Lý Dương cũng kinh ngạc đến ngây người.
Mặc dù hắn ta đã trải qua một vài chuyện linh dị, nhưng cảnh tượng như thế này quả thực quá dọa người.
Những chiếc đầu này không phải là đạo cụ, mà là những chiếc đầu tươi sống được lấy từ trên cổ của con người.
Sắc mặt Dương Gian âm trầm đến đáng sợ.
Đến giờ thì hắn xem như đã hiểu được vì sao trên đường phố của thành phố Đại Xuyên lại không có người.
Mức độ xâm nhập của lệ quỷ đối với tòa thành thị này còn nhiều hơn cả tưởng tượng của hắn. Cả thành phố đã hoàn toàn bị mất khống chế, mức độ còn vượt qua cả thành phố Đại Xương trong chuyện linh dị của quỷ chết đói.
"Nếu một người bị quỷ ảnh xâm lấn, địa phương đầu tiên bị hư thối hẳn là đầu người. Theo như lý thuyết mà nói, đầu của quỷ ảnh hẳn muốn chiếm lấy thân thể. Trước khi thân thể bị hư thối, nó sẽ không giết người khác mới phải. Thứ nó cần chính là thân thể chứ không phải một đống đầu người như thế này. Nên sao có chuyện nó xâm nhập với quy mô lớn như này chứ?"
"Cấp độ nguy hiểm của quỷ ảnh cũng không hề cao, đúng ra phải xử lý được mới phải chứ, hay tên Lý Nhạc Bình này thực sự là một tên phế vật?"
Dương Gian không thể nào hiểu được vì sao mọi thứ lại biến thành bộ dạng này.
Tên Lý Nhạc Bình kia vẫn là một người phụ trách hay sao? Rõ ràng hắn ta là người được đề bạt làm đội trưởng, theo lý mà nói hắn ta không thể vô dụng đến mức này mới phải chứ.
Nhưng hắn đã không còn lời giải thích nào cho tình cảnh ở trong thành phố Đại Xuyên nữa.
Hay là chuyện này có liên lụy đến địa chỉ do bưu điện quỷ đưa là tiểu khu Minh Châu? Chứ nó không hề đơn giản như những gì Dương Gian tưởng tượng.
Lượng tin tức không đủ, nên hắn không thể phân tích ra được thứ gì.
Càng là như vậy Dương Gian càng cảm thấy bản thân cần phải nhanh chóng tìm cho ra Lý Nhạc Bình, bởi vì chỉ có tên này mới biết hết mọi chuyện.
Chỉ là hiện tại Lý Nhạc Bình là người hat quỷ?
Hẳn hắn ta sẽ không bị lệ quỷ xâm nhập chứ?
Lý Dương vẫn ngơ ngác nhìn lấy đống đầu người được sắp xếp ngay ngắn trên kệ hàng. Phải mất một lúc hắn ta mới lấy lại được tinh thần, sau đó kinh dị hỏi:
"Đội trưởng, chuyện đã xảy ra như này rồi, hiện tại chúng ta nên làm gì đây?"
Dương Gian lạnh nhạt nói:
"Còn làm gì được nữa, đương nhiên là phải nghĩ cách tìm cho ra ngọn nguồn. Thử xem liệu có thể xử lý sạch chuyện này được hay không."
Lý Dương nhìn mà có chút giật mình:
"Vậy những chiếc đầu người này thì sao? Chúng ta mặc kệ? Đây là đầu của người sống đó."
"Tìm ra thân thể là có cơ hội lắp trở về, nhưng tôi không biết liệu họ còn sống hay không. Chỉ là hiện tại không phải là lúc làm việc đó… Chờ một chút, có động tĩnh, có người đến."
Dương Gian bất chợt nhìn thấy một bóng người đi đến từ trong bóng tối.
Hiện tại hai mắt của hắn đã bị mắt quỷ ăn mòn, nên dù đang ở trong bóng tối cũng có thể nhìn thấy. Có thể nói nó còn tốt hơn so với mắt người bình thường.
Hai người lập tức tránh sang một bên, lựa chọn quan sát tình hình.
Ở bên trong siêu thị trống rỗng chứa đầu đầu người lần nữa truyền đến động tĩnh.
