“Lúc trước cậu ta đến trường tìm em, anh đã từng gặp hai người rồi. Trời nắng gắt như thế, em chạy đến mức hụt hơi mà cậu ta đến một nụ cười cũng chẳng dành cho em.”
Anh vừa nói vừa bỗng nhiên nghiêng người, nhẹ nhàng vén lọn tóc mai ra sau tai tôi, thong thả nói tiếp:
“Đường Mẫn, bốn năm trước anh đã từng tỏ tình với em rồi. Hắn đối xử với em như vậy, em nghĩ anh còn có thể có chút thiện cảm nào với hắn sao?”
Vì Lâm Thâm đột ngột cúi đầu, khoảng cách giữa tôi và anh bị kéo lại rất gần.
Hơi thở ấm áp lan tỏa trong không gian, mang theo hương gỗ trầm mặc khiến lòng người an tâm lạ kỳ.
Tôi mím môi, đang định lên tiếng thì bên tai bỗng vang lên một tiếng “đinh” giòn giã.
Thang máy đã xuống đến tầng một.
Lâm Thâm khẽ thở dài, trong mắt thoáng hiện vài phần tiếc nuối nhưng anh vẫn lịch sự đứng thẳng người dậy:
“Thôi bỏ đi…… Chúng ta đi thôi.”
Khi chúng tôi trở ra, Giang Ngôn đã biến mất không một dấu vết.
Trên điện thoại cũng không có bất kỳ tin nhắn nào từ hắn.
Người đàn ông này cứ thế lặng lẽ rời khỏi cuộc sống của tôi, không một tiếng động.
Bẵng đi một thời gian, tôi tình cờ nghe Ninh Vi – cô bạn học cũ thời cấp ba – kể rằng công ty gia đình Giang Ngôn gặp trục trặc ở dự án mới, hắn phải tăng ca ngày đêm, và nhờ sự trợ giúp của La Kiều mà cuối cùng cũng giải quyết êm xuôi.
Bố của Giang Ngôn cũng rất hài lòng về cô ta, hai gia đình đang cân nhắc chuyện đính hôn.
Tôi nhìn chằm chằm vào dòng tin nhắn trên màn hình, nhất thời thẫn thờ.
Cho đến khi Ninh Vi gửi liên tiếp mấy cái biểu tượng cảm xúc rồi cẩn trọng hỏi: “Đường Mẫn, cậu không sao chứ?”
Tôi mới bừng tỉnh: “Tớ không sao, vừa nãy đi lấy sạc pin thôi. Thế chẳng phải tốt quá sao? Dù sao hồi đại học, Giang Ngôn cũng từng lên kế hoạch cầu hôn La Kiều như thế nào rồi mà.”
“Nhưng mà…… cậu không buồn sao? Tớ nhớ là một tháng trước, cậu và Giang Ngôn vẫn còn bên nhau cơ mà?”
Ngón tay tôi run lên bần bật trên màn hình, tôi rũ mắt, gõ trả lời: “À, bọn tớ chia tay được một thời gian rồi.”
Có lẽ nhận ra không khí đang trở nên gượng gạo, Ninh Vi nhanh ch.óng lảng sang chuyện khác, nói rằng cuối tuần tới có một buổi họp lớp cấp ba, mời tất cả bạn cũ đang ở Thượng Hải tham gia và hỏi tôi có muốn đi không.
“Có thể dẫn theo người thân nữa nhé.”
Ban đầu tôi không quá để tâm đến lời nhắc nhở này, cho đến sáng ngày diễn ra buổi họp lớp, Ninh Vi bỗng báo cho tôi biết La Kiều có thể sẽ đi cùng Giang Ngôn.
Tôi c.ắ.n môi, định nói thẳng với cậu ấy là mình không đi nữa.
Nhưng đúng lúc này, Lâm Thâm nhấn chuông cửa nhà tôi.
Xuất phát từ một tâm lý vi diệu nào đó, tôi cất điện thoại vào túi ngay khoảnh khắc mở cửa, ngước lên hỏi anh: “đàn anh, hôm nay anh có rảnh không?”
