Khoảng chừng mười hai giờ rưỡi trưa hôm đó, một hàng xe nối đuôi nhau chạy từ thành thị vào Phúc Thọ Viên.
Đoàn xe dừng lại, chừng mấy chục chiếc, bên trong có không ít chiếc xe sang trọng, trông khá phô trương. Mà những người từ trong xe bước xuống đều là những tinh anh của xã hội, là những nhân sĩ thành công, không phú thì quý.
Chỉ trong chốc lát.
Trên bãi đất trống liền tụ tập gần trăm người. Toàn bộ người này đều mặc quần áo thuần một màu đen, có một vài người còn cài hoa màu trắng trước ngực. Nhìn bộ dạng của đám người hẳn là đến để tham gia tang lễ.
Đồng thời trước khi đám người này đến, nhân viên của nghĩa trang đã hoàn thành việc lắp đặt linh đường tạm thời.
Cách đó không xa, Tôn Thụy chống gậy, khập khiễng đi đến. Y tỏ ra không kiên nhẫn nói:
"Những kẻ có tiền đúng là phiền phức, tiếp theo còn phải làm một cái lẽ cáo biệt. Không công khiến cho chúng ta tốn thêm mấy tiếng đồng hồ. Đúng là chẳng chịu thông cảm cho người khác một chút nào."
Sắc mặt Dương Gian vẫn bình tĩnh:
"Đừng nói như vậy, người nhà của người ta chết, nên ít nhiều gì vẫn cần làm một chút trình tự."
"Với lại cẩn thận một chút cũng không sai. Dù sao đây cũng là lần đầu tiên chúng ta trải qua việc đi đưa thư, cũng được coi là một người mới. Ngoài ra, bức thư màu đỏ này khiến tôi khá chú ý."
"Không thể ỷ vào bản thân là ngự quỷ nhân mà muốn làm gì thì làm, cẩn thận không là lật xe đấy."
Tôn Thụy cảm khái:
"Quả nhiên, phong cách làm việc của đội trưởng Dương vẫn là giọt nước không lọt."
Lúc này ba người mới đến gần khu vực linh đường tạm thời vừa được dựng lên kia.
Ở giữa linh đường là một chiếc quan tài, xung quanh đặt đầy hoa tươi. Phía trước cỗ quan tài có một bức di ảnh màu trắng đen.
Lý Dương hạ giọng nói:
"Dựa theo tình huống bình thường mà nói, người chết phải được hỏa táng mới đúng. Nhưng nhìn kiểu này, có lẽ ở bên trong quan tài là một cỗ thi thể còn nguyên vẹn."
Tôn Thụy nhìn cỗ quan tài trong linh đường rồi nói:
"Theo như quy định thì đương nhiên là thi thể phải được hỏa táng. Nhưng cậu thử nhìn mà xem, những người tham gia buổi tang lễ này đều là kẻ có tiền, không phú thì quý. Nếu như người nhà kiên trì, không muốn hỏa táng thì bọn họ vẫn có thể thổ táng. Có thể nói ngoại trừ nhân vật công chúng ra, nếu không muốn thì vẫn có thể thổ táng."
"Đương nhiên, một vài nhân vật công chúng vẫn có thể thổ táng. Chỉ cần lén lút chôn cất thi thể, rồi tổ chức một buổi lễ cho người ta xem là được. Qua một đoạn thời gian, chờ danh tiếng trôi qua, làm gì còn có ai quan tâm xem thứ ở trong bình chưa là tro cốt hay thi thể?"
Lý Dương kinh ngạc nói:
"Còn có thể làm như vậy?"
Tôn Thụy nói:
"Dù sao đi nữa, theo như quan niệm truyền thống của chúng ta, người ta vẫn muốn thổ táng nhất, nên không còn cách nào khác. Đội trưởng Dương? Tiếp theo chúng ta nên làm gì bây giờ. Theo tôi, cậu cứ mở quỷ vực, sau đó đặt bức thư màu đỏ vào trong quan tài là được. Chờ đến chiều bọn họ chôn quan tài xuống, vậy là coi như chúng ta đã hoàn thành nhiệm vụ. Vừa đỡ tốn công sức, lại không phải mất thêm thời gian."