Có người đầy xe mua đồ thong thả đi đến, bánh xe ma sát với mặt đất phát ra âm thanh khá rõ ràng, truyền đến tai của hai người Dương Gian và Lý Dương.
Dương Gian hạ giọng nói:
"Nếu là quỷ thì cậu phải lập tức phối hợp với tôi ra tay xử lý nó ngay."
Lý Dương trịnh trọng gật gật đầu.
Tiếng xe đẩy càng ngày càng gần, người đẩy xe cũng đang tiếp cận bọn họ, dường như nó không cảm thấy hai người Dương Gian và Lý Dương ở chỗ này.
…
Ở trong siêu thị tối tăm không có một ai cùng mùi thi thối nồng nặc không thể nào xua tan đi được.
Ngoài ra, điều khiến cho người ta cảm thấy kinh dị nhất chính là thứ được sắp xếp ngay ngắn trên kệ hàng không phải là đồ ăn, hay các loại hàng hóa. Mà là những chiếc đầu người còn tương đối mới mẻ. Thậm chí có ít đầu còn có một chút huyết sắc, tương đối hồng nhuận, giống như vừa được gỡ xuống từ trên cổ của người sống vậy.
Lúc này Dương Gian và Lý Dương đang trốn ở phía sau kệ hàng đặt đầy đầu người.
Bởi vì ở trong siêu thị vắng vẻ chứa đầy đầu người này đột nhiên xuất hiện tiếng đẩy xe đẩy.
Có người đẩy xe đẩy bình tĩnh đi lại ở trong chỗ này.
Một nơi quỷ dị như vậy không thể nào là người bình thường được. Dù có thì hiện tại người kia cũng đã phải bỏ chạy vì sợ hãi rồi, không thể nào có chuyện người kia còn bình tĩnh đi dạo được.
Cho nên Dương Gian và Lý Dương có thể thoải mái ra tay động thủ mà không cần bận tâm.
"Đến rồi."
Trong lòng Dương Gian và Lý Dương thầm mặc niệm, bọn họ cảm giác được tiếng động kia đã cách bọn họ tương đối gần.
Chỉ còn tầm sáu bảy mét gì đó nữa.
Hai người vẫn im lặng, nấp ở bên cạnh, tránh bị phát hiện ra.
Bất chợt.
Tiếng đẩy xe biến mất.
Dường như người đẩy xe kia đã dừng lại ở trước kệ hàng chứa một loạt đầu người.
Mọi thứ lại trở về vẻ yên tĩnh.
Vẻ mặt Dương Gian hơi động, hắn cẩn thận ngó ra bên ngoài, hi vọng có thể nhìn xem thứ đang đến gần là gì.
Ở bên trong khung cảnh tối tăm, hai con mắt đỏ hỏn đang tiến hành dòm ngó.
Hắn nhìn thấy một chiếc xe đẩy đồ.
Ở trong xe chứa đầy đầu người, nhưng những chiếc đầu người này đã xuất hiện tình trạng hư thối, trên da xuất hiện thi ban. Màu da của những chiếc đầu này cũng không còn hồng nhuận nữa, mà là tái nhợt, có chút biến thành màu xanh đen, tỏa ra mùi hôi thối.
Đây là những chiếc đầu người đã bị hư thối vì để quá lâu.
Mà người đẩy xe là một người thanh niên khá lạ lẫm, tuổi còn rất trẻ, chỉ chừng hai mươi. Nhưng kỳ dị chính là, đầu của người thanh niên lại là một khuôn mặt của người đàn ông trung niên.
Hiển nhiên thân thể và đầu của người này đã được ghép lại.
Người đàn thanh niên dị kia vẫn lạnh nhạt, vẻ mặt có hơi chất phác và ngây ngốc, trên mặt cũng đã bắt đầu xuất hiện thi ban.
Nhưng lúc này, ở phía sau lưng người thanh niên kia xuất hiện một người.
Không, phải nói là vừa nãy có hai người đã đẩy xe.
Chỉ do người phía trước ngăn trở ánh mắt, nên Dương Gian không có lập tức nhìn thấy người phía sau mà thôi.
Người ở phía sau là một cô gái, tương đối trẻ, chỉ chừng hai mươi mấy thôi. Nhưng trên cổ là một chiếc đầu phụ nữ già nua, da thịt nhăn nheo. Không biết đầu của cô gái này đã đi đâu rồi nữa.
