Quỷ đang không ngừng đi ra khỏi tòa nhà kia và tiến vào tiểu khu Minh Nguyệt.
Mà lúc này, Dương Gian còn đang ở trong quá trình bị quỷ ảnh xâm lấn đầy đau đớn, thổng khổ, không thể tự hoạt động. Mặc dù hiện tại cơn đau đớn kia đã giảm đi nhiều so với lúc trước, nhưng hắn vẫn chưa thể khôi phục lại lý trí, chưa thể hành động bình thường.
Đồng thời Lý Dương không thể giúp hắn làm được bất cứ việc gì cả.
Hắn ta đang cùng Dương Tiểu Hoa trốn ở trong tòa nhà số 7 và quan sát tình hình bên này.
Bởi vì bọn họ không xử lý được chuyện linh dị của phòng 301. Nếu gặp phải quỷ trong đó, bọn họ chắc chắn phải chết. Vả lại, chuyện ở chỗ này đang cực kỳ nghiêm trọng, nếu không Dương Gian sẽ không để cho Đồng Thiến và Hùng Văn Văn rời đi trước.
Hành động này của Dương Gian chính là vì muốn giảm tổn thất xuống mức thấp nhất.
Thế nhưng hành động của quỷ cũng không vì vậy mà dừng lại.
Đột nhiên.
Không biết bắt đầu từ lúc nào, ở phía dưới tòa nhà kia xuất hiện bóng dáng quỷ dị của một bà lão.
Không đúng, bà lão kia cũng không phải đứng ở đó. Thân thể của bà ta dường như đang lơ lửng trên không trung. Đồng thời màu sắc của bà lão này không phù hợp với xung quanh chút nào. Mọi thứ ở xung quanh đang bị bao phủ bởi ánh sáng màu đỏ, nhưng thân thể của bà lão này lại có hai màu trắng đen.
Giống như bóng dáng của bà lão chỉ là một bức di ảnh trắng đen được phóng to ra và thả trong thế giới hiện thực vậy.
Cực kỳ quái dị, không phù hợp với lẽ thường.
Bóng dáng đáng sợ này chính là thứ linh dị không biết mà Dương Gian lưu lại do lần kích hoạt môi giới lúc trước.
Khả năng cao thứ này có liên quan đến cỗ thi thể đang nằm trên giường lúc đó.
Bóng dáng này cứ đi tơi đi lui, không hề có mục đích ở trước tòa nhà. Nó không hề vọt thẳng về phía Dương Gian, cũng chẳng đi tiến về phía Lý Dương và Dương Tiểu Hoa đang núp.
Hiển nhiên.
Ba người vẫn chưa kích hoạt trúng quy luật giết người của con quỷ này.
Quỷ chỉ là đang lảng vảng một cách đơn thuần.
Nhưng tình huống như vậy lại cực kỳ nguy hiểm. Bởi vì, ở trong tình huống quỷ đang ở gần như vậy, một khi không cẩn thận gây ra sự chú ý cho quỷ, đám người gần như không thể chạy thoát.
Phải biết, con quỷ này còn có thể ảnh hưởng đến quỷ vực của Dương Gian. Thậm chí hiện tại nó đang di động ở trong quỷ vực của Dương Gian.
"Nguy hiểm."
Cảm giác của Lý Dương tương đối linh mẫn, hắn ta tỏ ra kinh dị nhìn về phía bóng dáng đang bồi hồi ở phía dưới. Bản năng nói cho hắn ta biết, quỷ chặn cửa không thể nào giam giữ được con lệ quỷ kia ở trong phòng.
Cấp bậc khủng bố của thứ này quá cao, trong lòng hắn ta không có nửa điểm nắm chắc.
"Đây chính là con lệ quỷ mà bản thân đội trưởng cũng cảm thấy khó đối phó sao?"
Trong lòng hắn ta có chút thấp thỏm bất an, bắt đầu dần khẩn trương hơn.
Hiện tại.
Không một ai biết được quy luật giết người của con quỷ này là gì.
Cho nên bọn họ chỉ có thể thầm cầu nguyện ở trong lòng, mong không bị thứ này để mắt đến.
Cùng lúc đó.
Vốn đang kêu la thảm thiết thì lúc này Dương Gian đã ổn định trở lại.
Thân thể hắn khẽ vặn vẹo, dùng một tư thế quái dị nằm trên mặt đất, cả người cứng đờ, không hề nhúc nhích.
Trông hắn chẳng khác gì một cỗ thi thể, không còn dấu hiệu của sự sống. Ngoài ra trên người còn tỏa ra một mùi thi thối, giống như một cỗ thi thể đã chết từ mấy ngày trước vậy.
