Khủng Bố Sống Lại [C]

Chương 1467: Tụ Tập Tại Sân Bay



"Được cứu rồi."

Sau khi leo lên xe, Dương Tiểu Hoa thở phào một hơi, có cảm giác vui sướng khi sống sót sau tai nạn.

Phương pháp lúc trước của cô ta đã chính xác.

Việc một thân một mình đi lại ở trong thành phố Đại Xuyên và tiến đến sân bay là chuyện cực kỳ khó khăn. Khả năng cao cô ta sẽ phải chết ở trên đường di chuyển. Cho nên cách tốt nhất mà cô ta có thể làm chính là đứng chặn xe của Dương Gian.

Vận khí của cô ta cũng không tệ, đã thành công chặn trúng xe của Dương Gian.

Đồng thời, thiếu chút nữa cô ta cũng không thể kiên trì đến lúc gặp được Dương Gian.

Nếu Dương Gian đến chậm thêm một hai phút thôi, Dương Tiểu Hoa chắc chắn sẽ bị đám người vừa rồi giết chết.

"Đây là chuyện mà một người phụ nữ như cô không nên tham gia vào. Nếu cô là một người thông minh thì đúng ra hiện tại cô nên ở nhà xem tivi và ăn đồ ăn vặt, chờ đợi tin tức thành công, chứ không phải đi vào trong thành phố Đại Xuyên một cách ngu xuẩn như vậy. Dù sao thư cũng không có ở trên người của cô, nên có đến đây cũng vô dụng. Ngoại trừ việc đi chịu chết ra, tôi không nghĩ mấy người còn có kết quả khác."

Dương Gian khẽ nhìn Dương Tiểu Hoa một chút thông qua gương chiếu hậu.

Mặt mũi cô ta trầy xước, quần áo dính đầy máu, thậm chí một chân đã bị gãy. Ngoài ra trên trán còn đang không ngừng rỉ máu.

Hiển nhiên, cô ta đang bị thương rất nghiêm trọng.

Dương Tiểu Hoa khẽ hít một hơi thật sau, đồng thời có chút hối hận.

"Cậu nói đúng, đáng ra bọn tôi không nên đến thành phố Đại Xuyên. Nhưng khi đến đây bọn tôi cũng không định đi đưa thư. Mà chỉ là tò mò, muốn đến xem xét một chút, chú ý tình hình của lần đưa tin này. Bọn tôi căn bản sẽ không đi vào trong tiểu khu Minh Nguyệt. Nhưng không ngờ vừa tiến vào trong thành phố Đại Xuyên, bọn tôi đã đụng phải tập kích của quỷ. Tất cả mọi chuyện diễn ra quá nhanh, vượt qua những gì mà bọn tôi đã phán đoán trước đó."

Dương Gian hỏi:

"Bọn tôi? Trừ cô ra còn có người khác?"

Dương Tiểu Hoa nói:

"Thái Ngọc và Lưu Minh Tân cũng đến. Nhóm chúng tôi có ba người."

Dương Gian tiếp tục hỏi:

"Hai người bọn họ và cô đã lạc nhau rồi à?"

Dương Tiểu Hoa khẽ trầm mặc một lúc, sau đó nói:

"Lưu Minh Tân chết rồi. Thái Ngọc cũng đã bị thương nặng, cho nên hắn ta trốn ở một chỗ nào đó trong thành phố. Hiện tại, khả năng cao hắn ta cũng đã lành ít dữ nhiều."

"Vậy có nghĩa là hắn ta cũng đã chết rồi."

Vẻ mặt Dương Gian vẫn như thường:

"Chuyện này cũng nằm trong dự liệu mà thôi. Dù sao mấy người cũng chỉ là người đưa thư tầng hai. Có thể đi vào được tầng thứ ba cũng coi như may mắn rồi. Đã thế lần này còn phải đưa bức thư thứ ba của tầng ba. Độ khó khăn của việc này đã vượt qua mấy cấp độ. Tiếc là mấy người không tự hiểu lấy bản thân, cứ nghĩ là mấy lần trước đưa thư khá suôn sẻ, lần này chỉ cần cẩn thận một chút, cách xa chỗ nguy hiểm thì sẽ không sao. Giờ thì đã đạt được bài học rồi chứ?"

