Khủng Bố Sống Lại [C]

Chương 1483: Đi Vào Phòng



"Lần này không giống với lần trước, nhưng khác chỗ nào thì mình lại không nói được."

Dương Gian hơi chần chờ, vì hắn cảm thấy được nguy hiểm cùng quỷ dị. Nhưng hiện tại hắn đang nhận được sự bảo vệ từ nguyền rủa của hộp âm nhạc, lại thêm trong tay đang cầm thanh sài đao, cho nên hắn vẫn nhích lại gần.

Ngay khi hắn đặt chân trước cửa phòng, bước vào khu vực có ánh sáng bao phủ.

Lúc này.

Hắn đột nhiên nghe được một đoạn âm thanh.

Nó giống như âm thanh được phát ra từ một băng đĩa than, giai điệu của đoạn nhạc này cũng giống với phong cách của thời kỳ dân quốc. Có chút thư thái, dễ nghe, cùng khi tức của năm tháng.

Nhưng ở trong hoàn cảnh như hiện tại, đoạn nhạc phiêu lãng này lại khiến cho người ta cảm thấy quỷ dị cùng sợ hãi.

Phải biết hiện tại toàn bộ tòa nhà này không còn bất kỳ ai còn sống nữa.

Với lại trước đó, khi Dương Gian tiến vào căn phòng 301, hắn không hề phát hiện ra đĩa nhạc nào cả. Đồng thời hiện tại hắn cũng không biết được vị trí phát ra đoạn nhạc này là từ chỗ nào trong căn phòng kia.

"Đoạn nhạc này sẽ không phải là một loại nguyền rủa nào đó chứ?"

Trong đầu Dương Gian đột nhiên xuất hiện ý nghĩ này.

Tuy nhiên, nếu đã đi đến bước này rồi, việc bảo hắn lùi lại là chuyện không thể nào.

Hắn kiên trì đi vào trong căn phòng 301 đầy quỷ dị kia.

Lúc này, Dương Gian cảm nhận được tầm nhìn của mắt quỷ dần trở nên mơ hồ, giống như bị thứ gì đó quấy nhiễu vậy.

Quỷ vực của hắn đang bị áp chế.

Không, phải là trong này đang bị một cỗ lực lượng linh dị đặc biệt nào đó quấy nhiễu, khiến cho quỷ vực của hắn không thể nào bao phủ được.

Xuất hiện tình huống như này, chỉ có thể là do một loại nguyên nhân, phòng 301 là một vùng đất linh dị đáng sợ.

"Bố cục và cách sắp xếp của mọi thứ bên trong phòng dường như không có gì thay đổi."

Dương Gian lập tức quan sát tình huống xung quanh.

Ở trên vách tường là một bức tranh sơn dầu cũ kỹ vẻ một người đàn ông, dưới đất là một chiếc bàn gỗ, mặt sàn được lát bằng gạch men… Khoan, chiếc giỏ hồi nãy nằm trên bàn giờ không thấy đâu nữa.

Trước đó chiếc giỏ này có chứa con rối quỷ.

Nhưng hiện tại thứ này đã biến mất.

Là do bị thứ gì đó động vào?

Hay là Liễu Thanh Thanh đã lấy nó đi.

"Hình như tiếng nhạc vừa nãy truyền đến từ căn phòng bên phải."

Dương Gian nghiêm túc nhớ lại tình cảnh vừa nãy.

Vị trí mà cô gái mặc sườn xám tên Liễu Thanh Thanh kia đứng dường như cũng là ở nơi đó.

Trong căn phòng kia có quá nhiều điểm quỷ dị.

Bàn làm việc may vá búp bê thế mạng, bàn vẽ quỷ dị, bàn thờ không có tượng thần, còn có bức tượng gỗ không có khuôn mặt…

Hiện tại dường như trong này lại có thêm một chiếc đĩa nhạc quái dị.



Sự yên tĩnh, vẳng vẻ, quái dị đang bao phủ lấy tòa nhà số 7.

Một lần nữa Dương Gian lại đi vào trong căn phòng 301. Lần này hắn chuẩn bị đi vào trong căn phòng nhỏ bên phải để tìm kiếm chân tướng.

Cho dù đang có sự bảo vệ từ nguyền rủa của hộp âm nhạc, nhưng Dương Gian vẫn cực kỳ cẩn thận.