Bất kể là ai đều khó có thể tin, cỗ thi thể như vậy mà vẫn còn có thể sống.
Đúng thế.
Dương Gian còn sống.
Hắn chưa chết, nguyền rủa của hộp âm nhạc duy trì ý thức cho hắn. Khiến cho hắn còn có thể sống sót, dù thân thể đã mất đi dấu hiệu của sự sống.
Mà chuyện lần này đã hoàn toàn khác so với những chuyện lặt vặt trong dĩ vãng.
Mặc dù Dương Gian vẫn còn duy trì được sự tỉnh táo.
Nhưng hắn khôn g thể nào khống chế bản thân.
Giống như đang có một cỗ ý thức khác đang tranh giành quyền khống chế thân thể với hắn vậy. Đồng thời bản thân hắn còn đang ở trong thế hạ phong trong quá trình này nữa.
Nhưng chuyện khiến cho người khác không thể tin chính là, cỗ ý thức kia đang hòa thành một thể với ý thức của hắn.
Nó trở thành vô số đoạn trí nhớ ở trong đầu.
Chỉ là ý thức của hắn không thể chiếm vị thế chủ đạo, mà chỉ ăn mòn được một phần. Còn phần lớn vẫn là của cỗ ý thức âm lãnh kia.
Cỗ ý thức âm lãnh kia đương nhiên là của quỷ ảnh.
Nhưng quỷ ảnh vẫn không ngừng tập kích Dương Gian. Bởi vì lệ quỷ không có suy nghĩ, nên dù biết trong người Dương Gian có sự tồn tại của nguyền rủa hộp âm nhạc, nhưng nó vẫn không ngừng tập kích, không ngừng ăn mòn.
Vốn dĩ quá trình ăn mòn này chỉ xảy ra trong một quãng thời gian ngắn ngủi.
Nhưng lúc này, quá trình đang bị kéo dài đến vô hạn.
Quỷ ảnh đang không ngừng tập kích Dương Gian, nhưng bản thân Dương Gian lại có nguyền rủa hộp âm nhạc chống đỡ, nên không chết được.
Vì thế quá trình này chuyển sang một trạng thái mới, hai bên bắt đầu dây dưa với nhau.
Quỷ ảnh dừng hoạt động, duy trì trạng thái tập kích.
Dương Gian mất đi quyền khống chế thân thể, nhưng vẫn duy trì bộ dạng tỉnh táo.
Kết quả tốt nhất theo như dự tính chưa từng xuất hiện. Nhưng đồng thời cũng không xuất hiện tình huống bết bát nhất. Mà quá trình dừng lại ở một kết quả nửa vời.
Dương Gian đang tự hỏi:
"Dường như lực khống chế đối với thân thể của mình đã bị tước đoạt?"
Hắn định cử động ngón tay.
Kết quả là không được, hắn không còn bất cứ cảm giác nào.
Thử nháy mắt mấy cái.
Nhưng cũng không được.
Con mắt của hắn chỉ có thể trợn tròn, giống như một người chết không thể nhắm mắt vậy.
Cả người hắn như một bức tượng gỗ, cứng ngắc bất động.
"Trong quá trình khống chế quỷ ảnh đã xuất hiện một sai lầm nhỏ, khiến kết quả trở nên khó lường, không thể dự đoán."
Ý thức Dương Gian trở nên thanh tỉnh, không còn bị thống khổ tra tấn, đồng thời trong đầu hắn đã xuất hiện trí nhớ của vô số người.
Đống trí nhớ này khiến hắn lập tức hiểu được rất nhiều thứ mà trước kia hắn không biết.
Bởi vì đó chính là trí nhớ của tất cả người trong một thành thị, là những tri thức quý giá tích lũy mấy chục năm của mỗi người.
Nhưng những ký ức đó đều được lắng đọng và cất giữ trong đầu, bản thân Dương Gian không dám nhớ lại chúng.
Nếu không phải là nhờ sự bảo vệ của nguyền rủa hộp âm nhạc, thì có lẽ ý thức của Dương Gian đã bị phá tan từ lâu rồi.
Dù vậy, Dương Gian vẫn có được thu hoạch rất lớn.
Tuy nhiên, hiện tại những cái này cũng không quá quan trọng.
Điều quan trọng nhất lúc này chính là hắn đang trở thành một phần của quỷ ảnh.
Hắn đã bước chân một bước vào lĩnh vực trở thành lệ quỷ có ý thức của người sống.
