Cuối cùng hắn vẫn đưa tay qua, xốc mảnh vải kia lên một góc nho nhỏ.
Bên trong là một đứa bé?
Không.
Không phải, đó là một đưa bé bằng hình nộm. Dương Gian nhìn thấy rõ cách khớp nối trên cánh tay của con rối này, nên biết không phải là thân thể của người sống.
Con rối này không mặc quần áo, trần truồng nằm ở trong giỏ, đồng thời mắt của nó đang nhắm chặt, dường như đang ngủ.
Tuy nhiên, trên thân thể của con rối này chỗ xanh chỗ tím, giống như bộ dạng của quỷ anh mà lúc trước hắn gặp. Nhưng con rối này lại càng khiến cho người ta cảm thấy quỷ dị hơn so với quỷ anh. Mặc dù nhìn qua thì thấy nó đang ngủ, nhưng bộ dạng của nó giống như có thể thức tỉnh bất cứ lúc nào.
"Đây là một món đồ linh dị."
Trong lòng Dương Gian khẽ run, đột nhiên nghĩ đến một khả năng.
Thực ra mức độ nguy hại của vật phẩm linh dị không hề kém hơn so với lệ quỷ. Thậm chí nếu xét ở một phương diện nào đó nó còn kinh khủng hơn cả chuyện linh dị. Ví dụ như chuyện linh dị của quỷ họa.
Bản thân của quỷ họa là một món đồ linh dị, nhưng vì mất khống chế nên mới hình thành chuyện linh dị quỷ họa.
"Tạm thời đừng đụng đến nó."
Sau khi thõa mãn được lòng hiếu kỳ, Dương Gian cũng không tự tìm đường chết nữa. Hắn lập tức đắp tấm vải hoa xuống, không tiếp tục tìm hiểu xem con rối bên trong giỏ làm được cái gì nữa.
Cũng không hề có ý định muốn mang nó đi, chiếm làm của riêng.
Một khi để cho một món đồ linh dị không biết bị mất khống chế sẽ cực kỳ nguy hiểm.
Dương Gian di dời tầm mắt, quan sát những chỗ khác.
Đó là một bức tranh treo trên tường.
Là một bức tranh sơn dầu.
Bên trong sơn dầu là một người đàn ông điển trai thời kỳ dân quốc. Người này mặc quân phục, giống như một vị quân phiệt trẻ tuổi, lại giống như một công tử quỷ tộc, có khí chất không tầm thường.
"Chỉ là một bức tranh bình thường, không có gì dị thường cả."
Dương Gian khẽ quan sát một chút, sau đó thu hồi ánh mắt.
Theo suy đoán của hắn, người trong bức tranh hẳn có quan hệ với chủ nhân của căn nhà này. Hoặc là vì chủ nhân của ngôi nhà này muốn hoài niệm và cúng tế một nhân vật quan trọng nào đó, cho nên mới cố ý treo tranh sơn dầu ở trong nhà. Với lại điều này có thể chứng minh, người đàn ông ở bên trong bức họa hẳn là đã chết.
Nói chính xác hơn thì đây chính là một bức di ảnh.
Đồng thời con rối quỷ dị kia cũng có chút giống với người trong bức tranh.
Tiếp tục đi sâu vào trong căn phòng 301.
Dương Gian quan sát cực kỳ cẩn thận, nên tốc độ di chuyển rất chậm. Đây cũng là vì hắn cẩn thận, sợ chạm phải cấm kỵ gì đó, để rồi gặp phải tập kích đáng sợ, cuối cùng là chết ở trong này một cách u mê đần độn.
Bên trong còn có hai căn phòng.
Một trái một phải.
Hẳn đây là hai căn phòng ngủ.
Lúc này cửa của cả hai căn phòng đều đang đóng chặt, khiến Dương Gian không thể nhìn thấy gì từ bên ngoài.
Khẽ chần chờ một chút, cuối cùng Dương Gian quyết định mở cánh cửa phòng bên phải.
Két!
Cánh cửa cũ kỹ bằng gỗ lập tức phát ra âm thanh.
Ở trong phòng vẫn là ánh sáng màu hoàng hôn từ ánh đèn. Dường như ánh đèn ở trong này luôn tồn tại, chưa bao giờ tắt vậy.
Dương Gian lập tức đi vào bên trong, hắn muốn điều tra rõ mọi chuyện.
Vừa bước vào trong phòng.
Sắc mặt Dương Gian liền thay đổi.
Hắn đã thấy gì?
Một bàn làm việc, phía trên lưu lại một ít vụn vải lẻ tẻ, cùng một số sợi tóc quỷ dị và một chiếc kim khâu. Thậm chí ở bên cạnh còn có một con búp bê vải chưa được hoàn thiện. Con búp bê vải này tạo cho Dương Gian một loại cảm giác quen thuộc. Nó giống như con búp bê mà hắn vừa giao lại cho Lý Dương lúc nãy vậy.
Không.
Không thể nói là giống như đúc, mà thứ này và búp bê thế mạng có lẽ là một. Những đường may quái dị, bộ dạng xiêu vẹo, đây chính là phong cách của búp bê thế mạng.