Hắn khẽ dùng bàn tay màu đen, hơi cứng ngắc, băng lãnh để mở cửa căn phòng nhỏ bên phải.

Kế tiếp.

Dường như có sự dị thường nào đó xảy ra.

Âm nhạc phát ra từ đĩa than khẽ xuy xuy mấy tiếng, sau đó im bặt. Giống như có ai đó đã lấy đĩa nhạc, chỉ để lại mỗi máy phát nhạc chạy không, khiến thi thoảng lại phát ra một ít âm thanh dị thường.

"Liễu Thanh Thanh?"

Dương Gian trầm mặt, khẽ hô một câu mang tính thăm dò, đồng thời chậm rãi đẩy cửa phòng ra.

Bên trong không có bất cứ âm thanh nào đáp trả.

Sau khi mở cửa ra, tình hình bên trong căn phòng vẫn giữ nguyên bộ dạng như lúc trước. Cách sắp xếp, bài trí đồ vật không có gì thay đổi.

Không.

Không đúng.

Có một thứ đã biến mất.

Ở trong căn phòng này thiếu mất một vật, đó là một bức tượng gỗ không có khuôn mặt.

Lúc trước chỗ đó có đặt một bức tượng gỗ, nhưng hiện tại chỗ kia đã hoàn toàn trống rỗng, chỉ còn lại một chút dấu vết.

"Đó là một món đồ linh dị… "

Sắc mặt Dương Gian khẽ động, trong đầu lập tức toát ra ý nghĩ như vậy.

Căn phòng 301 quá mức cổ quái cùng quỷ dị.

Mỗi một vật nhìn thì thấy bình thường, nhưng nó không tầm thường chút nào. Bất cứ thứ gì cũng đều để lộ ra khí tức nguy hiểm. Chính vì vậy, trong lần đến đây trước đó, hắn không động chạm vào bất cứ thứ gì. Chỉ tò mò nhìn vào con rối để ở trong giỏ trên bàn mà thôi.

Nhưng hiện tại.

Chỗ này lại bị thiếu mất một vật.

Chẳng lẽ lần nãy cũng giống với hồi nãy, có lệ quỷ khôi phục?

"Vừa nãy khi mình đến đây, cửa phòng 301 đang mở, chẳng lẽ nói có lệ quỷ khôi phục lại và đi ra khỏi căn phòng này rồi hay sao?"

Dương Gian lập tức liên tưởng đến việc cửa phòng bị mở khi hắn đến.

Nếu là như vậy thì hiện tại con quỷ vừa đi ra khỏi phòng 301 chắc chắn đang quanh quẩn đâu đó trong tòa nhà này.

"Xem ra là có chuyện linh dị mới xuất hiện… Nhưng cô gái tên Liễu Thanh Thanh kia đang ở đâu?"

Dương Gian cũng không có bỏ qua chi tiết quan trọng nhất trong chuyện này.

Không thấy bóng dáng Liễu Thanh Thanh đâu cả.

Lúc trước hắn nhìn thấy Liễu Thanh Thanh đang ở trong căn phòng 301, nhưng giờ lại không tìm được.

Nếu lệ quỷ giết chết cô ta, thì ít nhất cũng phải lưu lại thi thể chứ. Bởi vì quỷ sẽ không biết huy thi diệt tích, bình thường nó đều để lại dấu vết sau khi giết người.

Trừ phi.

Sự biến mất của cô ta và bức tượng gỗ kia có quan hệ với nhau.

Hắn chỉ suy nghĩ chuyện này trong giây lát.

Sau đó lại tiếp tục tìm kiếm đoạn nhạc phát ra từ đĩa than ở trong căn phòng này.

Nhưng kết quả lại khiến hắn phải thất vọng, bởi vì hắn không tìm ra được thứ kia.

"Có lẽ âm thanh kia không phải là do máy chơi nhạc phát ra."

Không biết vì cái gì, trong đầu Dương Gian lại đột nhiên toát ra một ý nghĩ cổ quái như vậy.

Ý tưởng này của hắn bắt nguồn từ kinh nghiệm xử lý chuyện linh dị, chứ không phải suy đoán mù quáng.

Trong khi xử lý, đa phần mọi người đều duy trì theo lối tư duy quán tính, vì thế rất dễ khiến bản thân phạm phải sai lầm.

Vừa rồi Dương Gian chỉ nghe được đoạn nhạc và đoán nó là do một chiếc máy chơi nhạc phát ra, chứ chưa hề chứng kiến tận mắt.