"Quỷ ảnh có thể khống chế mình, thì theo lý mà nói mình cũng có thể khống chế quỷ ảnh mới phải. Mặc dù chưa hẳn có thể khống chế toàn bộ quỷ ảnh, nhưng ít nhất mình cũng có thể hoạt động, không đến mức bị mất khống chế hoàn toàn.
Dương Gian bình tĩnh suy nghĩ.
Hắn định khiến thân thể cử động.
Bất kể là một tay hay một chân gì đó cũng được. Chỉ cần hắn có thể cử động, cục diện bế tắc này sẽ được phá vỡ.
Dương Gian cố gắng nếm thử, cố cử động tay chân, đoạt lại quyền khống chế từ quỷ ảnh.
Cùng lúc đó.
Sau khi rời khỏi phòng 301, tiến vào tiểu khu Minh Nguyệt, sau đó không ngừng du đãng xung quanh. Cuối cùng bóng dáng màu trắng đen của bà lão khủng bố kia đang dần dần tiến về phía Dương Gian.
Hành động tiếp cận kia cũng không hề có chủ đích.
Mà là do tiểu khu Minh Nguyệt không quá lớn, Dương Gian cách bà lão này không hề xa. Ngoài ra ở gần đó cũng không có nhiều đường, cho nên sau khi quanh đi quẩn lại mấy vòng, lần này quỷ đã đi về phía Dương Gian. Đây là một việc bình thường, hoàn toàn là do ngẫu nhiên.
Quỷ đang tiến lại gần.
Nhưng Dương Gian vẫn còn duy trì tư thế cứng ngắc, nằm trên mặt đất. Hắn cảm thấy bản thân không thể nào tranh đoạt quyền khống chế toàn thân thể với quỷ ảnh. Nhưng việc tranh đoạt quyền khống chế của một bộ phận nào đó hẳn là có thể.
Rất nhanh.
Một cánh tay của Dương Gian khẽ cử động.
Mặc dù cánh tay này đã mất đi tri giác, không cảm nhận được đau đớn, cũng không hề có bất cứ cảm xúc nào, nhưng nó vẫn cử động theo ý thức của hắn.
Ý thức của hắn dường như tồn tại độc lập bên ngoài thân thể.
Điều này khá cổ quái, có chút giống như hắn đang dùng ý niệm của bản thân để khống chế một bức tượng gỗ vậy.
"Quả nhiên, suy đoán của mình đã chính xác. Mình đã trở thành một nhân tố ngoài ý muốn tồn tại ở trong quỷ ảnh. Thứ mà quỷ ảnh có thể khống chế thì mình vẫn có thể khống chế. Vấn đề chỉ là khống chế nhiều hay ít mà thôi. Nếu mình có thể giành loại toàn bộ quyền khống chế, như vậy mình có thể trải qua lần thuế biến này. Thành công giải quyết vấn đề lệ quỷ khôi phục."
Trong đầu Dương Gian nảy sinh ý nghĩ như vậy. Trước kia hắn cũng từng làm như vậy.
Mặc dù cách làm có hơi sai lầm một chút, nhưng vẫn có hiệu quả.
Mặc dù hắn đã có thể cử động tay, nhưng vẫn tương đối trúc trắc. Nó giống như việc một đứa trẻ sơ sinh vậy, chưa thể nào khống chế cánh tay một cách tự nhiên.
Hắn cần có thêm một đoạn thời gian để thích ứng.
Nhưng hiện tại lệ quỷ đang tiếp cận đến gần, Dương Gian không còn thời gian để thích ứng nữa.
Lúc này, bóng dáng trắng đen của bà lão kia đã tiếp cận đến gần Dương Gian, cách hắn không đầy năm mét.
Mặc dù Dương Gian không thể động, nhưng vẫn có thể nhìn thấy rõ ràng, huống hồ hiện tại con quỷ này còn đang ở trong quỷ vực của hắn.
"Một con lệ quỷ phản xâm lấn từ môi giới đến thế giới thực. Không đúng, con quỷ này còn chưa được tính là lệ quỷ thực sự. Nó là một con lệ quỷ lúc trước, nhưng có thể xuất hiện ở hiện tại… Mà hiện tại, ở một chỗ nào đó chắc chắn vẫn còn tồn tại con lệ quỷ như này. Phương thức khởi động lại của nó cũng tương tự như quỷ giấc mơ."
Dương Gian nhìn chằm chằm vào con quỷ kia.
Sau đó thông qua việc phân tích năng lực của con quỷ này, hắn lại nhớ đến một chuyện linh dị khác.
