Nhưng, sau thứ gọi là hiệu quả kinh người kia lại để lộ một cỗ hàn ý, khiến đám người phải lạnh sống lưng.
Đống đầu người rơi xuống đất kia vẫn nở nụ cười mỉm, dường như nụ cười đã trở thành biểu tượng cho đống thi thể kia, dù chết rồi vẫn không ngừng mỉm cười.
Lại nghĩ đến cảnh tượng khi bản thân phải đối mặt với tiếng cười kia.
Tất cả mọi người đều không nhịn được mà phải rùng mình một cái.
Nhưng cùng lúc đó.
Theo biển người bị bại lui, hành động của lệ quỷ cũng bị ngăn cản. Ở phía sau lưng ba người Lý Dịch, Quách U, Liễu Thanh Thanh có một bóng người đung đưa quỷ dị.
Ánh sáng rõ ràng chiếu từ sau ra trước, thì bóng dáng hẳn là phải ở phía trước, nhưng lúc này bóng dáng kia lại đang dần rút ngắn, từng chút từng chút một.
Một sự dị thường nào đó bắt đầu xuất hiện.
Bóng dáng ở phía trước đang dần chạy ra phía sau.
…
Phạm vi ảnh hưởng của mặt cười là cực lớn, vì thế tiếng cười khủng bố cứ quanh đi quẩn lại trong toàn bộ sân bay. Với lại, theo thời gian dần trôi qua, cường độ của tiếng cười càng ngày càng lớn, không hề có bất cứ dấu hiệu nào cho thấy nó sẽ yếu bớt.
Ngoại trừ cái đó ra, tiếng cười lại vang vọng, quanh đi quẩn lại ở trong khu vực này.
Vốn dĩ đó chỉ là một tràng cười quỷ dị, nhưng sau khi nó quanh đi quẩn lại, tiếng cười cứ thế nối tiếp nhau từ đợt này đến đợt khác, giống như từng cơn sóng liên tiếp trong thủy triều vậy, vô cùng vô tận.
Tiếng cười không suy yếu nên dù vọng lại thì cường độ của nó cũng không hề suy giảm.
Thế là tiếng cười khủng bố kia cứ thế chồng chất lên với nhau, mức độ kinh khủng của nó đang dùng một cách thức không thể hiểu được nào đó dần tăng lên.
Chỉ cần cho nó thêm một chút thời gian.
Dường như tiếng cười này có thể đối kháng được bất cứ thứ khủng bố nào.
Đám người bị lệ quỷ ăn mòn kia không thể coi là lệ quỷ thực sự được, bọn chúng chỉ dựa vào một chút lực lượng linh dị còn sót lại để duy trì trạng thái nửa sống nửa chết.
Nên khi tiếng cười của lệ quỷ truyền đến, bọn chúng không hề có sức chống cụ, thậm chí còn không có tư cách tiếp cận đến gần.
Cuộc đối kháng giữa linh dị và linh dị với nhau không phải chỉ dựa vào số lượng là có thể thủ thắng.
Biển người nối tiếp nhau ngã xuống, mỗi người khi ngã đều mang theo một nụ cười quỷ dị ở trên mặt. Chỉ trong chốc lát, toàn bộ sân bay đều trở nên yên tĩnh, không hề còn bất cứ người nào tiến lại gần. Thậm chí một vài thứ gì đó ở gần sân bay cũng bị tiếng cười quét sạch.
Sự đáng sợ của Đồng Thiến đã được thể hiện.
Nếu không phải cô ta đã dùng tiếng khóc để cân bằng tiếng cười ở trong khu vực gần người, có lẽ đám người Lý Dịch, Dương Tiểu Hoa cũng sẽ bị ảnh hưởng, để rồi cuối cùng bị nó giết chết. Việc đối kháng trực diện với tiếng cười này là chuyện viễn vông, không thể thực hiện đối với bọn họ.
"Được rồi."
Ngay sau đó, tiếng cười dừng lại.
Đồng Thiến không tiếp tục sử dụng năng lực lệ quỷ, hai khuôn mặt quỷ lập tức ngậm miệng, rơi vào trạng thái ngủ say.
