Khủng Bố Sống Lại [C]

Chương 1113: Trộm Đồ



Kết quả là sau đó ông chủ bị chết, tiền trích phần trăm còn chưa cầm được, hơn nữa còn phải thất nghiệp.

Mỗi khi nhớ loại quãng thời gian kia, trong lòng Trương Lệ Cầm vẫn còn sự kinh hãi. Cảm giác may mắn duy nhất chính là nhờ việc này

mà cô quen biết được Dương Gian.

Ngồi trên xe, trong lòng Trương Lệ Cầm không khỏi thầm nghĩ.

"Có cảm giác mình giống như là hàng khuyến mãi khi mua xe vậy”

Một lúc sau, Giang Diễm đi ra. Trên người cô mặc một chiếc áo lông cừu, khăn quàng ở trên cổ. Còn phía dưới là một chiếc váy ngắn, lộ ra một cặp đùi đẹp vừa thẳng vừa dài, tràn đầy sức sống của tuổi thanh xuân.

Trương Lệ Cầm hỏi:

"Hiện tại đang là mùa đông đó, cô không cảm thấy lạnh à?"

"Không phải trên xe có điều hòa sao, với lại tất chân mà tôi mặc có khả năng giữ ấm."

Giang Diễm tự tin nói, đi đón Dương Gian sao cô lại không ăn mặc xinh đẹp hơn một chút chứ.

"Tranh thủ thời gian lái xe đi, nếu đến muộn tôi chắc chắn sẽ bị cậu ta mắng cho mà coi."

Trương Lệ Cầm gật gật đầu, lập tức xuất phát.

Cùng lúc đó, máy bay của Dương Gian đã đến trên bầu trời của thành phố Đại Xương, sắp sửa hạ cánh xuống.

Quỷ đồng bị hắn nhét trong túi và đặt ở bên trong khu hành lý. Hắn không dẫn theo nó ở bên người, dù sao cũng cần che giấu tai mắt của người ở bên ngoài. Có thể vụng trộm chở nó về đã là không tệ rồi, hắn không muốn sử dụng năng lực lệ quỷ lung tung. Nếu có thể giải quyết vấn đề bằng cách nghĩ biện pháp thì hắn sẽ cố nghĩ biện pháp, không thể cứ đụng việc gì cũng sử dụng năng lực của lệ quỷ

được.

Xuống máy bay, lấy hành lý.

Dương Gian vẫn không thả quỷ đồng ra ngoài. Mà xách theo cái túi hành lý chứa nó một đường đi ra khỏi sân bay.

"Quả nhiên không có ai đến đón mình, là do mình gửi tin nhắn muộn quá sao?"

Hắn quét mắt nhìn một vòng, trong đây có không ít người, nhưng hắn không nhận ra một ai.

"Anh bạn trẻ, đi xe không? Giá cả tiện nghi."

Rất nhanh, liền có một người tài xế đi kiếm khách ở gần đó chạy lại. Người này vừa nói vừa giằng lấy túi hành lý ở trong tay Dương Giang

Dương Gian nhìn người này rồi nói:

"Ông làm gì vậy? Sao lại cướp túi trong tay tôi?"

Người đàn ông trung niên này cười hì hì rồi nói:

"Xe tôi đang đỗ ở đường phía bên kia. Cậu ngồi xe của tôi thì đương nhiên tôi cầm hành lý giúp cậu rồi."

Dương Gian lập tức từ chối.

"Không cần, tôi đang chờ người đến đón."

"Muộn vậy rồi sao cậu lại làm phiền người thân chứ. Trời lạnh như thế này, người ta ra đường cũng không dễ chút nào. Cậu nhìn xem, tôi cầm hành lý giúp cậu rồi, mau lên xe đi, tôi sẽ tính giá cho cậu rẻ một chút."

Đàn ông trung niên cầm lấy túi hành lý của Dương Gian không chịu thả, sau đó đi về phía trước.

Bộ dạng giống như đang ép mua ép bán vậy.

Dương Gian cảm thấy nếu hắn leo lên xe này ngồi, chắc chắn sẽ bị xem là kẻ coi tiền như rác, bị người này làm thịt một miếng to.