"Tuy nhiên vừa rồi trong căn phòng này thực sự có một người đang đứng, ngay cạnh cửa sổ này."

Dương Gian khẽ nhìn về phía cửa sổ đang đóng chặt.

Cửa sổ cũ kỹ làm bằng kính, không thực sự trong suốt, nên không thể nhìn thấy rõ cảnh sắc bên ngoài. Hắn chỉ có thể thông qua ánh sáng ở trong phòng để nhìn thấy một chút bóng dáng.

"Dựa theo vị trí của bóng dáng lúc nãy, khả năng cao khi đó Liễu Thanh Thanh đang đứng ở chỗ này."

Hắn lấy lại bình tĩnh, sau đó bắt đầu suy tư.

Ánh mắt khẽ chuyển qua bức tranh còn đang vẽ dở lúc trước.

Dương Gian chậm rãi đi qua, hắn khẽ do dự một chút, nhưng cuối cùng vẫn quyết định điều động quỷ ảnh và bao phủ toàn bộ sàn nhà.

Cùng lúc đó.

Thanh sài đao được hắn nắm chặt ở trong tay.

Hắn đang muốn phát động môi giới.

Truy tung theo ngọn nguồn của bóng dáng kia, tìm kiếm ra chân tướng được lưu lại trong căn phòng lúc trước.

Hắn không cần dùng thanh sài đao để chém bất cứ thứ gì, chỉ cần nhìn thấy thứ đó là được.

Theo lý mà nói, ở trong căn phòng 301 đầy quỷ dị này không thể nào có người sống tiền vào. Ngoại trừ Liễu Thanh Thanh lúc trước có thể đi vào trong đây ra, thứ xuất hiện trong này có hơn phân nửa là lệ quỷ.

Nhưng bất kể là gì, Dương Gian đều muốn quan sát một chút.

Quỷ ảnh lập tức bao phủ.

Dùng những dấu chân mà lệ quỷ để lại trước đây để làm môi giới.

Nếu hắn không sỡ hữu quỷ ảnh, việc phát động môi giới có lẽ con khó khăn.

Bởi vì bất kể là dấu chân hay dấu tay thì hắn đều cần bao phủ toàn bộ thì mới phát động môi giới được.

Cách làm của Dương Gian không hề sai.

Ngay khi môi giới được kích hoạt.

Dương Gian chứng kiến một số bóng dáng của những người từng có mặt ở trong căn phòng này. Hắn nhìn về phía bàn vẽ, ở đó không biết từ lúc nào đã xuất hiện một người.

Đó là một bà lão mặt đầy nếp nhăn, mặc một bộ quần áo cũ kỹ, lưng hơi còng.

Không, nói cho đúng thì đây là một lão thái thái.

Theo như bộ dạng bên ngoài của bà lão này, hắn có thể biết được, đây là một người sống, không phải lệ quỷ, cũng không phải người chết.

Trong đầu Dương Gian lập tức nảy sinh ra một ý nghĩ.

"Đây chính là chủ nhân của căn phòng 301."

Sau đó hắn quan sát kỹ hơn.

Hắn phát hiện ra bộ dạng của lão thái thái này có chút quen thuộc, dường như hắn đã gặp ở đâu rồi.

Hình như là ở trên xe buýt quỷ.

Đúng thế.

Ở lần đầu tiên ngồi xe buýt quỷ, Dương Gian đã gặp phải một lão thái thái với khuôn mặt nhăn nheo ngồi trên xe.

Sau đó xe buýt quỷ tắt máy, ngừng lại, trải qua nhiều lần lệ quỷ lên xe, xuống xe. Số lượng hành khách ở trên xe liên tục tử vong, chỉ còn lại một ít người may mắn sống sót. Đến cuối cùng bẳn thân Dương Gian cũng không biết là lão thái thái kia chết hay là mất tích, vì hắn không chú ý đến.

"Là cùng một người sao?"

Trong lòng Dương Gian có chút không xác định được.

Nhưng không đợi cho hắn suy nghĩ gì thêm.

Hắn đột nhiên nhìn thấy bà lão ở trong khung cảnh môi giới đang khẽ đưa tay, giống như đang vẽ cái gì đó.

Lúc này, Dương Gian giống như một người ngoài, đứng xem một bộ phim ảnh kiểu cũ vậy.

