Khủng Bố Sống Lại [C]

Chương 1454: Tôn Thụy Quyết Tâm



Dương Tiểu Hoa nói:

"Cụ thể mọi chuyện, tôi cũng không biết nên nói như thế nào. Nhưng nếu cậu muốn tìm hiểu thì có thể hỏi Dương Gian. Tôi chỉ có thể nói cho cậu biết, con quỷ khủng bố vừa rồi đã nằm trong thân thể của người này."

Nói đến đây cô ta đưa mắt nhìn Lý Dương.

Cái gì?

Lưu Minh Tân sửng sốt, sau đó hoảng sợ nhìn về phía Lý Dương đang dính đầy máu me.

Quỷ được nhốt ở trong thân thể người này?

Chuyện này là thật? hay giả?

Nếu là thật, vậy thì vì sao người này còn có thể sống sót? Tại sao hắn ta không bị lệ quỷ giết chết?

Là một người bình thường, hắn ta chưa từng tiến vào trong giới linh dị, nên không biết đến sự tồn tại của ngự quỷ nhân. Dù thi thoảng có nghe người khác nhắc đến ba chữ ngự quỷ nhân, hắn ta cũng không thể biết được ý nghĩa thực sự của ba chữ đó. Vì thế hắn ta đương nhiên sẽ tỏ ra ngờ vực.

"Xem ra người đưa thư ở tần này chỉ có mấy người các cậu là còn sống sót."

Dương Gian đưa mắt nhìn một vòng xung quanh.

Trừ bỏ hắn và Lý Dương ra, trong này chỉ còn lại bốn người.

Vương Thiện, Thái Ngọc, Lưu Minh Tân, Dương Tiểu Hoa.

Trong đó Vương Thiện là người đưa thư tầng một, còn lại ba người kia là người đưa thư cũ của tầng hai.

Còn những người khác, nếu không phải bị Dương Gian giết thì cũng là lệ quỷ giết.

Ánh mắt Dương Gian dừng lại ở trên người của Vương Thiện.

"Vương Thiện, vận may của cậu dường như không tệ chút nào, hi vọng cậu sẽ luôn may mắn như vậy."

Vương Thiện không biết nên trả lời như nào, chỉ biết cười ngượng một tiếng.

Hiện tại hắn ta khá tuyệt vọng, bởi vì hắn ta đã biết rõ ý đồ của Dương Gian.

Mục đích của Dương Gian là dùng tốc độ nhanh nhất để lên lầu. Còn những người khác, nếu có thể theo được là tốt nhất, không thể theo kịp thì kết cục sẽ là chết ở đây.

Nhưng đúng lúc này.

Ở một chỗ trong hành lang đột nhiên xuất hiện sương mù màu đen, chúng dần lan tràn ra xung quanh, giống như sắp sửa bao phủ hết toàn bộ tầng hai. Nhưng sau khi khuấy động trong chốc lát, lớp sương mù kia nhanh chóng tan đi.

Một đoạn cầu thang gỗ xuất hiện, sau đó kéo dài đến tận hành lang.

Vách hành lang cũng lập tức xuất hiện một vết rách, đả thông con đường giữa hành lang và cầu thang gỗ.

"Cầu thang xuất hiện, quả nhiên, một khi hoàn thành nhiệm vụ đưa bức thư màu đỏ, tất cả người đưa thư trong một tầng có thể lên lầu."

Ánh mắt Dương Gian khẽ nhúc nhích, hắn không hề cảm thấy bất ngờ, bởi vì mọi thứ đều nằm trong kế hoạch của hắn.

"Cầu thang thông lên tầng ba?"

Trong lòng của những người khác đều run rẩy, không biết nên vui mừng hay là phải hoảng sợ nữa.

Người bất an nhất trong đám người có lẽ là Vương Thiện.