"Ông làm ăn như vậy là không được. Tôi đã bảo là tôi đang chờ người rồi. Sao ông còn mang hành lý của tôi đi làm gì vậy?"

"Anh bạn trẻ, cậu lằng nhà lằng nhằng như vậy. Ngồi xe mà cũng dài dòng như vậy sao. Kiếm chút tiền của cậu đúng là không dễ mà, tôi đã nói là sẽ ưu đãi cho cậu một chút rồi mà. Anh bạn mau lên xe đi, ngồi xe của ai mà chẳng phải ngồi. Khó có dịp chúng ta gặp mặt nhau, đây gọi là duyên phận. Với lại túi hành lý của cậu rất nặng, tôi mang theo nó rất tốn sức."

Da mặt của người đàn ông trung niên này rất dày, không hề có ý định từ bỏ mối làm ăn này.

Không còn cách nào khác, đồng thời Dương Gian cũng không muốn chấp nhặt với người này, chỉ có thể ngồi xe của hắn ta.

"Dương Gian, chỗ này, chúng tôi ở chỗ này này."

Đúng lúc này, Giang Diễm xuất hiện. Cô nhìn thấy Dương Gian, ngay từ phía xa liền phất tay hộ to.

Trương Lệ Cầm đi theo ở bên cạnh cũng cười cười với Dương Gian.

"Hiện tại mới đến?"

Dương Gian nhìn đồng hồ, cảm giác hai cô gái làm việc có hơi lâu.

"Bác tài, bạn của tôi đã đến đón rồi, tôi không ngồi xe của ông nữa đâu. Để hành lý của tôi xuống đi."

Nói xong, hắn quay đầu nhìn về phía hai người Giang Diễm và Trương Lệ Cầm.

"Có người đón sao không chịu nói sớm, làm chậm trễ việc làm ăn của người ta."

Người đàn ông trung niên thấy không kiếm được tiền liền hùng hùng hổ hổ vứt túi hành lý nặng muốn chết này xuống mặt đất.

“Loảng xoảng!"

Túi hanh lý rơi trên mặt đất, nhưng dường như có thứ gì đó rơi ra và nện trứng chân của người này.

Người đàn ông trung niên này cúi đầu kiểm tra, Con mắt của người này ngay lập tức trở nên sáng rực.

Một cục vàng thỏi.

Hắn ta hốt hoảng ngẩng đầu nhìn xung quanh, phát hiện ra cậu thanh niên trẻ kia không nhìn về phía này liền vội vàng vươn tay ra nhặt cục vàng lên.

"Chắc là thật."

Trong lòng người đàn ông trung niên tỏ ra cuồng loạn khi cảm nhận được độ nặng của thứ này.

Gần đây giá vàng tăng lên một cách chóng mặt, một cục vàng như này ít nhất cũng phải hơn trăm vạn.

Phát tài.

Động tác của người này rất nhanh, lập tức định giấu cục vàng này đi. Chỉ cần không bị phát hiện ra thì coi như hắn ta giàu rồi. Thế nhưng ngay khi hắn ta chuẩn bị cất cục vàng vào trong túi, thì ở bên trong túi hành lý đột nhiên duỗi ra một cánh tay màu đen túm tay của hắn

ta lại.

Mặc dù còn cách một lớp ống tay áo, nhưng cảm giác âm lãnh lại có thể truyền ra khắp toàn bộ thân thể của người này. Giống như toàn.bộ nhiệt lượng đều bị mang đi vậy, khiến cho người ta không thể nhìn được phải run rẩy toàn thân.

Không biết từ lúc nào, túi hành ly trên mặt đất đã mở khóa.

Một đứa bé quỷ dị chui đầu ra khỏi hành lý dùng cặp mắt đỏ hỏn nhìn về phía hắn ta.

Quý?

Nhìn thấy cảnh tượng này, sắc mặt người đàn ông trung niên liền trắng bệch. Cả người hắn ta đều cứng đờ. Tại thời khắc này, đầu hắn ta không thể cử động, thân thể cũng vậy, giống như đã bị mất đi năng lực hành động, đứng tại chỗ không nhúc nhích.

Quỷ đồng lập tức duỗi cánh tay xanh đen khác ra, dùng nó gỡ từng ngón tay của người đàn ông trung niên, sau đó cầm cục vàng về và bỏ vào trong túi hành lý. Sau khi làm xong xuôi nó mới thả tay người này ra.