Lúc này, Dương Gian nhìn thấy cô gái kia khẽ đưa tay và lấy đầu của người thanh niên phía trước xuống.
Giống như xếp hình vậy, có thể tùy tiện gỡ xuống.
Người thanh niên phía trước không có đầu liền đứng yên sừng sững, hoàn toàn mất đi năng lực hành động.
Dường như…
Cái đầu trên cổ mới là thứ quan trọng nhất, chứ còn thân thể cũng không quá quan trọng.
Tiếp đến.
Cô gái kia lại cầm lấy một chiếc đầu mới ở trên kệ hàng.
Là một chiếc đầu của một người thanh niên nào đó.
Mặc dù nó có vẻ không được phối hợp với cỗ thi thể kia. Nhưng quan trọng nhất là nó còn mới mẻ, chứ không phải như đống đầu người hư thối, bốc mùi kinh khủng kia.
Sau khi được ghép đầu mới vào, người thanh niên kia lập tức hành động trở lại.
Khẽ cử động một chút, giống như vừa được phục sinh. Hai con mắt đang nhắm lại kia chợt mở ra, lộ vẻ chất phác quan sát xung quanh.
Vì không muốn bị phát hiện nên Dương Gian lập tức thu hồi ánh mắt rồi trốn đi.
Lý Dương nhỏ giọng hỏi:
"Đội trưởng, tình hình thế nào rồi?"
"Quỷ đang thay đổi đầu người, nhưng chưa chắc đó đã là ngọn nguồn. Khả năng đó chỉ là quỷ nô thôi, chưa cần vội."
Dương Gian quyết định tạm thời chưa lao ra ngoài.
Chỉ giải quyết hai con quỷ nô không có bất cứ ý nghĩa nào cả.
Tuy nhiên hắn đã có suy đoán, nếu chỗ này có điện thoại vệ tinh của Lý Nhạc Bình, điều này chứng tỏ tên kia ở đâu đó trong chỗ này. Nói không chừng lệ quỷ cũng đang ở đây.
Chỉ cần tìm cho ra con quỷ kia và xử lý nó, như vậy chuyện linh dị của thành phố Đại Xuyên sẽ được giải quyết.
Đầu người bị thay thế không được thả vào kệ hàng nữa, mà bị để vào trong xe đẩy.
Cứ như vậy người thanh niên kia lại tiếp tục đẩy xe, cùng với cô gái với chiếc đầu của phụ nữ trung niên tiến về trước.
Dương Gian lại tiếp tục thăm dò thêm lần nữa.
Hắn phát hiện ra hai người kia cứ thể đẩy xe, đi du đãng ở bên trong siêu thị, thi thoảng lấy một vài chiếc đầu người từ trên kệ hàng xuống.
Những chiếc đầu người bị lấy xuống kia đều có dấu hiệu bị hư thối.
Lúc này, Dương Gian xem như đã hiểu.
Hai người này chính là nhân viên của siêu thị.
Nhiệm vụ của bọn họ chính là đẩy xe và đi thanh lý hết những chiếc đầu đã bị hư thối. Mục đích nhằm đảm bảo cho đống hàng hóa trên kệ luôn được bảo trì trạng thái tươi mới.
Sỡ dĩ cần có hai người đi làm việc này là vì phòng ngừa một trong hai người có đầu bị hư thối. Khi đó cần phải có một người hỗ trợ người kia lắp đầu mới vào, như vậy mới không khiến cho công việc kia bị gián đoạn.
Nhưng điều này lại tiết lộ cho hắn biết một tin tức cực kỳ đáng sợ.
Đó là lệ quỷ đã khống chế được người sống, quang minh chính đại mở một siêu thị chứa tòa đầu người ở trong thành phố này mà không một chút cố kỵ. Đồng thời cũng không hề có ngự quỷ nhân đi xử lý chuyện này. Chỉ nghĩ thôi cũng khiến cho người ta cảm thấy ớn lạnh ở trong lòng.
Toàn bộ thành phố Đại Xuyên không thể nào chỉ có một mình Lý Nhạc Bình là ngự quỷ nhân được, mà có thể còn đồng đội của hắn ta, hoặc là ngự quỷ nhân dân gian.