Phải biết trước đó hắn ta chỉ là một người đưa thư tầng một, nhưng hiện tại lại leo lên tầng liên tiếp, như vậy chẳng khác gì hắn đang bỏ qua căn cơ, dục tốc bất đạt. Không có sự tôi luyện qua từng lần đưa thư, khi leo lên tầng trên và đưa thư, hắn ta chắc chắn sẽ phải chết vì thiếu kinh nghiệm.

Vương Thiện có cảm giác khóc không ra nước mắt, nhưng hắn ta biết, bản thân không có lựa chọn nào khác.

"Lên lầu thô."

Dương Gian khẽ quan sát một lát, nhưng không phát hiện ra vấn đề gì, liền vội vàng lên đường.



Trong tầng hai của bưu điện quỷ.

Cầu thang cũ kỹ bằng gỗ lại xuất hiện lần nữa, lần này nó được bao phủ trong lớp sương mù màu đen, không lộ rõ diện mạo. Nhưng đám người có thể đoán ra được, cầu thang này kéo dài lên trên, kết nối với một chỗ nào đó.

Dương Gian bước khỏi hành lang không chút do dự, từng bước chân của hắn giẫm vào cầu thang bằng gỗ phát ra từng tiếng kẽo kẹt.

Lý Dương cũng bám sát theo ở sau lưng.

Mặc dù trên người hắn dính vết thương chằng chịt, nhưng vì là ngự quỷ nhân khống chế hai con quỷ, nên hắn ta khá tự tin. Với lại, lần này còn có Dương Gian dần đội, nên hắn ta không hề lo lắng bản thân sẽ rơi vào đường cùng.

Bốn người Dương Tiểu Hoa, Lưu Minh Tân, Thái Ngọc, Vương Thiện hơi tỏ ra chút chần chờ, nhưng cuối cùng vẫn đuổi theo phía sau. Bởi vì toàn bộ những chỗ khác trên tầng hai đang dần bị bóng tối xâm lấn. Phòng ở đang dần tan biến, toàn bộ tầng hai đang dần bị xóa mất.

Tầng hai đang bài xích bọn họ.

Lúc này, cầu thang lên tầng ba đã xuất hiện, điều này có nghĩa là bọn họ không còn lựa chọn nữa.

Cầu thang leo lên tầng ba còn dài hơn nhiều so với thực tế. Dựa theo độ cao bình thường của một cầu thang, tầng hai và tần ba chỉ cách nhau có vài mét. Nhưng thực tế, chiều dài của cầu thang gỗ đã vượt quá hai mươi mét.

Từ trên xuống dưới, cầu thang đều bị một lớp sương mù màu đen bao phủ, không thể nhìn thấy điểm cuối, cũng chẳng thể nhìn thấy phía sau lưng.

Càng đi dọc theo cầu thang về phía trước, cảnh tượng của tầng hai ở phía sau lưng càng nhanh chóng biến mất.

Tiếp đó là cảnh tượng của tầng ba chậm rãi xuất hiện.

Bộ dạng của nó chẳng khác gì so với tầng hai, cũng là hành lang dài. Điểm khác biệt duy nhất chính là ở trung tâm của tầng ba có một bãi đất trống. Trên đó có đặt một vài món đồ, nhìn qua có chút giống với cảnh tượng của tầng một.

Số lượng phòng ở đây cũng không hề thay đổi, có bảy căn.

"31,32,33, …"

Dương Gian nhìn con số trên những tấm thẻ phòng.

Không sai, chỗ này chính là tầng ba của bưu điện quỷ.

"Tuy nhiên, có vẻ như hôm nay bưu điện quỷ tầng ba không có một ai."

Vẻ mặt Dương Gian hơi động:

"Xem ra hôm nay không phải là kỳ hạn đưa thư, cho nên người đưa thư không ở trong bưu điện quỷ."

Lúc này, Thái Ngọc bước vào, hắn ta khẽ quan sát xung quanh, sau đó nghiêm túc nói:

"Tôi nghe nói, ba tháng người đưa thư tầng ba mới phải đi đưa thư một lần. Thởi gian giãn cách là rất dài, cho nên người đưa thư tầng ba có dư dả thời gian để duy trì cuộc sống bình thường."