Môi giới tiếp tục được phát động.

Hắn lợi dụng thanh sài đao để nhìn thấy bộ dạng bức vẽ dần dần hình thành ở trên bảng vẽ.

Đây chính là bức tranh phác họa lúc trước.

Bức tranh đang vẽ lấy một người đàn ông trung niên.

Và bộ dạng của người đàn ông trung niên này là… Tần lão.

Chính là quốc bảo của tổng bộ.

Chỉ là hiện tại Tần lão cũng sắp 100 tuổi rồi, còn khuôn mặt của Tần lão ở trên bức tranh chỉ chừng bốn mươi, năm mươi gì đó.

"Tần lão và chủ nhân căn phòng 301 có liên quan đến nhau?"

Sắc mặt Dương Gian khẽ đổi..

Vốn hắn định tiếp tục quan sát.

Nhưng lúc này, ở trong môi giới, lão thái thái kia đột nhiên dừng lại. Sau đó nhanh chóng quay người ra sau. Kế đó dùng hai con mắt trắng bệch, tro lạnh nhìn chằm chằm vào Dương Gian.

Chỉ trong nháy mắt.

Ánh đèn vàng ở trong phòng đột nhiên phát ra từng tiếng xè xè, giống như sắp sửa bị dập tắt. Ánh sáng trong phòng cũng trở nên ảm đạm hơn.

"Đùa gì vậy trời?"

Con ngươi của Dương Gian khẽ co lại, trong lòng sợ hãi, lông tơ dựng đứng.

Con quỷ ở trong môi giới của thanh sài đao đang nhìn chằm chằm vào hắn.

Chuyện này đúng là khó mà tin nổi.

Trước giờ hắn chưa từng gặp phải chuyện như này.

Bởi vì môi giới do thanh sài đao phát động đều chỉ là bóng dáng của người kia lưu lại trước đó, chứ không phải tồn tại chân thực. Nó cũng giống như những thước phim được quay lại vậy, nó chỉ là ảo ảnh.

Nhưng hiện tại thế giới ảo ảnh này lại đang có dấu hiệu bị xâm lấn ngược trở lại.

Giờ phút này.

Hắn đột nhiên có xúc động muốn giơ thanh sài đao quỷ dị ở trong tay lên và chém một nhát, nhằm xử lý luôn bà lão đang nhìn hắn chằm chằm kia.

Nhưng…

Dương Gian lại cố gắng trấn áp loại xúc động kia.

Một nhát dao này không thể chém xuống.

Không phải hắn sợ nguyền rủa của thanh sài đao sẽ bộc phát. Mà là vì lão thái thái kia, nếu bà lão này có thể phát hiện ra hắn khi ở trong môi giới. Như vậy bà ta cũng có thể xâm lấn qua môi giới để gây ra tổn thương cho hắn.

Nếu chém ra một đao kia mà không thể xử lý được bà lão này, thì hắn có thể sẽ phải chết ở trong căn phòng 301.

Dù sao đây cũng là địa bàn của lão thái thái này, bên trong phòng đầy rẫy những thứ quỷ dị. Một khi gây ra phản ứng dây chuyền, rất có thể mãnh quỷ khu sẽ biến thành mãnh quỷ thành phố.

Có lẽ đây chỉ là một lời cảnh cáo của bà lão kia dành cho hắn.

Có lẽ là do việc nhẫn nhịn của Dương Gian phát huy hiệu quả.

Cho nên ở trong môi giới, bà lão kia quay đầu trở về, đồng thời đứng dậy.

Lão thái thái bước sang bên cạnh mấy bước.

Dương Gian không dám gián đoạn môi giới, lập tức dùng quỷ ảnh bao phủ qua chỗ kia, đảm bảo hình ảnh có thể nối tiếp xuất hiện.

Sau đó.

Hắn nhìn thấy bà lão này đi đến chỗ đang trưng bày một chiếc sườn xám màu đỏ đậm.

Lúc này chiếc sườn xám màu đỏ đậm đang được mặc ở trên người của tượng gỗ.

Mà chiếc sườn xám này chính là món đồ mà Liễu Thanh Thanh mặc ở trên người.

"Thì ra là như vậy."

Ánh mắt Dương Gian khẽ động.

