Khủng Bố Sống Lại [C]

Chương 1485: Hoàn Thiện



"Có một người chết đang nằm trên giường? Sẽ là ai đây?"

Dương Gian nhìn chằm chằm vào bóng người đang nằm trên giường. Hắn định dùng mắt quỷ để thăm dò, nhưng không thể nhìn thấy được. Giường như cái giường ở trước mắt không hề tồn tại.

Đúng là khó có thể tin.

Hoàn toàn không thể nào lý giải được.

Trong tầm nhìn của mắt quỷ không hề có cái giường này, cũng không có cỗ thi thể ở trên đó. Trong tầm nhìn của mắt quỷ, trước mặt hoàn toàn trống rỗng, không tồn tại bất cứ thứ gì.

Dương Gian bắt đầu trầm mặc.

Sự phức tạp của tình hình nơi này đã vượt quá tưởng tượng của hắn.

Lại tồn tại lực lượng linh dị có thể che đậy tầm nhìn của mắt quỷ.

Điều này nói rõ, mắt quỷ của hắn đã phải nhận ảnh hưởng cực kỳ lớn.

Lúc trước khi thăm dò thế giới quỷ họa mắt quỷ của hắn phải nhắm lại, nhưng đó là vì mắt quỷ bị quỷ họa áp chế. Đồng thời khi đó mắt quỷ vẫn có thể nhìn thấy quỷ họa, chỉ là nó không dám mở mắt nhìn mà thôi. Còn cái này thì hắn hoàn toàn không thể hiểu nổi.

Nhưng bất kể là gì, hiện tượng kỳ quặc này đã chứng minh cho hắn thấy một điều.

Thứ đang nằm trên giường cực kỳ khủng bố.

Hoặc nói, bản thân chiếc giường này có tồn tại vấn đề.

Là một món đồ dùng trong nhà được sơn màu đỏ.

Cũng giống như tủ quỷ và hộp âm nhạc vậy.

"Có nên đi qua đó thăm dò không?"

Lúc này trong lòng Dương Gian có chút chần chờ.

Hắn rất kinh ngạc.

Bởi vì hiện tại đang là cơ hội tốt nhất để hắn tiếp cận với chân tướng vụ việc, nhưng trong lòng lại đột nhiên xuất hiện cảm giác bất an.

Đồng thời, cỗ bất an ở trong lòng kia đang dần trở nên lớn hơn, thậm chí nó đã ảnh hưởng đến tâm tình của hắn.

Đây là một việc khó có thể tin nổi.

Hiện tại bản thân Dương Gian đang gánh chịu nguyền rủa của hộp âm nhạc, tâm tình sớm đã bị áp chế đến tình trạng gần như biến mất. Bất kể lúc nào hắn đều được ở trong tình trạng cực kỳ tỉnh táo.

Có lẽ loại cảm giác bất an này không phải đến từ hắn.

Mà là từ những con lệ quỷ trong người.

Là mắt quỷ, quỷ ảnh? Hay là bàn tay quỷ?

Chẳng lẽ cỗ thi thể trên giường có thể khiến lệ quỷ cảm thấy bất an?

Ánh mắt Dương Gian khẽ nhúc nhích, bước chân chần chờ bất định. Hắn đi đến gần chiếc giường gỗ cổ quái, nhưng không xốc rèm lên để quan sát. Mà đang suy nghĩ, đang phán đoán, tiếp tục quan sát tình hình.

"Đây chắc chắn là một con lệ quỷ, chỉ là không biết vì sao nó lại đang ngủ say, giống như Cảnh sát quỷ bên trong quan tài quỷ vậy. Chỉ khi nào xuất hiện chuyện ngoài ý muốn, sự thăng bằng bị phá vỡ, lệ quỷ sẽ lập tức thức tính và rời khỏi giường, trở thành một loại tồn tại cực kỳ kinh khủng."

Hắn đang suy đoán mọi việc dựa theo bản năng và kinh nghiệm.

Cỗ thi thể đang tỏa ra mùi thi thối nhàn nhạt kia chắc chắn không phải là người sống, mà là lệ quỷ.

Còn cấp độ của nó là gì thì hắn không thể biết.

Dương Gian không muốn kinh động đến thứ này, cũng không dám làm bậy, tránh phát động quy luật giết người, rồi bị nó truy sát. Mà cẩn thận từng li từng tí tiến lại bên cạnh giường, hắn chỉ định quan sát một chút rồi rời đi.

Ít nhất hắn cũng muốn xác nhận xem thi thể trên giường có phải là Liễu Thanh Thanh không.

Không có tầm nhìn từ mắt quỷ, mà chỉ sử dụng mắt bình thường để quan sát sẽ khó phát hiện ra manh mối.