Vương Thiện hỏi:

"Vậy người đưa thư tầng bốn thì sao?"

Thái Ngọc nói:

"Hẳn là nửa năm mới phải đưa một bức thư, còn người đưa thư tầng năm khả năng cao là một năm một lần. Tuy nhiên, trong đó hẳn vẫn còn một số biến hóa nào đó mà tôi không biết. Những gì tôi biết chỉ là do những người đưa thư tầng hai cũ nói, chưa thực sự xác nhận."

Hắn ta và người đưa thư tầng ba có tồn tại một số mối liên hệ.

Dù sao hắn ta cũng đã đưa được hai bức thư dưới tầng hai rồi, nên khi hắn ta vừa leo lên tầng hai đương nhiên sẽ là người mới và quen biết với một ít người cũ.

Dương Gian trầm ngâm.

"Không có người đưa thư, cũng không có ai khác. Xem ra trong thời gian ngắn, việc lên tầng bốn dường như có chút khó khăn."

Lý Dương đề nghị.

"Đội trưởng, trong vòng một ngày chúng ta lên được một tầng đã là rất nhanh rồi. Nếu còn tiếp tục leo nữa, có lẽ chúng ta sẽ phải trả một cái giá cực kỳ lớn. Cứ trì hoãn một chút có lẽ cũng tốt."

Dương Gian nói:

"Không, tôi không có dư thời gian để mà trì hoãn. Nếu cứ ba tháng chúng ta mới đưa được một bức thư, như vậy phải đến chín tháng chúng ta mới leo lên được trên tầng bốn. Dù hiện tại cậu đã khống chế hai con lệ quỷ, nhưng chỉ sợ cậu sẽ không thể nào chống đỡ đến lúc đó đâu."

Lý Dương có chút sững sờ, đến lúc này hắn ta mới nhớ ra bản thân chính là ngự quỷ nhân, tuổi thọ không dài.

Cho dù hắn ta sống như một người bình thường, không hề sử dụng đến lực lượng lệ quỷ, thì kết quả vẫn là chết vì lệ quỷ khôi phục.

Bọn họ đúng là không thể chịu đựng nổi dạng tiêu hao như vậy trong một thời gian dài được.

Dương Gian nói:

"Nếu có người đưa thư khác ở đây, chúng ta sẽ đoạt nhiệm vụ của bọn họ."

Vương Thiện nhắc nhở:

"Dù cho anh có gặp người như vậy, tối thiểu anh cũng phải xé nát ba bức thư liên tiếp thì mới lên được tầng bốn. Còn theo như tôi nghĩ bức thư màu đỏ đậm chỉ xuất hiện ở trong một số trường hợp đặc biệt, chứ không phải lần nào cũng có."

Dương Tiểu Hoa cũng góp lời:

"Bức thư màu đỏ đại diện cho sự nguy hiểm, cần toàn bộ người đưa thư trong cùng một tầng đi hoàn thành. Mà mức độ nguy hiểm của bức thư màu đỏ tầng một là thấp nhất, sau đó đến tầng hai, tầng ba. Nếu lên trên này mà còn xé nát thư thì nguy hiểm không còn là một cộng một đơn giản như vậy nữa đâu."

"Ngoài ra, cậu đã xé nát qua thư, nếu lại xé thêm bức thư nữa, mức độ nguy hiểm sẽ gia tăng. Trước kia từng có người phân tích qua, nếu mức độ nguy hiểm khi xé nát bức thư thứ nhất là 1, như vậy bức thư thứ hai sẽ là 2, thứ ba là 4, còn thứ tư là 16 và tối đa một người đưa thư cũng chỉ xé nát được ba bức thư mà thôi."

Cô ta sợ Dương Gian sẽ lại làm loạn, nhận thư và xé nát như lần vừa rồi để nhanh chóng leo lên tầng bốn.

