Khủng Bố Sống Lại [C]

Chương 1493: Sự Kết Thúc



Chứng kiến con búp bê cũ kỹ, vết thương chằng chịt này, không hiểu sao Dương Gian lại nghĩ đến búp bê thế mạng.

Trước đó hắn đoán khả năng cao búp bê thế mạng được may từ căn phòng 301.

Dù sao trên bàn ở trong phòng 301 cũng có dấu vết của việc may vá búp bê thế mạng. Thậm chí còn có một con búp bê vải chưa kịp may xong, vẫn còn vứt lại tại đó.

Mà những thứ này không nào xuất hiện một cách trống rỗng được, nhất định là do một loại đồ vậy linh dị hoặc là do một con lệ quỷ nào đó diễn sinh.

Nếu là thứ gì đó diễn sinh ra, vậy nó chắc chắn phải có ngọn nguồn.

Hiện tại, khả năng cao con búp bê quỷ ở trong tay Dương Gian chính là ngọn nguồn diễn sinh ra búp bê thế mạng.

Hoặc búp bê thế mạng chính là đồ vật mô phỏng của con búp bê quỷ này.

Tuy nhiên hiện tại không phải là lúc suy nghĩ những chuyện này.

Ngay lúc này, Dương Gian vẫn cảm giác được con búp bê quỷ ở trong tay đang giãy dụa kịch liệt.

Cho dù hắn đang dùng bàn tay quỷ để cầm nó, nhưng con búp bê quỷ vẫn có thể giãy dụa như trước. Dường như có loại lực lượng linh dị nào đó đang cố chống chọi, đồng thời cũng có vẻ như nó đang bị chọc giận và đang dần tỉnh lại.

"Bà lão kia đã biến mất."

Trước mặt Dương Gian lúc này không còn thân ảnh của bà lão kia nữa. Thấy vậy hắn thầm thở phào một hơi.

Cuối cùng thì hắn cũng đã thành công tìm ra phương pháp phá giải, không cho con lệ quỷ kia tiếp tục phản xâm lấn từ môi giới đến hiện thực. Con búp bê quỷ này có thể tiêu trừ môi giới, gián đoạn tập kích của lệ quỷ.

Có thể nói, tạm thời hắn đã được an toàn.

Lúc này búp bê quỷ đang giãy dụa kịch liệt cũng dần bình tĩnh lại, khôi phục vẻ tĩnh mịch như lúc trước.

Cuộc đối kháng giữa linh dị này đã kết thúc với phần thắng thuộc về búp bê quỷ.

Mặc dù hiện tại con búp bê quỷ không cử động, nhưng Dương Gian vẫn nhìn thấy ánh mắt của nó đang chuyển động một cách quỷ dị. Dường như nó đang quan sát mọi thứ xung quanh.

"Dù lật ngược con mắt của búp bê quỷ lại cũng không khiến nó ngừng tự hoạt động sao? Cho nên chủ nhân của căn phòng 301 lúc trước mới bỏ nó vào trong giỏ, rồi dùng vải để che lại, không cho nó nhìn loạn khắp nơi. Trước đó mình vì tò mò nên đã xốc tấm vải kia lên, gây ra sự chú ý cho con búp bê quỷ, vì thế nó mới hoạt động."

Lúc này, xem như hắn đã hiểu được một vài quy luật hoạt động của thứ này.

Đầu tiên, con búp bê quỷ này không thể bị nhìn thấy.

Sau khi nhìn thấy nó sẽ hoạt động, sinh ra hiện tượng linh dị và trốn đi.

Thứ hai, không thể mặt đối mặt với con búp bê quỷ này, nếu không sẽ bị nó để mắt đến và gặp phải tập kích đáng sự từ nó.

Cuối cùng, những con lệ quỷ bị búp bê quỷ để mắt đến sẽ dịch chuyển mục tiêu tập kích.