Giọng điệu của y có chút thư thả, bởi vì y cảm thấy nhiệm vụ đi đưa thư này rất bình thường, không hề khó khăn. Thậm chí có thể nói là bọn họ đã khiến cho chuyện này từ bé xé ra to. Cho dù chỉ có một mình Lý Dương đến đây cũng có thể hoàn thành nhiệm vụ một cách nhẹ nhàng.
Dương Gian không nói gì, chỉ dừng chân lại, sau đó dùng mắt quỷ thăm dò bên trong cỗ quan tài.
Không có lực lượng linh dị ngăn cản nên hắn có thể nhìn thấy rõ mọi thứ bên trong cỗ quan tài.
Ở bên trong quan tài thực sự có một cỗ thi thể, là của một bà lão tuổi ngoài bảy mươi. Trên khuôn mặt ảm đạm, tro tàn có thoa phấn màu trắng, đánh son đỏ. Khiến cho khuôn mặt già nua, tràn đầy nếp nhăn có thêm một chút khí sắc của người sống. Hai hốc mắt lõm xuống đang nhắm chặt, bàn tay khô gầy đặt trước bụng.
Cộng thêm bộ áo quan màu đen diễm lệ, khiến cho cỗ thi thể này thêm phần quỷ dị.
Dương Gian đã gặp rất nhiều thi thể, nên cũng coi như thành thói quen.
Lại xác nhận thêm một lần nữa.
Dương Gian có thể khẳng định, đấy chính là một cỗ thi thể của người bình thường, không hề tồn tại lực lượng linh dị.
Nhưng đây lại chính là điểm kỳ quái nhất.
Rõ ràng bà lão đã chết này chỉ là một người bình thường, vậy thì sao bưu điện quỷ lại muốn bọn họ đưa thư cho bà ta?
Dương Gian nghiêm túc giải thích:
"Trong lòng tôi vẫn còn có một chút nghi hoặc, cảm thấy chuyện này có gì đó không thích hợp. Nếu đây chỉ là một lần đi đưa thư đơn thuần thì chắc chắn sẽ chẳng có chuyện gì xảy ra. Nhưng chúng ta không phải người đưa thư, không làm chân chạy cho bưu điện quỷ. Mục đích của chúng ta chính là tìm hiểu, khai quật ra mục đích tồn tại của người đưa thư là gì."
"Cho nên hoàn thành nhiệm vụ không phải là mục đích đầu tiên của chúng ta."
"Nên cứ làm theo những gì tôi sắp xếp đi. Chúng ta chờ đến khi cỗ quan tài này được chôn xuống thì hẵng hành động. Tôi cũng không tin, bưu điện quỷ sẽ để cho chúng ta hoàn thành nhiệm vụ một cách dễ dàng như vậy."
Tôn Thụy cũng không phản đối.
"Vậy chúng ta tiếp tục quan sát tình hình đi."
Dù sao hiện tại người cũng chưa được chôn xuống, nên việc ném thư vào trong quan tài cũng không được tính là đã đưa thư thành công.
Ngay lúc này, trong linh đường tạm thời, có một số người đã bắt đầu tặng hoa, tiễn biệt.
Chờ đến khi người thân, họ hàng của người chết tiến lên làm lễ xong xuôi. Cỗ quan tài được đưa đến ngôi mộ số 78, thuộc khu vực số một.
Đứng chờ như vậy đương nhiên sẽ rất buồn tẻ, nhưng ba người không hề lộ ra chút gì gọi là xao động, nóng nảy.
So với việc phải đối mặt với nguy hiểm từ chuyện linh dị, thời khắc an tĩnh như này đối với bọn họ mà nói đã là một loại hưởng thụ.
Ba người đứng khá gần linh đường, lại nhìn chằm chằm về phía bên này, nhưng không có bất cứ hành động nào cả. Hành vi cổ quái như vậy đã khiến cho con trai của bà Lưu, Lưu Nguyên chú ý đến.
Lưu Nguyên là tổng giám đốc của một công ty trong thành phố Đại Hải, tuổi chừng năm mươi, dáng người hơi mập và lùn, nhưng rất có uy nghiêm.