Hắn nhìn xuyên qua lớp rèm. Dựa theo hình thể và kiểu tóc của cỗ thi thể trên giường, hắn có thể đoán ra được đây không phải là Liễu Thanh Thanh. Bởi dáng người của Liễu Thanh Thanh hơi cao gầy, khá gợi cảm, còn thi thể ở trên giường lại giống như một bà lão, thân thể gầy guộc.

"Trong tay cỗ thi thể này có gì đó."

Chợt.

Ngay khi tiến sát lại gần giường, Dương Gian nhìn thấy rõ hai tay của cỗ thi thể này đang khoang lại, đặt ở bên ngoài chăn màu đỏ và trong tay của cỗ thi thể này đang cầm một bức thư.

Là một bức thư màu vàng.

Chính là bức thư mà bưu điện quỷ đã yêu cầu người đưa thư đưa đến phòng 301.

Trong lòng hắn có chút kinh nghi bất định.

"Vì sao bức thư lại chạy vào trong này?"

Trước đó hắn từng bị quỷ truy sát nên đã vứt lá thư kia ở trong phòng khách. Theo lý mà nói lúc trước ở trong phòng sẽ không còn ai động vào lá thư nữa mới phải chứ.

Nhưng sau khi suy nghĩ kỹ càng.

Đúng là hắn đã bỏ qua một vài chi tiết.

Lúc nãy, khi bước vào trong căn phòng này, hắn không hề nhìn thấy lá thư và chiếc hộp hắn dùng để chứa nó.

Ánh mắt Dương Gian biến hóa không ngừng.

"Là do Liễu Thanh Thanh làm sao? Hay là trong đoạn thời gian mình rời đi đó, cỗ thi thể trên giường đã tỉnh lại, đồng thời đi vào trong phòng khách và lấy đi bức thư?"

Hắn có thể chứng minh xem liệu suy đoán này có thực hay không.

Hắn lại tiếp tục cầm thanh sài đao, rồi dùng quỷ ảnh bao phủ sàn nhà, phát động môi giới.

Chỉ cần thành công phát động môi giới, hắn liền có thể chứng minh xem, liệu vừa nãy cỗ thi thể trên giường có hoạt động không.

Nếu không thể phát động môi giới, vậy thứ xê dịch bức thư không phải cỗ thi thể này mà là Liễu Thanh Thanh có chút thần bí kia.

"Nhìn thử một chút, đây cũng là phương pháp ổn thỏa nhất rồi. Nhân lúc nguyền rủa của hộp âm nhạc còn tồn tại mà làm điều gì đó, chứ không làm thì quá lãng phí. Sau này chưa chắc mình đã có thể sử dụng ra nguyền rủa của hộp âm nhạc nữa, cho nên nếu mấy ngày này không làm việc gì đó, điều này chẳng khác gì mình đã mạo hiểm không công."

Dương Gian đưa ra quyết định rất nhanh.

Lập tức.

Hắn lại cầm chặt thanh sài đao trong tay, rồi điều khiển quỷ ảnh lan tràn trên sàn nhà.

Bóng dáng màu đen bao phủ mặt đất, giống như hồi nãy, hắn điều điều động quỷ ảnh bao trùm hết những nơi có khả năng phát động ra môi giới.

Nhưng tiếp theo, cảnh tượng bết bát nhất mà Dương Gian nghĩ đến đã hiện ra trước mặt của hắn.

Trong này không hề có dấu chân của Liễu Thanh Thanh.

Điều này chứng tỏ, đoạn thời gian vừa rồi Liễu Thanh Thanh không tiến vào trong căn phòng này, cũng không đứng trước chiếc giường kia.

Nhưng một môi giới khác lại được phát động.

Đó là một bà lão quỷ dị, thân thể gầy guộc, tỏa ra mùi thi thối nồng đậm, giống như đã chết từ cách đây cả tuần rồi vậy.

Cả người bà ta mọc đầy thi ban, hốc mắt hỏm xuống, nhưng không hề nhắm lại, mà vẫn lỗ ra hai con mắt tro tàn, chết lặng.

Điều khiến cho người ta cảm thấy ớn lạnh nhất chính là… Ở bên trong môi giới, cỗ thi thể này đang dần tiến về phía chiếc giường gỗ.

Suy đoán vừa nãy của Dương Gian là hoàn toàn chính xác.

Thứ động vào bức thư không phải là Liễu Thanh Thanh, mà chính là con quỷ bên trong căn phòng này.

Quỷ cũng không ngủ say vĩnh viễn, thi thoảng nó vẫn thức giấc.