Tập trung toàn bộ lực lượng linh dị lên trên người con búp bê quỷ, đồng thời đối kháng với nó.

Điều này cũng giống như việc cưỡng chế kéo cừu hận vậy.

Vừa rồi Dương Gian đã dùng con búp bê quỷ này để chuyển dời tập kích của lệ quỷ, nên mới phá giải được chuyện linh dị khủng bố kia.

"Nếu biết tận dụng, thứ này có lẽ sẽ đối kháng được với một con lệ quỷ đáng sợ. Nhưng quy luật phát động việc này tương đối khó, cần khiến búp bê quỷ nhìn thấy lệ quỷ, đồng thời lệ quỷ cũng phải nhìn thấy búp bê quỷ… Tính hạn chế trong cách thức này vẫn còn, Dù sao có một vài con quỷ ngay cả đầu cũng không có, chứ chưa nói gì đến mắt. Cho nên những con quỷ này không thể thấy búp bê quỷ được."

Đồng thời hắn cũng phân tích ra một vài điểm thiếu sót của con búp bê quỷ này.

"Mọi chuyện đã kết thúc rồi sao?"

Lúc này, ở phía xa, sau khi chứng kiến bóng dáng màu trắng của bà lão khủng bố kia biến mất, Lý Dương mới tới gần run rẩy hỏi.

"Đó chỉ là hình chiếu từ môi giới của một con lệ quỷ mà thôi. Lệ quỷ thực sự vẫn còn đang du đãng đâu đó trong tòa nhà kia."

Dương Gian thu hồi dòng suy nghĩ, ngẩng đầu nhìn về phía tòa nhà.

Tòa nhà này hẳn là tòa nhà số chín, chứ không phải là số 7. Toàn nhà số 7 đang nằm ở phía bên kia.

Bởi vì bọn họ đã đưa sai địa chỉ.

Tuy nhiên như vậy mới hợp lý.

Bởi vì căn phòng 301 của tòa nhà số 9 quá đáng sợ. Với loại cấp độ chuyện linh dị này, dù có là nhân vật cấp đội trưởng cũng sẽ phải chết. Với năng lực của người đưa thư tầng ba, bọn họ căn bản không thể nào hoàn thành nhiệm vụ đưa thư này được. Mà bưu điện quỷ cũng không thể nào đưa ra nhiệm vụ hẳn phải chết cho người đưa thư.

"Chúng ta phải làm sao bây giờ?"

Lý Dương cũng nhìn về phía tòa nhà này.

Dương Gian rơi vào trầm tư.

"Đã xử lý xong chuyện của quỷ ảnh cùng con quỷ do Lý Nhạc Bình khôi phục. Hiện tại chỉ còn lại con mãnh quỷ có khả năng xâm nhập vào thực tế này là chưa được xử lý, là con duy nhất, nhưng đồng thời nó cũng là thứ kinh khủng nhất. Tuy nhiên mình lại không có ý định đụng vào nó…Dù sao mình cũng không thể nào đi xử lý hết toàn bộ mọi chuyện được."

"Căn phòng 301 tạo ra chuyện linh dị mãnh quỷ khu phát sinh ở trong thành phố Đại Xuyên, nên cứ để cho tên Lý Nhạc Bình đi đau đầu được rồi. Nếu hắn ta có thể trở thành dị loại, hẳn hắn ta sẽ có năng lực đẻ đối kháng được với con lệ quỷ này."

Nếu con lệ quỷ này chỉ có thể xóa bỏ người sống khỏi hiện thực, thì sau khi trở thành lệ quỷ có được ý thức người sống, Lý Nhạc Bình chính là lựa chọn tốt nhất để đối đầu với con lệ quỷ này.

Bởi vì quỷ sẽ không bị xóa bỏ.

"Cho nên, hiện tại việc mà chúng ta cần làm chính là rút lui."

