Khủng Bố Sống Lại [C]

Chương 139: Sự Thật



Hiện tại người ngồi dậy ở trong cỗ quan tài không phải là quỷ mà là Cảnh sát Quốc tế đời thứ nhất của thành phố Đại Xương, Phùng Toàn. Lúc trước bởi vì chuyện linh dị ở thôn Hoàng Cương nên mất tích, còn thời gian mất tích thì giống như hắn biết từ trước, ba tháng.

Mất tích lâu như vậy, Phùng Toàn vẫn còn có thể sống?

Đây chính là một chuyện mà không có người nào có thể tin tưởng được.

Trong một khung cảnh có thể nói là vô cùng khủng bố, hơn nữa lại là một thân một mình, nếu đổi lại là người khác hẳn đã chết mất xác rồi. Mặc dù Dương Gian không biết Phùng Toàn đã sống sót bằng cách nào, cơ mà hiện tại hắn cũng không rảnh để đi tìm tòi, suy xét về mấy chuyện đó.

Đối mặt với câu hỏi của Dương Gian, Phùng Toàn lại trả lời một cách bình tĩnh:

"Thực tế, tôi đã báo cáo mọi chuyện ở trong này lên cấp trên, nếu các cậu đã đến đây hành động thì hẳn là phải đọc qua hồ sơ về chỗ này rồi mời đúng chứ, chỉ cần đọc qua hồ sơ là đã biết được tình trạng hiện tại của tôi... Thú thật, dựa vào trạng thái hiện tại, tôi không thể nào nói mọi chuyện của tôi cho mấy cậu bết được, tôi chỉ có thể miễn cưỡng khống chế được các người dân trong thôn để làm một vài hành động ám chỉ cho các cậu, nhưng sự khống chế lúc đó của tôi rất kém, dù sao tình trạng hiện tại của tôi rất tồi tệ. Hơn nữa, mặc dù thấy mấy cậu đi vào làng nhưng tôi không biết được mục đích của đám ngự quỷ nhân các cậu khi đến đây là gì. Còn về bà lão kia, đúng là do tôi dẫn qua, tiếng ho khan đó cũng không phải để lừa dối các cậu, chỉ là nhắc nhở các cậu là có người đang trợ giúp mấy cậu, không phải là kẻ địch, mấy cậu nên dồn lực chú ý lên con quỷ kia, chứ không dồn lên người tôi. Chỉ tiếc là các cậu đã hiểu sai ý của tôi."

Dương Gian có chút tức giận:

"Đừng có đẩy hết toàn bộ trách nhiệm như thế, thực tế nếu không có sự nhắc nhở của anh thì căn bản tôi không biết nơi này còn có một người như anh còn tồn tại, với lại tôi cũng nhìn qua hồ sơ rồi nhưng mà mẹ nó, hồ sơ bị lược bỏ hết rồi, những thông tin quan trọng đều đã bị xóa. Nhìn thì như anh đang cố giúp nhưng thực tế lại xáo trộn suy đoán của tôi. Ban đầu tôi nghĩ là chỉ cần đối phó với một con quỷ mà thôi, đối phó xong là ổn, chính sự tồn tại của anh lại khiến cho mọi chuyện trở nên phức tạp."

"Thật sự rất xin lỗi, đây là việc mà tôi không hề nghĩ đến."

Mặc dù miệng thì nói xin lỗi nhưng sắc mặt của Phùng Toàn vẫn như thường, lạnh băng, không nhìn ta được chút nào gọi là áy náy ở trên gương mặt của anh ta.

Dương Gian lại nói tiếp:

"Không nghĩ đến? Hay là anh có ý định muốn hại chết toàn bộ chúng tôi? Lúc trước tôi có đi qua linh đường một lần, khi đó tôi định mở quan tài nhưng vì sao anh lại ngăn cản. Vì sao anh lại không muốn tôi mở quan tài ra, anh đang sợ cái gì? Sợ bị con quỷ kia giết chết hay sao? Vị trí an toàn duy nhất ở trong thôn chắc chắn là cỗ quan tài đúng không."