"Cỗ thi thể này khá quen thuộc, hình như là… chủ nhân của phòng 301, bà lão kia."

Dương Gian lập tức cảm thấy lạnh gáy.

Bà lão kia chết rồi?

Bà lão mà hắn đoán là từng xuất hiện ở trên xe buýt quỷ kia đã chết.

Với lại thời gian chết cũng không dài, chỉ chừng nửa tháng hoặc một tháng gì đó.

Trong lòng hắn còn có một suy đoán khác, đó là bà lão kia cũng giống như ông lão quỷ gõ cửa lúc còn sống vậy. Bọn họ đều là ngự quỷ nhân còn sót lại từ thời kỳ dân quốc, có dính líu đến nhiều chuyện linh dị, thậm chí còn biết đến sự tồn tại của bưu điện quỷ.

Nhưng toàn bộ những cái kia đều không có bất cứ ý nghĩa nào nữa.

Bởi vì người đã chết rồi.

Đồng thời hiện tại lệ quỷ trong người bà lão này còn đang ở trong giai đoạn khôi phục.

Một khi con lệ quỷ kia hoàn thành khôi phục.

Rất có thể nó sẽ lại thành một chuyện linh dị quỷ gõ cửa khác.

Nhưng còn chưa đợi cho Dương Gian kịp suy nghĩ nhiều.

Hắn đột nhiên phát hiện ra bà lão kia đột ngột dừng lại, sau đó xoay đầu nhìn về phía hắn.

Kế đó, môi giới càng ngày càng trở nên rõ nét hơn.

Giống như việc cảnh tượng hư ảo trở nên chân thực hơn vậy.

Dương Gian cảm nhận được mùi thi thối ở xung quanh càng thêm nồng đậm, không khí càng trở nên âm lãnh hơn. Ánh đèn u ám ở trong phòng cũng liên tục nhấp nháy.

Ngay khi phát hiện ra được những biến hóa này.

Trong đầu Dương Gian đột nhiên hình thành một suy đoán đáng sợ.

"Sẽ không phải con quỷ này muốn phản xâm lấn môi giới, đi vào thế giới thực đó chứ?"

Không.

Đây không còn là suy đoán nữa.

Mà những dấu hiệu đều cho thấy chuyện này đang diễn ra.

Bà lão ở bên trong môi giới bắt đầu ảnh hưởng đến cảnh vật xung quanh, dần dần ăn mòn mọi thứ.

Cho dù thi thể thực sự của bà lão này vẫn còn đang nằm ở trên giường.

Đây là một hiện tượng mà Dương Gian không thể nào hiểu được, nhưng đủ khiến cho hắn phải cảm thấy kinh khủng.

Chỉ phát động môi giới thôi mà đã khiến quỷ phản xâm lấn đến hiện thực. Hắn không thể tượng tượng nổi ngự quỷ nhân sẽ phải tuyệt vọng như thế nào khi đối mặt với con quỷ này.

"Dừng phát động môi giới."

Dương Gian vội vàng thu hồi quỷ ảnh, lập tức gián đoạn môi giới của thanh sài đao, khiến cảnh tượng trước mặt biến mất.

Nhưng sau đó, cảnh tượng kinh dị nhất đã xảy ra.

Bà lão đã chết kia vẫn đứng thẳng tắp ở trước mặt hắn, không vì Dương Gian gián đoạn phát động môi giới mà biến mất. Cỗ thi thể kia khiến cho người ta có một loại cảm giác vừa chân thực vừa hư ảo.

"Đùa gì vậy trời?"

Dương Gian kinh hãi, vội vàng lùi ra sau mấy bước.

Con quỷ bên trong môi giới không hề biến mất? Mà ngược lại vẫn có thể giữ nguyên dạng, đồng thời thành công xâm lấn vào thế giới thực.

Không.

Hẳn con quỷ này chưa thể xâm lấn hoàn toàn vào thế giới thực, mà chỉ thành công được một nửa.

Thân thể của lệ quỷ vẫn chưa trở thành thực thể, vẫn còn là hư ảo. Đồng thời thân thể của bà lão chỉ có hai màu trắng đen, không hề phù hợp với thế giới này.

Nhưng càng như thế càng khiến cho người ta cảm thấy sợ hãi.

"Quỷ không có động tĩnh."

Dương Gian không thể tự chủ mà chảy đầy mồ hôi lạnh, ánh mắt nhìn chằm chằm vào thân thể màu trắng đen của bà lão quỷ dị đang lơ lưng trên không trung.