Dương Gian lạnh lùng nói:

"Bất kể mức độ nguy hiểm của chuyện này là gì, chỉ cần gặp phải thư màu đỏ đậm, tôi sẽ xé nát không chút do dự. Mấy người căn bản không thể nào tưởng tượng ra được sức ảnh hưởng mà một bức thư màu đỏ đậm sẽ mang đến cho thế giới bên ngoài đâu."

"Chỉ chết mấy người ở đây mà có thể xóa bỏ một chuyện linh dị liên quan đến an nguy của một thành thị, là một chuyện cực kỳ có lời."

"Cậu…"

Dương Tiểu Hoa muốn phản bác, nhưng cuối cùng vẫn nhịn được.

Từ một loại lương tri nào đó nói cho cô ta biết, cách làm này của Dương Gian dường như không hề sai.

Mặc dù đối với đám người bọn họ mà nói, chuyện này là cực kỳ tàn nhẫn, nhưng đó lại là cách làm chính xác nhất cho những người ở thế giới bên ngoài kia.

Dương Tiểu Hoa hỏi:

"Vậy tiếp theo cậu định làm gì đây? Hiện tại đã lên tầng ba rồi, mọi thứ đều diễn ra đúng như kế hoạch của cậu."

Dương Gian nói:

"Mấy người có vẻ khá ưa thích nói nhảm nhỉ, quan tâm đến hành động của tôi như vậy sao? Đáng tiếc, việc mà tôi muốn làm mấy người vĩnh viễn không thể nào hiểu được. Nhưng tôi cho rằng mấy người đều là người đưa thư tầng một và tầng hai, ở một mức độ nào đó vẫn còn có thể tin, cho nên tôi cần mấy người đợi cùng một chỗ với tôi."

"Vì cái gì?"

Lưu Minh Tân tỏ vẻ hơi sợ hãi:

"Vì sao chúng tôi phải đợi cùng một chỗ với cậu?"

Dương Gian thản nhiên nói:

"Bởi vì tôi cần xác định rõ tình hình trên tầng ba, nhưng nếu có mấy người làm loạn thì tôi sẽ rất đau đầu. Được rồi, đừng có phí lời, hiện tại tìm một căn phòng để nghỉ ngơi thôi. Tôi muốn ở lại đây thêm mấy ngày, thử xem có gặp được người đưa thư nào không."

Lý Dương cảm nhận một chút rồi nói:

"Đội trưởng, những căn phòng này đều không có người, trong phòng cũng không có thứ gì."

"Tốt lắm, vậy liền chọn căn phòng số 31 đi."

Nói xong, Dương Gian liền đi qua.

Những người còn lại khẽ nhìn nhau một chút, ai nấy đều tỏ vẻ bất đắc dĩ.

Không còn cách nào khác, bọn họ phải đi theo Dương Gian, nghe theo sắp xếp của hắn.

Lưu Minh Tân cắn răng, thấp giọng nói:

"Cứ tiếp tục như vậy là không được. Người này quá nguy hiểm. Hắn có đủ năng lực để xử lý một số tình huống nguy hiểm, nhưng chúng ta thì không. Chỉ nhiệm vụ đưa thư tầng hai đã thiếu chút nữa khiến tôi bị chết rồi. Hiện tại còn chưa chuẩn bị gì mà đã leo lên tầng ba, cộng thêm người tên Dương Gian này làm loạn nữa. Có lẽ chúng ta sẽ sống không lâu đâu."

"Phải nghĩ cách thoát khỏi hắn mới được."