Ở trong tình huống như vậy mà muốn ăn mòn toàn bộ thành phố một cách im hơi lặng tiếng như này quả là cực kỳ khó khăn.
Ngoài ra chuyện này cũng có thể hiểu theo một cách khác. Đó chính là nguyên nhân gây ra chuyện linh dị này còn khủng bố hơn tưởng tượng. Nó không thể nào đơn giản như những gì được thể hiện ra bên ngoài.
"Không cần để ý đến hai người đẩy xe kia, bọn họ cũng giống như những người phía ngoài, đều là quỷ nô, bị lệ quỷ khống chế, chứ không phải lệ quỷ thực sự. Được rồi, đi qua chỗ có tín hiệu thử xem."
Cuối cùng Dương Gian quyết định từ bỏ hai cái râu ria kia, không ra tay động thủ.
Những thứ như vậy ở trong thành phố Đại Xuyên có tầng tầng lớp lớp, hắn muốn xử lý sạch sẽ bọn chúng là chuyện không thể nào.
"Được."
Lý Dương gật gật đầu.
Hai người tiếp tục truy tung theo tín hiệu.
Bọn họ đi dọc theo kệ hàng của siêu thị, tiến về phía trước. Dọc đường, chứng kiến thấy từng chiếc đầu người được sắp đặt chỉnh tề ở trên kệ, trong lòng cả hai đều không tự chủ mà cảm thấy có chút nặng nề.
Dương Gian từng gặp rất nhiều người chết.
Nhưng cảnh tượng như vậy là lần đầu tiên hắn gặp phải.
Ở trong tay của lệ quỷ, dường như mạng người đã thành một con số, một thứ gì đó không có chút ý nghĩa nào.
Âm thanh đẩy xe của hai con quỷ nô kia vẫn vang vọng trong siêu thị như trước.
Hai người kia cứ thế du dãng ở trong khu vực tối tăm, không ngừng thanh lý đầu người bị hư thối. Dường như bọn chúng không hề có ý định ngừng lại, mà cứ tiếp tục làm như vậy mãi.
Rất nhanh.
Bọn họ đã tìm tới chỗ có tín hiệu.
Đó là một quầy thu ngân khác của siêu thị.
Ở trên quầy thu ngân lúc này đang được đặt một chiếc điện thoại định vị vệ tinh. Trên điện thoại đang tỏa ra ánh sáng màu lam, phát ra tín hiện định vị của nó.
Với lại xung quanh điện thoại không hề có một ai.
"Không có người?"
Dương Gian không tiếp cận chiếc điện thoại, mà đứng ở gần kệ hàng, nhíu mày nhìn lấy chiếc điện thoại.
Lý Dương hơi giật mình, nhỏ giọng nói:
"Lý Nhạc Bình không có ở đây? Liệu đây có phải là một cạm bẫy, cố ý đặt điện thoại ở đây để dụ dỗ chúng ta đến, một mẻ hốt gọn không?"
Dương Gian lập tức phản bác:
"Không thể nào có chuyện đó. Nếu Lý Nhạc Bình muốn đối phó với chúng ta thì hắn ta căn bản không cần phải dẫn dụ chúng ta đến đây. Hắn ta hoàn toàn có thể ra tay ở sân bay, hoặc là ở trong khách sạn năm sao được rồi, cần gì phải vẽ vời cho thêm chuyện đâu?"
"Cũng đúng."
Lý Dương cảm thấy ý nghĩ kia của hắn ta có hơi sai sai.
"Đi lại gần nhìn thử xem."
Mặc dù có chút chần chờ, nhưng Dương Gian cũng không do dự quá nhiều, lập tức đi đến quầy thu ngân, sau đó cầm lấy chiếc điện thoại vệ tinh của Lý Nhạc Bình lên xem.
Không gặp phải nguy hiểm.
Cũng không xuất hiện dị thường.
Nhưng đúng lúc này Lý Dương đột nhiên kinh hô, chỉ tay vào một kệ hàng gần đó rồi nói:
"Đội…Đội trưởng, anh mau nhìn, nhìn chỗ này đi."
Ở trên kệ hàng mà hắn ta chỉ có một chiếc đầu của người chết.