"Chỗ này không thể ở lâu. Mình không thể tưởng tượng nổi, nếu tiếp tục phát động môi giới, liệu có thêm bà lão thứ hai phản xâm lấn vào thế giới hiện thực không nữa. Ngoài ra, cỗ thi thể ở trên giường cũng có khẳ năng sẽ thức tỉnh. Mình nhất định phải rời đi thôi, lần này có thể xác nhận chủ nhân của căn phòng 301 đã chết là đủ rồi."

"Với lại, bức thư này có lẽ đã đánh vỡ cân bằng của căn phòng rồi. Nếu không thì sao trong mối giới chỉ hiển thị cảnh tượng con quỷ rời giường mà không phải là cảnh tượng trước đó?"

"Đây chính là mục đích của bưu điện quỷ sao? Đánh thức một con lệ quỷ vô cùng khủng bố?"

Mang theo ý nghĩ đó, Dương Gian chậm rãi lùi lại từng bước một, sau đó rời khỏi căn phòng này.

Cỗ thi thể nằm trên giường không có động tĩnh, đồng thời ảo ảnh của bà lão ở bên cạnh giường cũng vẫn đứng yên bất động.

Dường như Dương Gian chưa phát động quy luật giết người, vẫn còn may mắn trốn khỏi một kiếp.

Hoặc là bức thư chỉ vừa mới được đưa, nên cân bằng vẫn còn tồn tại một cách yếu ớt chứ chưa mất hẳn.

Tóm lại.

Căn phòng 301 quá đáng sợ, không nên ở lại.

Dương Gian lui ra khỏi căn phòng một cách hữu kinh vô hiểm, đồng thời hắn khẽ khép cửa phòng lại, rồi trở về theo đường cũ.

Nhưng không đợi cho hắn rời khỏi tòa nhà này, từ bên ngoài truyền đến một tiếng kêu hoảng sợ, đầy thê lương.

Âm thanh kia là của… Lý Dịch.

"Bên ngoài cũng đã xảy ra chuyện?"

Vẻ mặt Dương Gian đột biến, vội vàng chạy ra khỏi phòng 301 và đóng cửa lại. Nhưng ngay khi hắn vừa mới quay người, còn chưa đi được mấy bước.

"Ầm!"

Cửa phòng 301 lại được mở ra một lần nữa.

Không hề có gì dự báo trước, cũng chẳng có ai làm, giống như bị thứ gì đó ảnh hưởng đến vậy.

"Không đóng được cửa?"

Dương Gian cảm thấy tê dại cả da đầu khi chứng kiến cảnh tượng này.

Nếu không thể đóng cửa, như vậy cũng có nghĩa là một vài thứ gì đó sẽ có thể tùy tiện ra vào căn phòng 301.

Như vậy cỗ thi thể ở trên giường và ảo ảnh của bà lão đã chết kia liệu có chạy ra ngoài không đây?

Hắn xoay người tiếp tục đóng cửa.

Nhưng vẫn như lần trước.

Chỉ cần hắn buông tay, không chạm vào cửa nữa, nó sẽ rất nhanh tự động mở ra.

Thậm chí Dương Gian còn có chút ngây thơ khi dùng một vài thứ để chèn cửa, nhưng tất cả đều vô dụng.

Mấy thứ kia chỉ hơi ngăn cản được một chút, nhưng theo thời gian trôi qua, lực lượng mở cửa quá lớn, mấy thứ hắn dùng để chèn cửa bị văng ra.

Hiển nhiên, những thủ đoạn bình thường kia không thể nào ngăn cản được việc cửa phòng 301 tự động mở.

Trừ phi Lý Dương có mặt ở đây và dùng năng lực của quỷ chặn cửa để tiếp tục đoạn hậu thì may ra.

Tuy nhiên việc này cũng không hề thực tế.

Bởi vì Lý Dương lưu lại ở đây chỉ là chờ chết, Dương Gian sẽ không làm việc ngu xuẩn như vậy.

"Quả nhiên, vẫn không nên đi đưa bức thư này."

Trong đầu Dương Gian xuất hiện ý nghĩ này.

Nhưng rất nhanh ý nghĩ này đã bị hắn xóa bỏ.

Thực ra việc hắn có đưa bức thư này không cũng không có ý nghĩa. Bởi vì dù hắn không đưa thì cũng sẽ có người đưa thư tần ba khác đi đưa. Với lại chủ nhân của căn phòng 301 đã chết, việc mất khống chế chỉ còn là chuyện sớm muộn. Chuyện linh dị của mãnh quỷ khu chính là minh chứng tốt nhất cho điều này.

Thực chất con quỷ gây ra chuyện linh dị mãnh quỷ khu cũng chạy ra từ trong phòng 301.

Nếu chủ nhân của phòng 301 mà vẫn còn sống thì chuyện như vậy căn bản không thể xảy ra.

