Khủng Bố Sống Lại [C]

Chương 1142: Điền Dã



Ở chỗ này người duy nhất mà Keiko có thể dựa dẫm cũng chỉ có một mình Dương Gian.

Dương Gian bình tĩnh nhìn cô ta một cái nhưng không nói gì.

Ngay lúc này, ở xung quanh đột nhiên truyền ra một giọng nói quái dị:

"Ha ha, Xã trưởng, đây chính là ngoại viện mà ngài mời đến sao? Theo như tôi thấy người này chỉ là một kẻ vô năng và nhát gan mà thôi. Ngay cả dũng khí ra tay cứu người mà hắn cũng không có, sao xử lý được chuyện kia."

"Điền Dã, câm miệng. Cậu quá đáng lắm rồi đó, mau chóng rời đi khỏi chỗ này. Nếu không cậu sẽ phải trả giá đắt."

Xã Trưởng Tam Đảo tỏ ra cực kỳ phẫn nộ.

Sự xuất hiện Điền Dã chẳng những khiến hắn ta mất hết thể diện, còn có thể gây ảnh hưởng đến lần hành động kế tiếp của bọn họ.

"Aaa! Đừng!"

Đáp lại lời của Tam Đảo là một tiếng hét thảm, sau đó một cô gái tiếp khách bị một cỗ lực lượng vô hình ném ra ngoài. Cô ta không bị té gãy cổ như người trước, mà chìm sâu vào trong lòng đất, chỉ chừa lại hai cánh tay đang vùng vẫy một cách bất lực.

Chỉ một lát sau.

Hai cánh tay đang gắp đồ ăn của Dương Gian đột nhiên đình chỉ, giữ nguyên tư thế giữa không trung, không hề có bất cứ động tĩnh nào.

"Người tiếp theo sẽ là cô gái đáng yêu ở bên cạnh cậu. Nếu có thể, hãy thử ngăn cản tôi đi, mắt quỷ Dương Gian trong truyền thuyết."

Giọng nói âm trầm của Điền Dã vang lên ở bên tai của những người khác, xung quanh bắt đầu vương vấn một cỗ khí tức âm lãnh, không thể nào xua tan.

Nghe vậy, Keiko bắt đầu hoảng sợ, sắp sửa phát điên, cô ta khóc nức nở:

"Đừng, đừng, tôi còn chưa muốn chết…"

Dương Gian vẫn ngồi yên tại chỗ, không hề nhúc nhích, giống như hắn không thèm quan tâm đến những chuyện này.

"Đúng là một kẻ yếu đuối, vô năng. Xã trưởng Tam Đảo, chẳng lẽ ông định ngồi đó nhìn lấy người này quậy phá như vậy hay sao? Bản thân là Xã trưởng, nhưng tôn nghiêm và mặt mũi của ông đâu rồi?"

"Thật sự rất xin lỗi."

Xã trưởng Tam Đảo cực kỳ hổ thẹn nói:

"Tôi thực sự không có cách nào để ước thúc Điền Dã. Mong Dương tiên sinh có thể dạy dỗ hắn ta một chút, để hắn ta biết điều, không nên cuồng vọng như này nữa."

Hắn ta đến đây quá vội vàng, cùng với việc hiện tại trừ linh xã thiếu thốn nhân thủ. Nên không có ngự quỷ nhân đi theo, lộ ra vẻ cực kỳ nghèo nàn.

"Cậu nói tôi là một người yếu ớt, vô năng?"

Giọng nói của Điền Dã lại tiếp tục vang lên, sau đó chiếc bàn ở trước mặt Dương Gian liền bay ra ngoài. Toàn bộ thức ăn ở bên trên đổ bừa bộn trên mặt đất, rất uổng phí.

Vốn đã nhìn quen cảnh mưa to gió lớn, đối với mấy chuyện này, Dương Gian không thèm chớp mắt.

"Ra tay đối với những cô gái yếu đuối, vô tội. Đó chẳng lẽ không phải là hành động của mấy người yếu ớt, vô năng hay sao? Từ đầu đến cuối tôi vẫn ngồi ở chỗ này, tại sao cậu không ra tay với tôi? Là cậu đang sợ tôi, hay là cậu cảm thấy tôi khá nguy hiểm, cố tình tránh né, không dám động vào tôi."