Lý Dương nghe vậy thì hơi giật mình một chút, sau đó thở phào một hơi:

"Rút lui? Như vậy cũng được."

"Đưa thư nữa, chúng ta nên làm gì với nó đây?"

Chợt.

Một âm thanh chết lặng, cứng ngắc truyền đến từ phía dưới tòa nhà bên cạnh, chỉ thấy một cô gái mặc sườn xám màu đỏ, dáng người thướt tha đứng ở đó.

Cô ta chính là Liễu Thanh Thanh.

Ánh mắt Dương Gian khẽ động, liếc mắt nhìn cô ta.

Chiếc sườn xám màu đỏ đậm có thể ngăn cách mắt quỷ thăm dò, khiến hắn không thể nào thấy rõ tình trạng hiện tại của Liễu Thanh Thanh là gì.

Khả năng là lệ quỷ.

Nhưng lại giống như người sống.

Tuy nhiên, hiện tại Dương Gian không muốn quan tâm đến cô ta. Bởi vì hai bên không có xung đột, vả lại, vừa nãy Liễu Thanh Thanh cũng đã nhặt đinh đóng quan tài và đưa cho hắn, giúp hắn một tay. Mặc dù trong lòng hắn vẫn còn có một chút nghi ngờ, nhưng hắn không có lý do để ra tay.

"Tôi sẽ đi thu hồi lá thứ kia. Nếu thi thể của bà lão kia vẫn còn quanh quẩn ở trong tòa nhà thì thư hẳn ở trong căn phòng kia. Mặc dù việc này khá nguy hiểm, nhưng tôi vẫn có thể ứng đối được."

Mặt Liễu Thanh Thanh vẫn như cũ, không có biểu hiện gì, đồng thời cũng không hề nói chuyện thêm nữa.

Dương Gian khẽ nhíu mày hỏi.

"Tuy nhiên có một thứ ở trong phòng 301 đã bị mất, đó là một bức tượng gỗ không có khuôn mặt. Cô có từng nhìn thấy thứ này không?"

Ngày hôm nay, phòng 301 chạy ra quá nhiều lệ quỷ.

Con nào con nấy đều hung hãn.

Sự đáng sợ của nó không hề thấp hơn Phúc Thọ Viên ở thành phố Đại Hải.

"Ý cậu là thứ này sao?"

Liễu Thanh Thanh bất chợt sờ sờ lấy khuôn mặt của bản thân, sau đó nhẹ nhàng xé lớp da mặt ra.

Ở phía trên khuôn mặt mỹ lệ kia là một tấm mặt nạ da người. Khi bị lột ra, bên trong đó là một chiếc đầu người không có khuôn mặt. Hơn nữa, chiếc đầu này không phải của người sống, mà là đầu gỗ đúng nghĩa.

Thứ này chính là tượng gỗ đã biến mất ở trong phòng 301.

Hiện tại bức tượng gỗ kia đang ẩn giấu ở trong thân thể Liễu Thanh Thanh.

"Ừm?"

Con ngươi của Dương Gian khẽ co rụt lại, thiếu chút nữa là lại móc thanh sài đao ra chém.

Liễu Thanh Thanh bình thản gắn lớp da mặt xinh đẹp kia lên khuôn mặt.

"Không cần phải khẩn trương, tôi không sao cả."

Không sao?

Đùa gì vậy?

Bộ dạng này có giống với việc không sao không?

"Trong lần đưa thư trước đó, tôi gặp phải một chuyện linh dị đáng sợ. Lần đó thân thể tôi gặp phải tập kích của lệ quỷ, thân thể biến mất, chỉ còn lại một lớp da bên ngoài. Lúc đó tôi cứ nghĩ là bản thân sẽ chết, nhưng không hiểu sao lại có một cỗ lực lượng linh dị nào đó duy trì sinh mạng, khiến tôi biến thành trạng thái đặc biệt như này."

