Không Làm Thái Tử Phi

Chương 1: 1



 

Ta vốn là đích nữ nhà họ Tần, từ thuở nhỏ đã được dạy dỗ rằng phải ôn nhu hiền thục, đoan trang cẩn trọng, hết thảy cũng chỉ vì gả vào Đông Cung, trở thành một vị Thái t.ử phi khuôn thước.

 

Suốt mười hai năm, ta học quy củ, học lễ nghi, học nhẫn nhịn, học cách cúi đầu rũ mắt trước mặt Hoàng hậu.

 

Ấy vậy mà ngày thánh chỉ từ hôn ban xuống, Thái t.ử chẳng hề cho ta dẫu chỉ một lời giải thích, chỉ sai một tiểu tư đưa tới một bức thư.

 

Trên lá thư ấy chỉ vỏn vẹn bốn chữ: Nàng không xứng nữa.

 

Ta nhìn mình trong gương đồng thật lâu, rồi giật mạnh cây trâm phượng hoàng trên tóc xuống, thay một bộ kỵ trang.

 

Ba tháng trôi qua, trên đường phố kinh thành xuất hiện thêm một vị Đại tiểu thư nhà họ Tần cưỡi ngựa quất roi, ra vào tự do chốn t.ửu lâu trà quán.

 

Lại thêm ba tháng nữa, trên nền đá xanh lạnh buốt ngoài Ngự thư phòng của Hoàng thượng, có một vị Thái t.ử y phục xộc xệch đang quỳ.

 

Thái giám tổng quản khẽ ló đầu nhìn qua, quay vào cúi đầu bẩm báo: “Đã quỳ sáu canh giờ rồi ạ, đầu gối đều rớm m.á.u, nói là xin Hoàng thượng ban lại một đạo thánh chỉ tứ hôn.”

 

Hoàng thượng lật một trang tấu chương, đầu cũng chẳng buồn ngẩng lên: “Nó coi thánh chỉ của trẫm là cái gì, muốn từ hôn là từ, muốn xin lại là xin sao?”

 

Khi thánh chỉ từ hôn đến phủ họ Tần, ta đang luyện bưng trà.

 

Trong chén sứ Thanh Hoa đựng trà nóng bảy phần, bưng trong tay chẳng được run, cũng chẳng được sánh ra ngoài, cổ tay chẳng được để cao, mắt chẳng được ngước lên.

 

Ma ma giáo dưỡng đứng ngay bên cạnh ta, lấy thước trúc đè lên vai ta.

 

“Tần cô nương, ngày sau vào Đông Cung, Thái t.ử điện hạ là trời cao, Hoàng hậu nương nương là đất dày, cô nương phải học cho được cách cúi đầu.”

 

Ta đã cúi đầu như thế suốt mười hai năm.

 

Từ thuở sáu tuổi đến năm mười tám tuổi, lưng ta vươn thẳng hơn cả tường cung, nhưng đầu ta, mãi mãi phải cúi thấp nửa tấc.

 

Tiền sảnh chợt truyền tới một hồi ồn ào.

 

Sóng nước trong chén trà khẽ rung lên một nhịp.

 

Ma ma khẽ nhíu mày.

 

“Bưng cho vững.”

 

Ta giữ vững tay.

 

Ngay khoảnh khắc sau, quản sự bên cạnh phụ thân ta chạy tới hành lang, sắc mặt trắng bệch chẳng còn chút huyết sắc.

 

“Đại cô nương, trong cung có thánh chỉ tới.”

 

Ta chậm rãi đặt chén trà xuống, thay váy lụa đỏ thẫm, quỳ ở chính sảnh Tần phủ.

 

Thái giám truyền chỉ đọc chậm rãi, từng chữ như nện thẳng xuống nền gạch.

 

“… Tần thị Lệnh Nghi, phẩm hạnh thiếu sót, khó gánh vác trọng trách Đông Cung, nay hủy bỏ hôn ước, kén chọn người hiền thục khác…”

 

Phẩm hạnh thiếu sót.

 

Ta quỳ trên nền đất, đầu ngón tay dán c.h.ặ.t vào nền gạch lạnh buốt.

 

Phụ thân ta, Tần Viễn Sơn, bất chợt ngẩng mạnh đầu lên.

 

“Công công, nhà họ Tần đời đời trung lương, tiểu nữ từ thuở nhỏ nói năng cẩn trọng, làm gì có chuyện phẩm hạnh thiếu sót?”