Bức thư của bưu điện quỷ có lẽ chỉ là đẩy nhanh tiến độ cho quá trình nào đó mà thôi.

Có lẽ còn một khả năng khác, bức thư kia chỉ là một lời cảnh cáo. Tác dụng của nó là dùng để báo cho người ngoài biết tình huống trong phòng 301. Sớm phát hiện ra sự bất thường của nó và đề phòng.

Bất cứ khả năng nào đều có thể xảy ra.

Cho nên Dương Gian không cảm thấy việc mà bản thân đã làm là sai trái.

Huống hồ, hắn đã thành công xử lý đầu quỷ ảnh, tách rời con rối quỷ trong mãnh qủy khu, giam giữ quỷ tìm người bị mất khống chế của Lý Nhạc Bình.

Gần như hắn đã xử lý sạch toàn bộ chuyện linh dị trong thành phố Đại Xuyên.

Mặc dù vẫn còn một ít tai họa ngầm, nhưng hắn không dư thời gian để chú ý đến chúng.

Cũng giống như chuyện linh dị ở Phúc Thọ Viên vậy, chỉ có thể bàn giao lại cho người phụ trách tại địa phương đó xử lý hậu quả.

Ánh mắt hắn khẽ động.

Dương Gian không chút do dự mà sử dụng đến mắt quỷ, kích hoạt quỷ vực, bảo phủ toàn bộ khu vực này, chạy đến vị trí vừa phát ra tiếng kêu thảm kia.

"Chuyện gì xảy ra vậy?"

Ở trên một bãi đất trống bên ngoài tòa chung cư.

Dương Tiểu Hoa che miệng, sắc mặt có chút tái nhợt, kinh hãi chỉ tay vào một chỗ cách đó không xa.

Đó là Lý Dịch.

Lúc này Lý Dịch đứng yên bất động tại chỗ như một bức tượng gỗ, mặt mùi tro lạnh.

Dương Gian lập tức dùng mắt quỷ thăm dò.

Sắc mặt hắn khẽ đổi.

Lý Dịch chết rồi.

Mặc dù thân thể vẫn còn nguyên vẹn, nhưng ở bên trong lại trống rỗng, giống như bị thứ gì đó móc sạch.

Không có nội tạng, xương cốt, huyết nhục, mà chỉ còn lại một lớp da bên ngoài, trông giống thân thể người sống thôi.

Lý Dương lập tức đi đến, giải thích tình huống vừa nãy.

"Có một con quỷ nào đó đã bắt đầu giết người. Con quỷ này không có quan hệ gì với Lý Nhạc Bình cả, hẳn nó có liên quan với Liễu Thanh Thanh. Vừa rồi tôi có nhìn thấy Liễu Thanh Thanh ở trên tầng năm của tòa nhà này. Cô ta nhìn về phía này, sau đó thì Lý Dịch kêu thảm một tiếng."

Mặc dù tình huống xảy ra khá đột ngột, nhưng là ngự quỷ nhân nên hắn ta vẫn quan sát được một ít.

"Liễu Thanh Thanh?"

Dương Gian hơi ngẩng đầu nhìn, bởi vì quỷ vực của hắn không cách nào xâm nhập vào trong tòa nhà có căn phòng 301.

"Có lẽ không phải là cô ta, mà là một con quỷ nào đó đi ra khỏi phòng 301. Dương Tiểu Hoa, không phải vừa nãy mấy người đã đốt giấy viết thư để rời đi rồi sao? Vì cái gì hiện tại còn ở đây mà chưa rời đi."

Dương Tiểu Hoa bất an nói:

"Không… Tôi không biết. Con đường hướng đến bưu điện quỷ chưa từng xuất hiện. Trước giờ chưa từng xảy ra loại chuyện như này. Vừa rồi Lý Dịch còn đang thảo luận với tôi về chuyện này. Hắn ta đoán…"

"Hắn ta đoán cái gì?"

"Hắn ta đoán, có lẽ chúng ta chưa hoàn thành nhiệm vụ, chưa đưa thư đến phòng 301 của tòa nhà số 7."

Dương Gian sầm mặt lại:

"Không thể nào, tôi đã đi vào phòng 301 những hai lần… Vừa nãy tôi còn thấy bức thư vẫn ở trong đó. Với lại không chỉ mình tôi nhìn thấy, lúc đưa thư cô, Lý Dịch, Liễu Thanh Thanh cũng đã nhìn thấy rồi mà…"

Nhưng còn chưa nói xong, Dương Gian đột nhiên dừng lại, sau đó nhìn về phía Lý Dương.