Giọng điệu Liễu Thanh Thanh có chút bình thản, giảng giải lại những nguy hiểm mà cô ta từng trải qua.

"Ngự quỷ nhân sao?"

Hai mắt Dương Gian hơi hí lại, khẽ dò xét một chút.

Không trách được ngay từ đầu hắn đã cảm thấy Liễu Thanh Thanh có chút gì đó không đúng. Với lại trọng lượng thân thể của cô ta cũng có vấn đề. Lần trước, khi bọn họ nhảy từ tầng hai xuống, cô ta rơi khá nhẹ nhàng.

Hiện tại xem như hắn đã hiểu rõ.

Căn bản cô ta không còn thân thể, mà chỉ là một lớp da bọc bên ngoài.

Hiện tại tượng gỗ kia vừa vặn có thể ghép hình vào bên trong người của cô ta.

Sườn xám và tượng gỗ dường như đã hình thành một loại cân bằng nào đó.

Khiến cô ta trở thành một vị ngự quỷ nhân khống chế hai con lệ quỷ.

"Chỉ là ngự quỷ nhân đơn giản như vậy thôi sao?"

Sau đó Dương Gian lại có chút nghi ngờ.

"Tôi không cần biết cô là ai và cô muốn làm gì. Mục đích của tôi khá đơn giản, đó là xử lý sạch bưu điện quỷ. Mặc dù cô đã giúp tôi, nhưng tôi hi vọng cô không nên quấy nhiễu hành động của tôi, nếu không tôi sẽ chẳng quan tâm đến chút ân tình vừa nãy đâu."

Liễu Thanh Thanh cũng không đáp lại, chỉ yên lặng nhìn hắn.

"Được rồi, tôi đi lấy thư."

Dương Gian cũng không nhiều lời nữa, hắn cúi đầu quan sát chiếc đinh đóng quan tài đang găm trên mặt đất.

Thứ này đang áp chế quỷ ảnh.

Nếu gỡ đinh đóng quan tài ra một lần nữa, quỷ ảnh sẽ tiếp tục khống chế thân thể của hắn, khiến hắn rơi vào trạng thái bị mất khống chế.

Cho nên hành động của hắn không được tiện cho lắm.

Nhưng điều này không ảnh hưởng đến quá nhiều.

Có sự tồn tại của nguyền rủa hộp âm nhạc, hắn có thể sử dụng quỷ vực của mắt quỷ tùy tiện mà không cần phải lo lắng gì.

Thu hồi ánh mắt khỏi quỷ ảnh đang bị cố định trên mặt đất.

Dương Gian khẽ quay người nhìn về phía tòa nhà.

Ở bên trong quỷ vực, tòa nhà này đang bị lực lượng linh dị bao phủ, không hề nhận ảnh hưởng.

Nhưng ngay sau đó.

Mắt quỷ của Dương Gian điệp gia, lần nữa mở ra quỷ vực tầng sáu.

Ánh sáng màu đỏ lập tức bao phủ toàn bộ tòa nhà, mọi thứ đều bị ngưng đọng.

Tuy nhiên tòa nhà chung cư kia cũng không có gì thay đổi cả, thứ thay đổi ở đây chính là toàn bộ lực lượng linh dị ở trong tòa nhà đều bị ngưng đọng một quãng thời gian.

Hắn không cần phải tiếp xúc với lệ quỷ, không cần phải đi mạo hiểm. Phương pháp ổn thỏa nhất chính là tạm ngưng mọi thứ, không cho lệ quỷ hành động. Hắn chỉ cần tranh thủ thời gian mấy giây đồng hồ.

Chỉ cần mấy giây thôi là đã đủ.

Sau một giây.

Thân thể Dương Gian biến mất.

Nhưng chưa đầy mười giây sau, thân thể hắn lại hiện ra tại vị trí vừa rồi.

Lần này trong tay hắn có thêm một bức thư màu vàng.