Hắn khẽ lắc đầu.

Quả nhiên.

Người đưa thư tầng hai vẫn còn kém không ít.

Đám người Lý Dịch đúng là không tệ. Hắn có thể khẳng định, bọn họ cũng đã gặp phải lệ quỷ tập kích, nhưng bọn họ không hề chết. Đám người đó đều tự có thủ đoạn bảo mệnh của riêng họ, không đến mức bị đám quỷ nô kia giết chết.

"Cậu nói đúng."

Dương Tiểu Hoa không thể không thừa nhận, mặc dù Dương Gian rất kiêu ngạo và ngang ngược, nhưng những lời hắn nói đều là thật.

Lời của hắn khá khó nghe, dễ khiến người khác tức giận, nhưng đó đều là sự thật.

Bọn họ thầm ôm hi vọng khi đến đây, nhưng kết quả là đã đạt được bài học nhớ đời.

Ngay cả tiểu khu Minh Nguyệt như thế nào còn chưa biết, mà đám người bọn họ đã chết sạch.

Đáng tiếc.

Thời gian sẽ không thể nào quay lại, bọn họ không đi chuyến này thì vĩnh viễn không thể hiểu được đạo lý như vậy.

Chỉ khi ăn phải thiệt thòi, gặp phải giáo huấn thì con người mới trưởng thành.

Nếu nghe lời các bậc tiền bối mà có tác dụng thì lịch sử sẽ không tái hiện.

Dương Gian đưa mắt nhìn qua gương chiếu hậu:

"Bộ dạng của cô có vẻ như bị thương rất nặng. Nếu không đi bệnh viện, có lẽ cô sẽ chết. Máu đang không ngừng chảy, chân cũng đã gãy. Có phải hiện tại cô đang rất muốn nằm ngủ đúng không?"

Nghe hắn nói vậy, vẻ mặt Dương Tiểu Hoa khẽ đổi, vội vàng lấy lại tinh thần.

Hiện tại cô ta đúng là đang rất mệt mỏi, muốn nằm trên xe ngủ một giấc. Tuy nhiên cô ta không cảm thấy bản thân sẽ ngủ luôn, không tỉnh lại. Mà cô ta chỉ nghĩ rằng đó là do bản thân bị thương, cần được nghỉ ngơi.

Chờ sau khi tỉnh ngủ, cô ta sẽ suy nghĩ thêm về vấn đề trị liệu.

Nhưng lời Dương Gian nhắc nhở lại khiến cho Dương Tiểu Hoa ý thức được sự không thích hợp của bản thân. Cô ta đưa tay khẽ sờ đầu một cái.

Là máu tươi.

Vừa rồi cô ta quá khẩn trương và hoảng sợ, chỉ biết chạy trốn, nên căn bản không chú ý đến những thứ này.

Dương Tiểu Hoa đột nhiên nhớ đến một bản tin mà cô ta từng nghe trước kia. Đó là một người bình thường, sau khi bị đụng xe thì không hề có vấn đề gì. Nhưng chỉ một ngày sau, người đó đột nhiên chết bất đắc kỳ tử.

Cô ta cảm thấy tình trạng hiện tại của bản thân cũng giống như vậy.

"Lúc này có đi bệnh viên cũng chẳng còn tác dụng gì nữa."

Dương Tiểu Hoa nở một nụ cười thảm, cô ta không ngốc, đương nhiên biết được tình cảnh hiện tại của bản thân cực kỳ tồi tệ.

Nhưng cô ta không thể đi bệnh viện được, nếu muốn đi bệnh viện để điều trị thì phải rời khỏi thành phố Đại Xuyên.

Tuy nhiên, thời gian không cho phép cô ta làm điều đó.

Vả lại, Dương Gian cũng sẽ không vì cô ta mà thay đổi tuyến đường, chạy đến bệnh viện của thị trấn lân cận để trị liệu.