Dung mạo của chiếc đầu này khá bình thường, không có bất kỳ điểm nào gọi là nổi bật cả. Nhưng sau khi xem xét kỹ càng lại để cho Dương Gian phải kinh hãi.
Lý Nhạc Bình?
Không sai.
Khuôn mặt bình thường của chiếc đầu này lại chính là Lý Nhạc Bình mà Dương Gian từng gặp ở sân bay.
Bộ dạng giống như đúc, mà chiếc đầu này cũng không giống như đồ giả.
"Có phải là tôi nhìn nhầm không? Đây chính là Lý Nhạc Bình à?"
Lý Dương lộ vẻ khó tin nhìn lấy Dương Gian, bộ dạng hắn ta giống như người bình thường vừa gặp phải quỷ vậy.
Nếu đây chính là đầu của Lý Nhạc Bình, vậy Lý Nhạc Bình mà lúc trước bọn họ nhìn thấy là ai?
Ánh mắt Dương Gian trầm xuống:
"Không hề sai, đây chính là Lý Nhạc Bình, giống như đúc với Lý Nhạc Bình mà lúc trước chúng ta nhìn thấy, không có khả năng bị đánh tráo. Nhưng như vậy càng khiến tôi chứng thực được suy đoán lúc trước."
Lý Dương hỏi:
"Đội trưởng, ý anh nói là Lý Nhạc Bình là quỷ hay sao?"
Dương Gian bình tĩnh nói:
"Không, hiện tại tôi còn chưa thể khẳng định liệu Lý Nhạc Bình có phải là quỷ hay không. Nhưng tôi có thể biết được, Lý Nhạc Bình mà ban ngày chúng ta gặp cũng giống như những người khác, đều bị lệ quỷ ăn mòn."
"Tôi từng gặp phải Lý Nhạc Bình thực sự ở trong phòng họp của tổng bộ trước kia. Nhưng tôi không thể nhớ rõ dung mạo của hắn ta, vậy mà tôi lại có thể nhớ được khuôn mặt của Lý Nhạc Bình này. Nếu chúng ta không nhớ ra được thì sẽ không thể nào phân biệt được chiếc đầu người này là của ai? Cho nên những người mà chúng ta có thể nhớ rõ khuôn mặt thì đều không phải là Lý Nhạc Bình, mà là giả."
"Người mà chúng ta gặp lúc trước căn bản không phải là Lý Nhạc Bình."
Lý Dương nói:
"Nếu không phải là Lý Nhạc Bình thì sao hắn ta biết được chúng ta, đồng thời còn biết nhiều thứ như vậy?"
Ánh mắt Dương Gian khẽ động:
"Có lẽ là Lý Nhạc Bình đã bị lệ quỷ tập kích, bị quỷ xâm lấn, nên ký ức của hắn ta đã bị lệ quỷ lấy đi. Sau đó con quỷ kia dùng một chiếc đầu người sống chắp vào thân thể và giả dạng Lý Nhạc Bình để tiếp quản tòa thành phố này."
"Trước giờ chưa từng có ai nhớ rõ bộ dạng của Lý Nhạc Bình, nên không ai nhận ra sự khác biệt cả. Ngày hôm nay, chiếc đầu này có thể đóng giả làm Lý Nhạc Bình. Vậy thì hôm khác, một nhóm người khác đến, quỷ cũng có thể dùng một chiếc đầu người khác để làm Lý Nhạc Bình thứ hai. Trước đó do chúng ta nhìn thấy điện thoại di động vệ tinh và giấy chứng nhận của Lý Nhạc Bình, cho nên đã tin là thật."
Dương Gian cảm giác có chút sợ hãi:
"Đây là lừa dối, một con quỷ đang lừa chúng ta, khiến chúng ta tin nó là Lý Nhạc Bình."
Lý Dương hỏi:
"Nếu đã như vậy thì Lý Nhạc Bình thực sự đang ở đâu?"
Dương Gian trầm giọng nói:
"Có lẽ đã chết, cũng có thể đang sống trong một xó xỉnh nào đó của thành phố này. Bởi vì hắn ta rất dễ bị người khác quên mất, thậm chí không thể nhớ nổi khuôn mặt. Cho nên nếu hắn ta không chủ động xuất hiện, thì sẽ không có bất kỳ ai tìm ra được hắn ta cả."
