Không Vào Giấc Mộng Của Tôi

Chương 9



Đêm hôm đó, sau khi tập xong các động tác giãn cơ, tôi đứng trong phòng tập trống trải, nhìn chằm chằm vào mình trong gương và bỗng nhận ra sự thay đổi ngày càng rõ rệt trên cơ thể — không chỉ là sự thay đổi ngoại hình nhờ khiêu vũ, mà là ở cả con người tôi.

Chẳng biết từ lúc nào, sự hèn mọn và khiếp đảm trước kia đã bong tróc khỏi cơ thể, bị tôi bỏ lại ở phía sau thật xa.

Sự mập mạp thời dậy thì đã khiến tôi mất tự tin suốt mười mấy năm trời.

Vất vả lắm mới gầy đi nhờ chạy bộ suốt một kỳ nghỉ hè, kể từ đó trong suốt những năm cấp ba, tôi chưa bao giờ uống thêm một ngụm đồ uống có đường nào.

Những người như tôi buộc phải trân trọng tất cả những gì khó khăn mới đạt được, mới có thể dần đuổi kịp vạch xuất phát của người khác.

Khi tôi bước ra ngoài, Lâm Thâm đã ngồi chờ ở hàng ghế dài trước cửa.

Tôi vừa mặc áo khoác vừa nghiêng đầu bàn với Lâm Thâm lát nữa ăn gì, nhưng khi thoáng thấy Giang Ngôn đứng trước thang cuốn, tôi bỗng khựng lại.

Hắn cũng đã thấy tôi. Ánh mắt hắn đảo qua, dừng lại trên người Lâm Thâm đang đứng cạnh tôi, sắc mặt từng chút một trở nên tái nhợt.

9

Ăn tối xong, Lâm Thâm vẫn lái xe đưa tôi về nhà.

Khi xe dừng trước cổng khu chung cư, anh không dặn tôi về nhà nghỉ ngơi sớm như mọi khi mà lại đi xuống xe cùng tôi.

Ánh đèn đường mờ ảo chiếu lên gương mặt điển trai của anh, phác họa nên những mảng sáng tối thâm trầm.

Bị ánh mắt sâu thẳm của anh nhìn chăm chú, những lời khách sáo vốn định nói bỗng nhiên kẹt lại nơi đầu lưỡi.

"Đường Mẫn." Lâm Thâm nghiêm túc hỏi, "Em còn thích hắn không?"

"…… Không."

"Vậy em có thích anh không?"

Tôi không trả lời được.

"Được rồi, em không lộ vẻ chán ghét, ít nhất điều đó có nghĩa là em cũng có thiện cảm với anh." Anh không hề tức giận vì sự do dự của tôi, trái lại còn khẽ nhếch môi, "Đây là lần thứ hai anh tỏ tình với em, tuy vẫn chưa có kết quả, nhưng anh nghĩ có lẽ đến lần thứ ba, em sẽ đồng ý thôi."

Tôi không nhịn được mà nói: "Thật ra đàn anh này…… điều kiện của anh rất tốt về mọi mặt, hoàn toàn không cần thiết phải lãng phí tâm sức vào em. Hơn nữa nói thật, ngay từ đầu, em đã không hiểu vì sao anh lại thích em."

"Vì quãng thời gian đó anh thường xuyên vào thư viện tra tài liệu dự án, lần nào cũng bắt gặp em ngồi ở một vị trí cố định trên tầng bốn, nếu không viết code thì cũng là đang đọc sách."

Tôi vẫn chưa hiểu.

"Nhưng ở thư viện có thiếu gì người chăm chỉ hơn em đâu?"

"Nhưng chỉ có em và anh là cùng một kiểu người." Lâm Thâm nhẹ nhàng nói, "Vì vạch xuất phát của chúng ta thấp hơn người bình thường, nên chúng ta buộc phải nỗ lực nhiều hơn mới có thể đuổi kịp, thậm chí là vượt qua họ. Để đạt được kết quả đó, anh sẽ dốc toàn lực trong suốt quá trình."

