Phụ thân đứng trên bậc thềm, sống lưng vẫn thẳng tắp.
Thấy ta về, ông trước hết nhìn y phục của ta, tiếp đó là nhìn Tạ Nghiên Sơ phía sau ta, cuối cùng ánh mắt đọng lại trên cáng cứu thương khiêng Thanh Đường.
“Sống là tốt rồi.”
Chỉ bốn chữ đó, vành mắt ta lại nóng lên.
Thống lĩnh Cấm quân chắn trước cửa.
“Tần cô nương, Hoàng thượng có lệnh, từ nay trên dưới Tần phủ cấm tự tiện ra vào.”
Ta xoay người nhảy xuống ngựa.
“Ta phụng mệnh Hoàng thượng cho phép điều tra án của Thanh Đường.”
Thống lĩnh lộ vẻ khó xử.
“Tần nhị cô nương vừa khai ra thêm lời khai liên đới đến Tần đại nhân.”
“Mạt tướng cũng chỉ là phụng mệnh hành sự.”
Ta chưa kịp mở miệng, phụ thân đã trầm giọng cất lời:
“Để nó vào.”
“Sau cánh cửa Tần gia, chẳng có nơi nào nó chẳng được vào.”
Thống lĩnh chần chừ giây lát, rồi cũng tránh đường.
Khi bước chân qua ngưỡng cửa, ta mới thực sự hiểu câu nói “trời sập xuống” của Hoàng hậu có ý nghĩa gì.
Hạ nhân trong phủ quỳ rạp la liệt.
Thư phòng bị lục soát lộn xộn.
Bên ngoài từ đường bày biện mấy cái hòm cũ kỹ vừa bị bới ra.
Trong một hòm, chứa mấy tấm lệnh bài cũ của Trấn Bắc quân.
Thứ đó ta nhận ra.
Mười hai năm trước, Tạ gia quân tiến kinh dâng chiến thắng, phụ thân cùng Trấn Bắc hầu vào cung nhận thưởng.
Những tấm lệnh cũ ấy là kỷ vật phế thải Tạ gia tặng lại cho Tần gia, hoàn toàn chẳng có khả năng điều động dù chỉ một binh một tốt.
Nhưng nếu có kẻ cố ý bảo nó có thể điều binh, rồi móc nối với phong mật lệnh đóng ấn Đông Cung kia, thì bấy nhiêu đó là đủ để đẩy cả nhà Tần và Tạ lên đoạn đầu đài.
Ta nhìn phụ thân.
“Là nhị muội khai trong cung?”
Phụ thân gật đầu.
“Nó nói hòm này là do con bảo cha giấu đi.”
Mẫu thân tức đến phát run.
“Nó còn nói con và Tạ thế t.ử qua lại từ lâu, nhà họ Tần và nhà họ Tạ mượn chuyện từ hôn để quấy đục Đông Cung.”
Ta bật lạnh giọng cười một tiếng.
“Nó nói càng ngày càng khoa trương rồi.”
Phụ thân nhìn ta thật lâu.
“Lệnh Nghi, con sợ không?”
Ta lắc đầu.
“Không sợ.”
“Chỉ thấy nực cười.”
“Con trước kia ngày ngày cẩn trọng, chỉ sợ đi sai một bước sẽ hủy hoại cả Tần gia.”
“Đến nay mới hiểu, khi có kẻ muốn hủy Tần gia, con quỳ có vững vàng đến đâu cũng vô dụng.”
Trong mắt phụ thân vụt qua một tia xót xa.
“Là cha để con chịu uất ức quá lâu.”
Ta nhẹ nhàng nói.
“Cha, bây giờ chẳng phải lúc nói những điều này.”
Tạ Nghiên Sơ bước đến trước hòm, cầm lấy một tấm lệnh bài cũ xem xét.
“Mặt sau tấm lệnh này có vết đục bỏ.”
“Lệnh phế thải của quân doanh khi xuất kho, đều phải đục bỏ tâm lệnh.”
Huynh ấy đưa tấm lệnh bài cho thống lĩnh Cấm quân.
“Vật này chẳng thể điều binh.”
Thống lĩnh nhận lấy xem, nét mặt có phần giãn ra.
Nhưng ngay sau đó, một nội thị từ ngoài cửa hớt hải chạy tới.
“Truyền Hoàng thượng khẩu dụ.”
Mọi người quỳ xuống.
Giọng nội thị lanh lảnh, nhưng từng chữ lại lạnh buốt như băng.
“Giao Tần Viễn Sơn cho Binh bộ tạm thời thẩm vấn.”
“Niêm phong Tần phủ.”
“Tần Lệnh Nghi, Tạ Nghiên Sơ liền vào cung đáp lời.”