Thái Ngọc khẽ liếc hắn ta một cái rồi nói:

"Nghĩ biện pháp như thế nào? Chúng ta không thể thoát khỏi thân phận người đưa thư, thì nhất định phải đi đưa thư. Chỉ cần Dương Gian không rời khỏi bưu điện quỷ, chúng ta sẽ phải nghe theo sắp xếp của hắn. Muốn không nghe theo sắp xếp cũng được, cậu đi nói với hắn đi, thử xem hắn có đánh chết cậu không. Chứ tôi không dám trêu chọc với loại người như vậy rồi. Huống hồ hắn đã không được tính là người nữa, đánh cắp lực lượng linh dị trở thành nửa người nửa quỷ. Dương Tiểu Hoa, chắc cô cũng hiểu rõ sự đáng sợ của hai người bọn họ rồi chứ."

Dương Tiểu Hoa gật gật đầu một cách đầy thận trọng:

"Đúng thế, ngay cả quỷ mà bọn họ cũng có thể đối phó thì xử lý chúng ta chỉ là việc dễ như trở bàn tay. Hiện tại đừng nên có ý nghĩ vớ vẩn nào khác. Trước tiên cứ sống sót mới là quan trọng nhất, chứ nghe theo mệnh lênh và sắp xếp của ai không phải là vấn đề quan trọng. Còn những chuyện khác cứ để đó, từ từ rồi hẵng tính sau."

Thái Ngọc thở dài:

"Hiện tại chúng ta chỉ có thể làm như vậy, đi được tới đâu hay tới đó."

Vương Thiện đột nhiên nói:

"Vì sao mấy người không nghĩ ngược lại chứ, có lẽ đây sẽ là một cơ hội, một cơ hội giúp chúng ta thoát khỏi bưu điện quỷ."

Hả?

Những người khác đều kinh ngạc nhìn về phía hắn ta.

Vương Thiện tiếp tục nói:

"Dương Gian là một người cực kỳ khủng bố. Mục đích xuất hiện ở trong này của hắn không phải vì đi đưa thư, mà là lên lầu, leo lên tầng năm. Tôi từng nghe hắn nói qua về mục đích lên tầng năm chính là để điều tra về bưu điện quỷ, sau đó tiêu diệt nó, không cho nó tiếp tục tồn tại."

"Nếu hắn có thể làm được, vậy chúng ta sẽ giải thoát thành công, không cần phải chịu đựng loại nguyền rủa này nữa."

Lưu Minh Tân tỏ ra không tin tưởng nói:

"Dù năng lực của hắn có mạnh cỡ nào đi nữa, nhưng nếu muốn tiêu diệt bưu điện quỷ, đó là chuyện viễn vông."

Con ngươi Dương Tiểu Hoa khẽ động:

"Không, có lẽ chúng ta có thể thử tin tưởng. Dù sao nếu dựa vào leo dần dần từng tầng một thì kiểu gì chúng ta cũng chết. Mặc dù cách làm của hắn có chút cẩu thả, nhưng ít nhiều cũng có cơ hội. Nhưng với điều kiện là chúng ta phải chống đỡ được cho đến lúc đó."

"Còn chết trước khi đến lúc đó thì mọi thứ đều trở nên vô nghĩa."

Vương Thiện cười cười rồi nói:

"Đúng nha, cứ liều mạng một lần, có lẽ sẽ có kỳ tích xảy ra. Dù sao so với việc suốt ngày cứ ngồi nơm nớp lo sợ, tôi vẫn muốn đánh cược một ván hơn."

Trong khi mấy người đang thảo luận, thương lượng với nhau.

Giờ phút này Dương Gian đã đi vào bên trong căn phòng số 31.

Đồng thời, cùng lúc đó.

Ở dưới tầng một của bưu điện quỷ.

Một người đàn ông với khuôn mặt bệnh trạng, ôm lấy cây gậy bằng vàng ngồi trước quầy trong đại sảnh của bưu điện quỷ. Điều quỷ dị chính là người này đang nhìn chằm chằm về phía cửa ra vào.

Người này chính là Tôn Thụy, người phụ trách của thành phố Đại Hán, danh hiệu quỷ bệnh.

Tôn Thụy thật sự đã đi đến bưu điện quỷ, nhưng y không lên lầu hai, mà lựa chọn chờ đợi ở trong đại sảnh.