Dù Đồng Thiến đã sử dụng năng lực lệ quỷ trong một quãng thời gian dài như thế, nhưng sau khi thu hồi, cô ta dường như không hề chịu bất cứ ảnh hưởng nào cả, mà giống như lúc bình thường.
Đây chính là dị loại, là người khống chế hai con lệ quỷ chết máy.
Điều này đã vượt xa phần lớn ngự quỷ nhân bình thường.
"Xem ra nguy hiểm đã được giải trừ tạm thời. Toàn bộ người chỗ này đã phải ngã xuống. Nếu không còn có người nào sống, những chiếc đầu bị rơi xuống đất kia sẽ không có ai nhặt giúp. Chúng ta không cần phải lo lắng bọn họ sống lại lần nữa."
Lý Dương thở phào một hơi.
Sau đó trong lòng hắn ta có chút vui mừng.
Có một người đồng đội cường đại như vậy, hắn ta đúng là cực kỳ an tâm.
"Không, không đúng."
Từ nãy đến giờ Dương Gian vẫn luôn chú ý đến tình hình xung quanh. Con ngươi màu đỏ của hắn khẽ lóe ra quang mang:
"Quỷ hẳn đang ở đâu đó gần đây mới phải. Vừa nãy chúng ta đi ra từ trong thành phố, con quỷ kia nhất định bám sát theo phía sau. Tôi không dám khẳng định liệu quỷ có bám theo chân tôi không, nhưng quỷ chắc chắn đang có mặt ở trong sân bay."
"Biển người vừa nãy đã có thể chứng minh được điểm đó. Tuy nhiên, vì sao sau khi biển người ngã xuống vẫn không hề nhìn thấy lệ quỷ."
Lý Dương hỏi:
"Đội trưởng, anh cảm thấy chuyện này có chỗ nào đó không thích hợp hay sao?"
Ánh mắt Dương Gian khẽ động:
"Quỷ nô có thể bị giết chết, cho nên đám người kia sẽ ngã xuống khi đụng phải tiếng cười lệ quỷ. Chuyện này hoàn toàn phù hợp với dự đoán của tôi. Nhưng lệ quỷ chắc chắn sẽ không chết, cho nên tiếng khóc của Đồng Thiến sẽ không thể nào giết chết một người đang bị lệ quỷ nhập. Nói cách khác, sau khi phát động tiếng cười, người nào còn đứng người đó chính là lệ quỷ."
"Nhưng hiện tại toàn bộ mọi người đều thi nhau ngã xuống, không một ai đứng dậy. Điều này chứng tỏ, lệ quỷ không ở trong đám người kia."
Kế hoạch của hắn khá hoàn mỹ, đầu tiên là dụ dỗ lệ quỷ đến sân bay, sau đó gọi Đồng Thiến đến dọn bãi, ai đứng thì người đó là lệ quỷ.
Kế đó đám người chỉ cần trực tiếp động thủ với người kia là được.
Chuyện này gần như không thể xảy ra chuyện ngoài ý muốn.
Thậm chí vì ngăn ngừa sơ suất, hắn còn gọi thêm cả Hùng Văn Văn đến.
Không.
Không đúng, bản thân hắn đã bỏ qua một việc.
Dương Gian đột nhiên ý thức được điều gì đó, ánh mắt hắn khẽ động, lập tức cảnh giác nhìn về phía đám người.
Nếu như những người ở đây có lệ quỷ trà trộn.
Như vậy hiện tại bên cạnh hắn đang có không ít người đứng.
Đồng Thiến, Hùng Văn Văn, Lý Dương, Dương Tiểu Hoa, Lý Dịch, Quách U và cả Liễu Thanh Thanh.
Tổng cộng có tận 7 người lận.
Mà ngay khi Dương Gian ý thức được điều này, vốn Hùng Văn Văn đứng yên từ nãy đến giờ đột nhiên chỉ tay thẳng vào một người và nói:
"Dương Gian, hắn ta chính là quỷ. Năm phút sau hắn ta đột nhiên giết chết cô gái ở bên cạnh, sau đó sẽ tập kích anh. Mặc dù anh đã phản kích lại, nhưng lại nhầm người, cuối cùng anh bị mất khống chế, chết vì lệ quỷ khôi phục…"
Phương hướng mà ngón tay của nó chỉ.
Chính là Quách U.
