Tiêu Ngọc Minh cũng vừa mới trở về, y vén màn xuống kiệu, quản gia liền vội vàng cầm theo đèn lồng bước tới nghênh đón.
Ánh trăng sáng vằng vặc, khung cảnh trong viện phủ càng hiện ra rõ rệt hơn.
Ta cứ lượn lờ phía sau họ, không xa cũng chẳng gần, định bụng nghe thử xem hai người sẽ nói gì.
“Bẩm đại nhân, ngân khố cùng với vàng bạc thủ sức trong phủ đã chỉnh lý đầy đủ, sổ sách đều ở bên trong ạ.”
Tiêu Ngọc Minh vừa đi vừa lật sổ sách trong tay, nói:
“Quyền quản gia sau này đều giao hết cho phu nhân, chìa khóa ngân khố cũng giao cho nàng ấy giữ, muốn tiêu như thế nào thì tùy nàng ấy thích là được.”
Quản gia ngơ ngác một lúc, dò thám hỏi: “Người mà đại ngài nói chính là... thập bát di nương sao?”
Tiêu Ngọc Minh vặn lại: “Bổn quan xem Khanh Trần như chính thê.”
“Vâng, vâng ạ.”
“Nhớ lấy, nhất định phải là ngân lượng có lai lịch sạch sẽ, đừng làm dơ tay của phu nhân!”
Quản gia vội vàng đáp lời, lại hỏi: “Vậy đại nhân đêm nay có ghé qua phòng của phu nhân không ạ?”
Tiêu Ngọc Minh chắp tay ra sau, ngẩng đầu nhìn trăng, nhẹ giọng nói:
“Sau này nếu ta có về trễ, ngươi cứ đến nói với phu nhân một tiếng, bảo phu nhân nghỉ sớm, không cần phải đợi ta.”
Nghe xong những lời này, lòng ta càng trở nên nặng nề hơn.
Đại gian thần Tiêu Ngọc Minh, vậy mà lại động chân tình với ta sao?
Y không chỉ sủng ái ta, thậm chí còn giao cho ta quyền quản gia nữa, đối với ta luôn nói gì nghe nấy, đôi lúc ta thường nghĩ rốt cuộc mị lực của bản thân từ đâu mà nhiều thế?
Bất giác ta đã đi theo y suốt từ nãy đến giờ, đến tận cửa phòng cũng chẳng hay.