"Liễu Thanh Thanh đã là ngự quỷ nhân, thứ mà cô ta đang khống chế chính là chiếc sườn xám kia. Hôm nay, khi cô ta đến chỗ này, bản thân bị chiếc sườn xám kia ăn mòn, nên trong đầu cô ta đột nhiên xuất hiện một số đoạn trí nhớ không phải của cô ta. Chính vì vậy cô ta mới có cảm giác quen thuộc đối với mọi thứ ở chỗ này như vậy."

"Nhưng hiện tại, Liễu Thanh Thanh và bức tượng gỗ kia đã biến mất…"

Không cho hắn cơ hội suy nghĩ nhiều.

Cảnh tượng ở trong môi giới lần nữa xảy ra biến hóa.

Bà lão kia đột nhiên cầm lấy một cây bút, sau đó không ngừng vẽ lên khuôn mặt của bức tượng gỗ.

Kế đó muộn khuôn mặt xinh đẹp dần dần hình thành.

Bộ dạng của khuôn mặt kia khiến cho Dương Gian phải cảm thấy kinh hãi.

Bởi vì bộ dạng của người này giống như người ở trong một bức hình mà hắn từng lấy được.

Chính là người mà tủ quỷ muốn tìm.

Là cô gái ở bên trong bức tranh, có thể là quỷ họa.

Sau khi vẽ xong khuôn mặt.

Bực tượng gỗ mặc sườn xám đang đứng yên bất động đột nhiên khẽ cử động đầu.

Những cử động cứng ngắc, âm lãnh.

Giống như bức tượng này đã bị lệ quỷ nhập vậy.



Thông qua việc phát động môi giới dựa vào những dấu vết còn sót lại, Dương Gian đã nhìn thấy nhiều cảnh tượng đáng sợ, khó có thể tin.

Hắn phát hiện ra thân phận chủ nhân của căn phòng 301. Tìm ra một bức tranh phác họa vẽ chân dung của Tần lão lúc còn trẻ. Thậm chí hắn còn chứng kiến một khuôn mặt cực kỳ xinh đẹp và quỷ dị được vẽ lên trên tượng gỗ. Khuôn mặt này không phải của người sống, mà nó giống như đúc với cô gái ở trong bức tranh quỷ họa.

Bưu điện quỷ, xe buýt quỷ, Tần lão, quỷ họa… Và chủ chân căn phòng 301. Dường như giữa nững thứ này đang có một mối liên hệ nào đó.

Vẻ mặt Dương Gian biến hóa không ngừng.

Đầu tiên hắn cảm thấy có chút khó tin, nhưng rất nhanh sau đó lại thầm giật mình.

Trước kia Tần lão từng làm tài xế cho xe buýt quỷ, nên có lẽ trong đoạn thời gian kia lão đã tiếp xúc với những thứ này. Cho nên hắn không cảm thấy quá kỳ quái.

Bất kể là cô dâu xác sống, hay bà lão chủ nhân của căn phòng 301, bọn họ đều từng xuất hiện ở trên xe buýt quỷ.

Cho nên những chuyện linh dị này khả năng có dính líu với Tần lão. Việc này cũng không phải là Dương Gian đoán bậy đoán bạ, mà là có chứng cứ rõ ràng, chỉ là những chứng cứ này bị che giấu.

Dù sao hiện tại xe buýt quỷ cũng đã mất đi tài xế, còn Tần lão đang dưỡng lão tại tổng bộ.

Bất kỳ ai cũng không thể nào nghĩ đến một lão già gần trăm tuổi này sẽ từng có một quãng thời gian kinh thiên động địa như vậy.

"Việc này có liên quan gì với việc bức tượng gỗ biến mất không?"

Dương Gian phát hiện ra, sau khi bà lão kia vẽ thêm khuôn mặt cho bức tượng gỗ không có ngũ quan kia, nó đột nhiên bắt đầu hoạt động. Trông nó giống như một con lệ quỷ đang ngủ say đột nhiên thức tĩnh vậy. Hoặc là việc vẽ khuôn mặt cho bức tượng kia có kèm theo một loại lực lượng linh dị nào đó và cỗ lực lượng kia đang điều khiển bức tượng gỗ hành động. Kế đó bức tượng gỗ dần dần biến mất khỏi tầm mắt của hắn.

Việc biến mất này cũng không phải là thực sự biến mất.

Mà nguyên nhân là do môi giới bị gián đoạn, nên hắn không thể nhìn thấy tượng gỗ.

"Bức tượng gỗ này không có chân."