Lý Dương cũng hiểu ý tứ của Dương Gian, đưa mắt nhìn về phía một tòa nhà phía đối diện.

"Chẳng lẽ nó mới là tòa nhà số 7? Còn đây là số 9?"

Từ đầu đến giờ, không có bất cứ chứng cớ nào cho thấy nơi mà bọn họ đi qua chính là căn phòng 301 của tòa nhà số 7.

"Chúng ta đưa sai chỗ?"

Thân thể Dương Tiểu Hoa khẽ run rẩy, thiếu chút nữa ngã quỵ vì tuyệt vọng.

Bởi vì bọn họ đã đánh mất thư.

Đồng thời bên trong căn nhà này đang có quỷ.

Đây chẳng khác gì đang dập tắt hi vọng sống sót của bọn họ.

Đúng lúc này một âm thanh đột ngột vang lên, kèm theo tiếng cười quỷ dị.

"Vậy tại sao không đi thu hồi bức thư, rồi gửi lại lần nữa?"

Âm thanh này tương đối quen thuộc.

Là Lý Dịch?

Không biết từ lúc nào, trên mặt Lý Dịch nở một nụ cười, đứng ở cách đó không xa, quay mặt về phía này và đang nhìn đám nguời.

Trong lúc hắn ta mở miệng nói chuyện, ở bên trong hoàn toàn trống rỗng không có bất cứ bộ phận nào.

Dương Tiểu Hoa hoảng sợ, cả người phải run rẩy.

Lý Dương khẽ nhíu mày.

Còn Dương Gian thì ngược lại, lạnh lùng nhìn, sau đó sải bước đi đến gần.

"Bị lực lượng linh dị khống chế sao? Lý Dịch, xem ra cậu khá xui xẻo đó. Vậy thì cũng đừng có trách tôi."

Lý Dịch không chạy, không tránh né, vẫn đứng yên tại chỗ, nở nụ cười quỷ dị nhìn Dương Gian.

Sau đó.

Dương Gian đưa tay trực tiếp bóp lấy cổ của Lý Dịch.

Ngay lập tức, Lý Dịch giống như một quả bóng da vậy, trong nháy mắt liền xụi lơ. Sau đó cả người giống như bị xì hơi, trở thành một cái túi da, bị Dương Gian cầm trong tay.

Bàn tay quỷ áp chế lực lượng linh dị, khiến tư cách trở thành quỷ nô của Lý Dịch bị tước đoạt.

"Lý Nhạc Bình, đi ra đi, tôi có lời muốn nói với cậu."

Sau đó, Dương Gian đột nhiên hô to một tiếng.

Một giây sau.

Ở trước mắt hắn xuất hiện một người đàn ông với thần sắc âm lãnh, chết lặng.

Đây là do hắn sử dụng quỷ vực để đưa đến.

Lý Nhạc Bình vẫn là bộ dạng dễ mất khống chế kia. Hắn ta nhìn Dương Gian với ánh mắt quỷ dị, không nói lời nào.

Dương Gian nhìn hắn ta rồi nói:

"Tôi đã thay cậu xử lý xong lệ quỷ trong mãnh quỷ khu, đầu quỷ ảnh cùng con quỷ của cậu. Nhưng căn phòng 301 kia khả năng đã bị mất khống chế. Chuyện này có liên lụy đến một chuyện linh dị có danh hiệu là bưu điện quỷ. Cho nên, tôi muốn sau khi tôi đi, cậu sẽ tiếp tục xử lý những chuyện còn lại ở đây."

Lý Nhạc Bình mở miệng nói, giọng điệu của hắn ta khá cứng nhắc.

"Vì sao tôi phải nghe lời cậu?"

Dương Gian nói:

"Tôi sẽ để quỷ tìm người của cậu ở lại thành phố Đại Xuyên, chờ sau khi cậu khôi phục lại thì có thể đến lấy."

Lý Nhạc Bình nói:

"Cậu có lòng tốt như vậy sao?"

"Lòng tốt? Cậu coi thường Dương Gian tôi quá đây. Tôi chỉ cảm thấy chuyện linh dị đã bắt đầu mất khống chế. Cậu là nhân vật cấp đội trưởng, đừng nói với tôi là cậu không hề phát hiện ra gì đấy nhé. Hiện tại thành phố Đại Xuyên có chuyện linh dị phòng 301, mãnh quỷ khu; thành phố Đại Hải có chuyện linh dị Phúc Thọ Viên; thành phố Đại Xương của tôi có chuyện linh dị quỷ chết đói; ở tổng bộ là chuyện linh dị quỷ họa… Còn có thành phố Đại Hán là chuyện linh dị bưu điện quỷ. Nếu chúng ta không xử lý những thứ này, rất nhiều thành phố sẽ gặp phải tai họa ngập đầu."