Lý Dương nói:
"Ở trong căn phòng số 301, tòa nhà số 7 của tiểu khu Minh Nguyệt, liệu Lý Nhạc Bình có ở chỗ đó không?"
Đó chính là địa chỉ của nhiệm vụ đưa thư lần này.
Dương Gian nói:
"Cậu cảm thấy mục tiêu mà bưu điện quỷ muốn đưa thư không phải là quỷ, mà chính là Lý Nhạc Bình?"
Lý Dương đáp:
"Tôi chỉ đoán mò mà thôi, muốn cho đội trưởng anh một ít mạch suy nghĩ."
Mặc dù khả năng này không lớn, nhưng thực sự vẫn có khả năng. Dù sao hiện tại Lý Nhạc Bình cũng đã mất tích, không biết sóng chết. Mà giờ khắc này bưu điện quỷ lại để cho một đám người chạy đến đưa thư, còn đưa đến một vị trí cụ thể.
Nếu hai chuyện này mà không có liên quan thì đó là điều không thể nào.
Dương Gian trầm ngâm.
Hiện tại, hắn đã cảm giác được chỗ này đang càng ngày càng quỷ dị. Ban đầu hắn vốn tưởng chỉ cần tìm ra Lý Nhạc Bình là có thể hiểu hết mọi chuyện. Nhưng hiện tại xem ra mọi thứ cũng không thuận lợi như vậy.
Lý Nhạc Bình mà hắn gặp trước đó chỉ là một chiếc đầu của người bình thường đặt trên kệ.
Không hề khác gì so với một đống người đang đi lại ngoài kia.
Quỷ chỉ mượn dùng thân phận và trí nhớ của Lý Nhạc Bình để lừa gạt Dương Gian và Lý Dương khi bọn họ vừa mới tiến vào thành phố Đại Xuyên.
Nếu không phải lần này bọn họ truy tung theo vị trí tín hiệu và chạy đến đây, thì có lẽ lần sau gặp lại Dương Gian vẫn còn tin tưởng Lý Nhạc Bình kia là thật.
"Cộp cộp! Cộp cộp! Cộp cộp!"
Bất chợt.
Ngay lúc này, ở xung quanh đột nhiên truyền đến một loạt tiếng bước chân.
Có một người đang xuất hiện từ một chỗ nào đó trong siêu thị, đòng thời còn đang đi về phía này.
Tiếng bước chân của người kia có chút gấp gáp, hoàn toàn khác so với tiếng bước chân của hai người đẩy xe lúc trước.
"Có người đến."
Dương Gian lập tức lấy lại tinh thần.
Không lâu sau.
Một người đàn ông xa lạ đi ra từ trong bóng tối, xuất hiện ở trước hai người.
Người đàn ông xa lạ kia tiếp tục sử dụng thân phận của Lý Nhạc Bình để chào hỏi Lý Dương và Dương Gian.
"Dương Gian, là tôi, Lý Nhạc Bình đây. Sao cậu tìm được đến chỗ này? Vừa nãy tôi mới điều tra xong chuyện của người tài xế kia, đã bắt được người rồi. Tôi tin điều này hẳn có thể khiến hai vị hài lòng."
Trên khuôn mặt cứng ngắc của người này lộ ra nụ cười hơi nhiệt tình.
Dường như chưa từng có chuyện gì xảy ra vậy, cũng không hề để ý hay giật mình đối với việc trên kệ hàng ở xung quanh có một đống đầu người chết.
"Đoàng!"
Chỉ trong nháy mắt.
Một tiếng súng vang lên.
Đầu của người đàn ông xa lạ kia lập tức nở hoa, máu văng tung tóe, sau đó rời khỏi cổ.
"Cái thứ quỷ quái này dường như có thể liên thông trí nhớ lại với nhau. Bất cứ người nào bị nó ăn mòn mà nhìn thấy thứ gì khác thì bản thân nó cũng biết. Con quỷ này chắc chắn đã xâm nhập vào người của Lý Nhạc Bình."
Dương Gian chậm rãi đưa súng cho Lý Dương.
Hắn không muốn lảm nhảm với thứ này, nên đã ra tay xử lý trước rồi tính sau.
"Vậy chúng ta phải làm gì giờ?"
Lúc này Lý Dương có cảm giác không biết nên làm cái gì.