Cuối cùng quỷ đồng lại chui vào trong túi hành lý, đồng thời kéo khóa lại.

Tuy nhiên vẫn còn lưu lại một khe hở nhỏ.

Xuyên qua lỗ nhỏ này có thể nhìn thấy một ánh mắt quỷ dị màu đỏ đang nhìn ngó mọi thứ ở bên ngoài.

Đến lúc này, người đàn ông trung niên mới ý thức được, cái túi mà hắn ta vừa xách có chứa cái gì.

Một con quỷ trẻ con?

Trời ạ.

Hắn ta lập tức khóc vì quá hoảng sợ, nước tiểu cũng không thể kiềm chế mà tự chảy ra. Vừa khóc tên này vừa loạn bỏ chạy.

Mà ở bên kia, Giang Diễm đã chạy đến trước mặt Dương Gian, nhiệt tình ôm lấy hắn. Ngẩng khuôn mặt tinh xảo, xinh đẹp lên, nở một nụ cười rực rỡ:

"Đi công tác lâu vậy, cậu có nhớ tôi không?"

Nhìn động tác của cô, trông chẳng khác gì một cặp tình nhân đang yêu cuồng nhiệt cả.

Dương Gian trả lời cực kỳ thẳng thắn.

"Không nghĩ gì đến cô cả, một chút cũng không."

Lần này ra ngoài hắn thiếu chút nữa phải chết, không những gặp phải nguy hiểm một lần mà là rất nhiều lần. Nên nào có tâm tư để nghĩ về Giang Diễm.

"Cậu chắc chắn đang lừa tôi, phải nói chuyện bằng lương tâm chứ. Một người con gái xinh đẹp như tôi chờ đợi cậu ở nhà mà cậu bảo là không nhớ?"

Bộ dạng lúc này của Giang Diễm cực kỳ tự tin.

Dương Gian nói:

"Cô ôm tôi chặt như vậy để làm gì, còn không mau buông tay ra."

Giang Diễm làm nũng nói:

"Không buông tay, tôi cứ ôm cậu như vậy cho đến khi về tận nhà."

Dương Gian nhìn Trương Lệ Cầm ở bên cạnh rồi hỏi:

"Chỉ thi thoảng Cô ấy mới có bộ dạng này hay khi nào cũng là như này? Có phải bình thường Cô ta bị cái gì đó kích thích hay sao?"

Trương Lệ Cầm cười cười, nói:

"Tổng giám đốc Dương, bình thường Giang Diễm không thế này đâu. Chắc là nhớ cậu quá nên mới như vậy."

Nói xong, ánh mắt của cô cũng dừng lại ở trên người Dương Gian, trong ánh mắt có mang theo vài phần tâm tình khác thường.

Cô biết, mối quan hệ giữa Giang Diễm và Dương Gian cũng không có gì đặc biệt hết.

Một chiếc xe SUV hào hoa chạy ra khỏi sân bay, hướng về phía tiểu khu Quan Giang.

Giang Diễm muốn biểu diễn kỹ thuật lái xe nên xung phong làm tài xế. Tuy nhiên mắt của cô cứ nhìn chằm chằm về phía trước giống như một bức tượng gỗ. Đối với cô mà nói, cái gì mà gương chiếu hậu, tất cả đều vứt hết. Đồng thời người luôn nhoài về phía trước, như muốn lao ra khỏi cửa sổ xe vậy.

Loại tư thế lái xe này rất nguy hiểm.

"Trời đất, này cậu kia, cậu có biết lái xe không hả. Sao lại đột nhiên lao ra từ đằng sau xe của tôi vậy. Nếu không phải khả năng lái xe của tôi tốt thì đã đụng vào rồi không."

Giang Diễm tỏ ra giật mình, khi phát hiện ra ở bên cạnh đột nhiên xuất hiện thêm một chiếc xe, hơn nữa còn cách xe của cô rất gần.

Sau khi bám theo một đoạn đường, dường như người tài xế này lấy được dũng khí nên quyết định vượt qua chiếc xe của Giang Diễm từ bên phải.

Dương Gian nhìn thấy, sau khi vượt được xe của Giang Diễm, người tài xế kia liền thở phào một hơi đầy nhẹ nhõm.