"Chẳng lẽ búp bê thế mạng được may ở chỗ này?"
Dương Gian đột nhiên cảm thấy một nỗi sợ hãi không tên.
Hắn vẫn cho rằng búp bê thế mạng là một sản phẩm từ phòng thí nghiệm. Mặc dù trước kia cũng từng có chút nghi ngờ, vì khả năng búp bê thế mạng được sản xuất từ dây chuyền là không lớn. Bởi vì nếu làm từ dây chuyền thì cách may vá không thể xấu tệ như vậy được. Với lại hình dạng của mỗi một con búp bê thế mạng đều không giống nhau.
Có một ít con chân hơi dài, có một số con lại bị lệch đầu hay tay hơi ngắn.
Hắn từng nghi ngờ, búp bê thế mạng là do một con lệ quỷ chế tạo. Nhưng sau đó hắn cũng đã bác bỏ điều này, bởi vì lệ quỷ sao có thể có được tư tưởng mà đi may búp bê thế mạng.
"Chủ nhân của căn phòng 301 là ai? Búp bê thế mạng thực sự được may ở chỗ này sao?"
Nhìn lấy bàn làm việc thô ráp kia, sắc mặt Dương Gian thay đổi liên tục. Càng nghĩ hắn lại càng có xúc động, muốn nhanh chóng biết rõ đáp án.
Cuối cùng.
Khẽ hít một hơi thật sâu, sau đó tạm thời chôn giấu phần tò mò này ở trong lòng.
Nhưng Dương Gian có thể xác nhận được.
Tổng bộ chắc chắn đã lừa hắn chuyện gì đó.
Không, hẳn là bọn họ đã lừa gạt toàn bộ đội trưởng.
Tiếp tục quan sát những chỗ khác.
Ngoại trừ bàn làm việc mà hắn nghi ngờ là chỗ để may búp bê thế mạng ra, ở bên cạnh còn có một bức tượng một cô gái bằng gỗ. Tượng gỗ này không có khuôn mặt, nhưng thông qua đường cong và dáng người, hắn có thể biết đây là bức tượng một cô gái.
Bức tượng gỗ này không mặc quần áo.
Nhưng Dương Gian có cảm giác, trên bức tượng gỗ này hẳn phải có một bộ quần áo.
Một bộ quần áo bó sát vào bức tượng gỗ, ví dụ như… Một bộ sườn xám.
Nhưng hiện tại quần áo trên bức tượng không còn nữa.
Không biết là đã bị chủ nhân ngôi nhà lấy đi hay là bị mất rồi.
Ánh mắt Dương Gian chỉ dừng lại ở trên bức tượng gỗ này một chút, sau đó di dời tầm mắt, chú tâm đến những chỗ khác.
Kế đó hắn nhìn thấy một cái thần đài.
Đúng thế.
Không hề sai, thứ này chính là thứ mà những người mê tín thường xây dựng ở trong nhà. Nhưng bên trong thần đài lại trống rỗng, không tế bái gì hết. Xung quanh hai bên thần đài cũng không đặt bất cứ bức tượng thần nào. Không biết có phải là do lúc trước trên đây có đặt tượng nhưng sau đó nó đã rơi xuống đất và vỡ nát rồi hay không.
Lại quan sát qua chỗ khác.
Dương Gian nhìn thấy một chiếc bảng vẽ nhỏ, phía trước còn đặt một chiếc ghế gỗ nhỏ sơn màu đỏ.
Hiển nhiên chỗ này chính là chỗ dùng để vẽ vời.
Trên bảng vẽ còn lưu lại một bức tranh.
Bức tranh phác họa một nhân vật, nhưng trong bức tranh nhân vật kia mới chỉ vẽ được nửa khuôn mặt. Phong cách vẽ vặn vẹo, kiềm chế, giống như đang vẽ một con lệ quỷ vậy. Nếu nhìn chằm chằm vào bức họa này một hai lần sẽ khiến cho người ta có cảm giác cực kỳ khó chịu.
"Thông qua những thứ này, không khó để đoán ra được, khả năng cao chủ nhân trước kia của căn phòng 301 này chính là một người phụ nữ. Người này thích may búp bê vải, thích vẽ tranh, còn ưa thích… Tế bái thần linh. Nhưng chỗ này lại không có tượng của thần linh, điều này chứng tỏ việc tế bái chỉ là một loại tượng trưng, chủ nhân của căn phòng này không tin vào thần linh."
"Thế nhưng những sở thích này của người kia lại để lộ ra một cảm giác cực kỳ quỷ dị, không thể nào hiểu nổi."
Dương Gian đang không ngừng tự hỏi, sau đó một ý nghĩ dần dần hình thành từ trong đầu hắn.
Chủ nhân của căn phòng 301 này có lẽ là người từ thời kỳ dân quốc,
Giống như Tần lão, hay ông lão quỷ gõ cửa vậy.
Đều là những người sống sót từ chuyện linh dị thời đại trước.