Phùng Toàn dùng ánh mắt chết lặng liếc nhìn hắn một cái, cũng không giải thích gì hết, chỉ nói:

"Nguyên nhân tôi không thể đi ra từ trong quan tài ư? Cái đó không phải tôi sợ chết đâu, mà tôi làm như để cho con quỷ ở bên ngoài không thể tiến vào bên trong cỗ quan tài này nữa. Một khi nó đi vào bên trong, cấp độ khủng bố của nó sẽ tăng mạnh, độ khủng bố của nó sẽ biến thành một cấp bậc mà không ai có thể tưởng tượng ra nổi. Đừng nói đến cái thôn nhỏ nhoi này, thậm chí cả một thành phố cũng thất thủ, nếu như sự xuất hiện của các cậu khiến cho mọi chuyện trở nên tồi tệ hơn, tốt nhất là các cậu chết hết ở trong này luôn đi. Lúc đó tôi không dám mở ra cỗ quan tài là vì con quỷ kia vẫn còn ở bên cạnh, tôi không thể nào mạo hiểm được."

Nghe anh ta nói như vậy, mặc dù đang rất tức giận nhưng Dương Gian lại cảm thấy có một luồng khí lạnh chạy ở trong người. Con quỷ ác kia lại ở bên cạnh hắn khi hắn mở nắp quan tài?

"Không, không thể nào có chuyện đó, khi đó tôi đã kiểm tra kỹ rồi, lúc đó không có con quỷ nào ở bên trong linh đường được."

Phùng Toàn hỏi ngược lại:

"Cậu có chắc chắn là cậu đã kiểm tra kỹ chưa?"

Dương Gian đột nhiên ý thức được chuyện gì, hắn liếc vội tấm ảnh thờ ở trên bàn.

Lúc này, tấm ảnh thở chỉ còn lại mỗi khung hình, còn về ảnh chụp bên trong... dã không thấy nữa, trống trơn, lúc bọn hắn đi vào thôn thì tấm ảnh vẫn còn nguyên vẹn, vẫn còn cả ảnh lẫn khung, là một người thanh niên rất đẹp trai và khá phong độ.

"Là cái ảnh thờ này?"

Hắn đột nhiên ý thức được chuyện này, vội vàng nhìn chằm chằm vào cái khung ảnh trống trơn.

"Bức ảnh trong cái khung này chính là... Quỷ?"

Phùng Toàn nói:

"Không sai, nó chính là quỷ, hơn nữa nó luôn luôn canh giữ bên cạnh quan tài, quan tài để chỗ nào thì ảnh thờ sẽ để chỗ đó, dù chuyển quan tài đi đâu tôi đều không thể nào thoát khỏi nó... Cho nên, ngay khi cậu định mở nắp quan tài thì nó ở ngay bên cạnh để nhìn chằm chằm. Nó đang chờ cơ hội, một khi nắp quan tài mở ra nó sẽ tiến vào ngay lập tức. Lúc đó, chẳng những tôi sẽ phải chết mà cậu cũng phải chết, toàn bộ mọi người trong này đều sẽ phải chết, đổi lại là cậu, cậu có cho phép việc mở nắp quan tài ra không? Hơn nữa nguyên do của việc cậu ngồi ở bên trong linh đường nguyên một đêm mà không bị con quỷ kia tấn công, không phải là do ở bên trong linh đường thì sẽ an toàn mà là có tôi tồn tại bên trong cỗ quan tài này... nên cậu không được tính là kẻ lạc đàn, con quỷ kia không tìm được cơ hội để ra tay với cậu."

"Không thể không nói, cậu đúng là rất thông minh, mặc dù đoán sai nhưng kết quả lại đúng, linh đường là nơi nguy hiểm nhất nhưng đó cũng là nơi an toàn nhất. Quỷ trong linh đường, tôi ở trong linh đường, cậu cũng ở trong linh đường, chỉ cần cậu không lộn xộn thì sẽ an toàn. Những gì cần nói tôi cũng đã nói xong rồi, hiện tại các cậu còn câu hỏi gì nữa hay không? Nếu như không có gì nưa thì chúng ta phải kết hợp lại để giam giữ con quỷ kia, xử lý xong chuyện linh dị ở thôn Hoàng Cương."