Dương Gian mở miệng nói:

"Bộ dạng này của cô coi như cứu cũng không kịp nữa. Tuy nhiên, chuyện gì cũng có ngoại lệ của nó. Hôm nay, cô rất may mắn khi gặp được tôi. Tôi có thể cứu cô."

Cậu?

Đầu tiên, Dương Tiểu Hoa có chút giật mình, sau đó nghi ngờ hỏi:

"Cậu làm sao cứu tôi được? Cậu là bác sĩ?"

Dương Gian nói:

"Tôi không phải là bác sĩ, cũng không hiểu bất cứ phương pháp chữa bệnh nào. Nhưng tôi có thể để cho cô khôi phục lại như cũ. Có lẽ việc này sẽ lưu lại một ít di chứng, nhưng phương pháp của tôi có thể khiến cho cô khỏe mạnh như trước kia."

"Chuyện này… Không thể nào!"

Dương Tiểu Hoa trợn tròn hai mắt, có cảm giác giống như bản thân đang bị lừa vậy.

Dương Gian cười nói:

"Nếu cô không tin thì thôi."

Hắn không nói thêm lời nào, chỉ tập trung lái xe chạy về phía trước.

Qua hai phút sau.

Dương Tiểu Hoa cảm thấy tình trạng của bản thân càng ngày càng kém. Cô ta thực sự muốn nhắm mắt để ngủ. Việc này cũng không phải cơn buồn ngủ mà có thể dựa vào ý chí là có thể đối kháng. Mà đó chính là do cơ thể bị thương, không thể duy trì sự tỉnh táo.

Cô ta có cảm giác, nếu bản thân nằm ngủ, sẽ không bao giờ tỉnh lại nữa.

Dục vọng cầu sinh khiến cho Dương Tiểu Hoa lần nửa tỉnh táo, mở miệng hỏi Dương Gian:

"Dương Gian, cậu thực sự có thể cứu được tôi?"

"Chẳng lẽ cô cho rằng vừa nãy là tôi đang đùa cô?"

Dương Gian cũng không quay đầu lại, chỉ lạnh nhạt nói.

Dương Tiểu Hoa nói:

"Nếu cậu có thể cứu tôi, vậy tôi phải làm gì thì cậu mới giúp tôi đây? Chắc hẳn cậu sẽ không cứu tôi một cách vô duyên vô cớ đúng không?"

Dương Gian cười nhẹ một tiếng:

"Vừa nãy tôi đã cứu cô một lần rồi đó. Nếu không nhờ có tôi thì hiện tại cô đã sớm chết. Vậy mà cô vẫn còn sinh ra sự đề phòng đối với tôi. Mặc dù cảnh giác là không tệ, như hành động này vẫn chưa đủ tỉnh táo. Theo tôi thấy thì cô cứ nên ngủ luôn đi, dù sao cô cũng không thể sống mà thoát khỏi bưu điện quỷ."

"Cách chết nhẹ nhàng, không có đau đớn này cũng là một lựa chọn không hề tệ, rất thích hợp cho những người đưa thư như cô. Dù sao nó cũng dễ chịu hơn nhiều so với việc chết ở trong tay của lệ quỷ."

Dương Tiểu Hoa khẽ căn môi:

"Ý tôi không phải như vậy, ý tôi chính là tôi phải bỏ ra thứ gì thì cậu mới chịu giúp tôi sống sót? Con người tôi không có thứ gì đáng giá để cho cậu coi trọng cả, ngoại trừ thân thể của tôi. Nhưng tôi cảm thấy, người như cậu chắc chắn sẽ không hứng thú đối với phụ nữ."

"Đúng là tôi không có hứng thú đối với phụ nữ."

Vẻ mặt Dương Gian khá hờ hững.

Dương Tiểu Hoa nói:

"Vậy là cậu đang thương hại tôi? Hay là nói, sau này cậu còn có chỗ nào đó cần dùng đến tôi?"

Dương Gian nói:

"Không có phức tạp như vậy đâu. Chuyện này chỉ là có người cầu cứu tôi và tôi đáp lại một chút, chỉ thế thôi. Nó cũng giống như cô đi cầu xin ông trời và ông trời mở mắt vậy. Cô cảm thấy lời giải thích này như thế nào?"