Mẫu thân gấp gáp túm lấy tay áo phụ thân.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
“Lão gia.”
Phụ thân vỗ nhẹ lên tay bà.
“Đừng sợ.”
Ông nhìn ta thật lâu.
“Lệnh Nghi, cha cả đời này đi ngay đứng thẳng.”
“Nếu có kẻ bắt cha phải cúi đầu nhận tội nhơ, con thay cha nhớ kỹ.”
“Nhà họ Tần chẳng nhận.”
Ta gật đầu thật mạnh.
“Nữ nhi nhớ kỹ.”
Khi phụ thân bị Cấm quân đưa đi, bóng lưng ông vẫn vững như núi.
Nhưng ta biết, ngọn núi đó đang bị kẻ khác dùng đao đục khoét từng tấc một.
Ta cùng Tạ Nghiên Sơ một lần nữa vào cung.
Trên đường, người của Cao Toàn nhỏ giọng báo tin, Tần Nhược Hành vẫn còn sống.
Nàng ta lao đầu vào cột nhưng chỉ bị thương ở trán, khi tỉnh lại thì vừa khóc lóc kể lể vừa một mực khẳng định mọi việc đều là do ta ép buộc.
Nàng ta bảo ta vì ghen tức Thái t.ử chuyển sang sủng ái nàng ta, nên mới lập mưu để kéo cả nàng ta lẫn Đông Cung xuống nước.
Nàng ta còn nói, Tần gia vốn đã sớm bất mãn với Đông Cung, phụ thân lén lút qua lại với Tạ gia vô cùng thân mật.
Nghe xong, ta chỉ thấy nực cười đến cùng cực.
Tạ Nghiên Sơ cưỡi ngựa sát bên ta, chợt nhiên lên tiếng:
“Sau lưng nàng ta có người xúi giục.”
Ta gật đầu.
“Nó chẳng to gan như vậy, tay cũng chẳng dài thế.”
“Nhưng nếu Hoàng hậu đã bị cấm túc, ai có thể để nó mở miệng trong cung?”
Ánh mắt Tạ Nghiên Sơ trầm xuống.
“Đông Cung.”
Ta siết c.h.ặ.t dây cương.
“Tiêu Thừa Cảnh?”
Tạ Nghiên Sơ chẳng đáp lại ngay.
Lát sau, huynh ấy cất lời:
“Thái t.ử chưa chắc đã muốn g.i.ế.c cả nhà họ Tần.”
“Nhưng Đông Cung đâu phải chỉ có một mình Thái t.ử.”
Ta chợt bất giác nhớ lại tên tiểu tư bỏ mạng trước chuồng ngựa bí mật kia.
Nhớ lại nội ấn trong thư phòng Tiêu Thừa Cảnh.
Nhớ lại câu nói trước lúc hôn mê của Thanh Đường: chẳng phải Thái t.ử.
Cung thành hiện ra trước mắt, cổng thành sừng sững tựa hồ miệng thú khép hờ.
Khi ta bước vào Ngự thư phòng, phụ thân đã quỳ giữa điện.
Trên người ông chẳng có gông cùm, nhưng lại khiến người ta ch.ói mắt hơn cả mang gông.
Tiêu Thừa Cảnh đứng một bên, mắt hằn đầy tơ m.á.u.
Tần Nhược Hành dựa dẫm vào vòng tay cung nhân, trán quấn dải băng trắng, thút thít như sắp tắt thở.
Nhìn thấy ta bước vào, nàng ta bèn nghẹn ngào:
“Tỷ tỷ, muội đã nhận tội theo như tỷ nói rồi.”
“Vì sao tỷ vẫn chưa chịu buông tha cho muội?”
Ta chưa kịp cất lời, Tiêu Thừa Cảnh đã quay phắt sang trừng mắt nhìn nàng ta một lúc.
“Nói cho rõ ràng.”
Tần Nhược Hành run rẩy, lệ ngắn dài:
“Điện hạ, tỷ tỷ nói chỉ cần muội nhận tội, tỷ ấy sẽ bảo Tần gia che chở cho muội.”
“Nhưng muội thực sự sợ rồi.”
“Muội sợ tỷ tỷ sau việc này lại xoay sang hãm hại cả điện hạ nữa.”
Ta lẳng lặng xem nàng ta diễn trò.
Rồi ta bước đến trước mặt nàng ta.
“Tần Nhược Hành.”
“Muội có biết Thanh Nhụy vẫn còn sống không?”
Tiếng nức nở của nàng ta im bặt.
Không khí trong điện tức thì biến đổi.
Nhìn khuôn mặt nàng ta tái nhợt dần đi, ta mới chậm rãi cất tiếng:
“Nó đã tỉnh rồi.”