"Chết tiệt, tôi quyết định, người tiếp theo tôi giết sẽ là cậu."

Bên trong giọng nói âm trầm của Điền Dã lộ ra vẻ xấu hổ.

"Thế thì còn chờ gì nữa, ra tay đi. Đừng có như một đứa con nít, chỉ biết hô to gọi nhỏ, như thế mất mặt lắm."

Dương Gian để đũa xuống, chậm rãi cởi bao tay ra.

Hắn không biết tên Điền Dã này là vô tình chạy đến gây chuyện hay là do ai đó sắp xếp nhằm thăm dò, muốn kiểm tra mức độ của hắn. Nhưng nếu ngày hôm nay hắn không tóm tên này lại, việc hắn bị Tam Đảo thổi phồng sẽ trở thành trò cười mất.

Đột nhiên.

Một con mắt màu đỏ đậm của Dương Gian khẽ chuyển động một cái, giống như lệ quỷ đang nhìn chằm chằm vào một chỗ hơi dị thường. Khí tức âm lãnh cứ quanh đi quẩn lại ở chỗ đó không hề rời đi.

Lúc này, Điền Dã đang núp ở trong một vị trí khá hẻo lánh của cửa tiệm. Hắn ta đột nhiên cảm giác được con mắt quỷ này đang nhìn chằm chằm về phía hắn ta. Cảm giác này khiến hắn ta có chút sợ hãi, chẳng khác gì lúc hắn ta mới gặp phải chuyện linh dị lần đầu tiên vậy. Dù hắn ta đang ở bên trong quỷ vực, nhưng không thể nào ngăn cách sự thăm dò của con mắt quỷ này.

Trong lòng Điền Dã đang âm thầm suy đoán.

"Là ảo giác? Hắn không thể nào xác định vị trí của mình được.”

Nhưng khi hắn ta di chuyển với ý đồ thay đổi vị trí, con mắt kia lại chuyển động theo. Ánh mắt của nó luôn rơi vào trên người hắn ta.

Đến lúc này, Điền Dã đã xác định được. Không nghi ngờ gì nữa, con mắt kia của Dương Gian có thể nhìn thấy được vị trí của hắn ta. Đồng thời bất kể là hắn ta thay đổi vị trí như thế nào cũng không thể thoát khỏi ánh mắt của nó.

“Tên chết tiệt.”

Tuy nhiên điều này cũng không khiến cho Điền Dã từ bỏ ý nghĩ vừa rồi. Hắn ta vẫn muốn ra tay với Dương Gian. Đối với sự khiêu khích vừa nãy của Dương Gian, hắn ta không thể nhịn được, phải làm cho hả giận.

Nhưng Điền Dã còn chưa kịp ra tay.

Một cánh tay với màu xanh đen giống của người chết đột nhiên xuất hiện trống rỗng ở phía dưới chân, sau đó túm lấy mắt cá chân của hắn ta.

Điền Dã cảm nhận được ở dưới chân hắn ta có thứ gì đó băng lãnh, cứng ngắc, nhịn không được nên cúi đầu kiểm tra.

“Rầm!”

Đột nhiên cánh tay màu xanh đen kia đột nhiên dùng sức kéo chân Điền Dã một cái. Khiến cho hắn ta không thể nào đứng vững được. Lúc này hắn ta đột nhiên cảm giác được toàn thân cực kỳ đau đớn, giống như toàn bộ xương cốt trong người bị gãy hết vậy.

“Roẹt! roẹt!”

Ánh đèn bên trong cửa tiệm liên tục lấp lóe, sau đó nhanh chóng khôi phục lại vẻ bình thường. Đồng thời ánh sáng xung quanh lại trở về như lúc đầu.

Một cánh tay màu xanh đen không ngừng lôi kéo Điền Dã, khiến hắn ta không thể không lại gần.

"Chết tiệt, thả tôi ra."

Hắn ta liên tục giãy dụa, đồng thời cảm thấy được một cỗ bất an cực kỳ mãnh liệt.

"Quỷ vực của Điền Dã đã biến mất?"