"Tôi không muốn nhìn thấy cảnh tượng đó, dù sao tôi cũng phải sống nữa. Cho nên tôi tự nguyện chịu thiệt một chút, giúp cậu một tay. Nhưng cậu cũng đừng khiến tôi phải thất vọng, nếu không, người đầu tiên tôi xử lý chính là cậu. Hiện tại cậu sẽ là người phụ trách xử lý mọi chuyện trong thành phố Đại Xuyên."

"Thành giao."

Lý Nhạc Bình trầm mặc một lúc, sau đó không chút do dự mà đáp ứng.

Hắn ta hiểu được suy nghĩ của Dương Gian.

Vì đại cục, bất cứ ai cũng đều hi vọng các thành phố có thể bình an, ổn định.

Đồng thời những người nghĩ đến đại cục đều phải hi sinh một chút lợi ích cá nhân.

Nếu Dương Gian đã nguyện ý muốn nhượng bộ, Lý Nhạc Bình cũng không có lý do gì để từ chối lần giao dịch này.

"Nếu đã như vậy, cậu cũng đừng ở lại trong tiểu khu Minh Nguyệt nữa. Tôi sợ cậu sẽ không sống đến lúc cậu trở thành dị loại. Được rồi, cách xa tôi một chút."

Mắt quỷ Dương Gian hơi lóe lên, một luồng ánh sáng màu đỏ lập tức bao phủ Lý Nhạc Bình.

Hắn ta trực tiếp biến mất.

Sau khi biến mất khỏi tiểu khu Minh Nguyệt, hắn ta lại xuất hiện ở trong một tòa biệt thự không người nằm tại ngoại ô thành phố Đại Xuyên.

Sau đó.

Dương Gian lại đi đến bên cạnh một chiếc rương đang nằm trên mặt đất.

Hắn đưa chân giẫm mạnh một cái, chiếc rương lập tức vỡ ra.

Kế đó, hắn khẽ đưa tay vào bên trong sờ sờ.

Một chiếc đinh đóng quan tài loang lổ xuất hiện ở trong tay của hắn.

Hắn đã rút đinh đóng quan tài ra.

Cùng lúc đó.

Một đạo hắc ảnh quỷ dị từ dưới mặt đất xâm nhập vào chân hắn.

Đồng thời, quỷ ảnh ở phía sau lưng hắn dần mọc ra hình dạng của đầu.

Lúc này quỷ ảnh đã trở thành quỷ ảnh hoàn chỉnh.

Dương Gian đã chủ động cho quỷ ảnh hoàn thiện ghép hình.

Mức độ kinh khủng của quỷ ảnh bắt đầu tăng lên một mức độ kinh khủng.

Bắt đầu từ vị trí của Dương Gian, trên mặt đất ở xung quanh xuất hiện một lớp bóng mờ bao phủ. Đồng thời diện tích bao phủ của bóng mờ màu đen đang không ngừng mở rộng ra...

Sau đó.

Vốn quỷ ảnh đang bị tách rời vì nguyền rủa của thanh sài đao cũng đươc khôi phục nhanh chóng vào lúc này.

"Ngăn cản được việc xâm lấn ý thức của đầu quỷ ảnh không đây?"

Ánh mắt Dương Gian khẽ động, chờ đợi đợt tập kích của đầu quỷ ảnh.

Nếu hắn muốn đối mặt với lệ quỷ, thì ba con lệ quỷ của hắn không được, dù có thêm nguyền rủa của hộp âm nhạc cũng vân còn thiếu một chút.

Cách duy nhất chính là khống chế con lệ quỷ thứ tư.

Mà con lệ quỷ thứ tư tốt nhất đối với hắn lúc này chính là đầu quỷ ảnh, nhằm hoàn thiện việc ghép hình cho quỷ ảnh.

Chỉ có như vậy, Dương Gian mới có thể tiếp nhận được cái giá từ thanh sài đao.

Cũng chỉ có như vậy, hắn mới có thể lợi dụng quỷ ảnh hoàn chỉnh cùng nguyền rủa hộp âm nhạc để áp chế mắt quỷ mạnh hơn, nhằm mở ra quỷ vực tầng thứ bảy.

Nếu không, hắn tuyệt đối sẽ không dám tiến vào trong phòng 301 để lấy lại lá thư.

Mặc dù kế hoạch, ý tưởng là rất tốt, nhưng Dương Gian lại không chút nào nắm chắc.

Hiện tại quỷ ảnh hoàn chỉnh có được năng lực xâm nhập ý thức người sống, còn nguyền rủa của hộp âm nhạc lại đang bảo vệ ý thức người sống.