Dương Tiểu Hoa tỏ ra sững sờ.

Cô ta không nghĩ ra được cách trả lời của Dương Gian lại như vậy.

Không có quan hệ lợi ích, không có thương hại, thậm chí cũng chẳng liên quan đến bất cứ điều gì.

Việc này chỉ là hắn tiện tay làm, giống như việc người bình thường đi dạo và tiện tay bứt một ngọn cỏ ven đường vậy.

Không vì bất cứ thứ gì.

"Ý nghĩ này của cậu rất nguy hiểm."

Dương Tiểu Hoa cảm giác, có lẽ Dương Gian đã không coi cô như một con người để suy nghĩ.

Nhưng hiện tại không phải là lúc quan tâm đến những điều này, cô tiếp tục hỏi: Vậy cậu muốn tôi phối hợp với cậu như thế nào?

"Không cần phải phối hợp, bởi vì việc mà tôi muốn làm cô không thể phản kháng."

Nói xong, một bóng đen âm lãnh xuất phát từ chỗ của Dương Gian, sau đó kéo dài ra phía sau.

Quỷ ảnh nhanh chóng xâm lấn lấy người của Dương Tiểu Hoa.

Cảm giác lạnh buốt ập đến, khiến Dương Tiểu Hoa phải giật mình, lập tức lấy lại tinh thần.

Sau đó cô ta có cảm giác cực kỳ sợ hãi. Bởi vì cơ thể của cô ta đang dần mất khống chế nhanh chóng. Dường như có một ai đó đang cường thế tiếp quản thân thể của cô ta. Loại cảm giác này rất kỳ quái, cũng rất đáng sợ.

Dương Tiểu Hoa trợn tròn hai mắt.

"Chuyện này… Đây là gì vậy?"

Lý Dương ở bên cạnh lập tức giải thích:

"Đừng có lộn xộn, đây là bóng của đội trưởng. Hiện tại nó đang tiếp quản thân thể của cô, là vì muốn giúp cô khôi phục thương thế."

Hắn ta biết rõ về tư liệu của quỷ ảnh, đồng thời cũng biết một chút năng lực của nó.

Lúc này, Dương Tiểu Hoa đột nhiên nhìn thấy bắp chân đang biến dạng kia của cô ta khẽ động. Có một cỗ lực lượng linh dị vô hình nào đó đang chèo kéo thân thể của cô ta, dường như muốn nắn nó trở về bộ dạng bình thường.

Cả quá trình diễn ra chuyện này, cô ta không hề cảm thấy đau.

Bởi vì ngay cả thân thể mà cô ta cũng còn không cảm nhận được, thì lấy đâu ra đau đớn.

Phạm vi xâm nhập của bóng màu đen càng ngày càng lớn, kỳ lạ là những chỗ bị quỷ ảnh ăn mòn đều lập tức khôi phục thương thế.

Không mất bao lâu.

Dương Tiểu Hoa có cảm giác một cỗ khí lạnh đang dần thối lui ra khỏi thân thể. Ngay sau đó, thân thể cô ta bắt đầu xuất hiện tri giác, giống như bị bóng đè lúc ngủ vậy. Cảm giác bản thân có thể điều kiển thân thể sau khi bị mất khống chế đã xuất hiện.

Lập tức.

Dương Tiểu Hoa khẽ ưỡn người, thở phì phà phì phò.

Cô ta có một loại cảm giác giống như sắp bị ngạt thở, thân thể mất khống chế, ý thức rơi vào bóng tối.

Cảm giác này cực kỳ khủng bố và tuyệt vọng.

Khi trải qua một lần, cô tin chắc rằng sẽ không có bất kỳ ai muốn trải nghiệm thêm lần nữa.

"Thân thể tôi vậy mà thật sự khôi phục rồi?"

Dương Tiểu Hoa khẽ cảm nhận một chút, cô ta phát hiện ra toàn bộ những vết thương lúc trước đã khôi phục. Thậm chí cô ta còn không cảm thấy đau đớn ở cái chân bị gãy.