Xã trưởng Tam Đảo ở bên cạnh chứng kiến thấy mọi thứ trở lại vẻ yên tĩnh như lúc đầu, liền tỏ vẻ kinh dị. Sau đó hắn ta vội vàng đưa mắt nhìn về phía Dương Gian, lúc này hắn vẫn ngồi yên tại chỗ, không hề nhúc nhích.

Dường như vừa rồi hắn không làm bất cứ chuyện gì cả, chỉ ngồi yên tại chỗ.

"Loại người hèn nhát như cậu cũng không ai trách, nhưng đầu lại có vấn đề. Theo tôi thấy cậu có thể sống được đến tận giờ đã là một điều kỳ tích. Nếu tôi muốn giết cậu, ngay cả một giây cũng không cần."

Dương Gian cầm một chiếc đũa, sau đó dùng nó đâm thủng bàn tay của Điền Dã, cố định nó ở trên mặt đất.

"A!"

Điền Dã lập tức kêu thảm thiết. Hắn ta định giãy dụa, thế nhưng toàn thân không thể động đậy. Điều đáng sợ nhất chính là hắn ta thậm chí không thể sử dụng lực lượng của con quỷ trong người.

Dương Gian lại cầm thêm một chiếc đũa:

"Tôi mặc kệ cậu có mục đích gì, tôi chỉ muốn để cho cậu biết. Nếu đắc tội với tôi, kết cục của cậu sẽ cực kỳ thảm. Đây chỉ là chút cảnh cáo nho nhỏ mà thôi."

Nói xong, hắn lại cầm chiếc đũa kia và đâm thủng bàn tay thứ hai của hắn ta.

Điền Dã chỉ còn cách kêu la thảm thiết. Thậm chí hắn ta còn không thể giãy dụa, Bởi vì hắn ta cảm giác được, dường như trong thân thể hắn ta đang có vô số bàn tay đang giãy dụa, ngọ nguậy, không ngừng ăn mòn mỗi tấc máu tấc thịt của hắn ta.

"Xã trưởng Tam Đảo, hôm nay tôi cho mấy người chút mặt mũi, không xử lý tên này. Nhưng chuyện này chỉ giới hạn trong lần này mà thôi. Nếu tôi còn gặp lại một chuyện tương tự, tôi sẽ trực tiếp khiến cho hắn ta biến mất. Đến lúc đó xã trưởng Tam Đảo cũng đừng trách tôi vì sao lại không có nói mà đã ra tay."

Dương Gian lại cầm thêm một chiếc đũa khác, sau đó dùng nó gõ gõ ở trên đầu của Điền Dã đang nằm rạp trên mặt đất.

Dường như chiếc đũa này có thể xuyên thủng đầu của hắn ta bất cứ lúc nào.

"Còn nữa, lần sau nhớ quản giáo tên này cho thật kỹ. Bởi vì những sai trái mà tên này phạm phải đều sẽ được tính ở trên đầu của trừ linh xã mấy người. Đến khi đó, tôi sẽ không thể nào đoán được là chuyện gì sẽ xảy ra đâu."

"Có thể xử lý được Điền Dã dễ như trở bàn tay?”

Xã trưởng Tam Đảo nhìn thấy lúc trước Điền Dã còn đang rất cuồng vọng nhưng hiện tại lại nằm yên trên mặt đất, không có chút phản kháng nào, mặc kệ Dương Gian làm gì thì làm.

Hắn ta biết, ở trong một phương diện nào đó mà hắn ta không hiểu, giữa hai người này có một khoảng cách nhất định nào đấy.

"Phi thường cảm ơn các hạ đã khẳng khái. Sau này tuyệt đối sẽ không xảy ra chuyện tương tự như này nữa. Tôi dám lấy tính mạng của mình ra để đảm bảo với cậu."

Xã trưởng Tam Đảo khom người đối với Dương Gian, đồng thời hắn ta cũng cực kỳ tôn trọng Dương Gian. Trong lòng càng thêm cảm khái, lần này hắn ta đã không mời nhầm người, cho dù cái giá phải trả có chút lớn, nhưng đáng.

"Được rồi, thời gian cũng đến rồi. Hiện tại cơm nước tôi cũng ăn xong xuôi rồi, nghỉ ngơi cũng đủ rồi, bắt đầu làm việc thôi. Khả năng mấy người kia cũng đã đến, hẳn bản thân xã trưởng Tam Đảo cũng nên bận rộn rồi chứ."