"Và em cũng vậy."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Trong lúc tôi im lặng, anh mỉm cười dịu dàng rồi xoa đầu tôi.

"Thôi, đừng áp lực quá, em cứ tiếp tục đối xử với anh như trước đây, bằng cách mà cả hai chúng ta đều thấy thoải mái. Anh về đây, tối nay tập giãn cơ mệt rồi, em nghỉ ngơi sớm đi."

Thế nhưng tôi đã không thể nghỉ ngơi sớm.

Bởi vì sau khi về nhà, vừa tắm xong và sấy khô tóc, tôi nhận được điện thoại của Giang Ngôn.

Hắn có lẽ đang ở quán bar, xung quanh ồn ào tiếng người, bản thân hắn cũng đã say khướt, nói chẳng thành câu, chỉ đối diện với điện thoại gọi đi gọi lại: "Tiểu Mẫn."

"Tiểu Mẫn, em thích anh lâu như vậy rồi, em không thể bỏ rơi anh được."

Tôi đang định nhẫn tâm cúp máy thì điện thoại bị một người khác tiếp quản: "Vị tiên sinh này say quá rồi, chúng tôi khuyên thế nào anh ấy cũng không chịu đi, có thể phiền cô đến đón người được không?"

Nửa giờ sau, tôi bắt xe đến cửa quán bar đó, đẩy cửa bước vào và liếc mắt đã thấy Giang Ngôn ngồi trong góc.

Tôi đi tới ngồi xuống đối diện, lặng lẽ nhìn hắn.

Giang Ngôn ngước đôi mắt mờ mịt vì say nhìn tôi, giọng nói mang theo vài phần ủy khuất: "Tiểu Mẫn……"

Chẳng hiểu sao, tôi bỗng nhớ về mùa hè của năm năm trước.

Kỳ nghỉ hè đó, cả tôi và Giang Ngôn đều không về quê.

Điểm khác biệt là tôi đi thực tập, còn hắn vì chia tay La Kiều mà một mình đến quán bar uống đến say mèm rồi gọi điện cho tôi.

Đó là lần đầu tiên tôi nổi giận với hắn, tôi đã mắng Giang Ngôn một trận rồi vất vả dìu hắn về tận dưới lầu ký túc xá, chờ bạn cùng phòng của hắn xuống đón mới thuê một chiếc xe đạp công cộng để đạp về.

Lúc tôi về đến phòng mình thì đã là ba giờ sáng.

Mãi đến chiều tối hôm sau, Giang Ngôn mới tỉnh rượu hoàn toàn và gọi điện tới hỏi thăm xem đêm qua tôi về có an toàn không.

Sau này tôi mới hiểu ra, nếu đó là La Kiều, hắn nhất định sẽ không nỡ để cô ấy đến đón mình giữa đêm hôm khuya khoắt, rồi lại để cô ấy một mình đạp xe về trong nguy hiểm.

Đó chính là sự khác biệt giữa yêu và không yêu.

Tôi hít một hơi thật sâu: "Giang Ngôn, anh đã 25 tuổi rồi, hiện tại em cũng rất bận, không có thời gian để chạy theo anh như hồi đại học nữa. Huống hồ, anh thừa hiểu rằng chúng ta giờ đã không còn quan hệ gì."

Bàn tay cầm chai rượu của Giang Ngôn khựng lại trên mặt bàn.

"Chắc anh không nhớ đâu. Hồi đó anh say rượu rồi gọi điện cho em, trên đường em đưa anh về, anh đã ôm em và nói rằng anh thích em, nhưng hôm sau anh lại gọi điện bảo em rằng anh say quá nên nhận nhầm người."

Tôi khẽ cười nhạt.

"Tất nhiên, lúc đó tôi không có lòng tự tôn, nên sau khi cơn đau lòng qua đi, tôi vẫn tiếp tục chạy theo anh. Nhưng tôi không thể mãi mãi sống mà không có tôn nghiêm — Giang Ngôn, anh hiểu rõ mà, giờ em đã không còn thích anh nữa rồi."