Hai loại lực lượng linh dị này đang đối chọi nhau.

Nếu nguyền rủa của hộp âm nhạc bị áp chế, vậy Dương Gian sẽ phải chết khi quỷ ảnh hoàn thiện việc ghép hình. Sau đó hắn sẽ trở thành một con lệ quỷ, một con lệ quỷ có cấp độ khó giải.

Ngược lại.

Nếu ý thức của Dương Gian vẫn còn.

Như vậy thực lực của hắn sẽ đột nhiên tăng mạnh, đạt đến cấp độ chưa từng có từ trước đến giờ.

Đây lại là một lần đánh cược nữa.

Đồng thời cái nảy cũng chỉ mới bắt đầu, nếu Dương Gian không thắng lần cược này, sau đó hắn sẽ không cần thiết phải đi xử lý nguyền rủa hộp âm nhạc.

Tuy nhiên, ngay khi Dương Gian đang chuẩn bị đầy đủ mọi thứ.

Toàn bộ ánh đèn trong tòa nhà kia đột nhiên tắt ngúm từng tầng từng tầng một từ trên xuống.

Tầng năm, tầng bốn, tầng hai, tầng một… Đến cuối cùng chỉ còn lại tầng ba là sáng đèn.

Nhưng ánh đèn trong tầng ba cũng không duy trì được lâu.

Rất nhanh.

Ánh đèn trên tầng ba cũng nhấp nháy mấy lần, sau đó dập tắt.

Ánh đèn tối tăm lần lượt tắt ngúm.

Xung quanh tòa nhà lập tức xuất hiện từng đợt âm phong có kèm theo mùi đàn hương xen lẫn mùi thi thối phiêu đãng.

Mất khống chế.

Căn phòng 301 đã bắt đầu bị mất khống chế.

Sắc mặt Dương Gian vẫn như thường, hắn không bỏ chạy, chỉ đứng yên tại chỗ nhìn sự biến hóa của tòa nhà kia. Sau đó mở miệng nói:

"Lý Dương, gọi điện thoại cho Đồng Thiến, bảo cô ấy mang Hùng Văn Văn rời đi. Tình hình chỗ này còn phức tạp hơn nhiều so với tưởng tượng. Bọn họ nên đi, không cần thiết ở lại đây nữa."

"Được rồi, tôi sẽ làm ngay."

Lý Dương cũng không hỏi vì sao lại làm vậy, mà lập tức chấp hành mệnh lệnh.

Chỗ này là quỷ vực của Dương Gian, chứ không phải khu vực bị khói bao phủ của quỷ khói, cho nên hắn ta có thể truyền tin bình thường.

Sau đó, Lý Dương thu hồi điện thoại và hỏi.

"Chúng ta nên làm gì đây?"

Dương Gian nói:

"Nhìn tình hình đã, nếu thu hồi được thư thì thu hồi, không thu hồi được thì tôi sẽ mang theo mấy người bỏ chạy. Mấy người đi qua tòa nhà bên cạnh chờ, chỗ này cứ giao lại cho tôi là được rồi."

Nói xong, hắn liền đưa tay chỉ vào một tòa nhà ở phía đối diện.

Hắn không biết, rốt cục đó có phải là tòa nhà thứ bảy hay không. Nhưng nếu làm như vậy mà còn chưa hoàn thành nhiệm vụ, thì khả năng cao là hắn đã đưa sai chỗ rồi.

Bất tri bất giác lại đưa thư cho một con lệ quỷ.

Hiện tại còn phải tốn công tốn sức nghĩ cách thu hồi.

"Bắt đầu."

Lúc này, Giang Diễm khẽ cúi đầu.

Hắn cảm giác được quỷ ảnh ở dưới chân đang đảo ngược, xâm lấn vào trong cơ thể của hắn.

Quỷ ảnh đang dần thức tỉnh.

Không, không phải thức tỉnh, mà là nó đang bị mất khống chế. Nó đang bị một cỗ ý thức âm lãnh khác thao túng, khiến nó thoát khỏi sự khống chế của Dương Gian.

Đầu của quỷ ảnh đang khống chế toàn bộ mọi thứ.

Hiện tại, thân thể của Dương Gian đang có sức dụ hoặc cực kỳ lớn đối với quỷ ảnh, cho nên nó đang cố gắng khống chế hắn.

Nếu đổi lại là trạng thái bình thường, hắn chắc chắn sẽ không thể nào chống đỡ lại được sự xâm lấn của quỷ ảnh.

Nhưng hiện tại hắn có sự bảo vệ của hộp âm nhạc, nên ai thắng ai thua còn chưa biết được."