Năng lực dự đoán trước tương lai đã phát huy tác dụng.
Tại một thời điểm không xác định nào đó trong tương lai, Dương Gian bị con quỷ này chơi một vố, cuối cùng chết vì lệ quỷ khôi phục.
Đương nhiên, tương lai có quá nhiều nhân tố, kết quả mà Hùng Văn Văn đoán ra được dự đoán dựa theo góc độ của nó.
"Quách U?"
Lý Dịch ở bên cạnh tỏ ra hơi sững sờ, sau đó vội vàng giải thích:
"Đừng, đừng có hiểu lầm, cậu ta làm so là quỷ được chứ. Vừa rồi ba người bọn tôi cùng hành động một chỗ với nhau. Nếu cậu ta là quỷ, chắc chắn cậu ta đã sớm tập kích bọn tôi rồi, làm sao hai người bọn tôi còn có thể sống mà đứng ở đây được."
Nhưng không đợi cho hắn ta nói xong, ở bên cạnh lập tức truyền đến một tiếng súng.
"Đoàng!"
Ở khoảng cách gần như vậy không thể nào có chuyện bắn trật được.
Trong nháy mắt.
Quách U bị bắn trúng, ngực hắn ta lập tức bị máu tươi nhuốm đỏ.
Lúc này, dường như hắn ta không còn cảm nhận được đau đớn, chỉ trợn tròn hai mắt, miệng thì lẩm bẩm:
"Tôi không phải là quỷ, tôi không phải là quỷ."
"Đoán sai?"
Ánh mắt Đồng Thiến khẽ co lại, nhìn về phía Hùng Văn Văn.
Hùng Văn Văn lớn tiếng nói:
"Không sai đâu, hắn ta chính là quỷ, con quỷ kia đang ở trên thân thể của người này."
Thân thể Quách U khẽ lảo đảo, hắn ta không thể nào đứng vững được nữa, vội vàng nhắc nhở hai người đồng đội bên cạnh.
"Lý Dịch, Liễu Thanh Thanh, chúng ta chạy mau. Bọn họ nghi ngờ ba người chúng ta là quỷ, đang muốn giết chết chúng ta."
"Dương Gian!"
Con mắt Lý Dịch đỏ au, tâm tình hết sức kích động.
"Cậu mau dừng tay lại, trước khi mọi chuyện còn chưa rõ ràng, tôi không cho phép cậu giết đồng đội của tôi một cách tùy tiện. Nếu không ba người bọn tôi sẽ ngay lập tức liều mạng với cậu ở chỗ này."
Hắn ta không thèm để ý đến việc chết ở trong chuyện linh dị, cũng không thèm quan tâm việc bị lệ quỷ giết, nhưng tuyệt đối không cho phép đồng đội bị người khác bắn chết.
Dù sao ba người bọn họ cũng từng cùng nhau sống sót trên bưu điện quỷ tầng ba, sự tín nhiệm giữa hai bên là không hề tầm thường. Trong các cuộc hợp tác bình thường, cũng có không ít lần giao tính mạng cho nhau. Vậy mà lúc này đang có một người đồng đội của bọn họ bị người khác đánh chết một cách vô cớ, vì vậy hắn ta không thể nào không đứng ra để can ngăn được.
"Cậu rất tín nhiệm Quách U? Đáng tiếc, tôi cũng tin tưởng lời Hùng Văn Văn nói. Tôi chỉ muốn nói cho cậu biết, nếu Quách U không phải là lệ quỷ, thì sao cái bóng của hắn ta lại ngược?"
Dương Gian thu hồi súng, sau đó đưa trả lại cho Lý Dương.
Kế đó trong tay hắn xuất hiện một cây đinh đóng quan tài loang lổ.
Cái gì?
Lý Dịch nghe nói như vậy lập tức nhìn về phía Quách U, chú ý đến hình bóng phía dưới chân của hắn ta.
Lúc này.
Dưới ánh đèn, bóng của tất cả mọi người đều kéo từ phía sau ra trước, lưu lại mấy cái bóng nhàn nhạt. Còn bóng của Quách U lại khác, hình bóng của hắn ta rất đậm, đồng thời lại kéo dài từ trước ra sau.
Nhìn qua là có thể thấy được, bóng của hắn ta đang ngược hướng với tất cả mọi người.