Thành phố này đã hoàn toàn mất khống chế, nếu hai người còn không tìm ra biện pháp, vậy cả hai sẽ nhanh chóng bị thành phố nuốt chửng.
Bọn họ chỉ còn lại ba khả năng, hoặc chạy trốn, hoặc chết, hoặc trở thành một phần tử trong thành phố.
Tuyệt đối không còn khả năng nào khác.
Dương Gian khẽ híp mắt, đưa tay sờ sờ vào thanh sài đao ở bên hông.
Chém xuống một nhát liệu có thể chém chết hết toàn bộ quỷ nô ở trong thành phố này không?
Nhưng ý nghĩ này vừa mới xuất hiện đã bị hắn bác bỏ.
Cái giá này hắn chịu không nổi.
Dù cho hắn có để cho Lý Dương sử dụng, bản thân Lý Dương cũng không thể chịu nổi cái giá của nó.
"Tạm thời cứ để chuyện Lý Nhạc Bình mất tích qua một bên đã. Bởi vì chúng ta không thể tìm ra ngọn nguồn của lệ quỷ trong chốc lát được. Trước tiên cứ đi tìm tiểu khu Minh Nguyệt, có lẽ đây là một điểm đột phá."
"Nếu tôi đoán không sai, chỗ gọi là tiểu khu Minh Nguyệt chính là nơi xảy ra chuyện linh dị có danh hiệu Mãnh quỷ khu."
"Chúng ta rời khỏi đây thôi."
Dương Gian quyết định tiến về một chỗ khác, không ở lại đây thêm nữa.
Nhưng khi hai người đang chuẩn bị rời đi.
Bất chợt.
Toàn bộ ánh đèn trong siêu thị đột nhiên mở ra.
Vẻ tối tăm tiêu tán, xung quanh lập tức trở nên sáng rực.
Dưới sự phản chiếu của ánh sáng, những chiêc đầu người ở trên kệ hàng càng trở nên trắng bệch.
Mà đây chưa phải là điều quan trọng nhất.
Quan trọng nhất chính là xung quanh bắt đầu truyền đến tiếng bước chân, lít nha lít nhít.
Giống như có vô số người đang vọt vào trong siêu thị và hướng về phía bọn họ vậy.
"Dường như con quỷ kia không muốn cho chúng ta rời đi dễ dàng như vậy."
Dương Gian hít sâu một hơi.
Hắn có dự cảm.
Lệ quỷ thực sự đang muốn tập kích bọn họ.
Bởi vì vừa nãy hắn đã bị người đàn ông xa lạ kia nhìn thấy sau khi tiến vào trong siêu thị.
Mặc dù việc nhìn thấy này không có liên quan gì đến quy luật giết người, nhưng dựa theo suy đoán của hắn, ký ức của những con quỷ nô này có kết nối với nhau.
Nói cách khác, khi bị một người nào đó nhìn thấy, cũng có nghĩa là quỷ đã nhìn thấy, đã biết vị trí của bọn họ.
Hắn cũng không cảm thấy khó hiểu khi lệ quỷ muốn giết người vào lúc này.
Ánh mắt Dương Gian khẽ động, thầm nghĩ trong lòng:
"Lần này mình chưa kích hoạt quy luật giết người mà quỷ đã tập kích. Xem ra con quỷ này tương đối đặc biệt. Chỉ cần bị quỷ nô nhìn thấy, lập tức có khả năng bị tập kích. Nó thuộc phương thức tập kích không phân biệt. Như vậy, thứ duy nhất hiện tại khiến mình phải kiêng kỵ chính là cách thức giết người của thứ này."
"Đi, đi lên tầng trên."
Dương Gian hành động rất quả quyết, lựa chọn lên lầu cùng liều mạng với lệ quỷ.
Nếu thực sự không chống được, hắn cũng có thể nhảy cửa sổ bỏ chạy, không đến mức bị nhốt như ở tầng một.
Lập tức.
Hai người Dương Gian và Lý Dương nhanhn chóng chạy lên tầng trên.
Suy đoán của hắn không sai.
Ở bên ngoài tòa siêu thị này, không biết từ lúc nào đã bị một lượng lớn người đang chen chúc. Người dưới đó đã đứng đầy quảng trường và đang dũng mãnh lao vào trong siêu thị giống như thủy triều.