"Xe đắt vẫn có chỗ tốt của xe đắt."

Hắn nhìn thấy xung quanh có rất nhiều xe đều không dám chạy quá gần xe của hắn, ai nấy đều chủ động gian khoảng cách với nó.

Dù sao chiếc xe này cũng có giá trị mấy trăm vạn, khi đi trên đường người ta cũng né nó một chút. Việc này khiến cho việc lái xe của Giang Diễm nhẹ nhàng hơn không ít.

Trương Lệ Cầm ngồi ở bên cạnh mỉm cười nói:

"Tổng giám đốc Dương, mặc dù Giang Diễm đã lấy được bằng lái từ rất lâu rồi nhưng không có kinh nghiệm lái xe, vẫn còn là người mới."

"Không sao, cứ để cho cô ấy luyện tập nhiều một chút, dù sao tôi cũng không có việc gì gấp."

Nói xong, Dương Gian đưa mắt nhìn khung cảnh thành phố ở bên ngoài cửa sổ xe.

Sau khi trải qua chuyện kinh dị của quỷ chết đói, thành phố này lại một lần nữa tỏa ra sức sống của nó. Không còn sự quạnh quẽ, tĩnh mịch như lúc trước. Số lượng phương tiện tham gia trên đường cũng gia tăng không ít. Xem ra mọi thứ đang dần phục hồi lại như cũ.

Điều này là một tín hiệu tốt.

Dương Gian cũng không muốn thành thị mà bản thân phụ trách là một tòa thành chết, âm u đầy tử khí.

Bất chợt, hắn lại hỏi:

"Đúng rồi, hiện giờ mẹ tôi đã ngủ chưa?"

Trương Lệ Cầm lập tức trả lời:

"Gần đây bác gái không ở nhà. Bác ấy bảo là trở về quê xem tình hình, đã đi được mấy ngày rồi. Lần trước bác gái cũng vừa rời đi thì cậu"

về.

Dương Gian nhớ đến quê hương của hắn.

Thành phố Đại Xương, Dương trấn, thôn Mai Sơn.

Quê của hắn cũng cách chỗ này không xa, lái xe khoảng chừng ba mươi phút là đến. Chỉ là khi hắn còn bé, sau khi cha hắn chết không được bao lâu thì mẹ của hắn và mấy người thân trong gia đình cãi nhau nên tách ra và chuyển đến thành phố. Từ đó về sau mỗi năm mẹ hắn chỉ dẫn hắn về mỗi dịp cuối năm, còn bình thường sẽ không về đó. Cho nên hắn và những người thân thích kia cũng không quen thuộc lắm, gần như có thể coi là người dưng.

Còn về việc vì sao mẹ hắn và họ hàng lại cãi nhau, theo như trí nhớ của Dương Gian thì hình như có liên quan đến việc tranh chấp đất đai

gì gì đó.

Trước kia, khi còn sống, cha hắn có ở dưới quê mua một vài mảnh đất, Có mảnh cha hắn dùng nuôi cá, chỗ thì mua ở trong rừng, thậm chí có một vài mảnh dùng để trồng rau.

Nếu là hiện tại thì chúng không có giá trị quá nhiều, bởi vì chưa có khai thác. Nhưng lúc đó, ở trong một thôn nghèo thì người sở hữu chúng chính là những thổ hào. Thế nhưng sau khi cha của Dương Gian chết đi chừng vài năm, những mảnh đất này đều bị mấy vị chú bác gì đó chiếm mất. Cũng vì thế mà mẹ của hắn, Trương Phân từng cãi nhau với bọn họ rất nhiều lần. Đương nhiên, cô nhi quả phụ không thể nào làm được gì nhiều.

Nếu chuyện này mà đặt ở thời xưa, người ta gọi là ăn luôn cả đời sau.

Lúc đó Dương Gian vẫn còn quá nhỏ nên không có quyền lên tiếng.

Dương Gian lập tức nhớ đến.

"Đúng rồi, sắp sửa đến tết, mẹ tôi về quê cũng là điều bình thường."

Mặc dù cãi nhau thì cãi nhau nhưng không thể quên tổ quên tông, vì vậy lúc nào cần về vẫn phải trở về."