Đây là một việc không phù hợp với lẽ thường.
"Không sai đâu, hắn ta chính là quỷ. Có lẽ hiện tại ý thức của hắn ta còn duy trì sự tỉnh táo, điều này là do quỷ chưa thực sự xâm nhập vào trong ý thức của hắn ta mà thôi. Đây là một việc cực kỳ nguy hiểm, nếu cậu cứ tin tưởng một cách mù quáng như vậy sẽ chỉ hại chết tất cả mọi người thôi."
Dương Gian ra hiệu một cái.
Đám người lập tức kéo dài khoảng cách.
Để cho bóng của bản thân không ngừng cách xa Quách U, tránh bị lệ quỷ tập kích.
"Lý Dịch, cậu phải tin tưởng tôi, tôi thật sự không phải là lệ quỷ. Dương Gian, mày đừng có giả vờ giả vịt, mày muốn giết chết tao thì cứ nói thẳng, việc gì phải bày trò như này."
Quách U thở hồng hộc, hắn ta không đứng nổi nữa, lập tức quỳ hai chân xuống đất, máu tươi không ngừng chảy.
Trúng phải một phát súng, thương thế của hắn ta đang không ngừng chuyển biến xấu, chẳng mấy chốc nữa hắn ta sẽ phải hôn mê, thậm chí là mất mạng.
Sắc mặt Lý Dịch biến hóa liên tục.
Hắn ta không dám khẳng định Quách U không phải quỷ, nhưng cũng không dám nói Quách U là quỷ.
Bởi vì thần thái và giọng điệu của Quách U không hề thay đổi, hoàn toàn giống với lúc bình thường. Nhưng bóng ở phía dưới chân của hắn ta lại khác xa so với mọi người.
Đây chính là bằng chứng sống đanh thép nhất.
"Nhìn thấy bộ dạng này của cậu, ít nhiều tôi cũng đã hiểu được vì sao hai người đồng bạn của Lý Nhạc Bình, người phụ trách của thành phố Đại Xuyên lại chết."
Ánh mắt Dương Gian khẽ động, hắn nhanh chân đi qua.
"Sau khi bị lệ quỷ xâm nhập còn có thể duy trì bộ dạng bình thường, kế đó lại đột nhiên ra tay, dù là ai cũng không thể đề phòng nổi. Huống hồ đó còn là trong tình huống không biết trước. Dù sao con quỷ này cũng có thể lấy trộm được trí nhớ của người sống, cho nên chỉ cần nó ngụy trang tốt, thậm chí có thể khiến cho bản thân người bị quỷ xâm lấn cũng không thể cảm nhận được sự khác thường."
Khi Dương Gian đến gần.
Hình bóng sau lưng Quách U khẽ lắc lư, chập chờn, đồng thời đầu của nó càng ngày càng hiện rõ hơn.
Bởi vì chỗ kia trở nên đen hơn so với những chỗ khác, cũng ngưng tụ hơn, thậm chí còn hiện ra hình dạng của ngũ quan.
Quỷ.
Tìm ra.
Mọi thứ dường như diễn ra một cách hết sức thuận lợi.
Tuy nhiên đây là chuyện đương nhiên, dù sao Hùng Văn Văn cũng đã sử dụng đến năng lực dự đoán. Nên việc có thể khóa chặt vị trí quỷ xâm lấn là điều dễ hiểu.
Nếu không dùng dự đoán mà để cho quỷ trà trộn vào trong đám người, nói không chừng nó sẽ bất tri bất giác xâm lấn hết toàn bộ mọi người.
Đến lúc đó chắc chắn mọi thứ sẽ lật ngược.
Loại lệ quỷ có thể xâm lấn ý thức chính là khắc tinh của ngự quỷ nhân, không hề có ngoại lệ.
Dương Gian ngay lập tức động thủ.
Hầu như không có một chút do dự, khẽ vung tay, chiếc đinh đóng quan tài lập tức biến thành một cây phi tiêu, bị hắn ném bay ra ngoài.
Với lực lượng thân thể hiện tại của hắn, cú ném này có lực đạo cực kỳ lớn. Chiếc đinh đóng quan tài bay giống như một viên đạn, trực tiếp đụng vào nền xi măng phía sau lưng Quách U.