Sau khi nghe xong mọi chuyện, tâm tình của Dương Gian lúc này rất phức tạp. Hắn không biết là hắn nên tức giận với tên cảnh sát Phùng Toàn hay là tức giận vì tạo hóa đã trêu chọc chính hắn.

Muốn trách Phùng Toàn, hắn không có tư cách, dù sao lúc trước anh ta đã nhắc nhở cả đám tập hợp lại một chỗ, để tránh cho việc cả đám bị giết vì lạc đàn.

Sau cùng hành động đó cũng đã có tác dụng, chỉ là một loạt ám chỉ, có điều lại nhắc nhở khiến cho đám người Dương Gian bị hiểu sai ý tứ, ngược lại coi bà lão kia là quỷ. Thực tế, Phùng Toàn đã thông qua bà lão kia để nhắc nhở cả nhóm, anh ta cùng một phía với bọn hắn. Nãy giờ đứng yên nghe hai người Dương Gian và Phùng Toàn kể lể mọi chuyện, Trương Hàn lại bất ngờ lên tiếng hỏi:

"Tôi có một vấn đề muốn hỏi, mấy người dân trong thôn lúc trước là người hay là quỷ vậy?"

Ông ta cũng đã biết được bộ thi thể nằm bên trong quan tài này là người chứ không phải quỷ nhưng lòng ông ta vẫn còn có nghi ngờ.

Phùng Toàn nói:

"Không phải là người cũng không phải quỷ, tôi không biết chính xác bọn họ tồn tại dưới dạng gì, chỉ biết toàn bộ người dân bên trong thôn tương tự như quỷ nô, rất giống với quỷ nô. Quỷ nô tồn tại được là nhờ có lệ quỷ, còn bọn chúng tồn tại được là nhờ cổ quan tài này. Người nằm trong cỗ quan tài quỷ này không phải quỷ mà là tôi, cũng có lẽ vì thế nên bọn chúng vẫn còn giống như người bình thường. Hơn nữa chắc do tôi nằm trong cỗ quan tài quỷ quá lâu nên khả năng bị ảnh hưởng đến lối suy nghĩ và hành động từ bọn chúng, vì thế tôi mới định lợi dụng bọn chúng để truyền giao lưu tin tức với các cậu."

Dương Gian hỏi:

"Anh gọi cỗ quan tài này là quan tài quỷ, nó làm được cái gì?"

Phùng Toàn nói:

"Tin tức về quỷ quan tài thì tôi đã báo cáo cho cấp trên rồi, nếu trong hồ sơ mà cậu đọc không nói đến chuyện này thì có lẽ cấp bậc cậu còn chưa đủ, chắc... cậu vẫn còn chưa phải là Cảnh sát Quốc tế. Nhưng tin tức liên quan đến cái này thì tôi không thể nói cho cậu, đây là bí mật quốc gia, không thể tiết lộ."

Mặt Dương Gian tôi sầm lại, Phùng Toàn nói tiếp:

"Cậu không cần phải tức giận, đến lúc nào cần biết thì cậu sẽ được biết, nói tóm lại, ba người chúng ta tuyệt đối không được để quỷ quan tài rơi vào tay của con lệ quỷ kia được. Lần này tôi có thể chủ động ra ngoài là do cân bằng ở nơi đây đã bị đánh vỡ, mức độ khủng bố của tên kia sẽ dựa vào số lượng quỷ có trong thôn. Lúc trước bởi vì các cậu chết quá nhiều nên con quỷ kia mới có thể tiếp quản được thôn này nhưng mà một chiêu lúc trước của cậu quá hay, sắp sửa đến cục diện hẳn phải chết mà cậu vẫn biết cách thả con quỷ kia ra để tranh cướp lệ quỷ trong thôn với nó, khiến cho lực lượng của nó bị suy yếu."

