Không Vào Giấc Mộng Của Tôi

Chương 2



Tôi gần như hoảng loạn và thất thần tháo chạy khỏi nơi đó.

Cô gái ấy, chính là La Kiều.

2

Đôi khi, sự thiên vị của ông trời thật chẳng có lý lẽ nào cả.

Ví dụ như rõ ràng tôi là người quen biết Giang Ngôn trước, nhưng La Kiều chỉ mất có hai mươi ngày để trở thành "ánh trăng sáng" trân quý nhất trong lòng hắn suốt nhiều năm về sau.

Cũng giống như trên đời này luôn có những người như La Kiều, sở hữu gia cảnh, ngoại hình và tính cách đều vượt trội, và cũng có những người bình thường đến mức nhạt nhòa như tôi, lẫn vào đám đông là chẳng thể tìm thấy.

Thực ra tôi chưa bao giờ hiểu rõ những rắc rối tình cảm giữa Giang Ngôn và La Kiều, họ cứ chia tay rồi tái hợp không biết bao nhiêu lần, cứ mỗi khi tôi ngỡ rằng mình đã có hy vọng, thì họ lại quay về bên nhau.

Năm thứ hai đại học, tôi bắt đầu học trang điểm, dùng tiền làm thêm để mua bộ mỹ phẩm và mất rất lâu mới biết cách che đi những khuyết điểm trên gương mặt mình.

Tôi chủ động hẹn Giang Ngôn cùng đi chơi Disney.

Hôm đó tôi dậy rất sớm, cẩn thận soi gương trang điểm thật kỹ với mong muốn mình sẽ trở nên xinh đẹp hơn một chút.

Nhưng khi bắt xe đến ga tàu điện ngầm, tôi mới bàng hoàng thấy có hai người đang đứng đó đợi sẵn.

Giang Ngôn và La Kiều.

La Kiều mỉm cười tươi tắn nói:

“Cậu đừng để ý nhé, giờ bọn tớ chỉ là bạn bình thường thôi. Tớ cũng muốn đi Disney lâu lắm rồi nên đi cùng hai người cho vui —— cậu không phiền chứ?”

Tôi đờ người ra rồi khẽ lắc đầu, nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp tự nhiên của cô ấy ghé sát lại, rồi đưa tay phủi nhẹ trên mặt tôi:

“Chị ơi, hạt lấp lánh trên mặt chị bị rơi này.”

Cả ngày hôm đó, tôi lủi thủi đi sau bọn họ, giúp La Kiều xách đủ thứ đồ đạc lỉnh kỉnh.

Cô ấy là một cô gái rất năng nổ, mua rất nhiều đồ lưu niệm ở cửa hàng, cài băng đô thỏ StellaLou trên đầu và kéo Giang Ngôn đi khắp nơi để chụp ảnh cho mình.

Sau khi chơi trò đua xe mây cực nhanh xong, La Kiều mua một chiếc kem ốc quế Mickey rất đắt tiền rồi quay sang hỏi tôi có muốn ăn không.

“Thôi tớ không ăn đâu, tớ không thích đồ ngọt lắm.”

Thực ra là vì nó quá đắt.

Số tiền tôi làm thêm cả tuần mới đủ mua một tấm vé vào cổng ngày cuối tuần, nên một chiếc kem vài chục tệ đối với tôi là một khoản chi tiêu quá mức xa xỉ.

La Kiều chẳng mảy may để tâm, khẽ gật đầu rồi quay lưng đi tiếp.

Buổi diễu hành xe hoa sắp bắt đầu, cô ấy muốn qua chiếm chỗ trước.

Tôi cúi mặt xuống, định một lát nữa sẽ đi theo, thì bỗng nhiên một chiếc kem ốc quế Mickey được đưa đến trước mặt mình.

Nhìn theo bàn tay thon dài đẹp đẽ ấy lên trên, tôi bắt gặp ánh mắt trong veo của Giang Ngôn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Hắn dùng tay kia xoa nhẹ lên đỉnh đầu tôi: “Cầm lấy đi. Đã đi chơi thì phải vui vẻ lên chứ.”

Chiếc kem đó tôi ăn rất lâu, cho đến khi nó tan chảy nhếch nhác trên tay tôi.

Buổi tối khi màn trình diễn pháo hoa diễn ra, đúng lúc âm nhạc vang lên đến đoạn cao trào nhất, La Kiều bỗng quay sang ôm cổ Giang Ngôn và đặt lên môi hắn một nụ hôn.

Giang Ngôn không hề đẩy cô ấy ra.

Tôi đứng ngay bên cạnh, cảm thấy như mình vừa mất đi khả năng hô hấp và ngôn ngữ.

Không biết qua bao lâu, nụ hôn của họ cuối cùng cũng kết thúc.

La Kiều quay mặt lại nhìn tôi với vẻ hơi ngượng ngùng: “Xin lỗi cậu nhé, tớ bị cảm xúc lấn át quá.”

Tôi học trang điểm, học chơi game, học cách phân biệt các thương hiệu nước hoa và tai nghe mà mình chẳng hề am hiểu, tôi lấy hết dũng khí hẹn Giang Ngôn đi Disney chỉ để cố gắng bước chân vào thế giới đầy màu sắc của hắn, để được ở gần hắn thêm một chút.

Vậy mà cô ấy chỉ dùng đúng một câu nói đã hoàn toàn đ.á.n.h bại tôi.

Vì cảm xúc lấn át.

3

Tôi chìm đắm trong mớ hồi ức ấy hơi lâu, đến khi bừng tỉnh mới nhận ra Giang Ngôn trước mặt đang tỏ vẻ hốt hoảng và lúng túng.

“Đường Mẫn, anh không cố ý về muộn đâu, tại công ty tăng ca nên……”

Lời giải thích của hắn bỗng nghẹn lại ngay khi nhìn thấy nội dung tin nhắn trên màn hình điện thoại của tôi.

Tôi mệt mỏi xoa xoa thái dương rồi nói:

“Em vừa mời khách hàng đi ăn ở nhà hàng đó xong, nên tiện tay đăng ký thẻ hội viên luôn. Anh và La Kiều đi ăn nhưng lại dùng đúng vị trí mà em đã đặt, nên hệ thống tự động gửi tin nhắn báo về máy em.”

Đó là một nhà hàng cực kỳ khó đặt chỗ, vì thế tôi đã phải gọi điện đặt trước từ rất sớm.

Kết quả là sát giờ tan tầm, Giang Ngôn bỗng nhắn tin bảo công ty phải tăng ca nên không đi ăn được.

Lúc đó tôi đang bận họp nên đã gửi mã QR số bàn cho hắn, nhờ hắn báo hủy hộ vị trí đã đặt.

Hai tiếng sau, tôi xách bánh kem về nhà thì nhận được tin nhắn báo xác nhận đã dùng bữa.

Tôi nhìn Giang Ngôn, gương mặt điển trai ấy dần hiện lên vẻ xám xịt và tuyệt vọng.

Hắn đưa tay nắm c.h.ặ.t lấy cổ tay tôi, tôi không hất ra, và đôi môi tái nhợt của hắn cuối cùng cũng có lại chút sắc m.á.u.

“Anh có thể giải thích mà, Tiểu Mẫn, nghe anh giải thích đã……”

Tôi lắc đầu: “Không cần thiết đâu Giang Ngôn à. Chuyện này không trách anh được, có những thứ thực ra em đã biết từ lâu rồi, chỉ là bản thân em cứ cố chấp không chịu bỏ cuộc thôi.”