Đúng là thân thể của cô ta đã trở về thời điểm khỏe mạnh nhất.

Thương thế đã biến mất.

Dương Tiểu Hoa không hề cảm thấy mệt mỏi hay buồn ngủ nữa, mà hiện tại cô ta đang rất tỉnh táo.

"Đúng là không thể tin nổi."

Cô ta trợn tròn hai mắt, cảm thấy chuyện này quá mức ly kỳ.

"Đây cũng chính là năng lực của lệ quỷ?"

Dương Tiểu Hoa không phải người ngu, nên lập tức đoán ra được nguyên nhân của chuyện này là gì.

Hiện tượng quỷ dị như vậy, ngoại trừ lệ quỷ ra, người bình thường căn bản không thể nào làm được.

Dương Gian nói:

"Nếu biết lợi dụng năng lực của lệ quỷ, có thể cứu sống được một người đang sắp chết. Đương nhiên, tốc độ giết người của thứ quỷ quái này cũng rất nhanh. Chỉ cần dùng lực một chút, thân thể của cô sẽ giống như một khối xếp hình, bị nó gỡ ra thành vô số khối."

"Được rồi, không cần phải cảm ơn tôi. Bởi vì lời cảm ơn của cô chẳng có gì cả. Hiện tại, tôi đã cứu mạng cô hai lần, sau này, nếu tôi có việc cần đến cô, tốt nhất cô không nên từ chối."

"Nếu cậu có thể để cho tôi tiếp tục sống, vậy bất kể cậu muốn gì, tôi đều sẽ đáp ứng."

Con ngươi Dương Tiểu Hoa khẽ động, nhìn chằm chằm vào Dương Gian.

Người này đã vượt quá sức tưởng tượng của cô ta.

Hắn không những có thể đánh cắp lực lượng của lệ quỷ, mà còn có thể giam giữ chúng.

Với lại, hắn còn có thể cứu sống cô, một người đang sắp sửa phải chết.

Lời lúc trước của Thái Ngọc không hề sai, trong thành phố này, đường sống duy nhất của cô ta chính là đi tìm Dương Gian.

"Đừng có nhiệt tình như vậy chứ. Ngay cả mạng của bản thân tôi cũng không dám đảm bảo, thì sao có thể để cho cô tiếp tục sống sót được. Một khi đụng phải nguy hiểm thực sự, sinh mạng của cô vẫn cực kỳ yếu ớt."

"Được rồi, không cần phí lời nữa, sắp đến sân bay rồi."

Dương Gian không nói thêm gì nữa, mà chuyên tâm lái xe.

Dương Tiểu Hoa bình tĩnh nhìn người thanh niên trước mặt.

Với cách tư duy của cô ta căn bản không thể nào lý giải ý nghĩ của Dương Gian được. Cô ta chỉ biết rằng người này rất đặc biệt, đôi khi hắn đáng cho người ta dựa dẫm. Ở bên trong bưu điện quỷ, hắn xuất hiện như một cơn ác mộng, đồng thời cũng là cứu tinh.

Hắn có thể giết chết người đưa thư trong tầng một cách tùy tiện, nhưng cũng có thể tiện tay cứu mạng một người sắp chết trở về với nhân gian.

Sau nửa ngày, Dương Tiểu Hoa mới mở miệng nói:

"Cảm ơn cậu."

Bất kể cô ta đang suy nghĩ cái gì, thì việc Dương Gian cứu cô ta là sự thật. Dù câu cảm ơn kia có chút bất lực, nhưng cô ta vẫn muốn cảm ơn và cảm kích hắn.

Dương Gian không trả lời lại, vẫn chuyên tâm lái xe.

Hiện tại xe đã đến phía ngoài sân bay.

Dưới ánh đèn của xe, phía ngoài sân bay đang tụ tập không ít bóng người lắc lư.

Bởi vì trên đường gặp phải Dương Tiểu Hoa, cho nên hành trình bị chậm trễ một chút. Vì vậy hiện tại đã sắp đến bảy giờ tối rồi. Thành phố đã tiến vào đêm, nhưng những người này vẫn không hề tản đi, mà lưu lại ở bên ngoài sân bay.