Dương Gian nói:

"Không phải lúc trước anh cũng đã định thả con quỷ của tôi ra hay sao?"

Phùng Toàn nói:

"Không, không phải, tiếng ho khan hôm đó ở ngoài cửa là của ông lão Lưu Căn Vinh bị tôi khống chế, mục đích của tôi chỉ là muốn dọa cậu một cái mà thôi, để cho cậu trở về gia nhập vào nhóm, tránh nguyền rủa lạc đàn sẽ chết. Nhưng sau đó khống chế của tôi bị cắt đứt, Lưu Căn Vinh bị con quỷ kia khống chế, cuối cùng nó tiến vào phòng của cậu. Khi ấy người muốn cướp con quỷ trong hộp không phải tôi mà là con quỷ kia... chỉ là không biết vì cái gì nó lại từ bỏ."

Vừa nói anh ta ta vừa nhìn lên tấm ảnh thờ ở trên bàn.

"Thế nên tôi mới nói với cậu, tình huống ở đây rất đặc thù, những người dân mà các cậu thấy đôi khi là người, đôi khi là tôi, có đôi khi lại là con quỷ kia... nhưng tôi phải nhắc lại cho mấy cậu biết, trong thôn này đã không còn người nào sống sót nữa, ngoại trừ ba người chúng ta ra, những thứ còn lại đều được tồn tại nhở cổ quan tài này mà thôi."

Dương Gian nói:

"Thì ra là vậy... Cho nên mặt ngoài thì nhiệm vụ của chúng tôi là xử lý chuyện linh dị ở thôn Hoàng Cương nhưng thật ra là tới để cứu anh."

"Cũng có thể cho là như thế, nhưng nếu chuyện này bị thất bại sẽ gây ra hậu quả rất nghiêm trọng, có thể đánh vỡ cân bằng, khiến con quỷ ở trong này trở nên nguy hiểm hơn. Tôi cảm thấy các cậu không nên đến cứu tôi, nếu cấp trên khăng khăng muốn như thế, tôi nghĩ chưa chắc là vì cứu tôi mà hẳn là vì thứ này."

Phùng Toàn chỉ chỉ vào cỗ quan tài màu đỏ và nói.

Vì quỷ quan tài?

Dương Gian nhìn chằm chằm vào cỗ quan tài vài lần.

Nó là một cỗ quan tài rất bình thường nhưng chính cỗ quan tài này lại là thứ mà con quỷ ác muốn tranh cướp, chắc chắn nó phải có gì đó rất đặc thù. Thế nhưng đặc thù ở đâu thì chắc chỉ có Phùng Toàn biết, mà hiện tại anh ta lại không chịu nói.

Lúc này Trương Hàn đột nhiên trở nên khẩn trương:

"Hai người đã nói chuyện xong chưa vậy? Sao tôi lại cảm thấy bên ngoài có cái gì đó không đúng cho lắm."

Ông ta chỉ tay ra phía bên ngoài, nguyên bản thôn làng đã khôi phục lại bầu trời sáng sủa, hiện tại lại bắt đầu tối dần dần. Mặc dù tốc độ không nhanh, nhưng cái này đã chứng tỏ có chuyện gì đó không được ổn sắp sửa xảy ra.

Mặc dù Dương Gian còn muốn biết rất nhiều thứ, hơn nữa, hình như Phùng Toàn cũng muốn giải thích toàn bộ cho hắn. Bởi vì đây là cách đơn giản nhất, cũng hiệu quả nhất để hóa giải hiểu lầm. Dù sao từ trước đến giờ cả hai đều có những hành động đưa đối phương vào chỗ chết, mà muốn sinh tồn được trong thôn, thậm chí là rời khỏi đây, vấn đề đầu tiên cần giải quyết là trong lòng của mọi người phải thoải mái, cần phải loại bỏ sự nghi ngờ lẫn nhau. Nếu không vụ hợp tác tiếp của hai người sẽ khá bất lợi.