Đúng thế, y đang đang ở trong tầng một, chứ không phải tầng hai, là trong đại sảnh của tầng một.

Loại hành động này của y là cực kỳ nguy hiểm, bởi vì khi trời tối, bưu điện quỷ tắt đèn mà không không có phòng bảo vệ. Những người bên ngoài sẽ bị lệ quỷ ở ngoài này giết chết.

Thế nhưng bản thân Tôn Thụy cũng có ý nghĩ riêng của y. Y phải nghĩ cách để sao cho bản thân có thể sống sót ở chỗ này càng lâu càng tốt, đồng thời thủ vững tầng một.

"Không có người đưa thư bổ sung thêm, nhiệm vụ đưa thư ở tầng một chắc chắn không thể nào tiến hành tiếp. Chẳng mấy chốc nữa mà bưu điện quỷ này sẽ biến thành một tòa thành trống. Mà sau khi người đưa thư chết sạch, sẽ không có ai giúp nó phát tán thư nguyền rủa nữa. Khi đó quá trình vận hành của bưu điện quỷ sẽ bị gián đoạn, mọi thứ đều sắp sửa biến mất."

"Nếu Dương Gian muốn leo lên lầu, mình sẽ đứng dưới này canh cổng, kiểu gì cũng sẽ có một phía thành công."

"Dù chi mình có thực sự chết ở chỗ này, lệ quỷ của mình sẽ quanh quẩn ở đây và giết chết bất cứ người đưa thư nào dám đi vào tầng một."

Tôn Thụy khẽ híp mắt, lần này y đã thực sự đưa ra quyết tâm. Không thèm quan tâm đến bất cứ thứ gì nữa, chỉ muốn xử lý sạch sẽ bưu điện quỷ.

"Két!"

Đột nhiên.

Đúng lúc này, cổng chính của bưu điện quỷ bị mở ra.

Một người đàn ông trung niên đầu hỏi với vẻ mặt khá lo lắng đi vào.

"Chỗ này… Đây là chỗ nào vậy?"

Sắc mặt người này tràn đầy hoảng sợ, dường như đây là lần đầu tiên hắn ta tiếp xúc với chỗ quỷ quái như vậy. Từ biểu hiện của hắn ta, xem ra đây là một người mới.

"Cậu không nên đến đây, chỗ này không chào đón người sống."

Tôn Thụy lập tức đứng dậy, trên mặt tỏ ra sát ý đằng đằng.

Y muốn bóp chết người mới này.

Không cho phép hắn ta đi đưa thư.

Tối thiểu, trong quãng thời gian mà y còn sống, y sẽ không cho phép chuyện như vậy xảy ra.

"Cậu… Cậu định làm cái gì vậy?"

Người đàn ông đầu hói này thấy tình thế không ổn liền nhanh chóng lùi lại.

Tôn Thụy không nói lời nào, chỉ lạnh lùng, bước đi khập khiễng tiến tới gần.

A!

Rất nhanh.

Ở trong đại sảnh tầng một của bưu điện quỷ truyền đến một tiếng hét thảm thiết. Sau đó mọi thứ lại khôi phục bình tĩnh.

Một lần nữa, Tôn Thụy lại quay về quầy hàng và ngồi xuống. Y khẽ đưa mắt liếc nhìn những nhân vật trong từng bức tranh sơn dầu treo đầy trên tường kia.

Trong đó có một bức tranh sơn dầu vẽ một người phụ nữ, mặc quần áo dài màu trắng, tóc dài, cực kỳ thanh tú và đoan trang.

Nếu Dương Gian xuất hiện ở chỗ này, hắn chắc chắn sẽ nghi ngờ, bởi vì người này khá giống với con quỷ trong tầng hai.

Không, thậm chí hai người này chính là một.

Chỉ có một cái là bộ dạng lúc sống, còn cái kia là lúc chết rồi."