Đúng lúc này, Dương Gian đứng dậy, sau đó xách túi hành lý ở bên cạnh lên.

Xã trưởng Tam Đảo lần nữa cúi người chào và nói.

"Như vậy, mọi chuyện nhờ cậy hết vào các hạ."

Dương Gian đi ra ngoài cửa tiệm, Vương Tín ở bên ngoài lập tức đưa cho hắn một chiếc điện thoại di động định vị vệ tinh và một phần hồ sơ.

"Đội trưởng Dương, xin cậu cầm lấy chiếc điện thoại di động này, nhằm thuận tiện cho việc liên lạc. Ngoài ra trong hồ sơ là tư liệu cá nhân của ba người kia. Hiện tại ba người đang ở bên ngoài thành phố Kobe chờ đội trưởng Dương đến."

Dương Gian cầm lấy hồ sơ, sau đó nói:

"Đưa điện thoại di động cho Keiko đi."

Đền giờ Keiko đi theo ở phía sau lưng của hắn nhưng vẫn chưa lấy lại tinh thần. Cô ta vẫn không thể ngờ được, tình huống nguy hiểm như vừa rồi lại bị người đàn ông này hóa giải rất dễ dàng. Bản thân cô ta có thể an toàn rời khỏi cửa tiệm.

Vương Tín đưa điện thoại di động cho Keiko, sau đó dùng giọng điệu cực kỳ nghiêm túc nói:

"Keiko, tôi yêu cầu cô phải chiếu cố thật tốt cho Dương tiên sinh."

Lời này giống như một lời cảnh cáo hơn là dặn dò.

"Vâng."

Keiko có chút khẩn trương, gật gật đầu.

"Lên đường thôi."

Dương Gian mở hồ sơ, đọc qua một lượt, trong lòng thầm lắc đầu. Sau đó tiện tay vứt bỏ phần hồ sơ này.

Ba người mà bọn họ phái đến chẳng có chút tác dụng nào, hẳn là đến để làm pháo hôi.

Nghĩ lại hắn cũng cảm thấy đúng. Bọn họ đã dùng tiền mời hắn đến đây rồi, sao còn an bài những vị ngự quỷ nhân có phân lượng đến để hợp tác nữa chứ.

Nhưng có đôi khi xử lý một chuyện linh dị cũng cần đến một số pháo hôi, đây là điều không thể nào tránh khỏi. Bởi vì không có một ai dám chắc bản thân có thể đối kháng được tập kích của lệ quỷ khi chưa biết rõ quy luật giết người của chúng.

Dương Gian bước lên trước mấy bước, sau đó, xung quanh xuất hiện một luồng sáng màu đỏ.

Kế đó, hắn và Keiko cùng biến mất khỏi sân bay, không thấy đâu nữa.

Chỉ sau một giây, có một người nhân viên báo cáo.

"Báo cáo, Dương Gian đã đến địa điểm tập hợp."

Đây chính là tin tức mà bọn họ nhận được thông qua tín hiệu định vị của điện thoại vệ tinh.

Có người tổ trưởng hoảng sợ nói.

"Đùa cái gì vậy? Chỗ này cách địa điểm ước định chừng mười cây số lận đó."

"Không cần phải ngạc nhiên."

Xã trưởng Tam Đảo đi đến, nụ cười trên mặt hắn ta đã được thu lại, thay thế bằng một khuôn mặt cực kỳ nghiêm túc.

"Trước khi chết, tổ trưởng Vương Dã đã đưa ra nhận định rất đúng đắn. Dương Gian có đủ tiềm lực để trở thành ngọc. Quỷ vực của hắn có thể nhẹ nhõm bao phủ một tòa thành thị. Điểm này đã được chứng minh rồi. Đồng thời đó chưa phải là cực hạn của hắn."

"Đúng là một người đàn ông đáng sợ.”

Trong lòng không ít người ở đây thầm thán phục.

Vương Tín thấy vậy, khóe miệng khẽ lộ ra vẻ tươi cười. Hắn ta biết nhiệm vụ lần này của bản thân đã thành công. Hiện tại việc duy nhất mà hắn ta cần làm chính là ngồi chờ tin vui.

Còn tên Điền Dã kia.. Đúng là quá mất mặt."