"Ba người đứng bên kia là ai thế? Có phải là anh em bạn bè gì đó không? Cậu đi hỏi bọn họ một chút xem có phải là đến để tham gia tang lễ hay không. Nếu là người xa lạ thì cậu bảo họ cách xa xa một chút. Đừng để cho những người không liên quan đứng nhìn giống như đang coi náo nhiệt thế không hay."
Một người trợ lý mặc âu phục màu đen lập tức gật đầu nói:
"Vâng, ông chủ."
Lưu Nguyên lại nói thêm:
"Thái độ khách khí một chút. Tôi cũng không muốn vì chút chuyện cỏn con mà thêm phiền phức. Lần này đến rất nhiều người, không thể để xảy ra chuyện, kẻo người ta cười cho."
Giọng điệu của hắn ta rất nghiêm túc, cũng rất uy nghiêm.
Người trợ lý vội gật đầu:
"Ngài cứ yên tâm, tôi sẽ đi làm ngay."
Rất nhanh.
Người trợ lý này đi đến bên cạnh ba người.
"Chào mọi người, tôi là trợ lý của tổng giám đốc Lưu, tôi tên là Trương Hâm, mấy vị có thể gọi tôi là Tiểu Trương cũng được."
Người này tỏ ra cực kỳ khách khí.
"Không biết mấy vị đến đây có phải là vì tham gia buổi tang lễ ngày hôm nay không? Tôi thấy mấy vị đã đến đây từ rất lâu, đồng thời đứng đây từ nãy đến giờ nên có chút tò mò."
Dương Gian nói thẳng.
"Tôi và người thân của người chết không có quen biết, nên không phải đến để tham gia tang lễ."
Trương Hâm nói:
"Nếu mấy vị không phải là bạn bè của tổng giám đốc Lưu, như vậy mấy vị có thể tạm thời rời khỏi đây không? Không nên quấy rầy nghi thức tang lễ của chúng tôi."
Tôn Thụy dùng cây gậy trong tay gõ gõ xuống nền đất, phát ra âm thanh ngột ngạt.
"Cậu cảm thấy mấy người chúng tôi đang quấy rầy đến việc xử lý tang sự của các người hay sao vậy? Đùa gì thế, chúng tôi chỉ đứng đây ngắm phong cảnh và hóng gió thôi. Từ đây đến chỗ linh đường cũng cách mười mấy mét lận, thì sao tính là chúng tôi đang quấy rầy được. Chẳng lẽ mấy người đã đặt bao toàn bộ khu vực này rồi hay sao thế?"
Trương Hâm nói với giọng điệu rất chân thành.
"Thực sự xin lỗi, nhưng chúng tôi thực sự đã thanh toán tiền phí sân bãi cho ngày hôm nay rồi. Mong ba vị có thể hiểu cho, dù sao người cũng là chết già, nên hi vọng ba vị có thể tránh né một chút."
Tôn Thụy lạnh lùng nói:
"Mấy người nộp bao nhiêu tiền phí? Mười vạn? Hay ba mươi vạn? Có phải là nếu chúng tôi trả tiền gấp đôi thì có thể bảo mấy người xách quan tài lên và rời khỏi đây hay không?"
"Cút qua một bên, đừng có quấy rầy chúng tôi. Nhiều chuyện nữa là tôi cũng không ngại để cho mấy người tổ chức thêm một đám tang."
Cách thức nói chuyện của y không hề khách khí chút nào, thậm chí có chút khó nghe.
Tuy nhiên điều này cũng không quá khó hiểu.
Dù sao Tôn Thụy cũng là nhân vật một tay che trời ở trong thành phố Đại Hải. Mà bản thân y cũng là ngự quỷ nhân, nên người bình thường ở trước mắt y chẳng đáng là gì.
Lý Dương ở bên cạnh cũng lạnh nhạt nói:
"Việc chúng tôi đứng ở chỗ này căn bản không tạo ra phiền phức gì cho mấy người cả. Nhưng nếu mấy người nhất quyết muốn đuổi chúng tôi đi, vậy chúng tôi không thể đáp ứng."