7
Lâm Thâm rất sảng khoái đồng ý cùng tôi đi họp lớp, thậm chí anh còn về nhà thay một bộ đồ trông có vẻ trang trọng hơn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Đến trước cửa phòng tiệc của khách sạn, bước chân anh khựng lại một chút, rồi bất ngờ quay sang để tôi khoác tay mình.
“Đi thôi.”
Anh nháy mắt với tôi đầy tinh nghịch.
Ngay khoảnh khắc bước vào cửa, tôi liền thấy Giang Ngôn đang ngồi ở bàn tiệc, và bên cạnh là La Kiều đang nép sát vào hắn.
Đã ba năm rồi tôi không gặp La Kiều.
Giờ phút này, đối diện với ánh mắt đầy thù địch của cô ta, vô số đoạn ký ức cũ ùa về khiến tôi bỗng nảy sinh một cảm giác hỗn loạn đến nực cười.
“Đường Mẫn!”
Một cô gái tóc ngắn ngang tai nhiệt tình chạy tới chào đón.
Đối chiếu gương mặt ngoài đời với ảnh tự sướng trên mạng xã hội, tôi nhanh ch.óng nhận ra đó là Ninh Vi.
“Oa, Đường Mẫn, cậu thay đổi nhiều quá!” Ánh mắt cậu ấy lướt qua mặt tôi rồi dừng lại ở Lâm Thâm, trong mắt lộ rõ sự hứng thú: “Vị này là……”
“Tôi là Lâm Thâm, bạn của Đường Mẫn.”
Lâm Thâm mỉm cười nhẹ nhàng, đưa tay ra: “Cô cũng có thể coi tôi là người đang theo đuổi Đường Mẫn.”
Khi anh nói câu đó, tông giọng hơi cao lên khiến căn phòng im bặt trong giây lát, ngay sau đó, mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía này.
Trong đó, ch.ói mắt nhất chính là ánh nhìn trầm mặc đầy u tối của Giang Ngôn.
Trước đây tôi sợ nhất là phải đối diện với ánh mắt như thế.
Năm lớp 12, vì lơ đãng mà trả lời sai một câu hỏi, tôi bị thầy giáo toán đang tâm trạng không vui chỉ tận mặt mắng suốt năm phút, những ánh mắt đồng cảm hay giễu cợt xung quanh làm tôi thấy như ngồi trên đống lửa.
Chính lúc đó, Giang Ngôn đã đứng dậy.
Hắn lười biếng bước ra khỏi chỗ, thản nhiên đi thẳng tới cửa lớp, rồi mới quay lại nhìn thầy giáo đang ngơ ngác: “Quên chưa nói —— thưa thầy, em đi vệ sinh một lát nhé.”
Bây giờ, tôi đã không còn là cô gái nhút nhát, tự ti của thời cấp ba nữa.
Khi định thần lại, đôi mắt quen thuộc kia đã ở ngay sát cạnh.
Lâm Thâm tiến lên nửa bước, khẽ kéo tôi ra phía sau, chủ động đưa tay về phía Giang Ngôn.
Giang Ngôn phớt lờ anh, chỉ nhìn chằm chằm vào tôi, giọng khàn đặc: “Đường Mẫn, em nhất định phải trốn tránh anh như vậy sao?”
Tôi mím môi, không đáp lời.
Thấy không khí có vẻ căng thẳng, Ninh Vi nhanh nhạy chen vào cười nói để lảng chuyện, dẫn chúng tôi vào bàn ngồi.
Giữa không khí náo nhiệt của buổi tiệc, tôi và Lâm Thâm trò chuyện rất tự nhiên, trái lại, Giang Ngôn vốn ngồi đối diện lại im lặng hiếm thấy, ánh mắt gần như không rời khỏi tôi dù chỉ một khắc.
La Kiều ngồi cạnh hắn, gượng cười gắp một miếng sườn cừu nhỏ vào đĩa cho Giang Ngôn, nhưng hắn chẳng hề đoái hoài.