Quỷ giấc mơ.
Con quỷ giấc mơ cũng có cách thức khởi động lại như thế này. Nếu không giết chết quỷ ngày đầu tiên, đến ngày thứ hai sẽ có con quỷ thứ hai đuổi giết. Quỷ cứ thế mà tích lũy dần dần.
Chỉ là Dương Gian cũng không biết con quỷ phản xâm lấn từ môi giới của thanh sài đao này là con lệ quỷ từ thời kỳ nào.
Hiện tại quỷ đã tiếp cận đến rất gần.
Chỉ còn cách Dương Gian chừng ba mét.
Lúc này Dương Gian chỉ mới miễn cưỡng cử động được tay. Mặc dù nó không được linh hoạt, nhưng ít nhất hắn đã giành lại được một ít quyền khống chế.
Còn những chỗ khác, hắn chưa thể khống chế, chúng vẫn cứng ngắc như tượng.
Quỷ ảnh vẫn còn đối kháng với nguyền rủa hộp âm nhạc, chính vì vậy nó không rảnh để khống chế thân thể.
Đây là cơ hội, nhưng đồng thời nó cũng là bất hạnh trong may mắn.
Trong khoảng thời gian nguyền rủa hộp âm nhạc còn tồn tại, quỷ ảnh tạm thời sẽ không có bất cứ hành động nào.
"Không phải con quỷ này đang lảng vảng, nó đang tiến về phía mình."
Kế đó.
Dương Gian phát hiện ra một sự thật đáng sợ khi thông qua quỹ tích di chuyển của con lệ quỷ này.
Mặc dù lệ quỷ đang lảng vảng, nhưng nó luôn lấy hắn làm tâm điểm, không ngừng du dãng, không ngừng tiếp cận.
Mặc dù quá trình này tương đối chậm, nhưng mọi việc chính là như vậy.
Dương Gian nhanh chóng tự hỏi.
"Có lẽ mình đã kích hoạt trúng quy luật giết người của nó. Chỉ là lúc đó mình không biết."
Tuy nhiên lúc này.
Quỷ cũng đã đến và dừng lại ở bên cạnh người của Dương Gian.
Ngay sau đó, một cảnh tượng đáng sợ, nằm ngoài dự kiến của mọi người đã xảy ra.
Thân thể Dương Gian đang nhanh chóng phai màu, giống như hắn sắp sửa bị xóa khỏi thế giới này vậy. Thân thể hắn đang biến thành màu đen trắng, để rồi cuối cùng biến mất hoàn toàn.
Nhưng con quỷ ở trước mặt lại dần dần có thêm một chút màu sắc. Giống như nó đang muốn thoát khỏi sự trói buộc của quá khứ, hoàn toàn xâm lấn vào thế giới thực.
Mà quá trình này không thể nghịch chuyển, thậm chí nó con không nhận sự ảnh hưởng của quỷ vực, hay sự ảnh hưởng của quỷ ảnh.
"Đùa gì thế? Con quỷ này có thể xóa đi dấu vết tồn tại của mình, đồng thời thay thế mình tiến vào trong hiện thực."
Dương Gian cảm thấy được kết cục của bản thân, trong lòng lập tức có chút lạnh lẽo.
Hắn giống như một chiếc định vị, làm tiêu ký để quỷ xác nhận vị trí của hiện tại. Sau đó quỷ chỉ cần giết chết hắn là có thể đi từ quá khứ đến hiện tại.
Cái này đâu phải chỉ là khởi động lại.
Đó chính là xuyên không rồi.
Xuyên không từ quá khứ đến hiện tại.
Nếu mọi chuyện thật sự là như vậy, thì lúc trước bà lão mà hắn nhìn thấy có lẽ vẫn còn sống. Mặc dù hiện tại bà lão kia có thể đã chết, nhưng điều đó cũng không ngăn cản được sự thật rằng bà ta còn sống.
Bởi vì bà ta chỉ cần xóa bỏ một người là có thể thành công xuyên không từ quá khứ đến hiện tại.
Giờ khắc này Dương Gian rốt cục đã hiểu vì sao hắn phát động môi giới lần thứ nhất ở trong phòng 301 lại không có việc gì.
Bởi vì khi đó chủ nhân của phòng 301 vẫn còn sống.
Nên bà ta không cần xâm lấn.
Nhưng ở lần phát động môi giới thứ hai, chủ nhân của phòng 301 đã chết. Lệ quỷ đã khôi phục, bà ta bị mất khống chế, nên lệ quỷ đang theo đuổi theo tiêu ký là hắn để trở lại thế giới thực."