Dù sao đi nữa, hiện tại người nhận thư đang đứng trước mặt, bọn họ đương nhiên là phải nhìn chằm chằm, tránh xảy ra chuyện.
"Mấy vị, thật sự xin lỗi, ý của tôi không phải như vậy. Tôi chỉ mong mấy vị có thể tạm thời tránh đi một chút cũng được. Chờ đến khi chúng tôi tổ chức xong tang lễ mấy người có thể trở về và đứng bao lâu tùy thích. Còn hiện tại, mong mấy vị có thể thông cảm cho."
Người trợ lý tên Trương Hâm kia cũng đã nhìn ra được gây gậy bằng vàng ròng ở trong tay Tôn Thụy, không những thế, ở trên cây gậy còn gắn một khối bảo thạch cực lớn. Chỉ riêng thứ này giá trị của nó cũng phải hơn ngàn vạn.
Cho nên ba người trước mắt hắn ta không phú thì quý, nói không chừng địa vị còn cao hơn cả Lưu Nguyên, ông chủ của hắn ta.
Vốn dĩ Trương Hâm đang định nổi cáu, nhưng sau khi nhìn thấy thứ này, hắn ta liền tỏ ra cực kỳ khách khí, nói lời xin lỗi.
Tôn Thụy phất tay:
"Không có việc gì thì đi qua một bên, đừng có quấy rầy chúng tôi. Hơn nữa chúng tôi sẽ không rời đi đâu, nên nếu còn có ý định muốn đuổi chúng tôi thì tốt nhất là cậu nên từ bỏ ý nghĩ đó đi. Nếu không xảy ra chuyện gì mà nói, cậu sẽ không thể nào gánh chịu nổi hậu quả đâu. Tôi là dễ nói chuyện lắm rồi đó. Nếu đổi lại là người khác thì hôm nay mấy người sẽ không may mắn như vậy đâu."
Y tỏ ra không kiên nhẫn, muốn xua đuổi người trước mắt.
"Chuyện... Chuyện này...."
Trong lúc nhất thời, người trợ lý tên Trương Hâm kia tỏ ra có chút đắn đo.
Hắn ta thực sự sợ chọc đến một số người lợi hại, dù sao ở trong thành phố Đại Hải, lượng người có tiền cũng là tầng tầng lớp lớp.
Khẽ chần chờ một lát, cuối cùng Trương Hâm cũng quanh người rời đi và kể lại đầu đuôi câu chuyện cho Lưu Nguyên.
"Ông chủ, tôi cảm thấy mấy người kia không giống với người bình thường, đồng thời còn có chút cổ quái. Tôi nghĩ chúng ta không nên động vào bọn họ thì tốt hơn, tránh lại xảy ra chuyện gì đó không hay."
Lưu Nguyên nghe nói như vậy, sắc mặt khẽ trầm xuống. Trong buổi tang lễ của mẹ hắn ta sao lại có mấy người không liên quan ở bên cạnh xem náo nhiệt như vậy được. Đã thế mấy người còn đứng nhìn chằm chằm, quả là quá chói mắt. Hắn ta nói nhỏ:
"Thử tiêu chút tiền xem có tác dụng không?"
"Ông chủ, có lẽ là không có tác dụng gì đâu. Cây gậy mà người kia cầm trong tay được làm từ vàng ròng, hơn nữa còn khảm một khỏa bảo thạch to tướng, giá trị của nó ít nhất cũng phải năm trăm vạn trở lên."
Nói đến đây, Trương Hâm khẽ ngừng lại một chút.
Nghe vậy, sắc mặt Lưu Nguyên khẽ động.
Khả năng mấy người đến đây đều là những nhân vật lớn đương nhiên sẽ rất cao, là những người mà hắn ta không thể trêu chọc nổi.
"Nếu đã như vậy thì tạm thời không cần để ý đến bọn họ."
Lưu Nguyên đưa mắt nhìn về phía này, ánh mắt hắn ta khá sắc bén.
Nhưng khi chứng kiến ánh mắt của Dương Gian, hắn ta lại có cảm giác thở gấp, tim đập liên hồi."