Chiếc đinh đóng quan tài loang lổ, sắp gãy này trực tiếp chấn vỡ nền xi măng, găm vào trong.
Đồng thời, nó cũng đóng đinh luôn khuôn mặt có hình dạng ngũ quan cổ quái kia ở trên mặt đất.
Điều đáng sợ nhất chính là, sau khi bị đinh đóng quan tài găm vào, cái bóng có hình dạng ngũ quan kia từ từ hiện ra, giống như một quả bóng bị nhấn chìm vào trong nước vậy, từ từ nổi lên.
Cuối cùng, bóng dưới chân Quách U chậm rãi biến mất.
Hắn ta trở thành một người không có hình bóng, mà toàn bộ hình bóng của hắn ta lại hóa thành một chiếc đầu người màu đen.
Một chiếc đầu người hình thành từ bóng, giống như thực thể nằm lẳng lặng ở nguyên chỗ, bị một cây đinh đóng quan tài loang lổ cố định.
"Tôi… Tôi không phải là quỷ."
Quách U nói với giọng điệu không cam tâm, sau đó ý thức hắn ta nhanh chóng trở nên mơ hồ, rồi hoàn toàn chìm trong lạnh lẽo. Hắn ta chết.
Bởi vì ngọn nguồn linh dị bị giam giữ, hắn ta không còn lực lượng chèo chống vì thế ý thức liền tiêu tán.
Dù thân thể hắn ta còn sống, vẫn còn nhịp tim, nhưng vì không có lực lượng linh dị duy trì ý thức, nên không thể sống.
"Chết sao?"
Chứng kiến cảnh này, tâm tình Lý Dịch có chút phức tạp, thương cảm đan xen.
Hắn ta không phải ngự quỷ nhân, mà chỉ là một người bình thường, nên có cảm xúc.
Nhưng hắn ta không thể làm gì, bởi vì Dương Gian đã làm đúng.
Quỷ thực sự đang ở trên người của Quách U.
Còn Quách U, đến chết hắn ta cũng không cảm thấy bản thân là quỷ.
"Đã bắt được đầu quỷ ảnh."
Dương Gian thở phào một hơi, trong lòng có chút nhẹ nhõm.
Quá trình này khá đơn giản, nhưng vì giam giữ được con lệ quỷ này, hắn đã tốn không biết bao nhiêu thời gian, thậm chí còn điều thêm hai người đồng đội dến để trợ giúp.
"Như vậy là đã xử lý xong? Chuyện này có phải là hơi dễ dàng quá không?"
Đến lúc này, Hùng Văn Văn mới cẩn thận tiếp cận. Nhìn lấy hình bóng chiếc đầu màu đen ở trên mặt đất, nó nói với giọng điệu có chút khó tin.
Dương Gian nói:
"Đơn giản? Cậu không nhìn xem chúng ta đã có mấy người ra tay hay sao? Ngoài ra, vì đảm bảo an toàn, ngay cả đinh đóng quan tài mà tôi cũng sử dụng đến. Đây chính là thứ có thể đóng đinh cả quỷ chết đói đấy. Tôi dùng thứ này để đống đinh đầu quỷ ảnh cũng chẳng khác gì dùng pháo bắn muỗi cả. Tuy nhiên đó là điều cần phải làm, thứ này quá nguy hiểm, tôi lo các thủ đoạn bình thường sẽ không thể nào áp chế được nó. Làm không cần thận để nó xâm lấn ý thức, đến đó ngay cả việc bản thân bị lệ quỷ khống chế cũng không biết."
"Dùng đến năng lực của đinh đóng quan tài, khiến cho lực lượng linh dị mất hiệu lực, chỉ có như vậy mới vạn vô nhất thất."
Hùng Văn Văn bĩu môi nói:
"Sợ chết thì bảo là sợ chết, còn ăn nói đao to búa lớn như vậy. Rõ ràng chỉ là một con quỷ vặt vãnh mà anh lại nói nó nghiêm trọng như vậy."
Dương Gian khẽ liếc nó một cái:
"Theo tôi thấy có vẻ cậu còn chê lượng bài tập quá ít."
Đứa nhóc này căn bản không hiểu được cái gì gọi là cẩn thận, cái gì gọi là vạn vô nhất thất.