"Dương Gian!"

Đúng lúc này, ở trong không gian yên tĩnh xung quanh đột nhiên xuất hiện một tiếng gọi.

Lệ quỷ đang kêu tên của Dương Gian.

"Bọn họ phát hiện ra chúng ta?"

Dương Tiểu Hoa giật mình, thò đầu nhìn ra khỏi cửa sổ xe và quan sát xung quanh.

"Không nên xuống xe, hiện tại chúng ta đang bị rất nhiều người để mắt đến, nếu xuống xe lúc này chắc chắn sẽ xảy ra chuyện."

"Dương Gian!"

Lại có người gọi tên Dương Gian, âm thanh quỷ dị cứ thế quanh quẩn ở trong bầu trời đêm, khiến cho người ta cảm thấy rùng mình.

Nhưng không đợi cho Dương Tiểu Hoa nói xong.

Xe đã dừng lại.

Sau đó Dương Gian trực tiếp xuống xe, rồi đi vào trong sân bay.

Lý Dương cũng xuống xe, hắn ta khẽ liếc mắt nhìn Dương Tiểu Hoa.

"Cô cảm thấy những thứ này có thể ngăn được bọn tôi sao? Nếu không phải là do hơi xui thì bọn tôi đã xử lý được con quỷ kia rồi."

Sắc mặt Dương Tiểu Hoa thay đổi, lúc này cô ta mới ý thức được, hai người này cũng không phải là người bình thường.

"Dương Gian!"

Có người đang gọi tên Dương Gian, dường như lệ quỷ vẫn đang để ý đến hắn, không chịu từ bỏ.

"Tao đang ở chỗ này, nếu muốn giết tao thì cứ đến."

Dương Gian vẫn rất bình tĩnh, trực tiếp đáp lại, thậm chí có chút khiêu khích con quỷ kia.

"Thân thể tôi lại bị mục nát."

"Thân thể tôi lại bị mục nát."

Âm thanh quỷ dị kia cứ thế vang vọng ở trong đại sảnh sân bay yên tĩnh và vắng vẻ. Lần này người nói chuyện là một nữ tiếp viên hàng không, nhưng giọng nói lại cực kỳ ngây ngô, vang vọng như oan hồn.

Dương Tiểu Hoa lập tức cảm thấy lông tơ đang dựng đứng, bất tri bất giác tự động thả chậm tốc độ.

Tụ tập lại ở chỗ này, sẽ không có chuyện gì đó chứ?

Trong này đang có lệ quỷ thật đó.

Dương Gian lập tức trả lời lại:

"Mày muốn chiếm thân thể tao. Hiện tại tao đang ở sân bay, thích lấy thì cứ đến."

Đồng Thiến và Hùng Văn Văn sắp đến.

Nếu con quỷ kia dám tới, vậy chẳng khác gì nó đang chui đầu vào rọ.

Tuy nhiên con quỷ này không có khả năng dự báo trước tương lai, nên không thể nào biết được Dương Gian đang gọi cứu viện.

"Tôi đã đến."

"Tôi đã đến."

Âm thanh của lệ quỷ tiếp tục vang lên.

Mỗi một phương hướng đều có âm thanh xuất hiện.

Thậm chí còn có âm thanh vang vọng đến từ khu rừng cây ở phía xa xa.

Dương Gian nói:

"Con quỷ này quả nhiên vẫn theo dõi tôi. Xem ra từ sau khi đi ra khỏi siêu thị kia, mấy người chúng ta vẫn bị lệ quỷ nhìn chằm chằm. Cũng phải thôi, trên đường đi chúng ta đều không thể thoát khỏi sự thăm dò của đám người quỷ dị kia, thì việc bị quỷ đuổi theo phía sau cũng là điều đương nhiên. Nhưng nếu đã vậy, chúng ta sẽ xử lý nó ngay tại chỗ này."

Lý Dương gật đầu nói:

"Đúng thế, lần này chúng ta chắc chắn sẽ không thất bại nữa."