Với số lượng người nhiều như vậy, nhưng không một ai mở miệng nói chuyện.
Xung quanh chỉ có tiếng bước chân dày đặc, cùng một mùi thi thối nồng đậm.
Rất nhanh.
Tầng một của siêu thị đã bị người ta chen chúc kín mít.
Nhưng vì không tìm thấy Dương Gian và Lý Dương, vì vậy cả đống người lại tiếp tục lao lên tầng hai.
Với số lượng người chi chít như vậy, không thể nào có chuyện không phát hiện ra bọn họ.
Trừ phi Dương Gian sử dụng đến quỷ vực.
Nhưng hiện tại mắt quỷ của Dương Gian đang ở trong tình trạng sắp sửa khôi phục, nên hắn chẳng thể nào sử dụng mắt quỷ được nữa. Ngay cả bàn tay quỷ và quỷ ảnh ở trong cơ thể, hắn cũng không được phép sử dụng lung tung. Vì hắn còn cần hai thứ đó để giữ gìn cân bằng, áp chế mắt quỷ, không cho nó khôi phục.
Tòa siêu thị này không cao lắm, tổng cộng chỉ có năm tầng.
Dương Gian và Lý Dương một đường leo lên, cuối cùng cũng đến một căn phòng chứa đồ ở trên tầng năm.
Ở đằng sau nhà kho có một lối thoát hiểm, thông xuống phía dưới. Hai bên trái phải còn có cửa sổ, bọn họ cũng có thể nhảy qua đó.
Thực ra, nếu không thể nào đối phó với lệ quỷ, bản thân Dương Gian vẫn còn một vài chuẩn bị ở phía sau.
Nói tóm lại, hắn và Lý Dương đã chuẩn bị đầy đủ, có thể nghênh đón lần tập kích này của lệ quỷ.
…
Âm thanh biển người vang vọng bốn phía xung quanh. Từ bốn phương tám hướng truyền đến tiếng bước chân dày đặc. Dưới tầng một của siêu thị đã nhét vô số người, nhét đến chật cứng, đã thế từ phía ngoài vẫn còn đang có một đống người thi nhau chen chúc vào trong.
Sau khi đứng đầy tầng một, đám người kia lại chen chúc lao lên tầng hai.
Từ cửa thang máy, từ cầu thang bộ, từ bất cứ địa phương nào mà bọn họ có thể chui lên tầng hai.
Không một chút lỗ hổng.
Bất cứ chỗ nào cũng đều có người chiu vào.
Rất nhanh.
Tầng hai đã bị chen chật cứng, không thể chứa thêm người. Nhưng vào lúc này, đám người lại dần dần tiến lên tầng ba. Dường như bọn họ đang muốn làm điều gì đó, và trước khi làm xong nó, đám người sẽ không dừng lại.
Lệ quỷ chính thức đang thao túng bọn họ.
Mục đích của nó là vì xử lý hai người sống ngoài ý muốn đi vào chỗ này.
Dương Gian và Lý Dương.
Dường như siêu thị chứa đầy đầu người tương đối quan trọng với lệ quỷ. Nếu không nó đã không điều động người với quy mô lớn như thế này. Lúc trước, khi ở trong khách sạn, hai người Dương Gian cũng chỉ bị quỷ đặt bom, hay tai nạn xe cộ gì đó mà thôi. Phần lớn người ở xung quanh đều không tham dự vào việc tập kích bọn họ.
Nhưng hiện tại.
Có lẽ toàn bộ người trong khu vực này đã được lệ quỷ điều động đến đây.
Có thể nói, quỷ đã không cần phải khiến cho thành phố này giờ vờ như đang hoạt động bình thường nữa, mà chỉ muốn xử lý hai người Dương Gian và Lý Dương.
Nếu bọn họ chết đi.
Bí mật về việc thành phố Đại Xuyên đang gặp phải chuyện kinh khủng này cũng sẽ bị vùi lấp. Không một ai biết chỗ này đang xảy ra chuyện khủng bố như này nữa.
Dương Gian và Lý Dương đang tụ tập ở trên tầng năm.
Lúc này bọn họ không cần phải làm gì nữa, chỉ đứng yên và chờ đợi dòng người lao lên từ phía dưới như thủy triều kia."