 

Thái giám truyền chỉ thu thánh chỉ lại, nhạt giọng cười.

 

“Tần đại nhân, lời này, ngài nên đi hỏi Thái t.ử điện hạ.”

 

Mẫu thân bám lấy mép bàn, viền mắt đỏ hoe.

 

Thứ muội của ta, Tần Nhược Hành, đứng ở phía sau lưng bà, cúi gằm mặt xuống nhưng khóe môi nàng ta lại chẳng giấu được nét nhếch lên.

 

Ta đã nhìn thấy hết.

 

Trên cổ tay muội ta đeo một chiếc vòng vàng ròng sáng ch.ói.

 

Đó là dáng thức mà Đông Cung vừa mới ban thưởng ba ngày trước.

 

Chút lửa tàn trong n.g.ự.c ta, chính trong khoảnh khắc ấy, lụi tắt hoàn toàn.

 

Thái giám đi rồi, chính sảnh Tần phủ lặng ngắt như tờ.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Phụ thân tiến tới trước mặt ta, giọng khàn đi:

 

“Lệnh Nghi, cha sẽ vào cung hỏi cho ra lẽ.”

 

“Không cần đâu, phụ thân.”

 

Ta chậm rãi đứng dậy, đầu gối vẫn còn thoáng cứng đờ.

 

Mẫu thân vội tiến tới nắm lấy tay ta thật c.h.ặ.t:

 

“Con đừng gắng gượng, muốn khóc thì cứ khóc đi.”

 

Ta nhìn bà.

 

“Mẫu thân, con khóc rồi, ngài ấy sẽ thu hồi thánh chỉ sao?”

 

Mẫu thân sững người.

 

Ngoài cửa có tiểu tư bước vào, trên tay cầm một phong thư.

 

“Đại cô nương, Đông Cung gửi tới.”

 

Ta nhận lấy thư.

 

Phong thư thậm chí còn cũng chẳng buồn niêm sáp.

 

Ngài ấy ngay cả giữ chút thể diện ngoài mặt cũng lười rồi.

 

Ta mở thư ra.

 

Trên giấy chỉ có bốn chữ.

 

Nàng chẳng xứng nữa.

 

Ta lặng lẽ nhìn chằm chằm bốn chữ ấy, bất giác nhớ lại đêm hội hoa đăng đêm Nguyên Tiêu mười hai năm trước.

 

Tiêu Thừa Cảnh đứng dưới ngọn đèn l.ồ.ng, nói với ta: “Lệnh Nghi, đợi ta làm Thái t.ử, nàng sẽ làm Thái t.ử phi của ta.”

 

Ta đã tin ngài ấy như thế.

 

Kể từ ngày ấy, ta chẳng cưỡi ngựa, chẳng uống rượu, chẳng cười lớn tiếng, chẳng tranh giành với ai, chẳng để gấu váy dính một hạt bụi.

 

Ngài ấy thích một người ngoan ngoãn, ta bèn ngoan ngoãn.

 

Hoàng hậu thích sự đoan trang, ta bèn đoan trang.

 

Quần thần cần danh tiếng hiền thục của Thái t.ử phi, ta bèn mài giũa bản thân thành một món miếng ngọc chẳng còn góc cạnh.

 

Nhưng đến hôm nay, ngài ấy chỉ cho ta bốn chữ.

 

Nàng không xứng nữa.

 

Ta khẽ bật cười.

 

Tần Nhược Hành chợt cất tiếng.

 

“Tỷ tỷ chớ trách điện hạ, Thái t.ử cũng có nỗi khổ trong lòng.”

 

Ta xoay sang nhìn muội ta.

 

Trong mắt nàng ta ngấn đầy lệ, nhưng chiếc vòng trên tay lại sáng đến ch.ói mắt.

 

“Tỷ tỷ những năm nay quá cứng cỏi hiếu thắng, cũng khó trách khiến điện hạ cảm thấy mệt mỏi.”

 

“Nhược Hành!”

 

Phụ thân trầm giọng quở.

 

Tần Nhược Hành liền quỳ xuống.

 

“Nữ nhi lỡ miệng.”

 

Nàng ta quỳ vô cùng nhanh, lệ cũng rơi vô cùng nhanh.

 

Nếu đổi lại là trước kia, ta sẽ mở lời nói đỡ cho nàng ta.

 

Ta sẽ nói muội muội còn nhỏ, vẫn chưa hiểu hết quy củ.