩm, nàng nhìn xem nàng đã dọa Nguyệt Nhu thành ra thế nào rồi!”
Trò này, kiếp trước ta đã xem quá nhiều.
Mỗi một lần, ta đều điên cuồng biện giải, mỗi một lần đều đổi lấy sự chán ghét sâu hơn từ hắn.
Lần này, ta không muốn diễn nữa.
Ta bình tĩnh nhìn hắn.
“Nếu điện hạ cho rằng ta đã dọa muội ấy, vậy ta xin nhận lỗi.”
Ta khẽ phúc thân về phía Thẩm Nguyệt Nhu.
“Muội muội, xin lỗi.”
Thẩm Nguyệt Nhu ngây người.
Lý Diễm cũng ngây người.
Ta đứng thẳng dậy, tiếp tục nói:
“Nhưng nếu điện hạ cảm thấy ta sẽ dọa sợ muội ấy, vậy sau này các dịp cung yến gia yến, ta nên tránh mặt thì hơn.”
“Miễn đến ngày nào đó muội ấy lại khóc, lại thành ra ta dọa.”
Nói rồi, ta quay sang Lý Diễm.
“Nếu điện hạ không còn chuyện gì khác, thần nữ xin đi thỉnh an Hoàng hậu nương nương trước.”
“Đứng lại.”
Hắn gọi ta.
Ta dừng bước.
Hắn đi đến trước mặt ta, đứng rất gần, gần đến mức ta có thể ngửi thấy mùi long diên hương quen thuộc trên người hắn.
Kiếp trước, ta yêu nhất mùi hương ấy, cảm thấy đó là mùi hương tôn quý và dễ ngửi nhất thiên hạ.
Hiện tại, chỉ thấy ghê tởm.
“Thẩm Hoài Cẩm, nàng gây ra một màn này, chẳng phải chỉ là để ta chú ý đến nàng sao?”