Khống Thiên Ma Công

Chương 9: Chân Long Phương Bắc



Độc Vương và Độc Hậu, hai cái tên đã biến mất khỏi giang hồ từ lâu, tưởng chừng như không còn ai nhớ đến.

Hôm nay, hai danh hiệu đó lại được đọc lên, khiến Tần Phong bất ngờ.

Tần Phong còn nhớ, Liễu Nguyên từng kể rằng: " Bốn mươi năm trước, có hai phu phụ là hai cao thủ sử dụng độc, tự xưng là Độc Vương và Độc Hậu. Người chồng thì phong độ tiêu sái, người vợ cũng là một tuyệt thế mỹ nhân. Nhưng đằng sau hai con người đó, lại là hai con ác quỷ đam mê giết người, dù là người bình thường vô tội bọn họ cũng không tha. Hai phu phụ tung hoành khắp thiên hạ năm nước. Chính ma hai đạo khi gặp đều chỉ có thể đi đường vòng. Chỉ cho đến một ngày, Phổ Đức Thần Tăng vì nhân sĩ giang hồ, sử dụng phật lực vô biên, thu phục hai phu phụ bọn họ. Từ đó, hai cái tên Độc Vương và Độc Hậu biến mất khỏi giang hồ, giống như chưa từng xuất hiện vậy. "

Có thể thấy rằng, nếu như Độc Vương và Độc Hậu một lần nữa xuất hiện trên giang hồ, thì sự sắp xếp thứ hạng trên Giang Hồ Long Hổ Bảng sẽ nhất định phải thay đổi.

Thực lực khi hai phu phụ phối hợp với nhau, đủ sức khiến cho cao thủ trên Tuyệt Thế Bảng cũng phải dè chừng ba phần. Điều này đã được chứng minh từ trận đấu giữa hai phu phụ cùng với Tần Phong.

Chỉ là, theo lời kể của Liễu Nguyên, cả hai phu phụ bọn họ đều thuộc những người có ngoại hình. Nhưng hôm nay, Tần Phong gặp mặt ở đây, lại là hai quái nhân có ngoại hình cực kì ghê tởm.

Không quan tâm nhiều đến nguyên nhân Độc Vương và Độc Hậu trở thành quái vật, Tần Phong lúc này quan tâm hơn tới thuốc giải, quay về giải độc cho đồng bạn của mình.

Sau khi nhận được thuốc giải từ tay tiểu độc thần, Tần Phong ngay lập tức trở về sơn trại của Trình Thế Minh.

Trên đường trở về, Tần Phong không gặp được bất kì một tên sơn tặc nào, khiến cho trong lòng Tần Phong không khỏi lo lắng.

Dùng tốc độ nhanh nhất, quay về đến cổng sơn trại, cảnh tượng trước mắt Tần Phong hiện giờ, có thể dùng bốn chữ: " vườn không nhà trống " để miêu tả.

Đồ đạc và dụng cụ sinh hoạt hàng ngày của bọn sơn tặc vung vãi khắp nơi, giống như bị ai đó lục tung lên vậy. Từ cồng nhìn vào bên trong sơn trại cũng không có một bóng người.

Tần Phong vô cùng lo lắng, vội đi tìm đồng bạn của mình. May mắn là, Tần Phong đã lo lắng thừa rồi, nhóm người Liễu Nguyên vẫn ở lại trong sơn trại chờ Tần Phong.

Thấy Liễu Nguyên và Trần Như Ngọc không sao, Tần Phong thở ra một hơi dài, trút đi hết sự lo lắng ở trong lòng, Tần Phong lên tiếng hỏi:

- Liễu đệ, đã xảy ra chuyện gì ở đây vậy?

Thấy Tần Phong xuất hiện, nhóm Liễu Nguyên cũng rất vui mừng, Liễu Nguyên trả lời Tần Phong:

- Tần huynh, huynh trở lại thật là tốt quá. Có vẻ như đám sơn tặc rất sợ tên tiểu độc thần đó, huynh vừa mới đi khỏi, chúng liền vội vàng rời sơn trại đi nơi khác.

Tần Phong nghe Liễu Nguyên nói vậy, đã hoàn toàn yên tâm, lại nói tiếp:

- Ta đã lấy được thuốc giải ở đây rồi, mọi người hãy mau dùng đi.

Sau khi mọi người dùng thuốc giải do Tần Phong mang về, tuy chưa thể hoàn toàn hồi phục lại nội công trong cơ thể, vẫn lập tức vội vàng lên đường, trận quyết đấu trên Trúc Lâm Tự không còn bao lâu nữa sẽ bắt đầu, bọn họ không còn nhiều thời gian để ở lại nơi này, đành phải vừa đi, vừa chờ nội công hồi phục.

Cách ba ngày trước trận quyết đấu trên Trúc Lâm Tự, nhóm người Tần Phong cuối cùng cũng đã đến được khu vực dân cư dưới chân núi Trúc lâm Tự.

Vừa đến nơi, Tần Phá Thiên ngay lập tức đã ghì cương ngựa, cho ngựa của mình dừng lại.

Khi mọi người quay đầu lại nhìn Tần Phá Thiên, không để một ai kịp lên tiếng hỏi, Tần Phá Thiên đã ôm quyền lên tiếng trước:

- Hai vị tiền bối, Tần huynh, Liễu huynh, thân phận của ta và sư muội đặc biệt, chúng ta tạm thời chia tay nhau tại đây, hẹn gặp lại mọi người ở trên Trúc Lâm Tự.

Mọi người đều đã biết thân phận của Tần Phá Thiên và Trần Như Ngọc, nên không ai lên tiếng ngăn cản.

Chỉ là trong nhóm, có hai người không muốn chia tay.

Một người là Tần Phong, hắn đã quá mê đắm Trần Như Ngọc, hắn muốn đi cùng nàng, ở bên cạnh bảo vệ cho nàng, nhưng hắn có lí do gì để ở bên cạnh nàng đây?

Người còn lại là Trần Như Ngọc - người con gái mà Tần Phong thầm yêu, nàng cũng đang biết yêu, nhưng người nàng yêu không phải Tần Phong, mà là bạn thân của Tần Phong - Liễu Nguyên.

Nàng rất muốn ở bên cạnh Liễu Nguyên, trở thành người phụ nữ của Liễu Nguyên, ở nhà đợi chàng sau mỗi lần chàng đi xa trở về.

Chỉ là tâm ý của nàng, có thể Liễu Nguyên vẫn chưa nhận ra, cũng có thể Liễu Nguyên vẫn đang cố tình tránh né.

Mọi người chia tay nhau, trong nhóm hiện tại còn Cái Vương, Đỗ Cuồng, Tần Phong và Liễu Nguyên.

Bốn người cùng nhau vào một quán trọ, múc đích thuê phòng nghỉ ngơi, ngày hôm sau mới lên Trúc Lâm Tự.

Từ một tháng trước, người trong giang hồ đổ dồn về Trúc Lâm Tự ngày một nhiều, các tửu lâu toàn bộ đã kín phòng.

May mắn nhóm Tần Phong đều là cao thủ trên Giang Hồ Long Hổ Bảng, chỉ cần Đỗ Cuồng ra mặt, chuyện có hai phòng để ở là một chuyện dễ dàng.

Cái Vương là nữ nhân nên ở riêng một phòng, ba người còn lại thì ở trong một phòng.

Sau khi ổn định chỗ ở tạm thời, cả bốn người lại cùng nhau xuống tầng một của tửu lâu uống rượu.

Do số người đổ dồn lên Trúc Lâm Tự là cực kì đông, cho nên không thiếu