Hắn cũng lười giải thích với nó.
Dương Gian nói:
"Đồng Thiến, tìm một cái rương để chứa con quỷ này. Tạm thời đừng điều chuyên cơ trở về, cứ đậu lại ở sân bay đi. Chờ tôi làm xong một việc nữa rồi cùng nhau trở về luôn."
Đồng Thiến hỏi:
"Còn có chuyện?"
Dương Gian nói:
"Chỉ là một nhiệm vụ đưa thư mà thôi, ở tiểu khu Minh Nguyệt. Chỗ đó là địa điểm phát sinh của một chuyện linh dị khác. Thứ mà chúng ta vừa mới đối phó chỉ là món khai vị mà thôi, có lẽ nguy hiểm thực sự chỉ vừa mới bắt đầu."
Trong hồ sơ tiểu khu Minh Nguyệt chính là địa điểm phát sinh của mãnh quỷ khu.
Trước mắt hắn chỉ biết được Lý Nhạc Bình, người phụ trách của thành phố Đại Xuyên đang ở trong tiểu khu Minh Nguyệt.
Ngoại trừ điều đó ra, nhiệm vụ đưa thư của bưu điện quỷ cũng chỉ hướng về phía tiểu khu này.
Khi nối những tin tức này lại với nhau là đã có thể chứng minh được rất nhiều chuyện.
Đồng Thiến nói:
"Anh định khi nào thì hành động? Có cần giúp một tay không? Nếu đã đến đây thì tiện thể thanh lý toàn bộ chuyện linh dị luôn, tránh lại xảy ra đại họa."
Dương Gian nói:
"Từ từ, không cần vội. Ngày hôm nau mọi việc đã tiến hành rất thuận lợi. Mọi người cứ nghĩ ngơi trước đi, sáng ngày mai lại tiến vào tiểu khu Minh Nguyệt."
Đồng Thiến nói:
"Vậy cứ ngủ tạm một đêm trên máy bay đi, trên đó có phòng nghỉ."
Chuyên cơ riêng bố trí khá xa hoa, có được phòng nghỉ chuyên môn.
Dương Gian gật đầu, quay đầu nhìn và nói:
"Mấy người có muốn đi vào không? Hay mấy người muốn nghỉ ngơi ở trong sân bay chứa đầy thi thể này."
Đám người Lý Dịch, Liễu Thanh Thanh, Dương Tiểu Hoa lập tức trầm mặc.
Chuyện vừa rồi xảy ra quá đột ngột, khiến cho trong lúc nhất thời bọn họ khó mà tiếp nhận nổi.
Mặt quỷ cười, đứa bé cổ quái bằng giấy, Quách U chết, còn có lệ quỷ bị giam giữ. Mỗi một việc đều sinh ra lực trùng kích cực lớn đối với bọn họ.
Đây không phải là chuyện mà một người đưa thư có thể làm.
Đám người này, dường như trời sinh là đã có thể liên hệ với lệ quỷ rồi.
Chỉ riêng cây đinh đóng quan tài kia đã có thể đóng đinh lệ quỷ trên mặt đất, không cho nó nhúc nhích.
Nếu người đưa thư có được thứ này, có thể nói, tỷ lệ sinh tồn của bọn họ sẽ được đề thăng cực lớn.
Đương nhiên đó chỉ là ý nghĩ.
Chứ không có một ai dám đánh chú ý với thứ đồ chơi kia. Ngoại trừ nguyên nhân là do Dương Gian ra, điểm quan trọng hơn chính là lúc này đinh đóng quan tài đang đóng đinh một con quỷ. Nếu có người dám lấy đinh đóng quan tài, chỉ sợ một giây sau, lệ quỷ sẽ thoát ra và giết chết người đó.
"Vậy thì làm phiền cậu vậy, tôi sẽ tá túc một đêm trong chuyên cơ của cậu."
Dương Tiểu Hoa khẽ nói, cuối cùng cô ta vẫn lựa chọn lưu lại.
Nếu đã muốn ôm bắp đùi, vậy thì cứ ôm đến cùng.
Dù biết rõ đám người này rất nguy hiểm, cũng rất cổ quái, nhưng cô ta không thể cứ thể mà bỏ đi được."