Nhưng tiếng nhắc nhở đột ngột của Trương Hàn khiến cho hai người phải nhìn ra bên ngoài ngay.

Hiện tại bầu trời ở bên ngoài đã bắt đầu trở nên tối, mặc dù tốc độ không nhanh như lần trước nhưng nếu tiếp tục diễn ra thì không đến 10 phút bầu trời sẽ lại tối om, cả thôn một lần nữa chìm vào màn đêm u ám.

Sắc mặt lạnh như băng của Phùng Toàn thay đổi, trở nên căng thẳng hơn:

"Con quỷ kia đang tới, chỉ cần tôi xuất hiện, nó sẽ không buông tha cho cơ hội ngon ăn này, trước đó cũng thế, chấp niệm của nó đối với cỗ quan tài này rất mạnh. Lúc trước tôi khiến cho toàn bộ linh đường biến mất cũng vì không muốn nó cướp được cỗ quan tài này."

Dương Gian nói:

"Nếu đã thế sao anh không trốn đi luôn, còn quay lại làm cái gì nữa."

"Không thể trốn được, có trốn tránh cũng vô dụng thôi, cỗ quan tài, tôi và con quỷ kia đều có mối liên hệ rất chặt chẽ với nhau. Dựa vào cỗ quan tài để đạt đến một sự cân bằng vi diệu, chỉ cần còn tồn tại sự cân bằng thì mọi chuyện sẽ không sao, đều yên ổn. Nhưng con quỷ mà cậu thả ra đã phá vỡ cân bằng này nên tôi bị ép phải xuất hiện."

Con mắt Dương Gian khẽ nheo lại, anh ta bị quỷ không đầu ép phải chạy ra ngoài?

Cũng đúng, ngay cả quỷ vực của hắn mà bà lão bị con quỷ không đầu khống chế còn có thể ra vào, chắc gì nó đã không thể đi ra đi vào linh đường được, nhưng hiện tại bà lão bị tấm da nuốt mất rồi, quỷ không đầu cũng bị hắn khống chế, cục diện lại xuất hiện tay đổi.

Khoan đã! ! Có gì đó không đúng, con ngươi của Dương Gian chợt lóe sáng:

"Nếu như con quỷ trong thôn sẽ mạnh yếu dựa vào số lượng quỷ ở bên trong thôn, vậy vì sao con quỷ không đầu mà mfinh thả ra lại không khiến con quỷ kia mạnh lên mà ngược lại nó trở nên yếu đi?"

Nguyên nhân của sự khác biệt này là do đâu?

Chẳng lẽ phải đợi cho sau khi con quỷ kia chiếm được mấy con lệ quỷ, khi đó nó mới có thể chuyển đổi thành lực lượng của nó hay sao?

Nếu như thế con quỷ kia không thể nào không đi đối phó với quỷ không đầu được.

Toàn bộ bí mật của chuyện này đều nằm trên cỗ quan tài này, Dương Gian không tự giác được phải nhìn xem cỗ quan tài này thêm một lần. Hiện tại chỉ có bí mật của cỗ quan tài này là hắn không thể biết được, nếu hắn có thể biết được năng lực của con quỷ quan tài và tác dụng của nó, như vậy hắn có thể lý giải được những chỗ không hợp lý trong chuyện này.

Chỉ là...

Cảnh sát Phùng Toàn ở trước mắt cũng không định nói cho hắn biết tin tức về con quỷ quan tài này, ngược lại anh ta lại đang cố che giấu đi những tin tức liên quan đến nó.

"Sự giấu diếm của anh ta minh chứng cho việc con quỷ quan tài này chắc chắn phải có tác dụng gì đó rất to lớn. Bằng không quốc gia sẽ không nhúng tay vào nhiệm vụ lần này của mình, công ty kia cũng không cần giấu diếm toàn bộ tin tức, thậm chỉ ngay cả hồ sơ bên phía cục Cảnh sát Quốc tế cũng bị lược bỏ..."

"Phùng Toàn nói không hề sai, nhiệm vụ lần này không phải để cứu anh ta mà vì đạt được cỗ quan tài này."