"Giả sử suy đoán của mình là đúng, như vậy mục tiêu mà bưu điện quỷ muốn đưa thư chính là một người từ thời kỳ dân quốc? Như vậy, trong chuyện này sẽ có liên lụy đến cái gì đây? Vì sao bưu điện quỷ lại phải lặp đi lặp lại một địa chỉ, nhất định phải để cho người đưa thư đưa bức thư này đi? Chuyện này có phải là do nó có một ít quan hệ với bí mật của bưu điện quỷ không?"
Dương Gian tiếp tục suy luận.
Nhưng vì thiếu quá nhiều thông tin quan trọng, lượng tin tức mà hắn phân tích ra tương đối hạn chế.
Đồng thời hắn cũng không dám động vào bất cứ món đồ nào ở trong phòng.
Hắn quay người rời đi, chuẩn bị đi qua căn phòng bên trái xem thử một chút.
Tuy nhiên lúc này trong lòng hắn đã có thể khẳng định, trước mắt trong căn phòng 301 này sẽ không có người.
Không trách được vì sao bưu điện quỷ lại chỉ yêu cầu bọn họ đưa thư đến căn phòng 301, chứ không yêu cầu bọn họ đưa thư đến cho chủ nhân căn phòng 301.
Hắn vừa mới đi ra, đã thấy Lý Dịch đứng ở trước mặt, hắn ta nhỏ giọng hỏi:
"Dương Gian, tình hình trong chỗ này thế nào? Có nguy hiểm gì không?"
Lúc này Lý Dịch, Dương Tiểu Hoa và Liễu Thanh Thanh đang đứng yên ở trong phòng khách, bọn họ không dám đi loạn, cũng chẳng dám làm gì.
"Chưa rõ, tôi cần phải nhìn lại đã. Căn phòng này cực kỳ cổ quái, tuy nhiên tạm thời sẽ không có nguy hiểm. Nhưng đây chính là việc khiến tôi phải lo lắng nhất, bởi vì xung quanh chỗ này có quá nhiều thứ dị thường. Chờ đã…Là ai đã động đến đồ vật ở trên bàn."
Dương Gian cũng không cảm thấy kỳ quái đối với sự xuất hiện của bọn họ. Hắn chỉ qua loa với bọn họ mấy câu, sau đó chuẩn bị đi kiểm tra căn phòng bên trái.
Nhưng kế đó ánh mắt hắn khẽ co lại và nhìn chằm chằm vào chiếc giỏ vừa nãy ở trên bàn.
Lúc này tấm vải hoa che kín chiếc giỏ đã bị gỡ ra, đứa trẻ bằng con rồi bên trong đã biến mất.
"Mấy người bọn tôi không làm gì cả, từ nãy giờ vẫn đứng yên ở đây…"
Nói đến đây, Lý Dịch bất giác ngậm miệng lại.
Hắn ta là một người khá thông minh, nên lập tức nhìn theo hướng ánh mắt của Dương Gian. Khi chứng kiến ở phía đó có một chiếc giỏ trống, thì trong lòng không khỏi xuất hiện một cỗ hàn ý.
"Vừa nãy ở trong đó có thứ gì vậy?"
"Con rối một đứa bé không mặc quần ào, là loạt mặt hàng hai mươi đồng một con ở trong mấy cửa tiệm. Chỉ là con rối nằm trong giỏ kia tương đối đặc biệt một chút."
Dương Gian nhanh chóng quan sát xung quanh bốn phía.
Hắn tin tưởng đám người Lý Dịch sẽ không động chạm vào thứ này.
Nhưng hiện tại tấm vải hoa đã bị xốc lên.
Như vậy, khả năng duy nhất chính là bản thân con rối ở bên trong chiếc giỏ đã tự cử động.
"Ở đâu? Nó có thể ở đâu được chứ?"
Dương Gian đang cố tìm kiếm.
Nhưng căn phòng này không hề lớn, đồng thời cũng chẳng có bất cứ góc chết nào. Nhưng sau khi quan sát một vòng, hắn vẫn không hề phát hiện ra con rối kia đâu.
Chẳng lẽ nó đã đi ra ngoài?
Không, không thể nào.
Cửa chính đã bị đóng lại, đứa bé bằng con rối kia không thể nào đi ra ngoài được.
Hay là… Thứ này đang bám vào một người nào đó?
Ngay khi nghĩ đến điều này, Dương Gian lập tức nhìn về phía ba người, với ý định xác nhận tình hình. Hắn không thể để cho thứ kia biến mất như vậy được, nếu không tý nữa không ai biết trong nay sẽ xảy ra chuyện gì đó động trời đâu.
"Đừng có xảy ra chuyện linh dị ở chỗ này. Số lượng đồ vật cổ quái ở trong này đã có quá nhiều rồi. Nếu còn thêm nữa, nói không chừng sẽ xuất hiện phản ứng dây chuyền."
Trong lòng hắn thầm cầu nguyện cho chuyện ngoài ý muốn đừng xảy ra khi nghĩ đến bức tượng gỗ, ảnh chân dung vặn vẹo, còn có thần đài không có tượng kia."