Dương Gian cẩn thận nhớ lại cảnh tượng lúc hắn vừa tiến vào trong căn phòng này.

Lúc đó trên người của tượng gỗ không mặc quần áo, đồng thời nó cũng không có hai chân. Mà thứ chỗng đỡ nó chỉ là một cột gỗ thẳng đứng, giống như những con ma nơ canh bằng nhựa plastic ở trong các cửa tiệm bán quần áo vậy.

Không có chân, nhưng lại có thể di chuyển.

Việc này không hợp với lẽ thường chút nào, nhưng hết lần này tới lần khác, Dương Gian lại không hề cảm thấy kỳ quái.

Bởi vì theo như hắn nghĩ, khả năng cao thứ này là một món đồ linh dị, hoặc là một con lệ quỷ không biết nào đó. Vì thế việc nó có thể di chuyển hay làm gì đó cũng không quá khó hiểu.

Chỉ là, nếu thứ này không có chân, vậy Dương Gian sẽ không thể nào phát động môi giới.

Mặc dù không có dấu chân thì hắn cũng có thể kích hoạt môi giới bằng dấu tay. Nhưng có vẻ như bức tượng gỗ này không hề có tay…

Quy luật giết người của thanh sài đao đã bị tượng gỗ quỷ dị này tránh né một cách hoàn mỹ. Không biết là do trùng hợp, hay là đã đề phòng từ trước, cho nên mới chế tạo ra một bức tượng gỗ đặc biệt như vậy.

Ánh mắt Dương Gian khẽ động.

"Xem ra thanh sài đao cũng không phải là vạn năng. Trong tình trạng không phát động được nguyền rủa, nó sẽ không thể nào tùy tiện tách rời bức tượng gỗ kia."

Hắn quyết định thu hồi quỷ ảnh.

Tuy nhiên, bộ dạng hiện tại của quỷ ảnh cũng không được hoàn chỉnh. Ở trên bóng dáng màu đen còn lưu lại rất nhiều lỗ hổng, nhìn giống như những vết dao chém.

Bởi vì nguyền rủa của thanh sài đao vẫn còn, quỷ ảnh đang trong thời điểm tự khôi phục lại.

Khi môi giới bị gián đoạn.

Những tràng cảnh quỷ dị ở trước mắt lập tức tiêu tán.

Bà lão khiến hắn cảm thấy rùng mình cũng nhanh chóng biến mất. Điều này khiến hắn bớt căng thẳng được một chút.

Bởi vì hắn luôn có cảm giác bà lão này có thể xâm lấn ngược môi giới và gây tổn thương cho hắn, thậm chí là giết chết hắn. Nhưng không biết vì nguyên nhân gì mà bà lão này lại không làm như vậy. Có lẽ là do Dương Gian chưa phát động quy luật giết người.

"Không nên tiếp tục ở lại chỗ này, phải nhanh chóng tìm ra Liễu Thanh Thanh và con lệ quỷ vừa chạy ra khỏi căn phòng 301."

Dương Gian quan sát mọi thứ ở bên trong phòng.

Sau khi phát động môi giới, Dương Gian không hề tìm thấy Liễu Thanh Thanh. Điều này chứng tỏ Liễu Thanh Thanh chưa từng tiến vào trong căn phòng này. Bóng người mà hắn vừa nhìn thấy ở miệng cửa sổ có lẽ không phải là Liễu Thanh Thanh, mà là bức tượng gỗ không có khuôn mặt kia.

Nhưng ngay khi hắn đang chuẩn bị rời khỏi đây.

Bất chợt.

Hắn nhìn thấy một bức tranh phác họa đang rơi xuống từ trên bảng vẽ.

Ở trong bức tranh là một khuôn mặt quỷ dị, vặn vẹo, giống như một con lệ quỷ.

Sau khi bức tranh phác họa kia rơi xuống mặt đất, người ở trong bức tranh lập tức hiện ra ở trước mặt Dương Gian.

Khuôn mặt của người trong bức tranh dường như là… Dương Gian.

Đúng thế.

Khuôn mặt của người đàn ông bên trong bức tranh giống như đúc với hắn. Chỉ là khuôn mặt có hơi u ám, kiềm chế, giống như bị bao phủ bởi một lớp bóng mờ vậy, khiến cho người ta cảm thấy không được thoải mái.

"Bức tranh phác họa mình?"