Dương Gian bình tĩnh nói:

"Đã lấy lại được bức thư."

"Căn phòng 301 của tòa nhà số 7 không có bất cứ sự dị thường nào, đó chỉ là một căn phòng trống. Tôi đã dùng quỷ vực kiểm tra qua một lần, không tồn tại dấu vết của linh dị. Nếu không quỷ vực của tôi đã bị quấy nhiễu rồi."

Sau đó hắn đột nhiên xuất hiện ở phía dưới tòa nhà số 7.

Dương Tiểu Hoa đang đứng ở chỗ này, cô ta tỏ ra kinh sợ nhìn về phía Dương Gian, không dám nói câu nào.

"Tôi đoán bức thư này căn bản không có người nào nhận hết. Mục đích quan trọng của bưu điện quỷ cũng không phải yêu cầu chúng ta đưa thư đến phòng 301 của tòa nhà số 7, mà là cánh báo cho chúng ta về chuyện linh dị mãnh quỷ khu. Mục đích của bưu điện quỷ chính là đưa chúng ta đến đây, đồng thời bức thư này có tồn tại một sự mập mờ nhất định. Nhưng nó lại phù hợp với một loại mục đích nào đó của bưu điện quỷ."

"Có lẽ mục đích của bưu điện quỷ là muốn nhắc nhở chúng ta về sự dị thường của tiểu khu Minh Nguyệt, nhưng cũng có thể là nhờ vào chúng ta để phá vỡ một loại cân bằng nào đó, giải phóng lệ quỷ trong phòng 301, tòa nhà số 9."

Kế đó bức thư ở trong tay Dương Gian lập tức biến mất, không thấy đâu nữa.

Sau một giây.

Bức thư này xuất hiện ở trong một căn phòng tối om, vắng vẻ trên tầng ba.

Nhiệm vụ đưa thư đã hoàn thành.

Dương Tiểu Hoa nhìn Dương Gian, lắng nghe suy đoán của hắn mà trong lòng không khỏi cảm thấy ớn lạnh.

Vậy mà bưu điện quỷ lại đang đùa giỡn với tất cả mọi người.

Có đưa thư hay không không quan trọng, điều quan trọng ở đây chính là người đưa thư phải đi vào trong mãnh quỷ khu của tiểu khu Minh Nguyệt.

Dương Gian lạnh nhạt nói với Dương Tiểu Hoa.

"Đốt giấy viết thư và trở về đi. Cô không cần ở lại đây nữa. Sau lần này, tôi nghĩ chẳng mấy chốc nữa chúng ta sẽ lại gặp mặt nhau ở trên tầng bốn thôi."

"Cậu không đi à?"

Dương Tiểu Hoa nắm chặt tay, đồ đầy mồ hôi vì khẩn trương. Sau một lúc do dự, không hiểu ma xui quỷ khiến gì lại hỏi ra một câu như vậy.

Cho dù là người ngu đi nữa cũng có thể nhìn ra được tình trạng hiện tại của Dương Gian đang cực kỳ tồi tệ. Bản thân hắn đang bị rất nhiều loại lực lượng linh dị dây dưa, nếu không cẩn thận là chết bất đắc kỳ tử.

Dương Gian xoay người, sau đó biến mất, khi xuất hiện đã ở tại vị trí cách chỗ cũ mười mấy mét.

"Chuyện này không cần cô phải quan tâm."

Dương Tiểu Hoa có chút nghẹn lời, sự quan tâm của cô được đáp lại bởi mộ câu nói vô tình.

Tuy nhiên cô ta cũng không hề cảm thấy tức giận, bởi vì như vậy mới là bình thường, mới phù hợp với tính cách của Dương Gian.

"Dương Gian, cám ơn cậu."

Cô ta hít một hơi thật sâu, rồi nói ra lời cảm ơn chân thành.

Tiếp theo Dương Tiểu Hoa cũng không do dự nữa, lập tức đốt giấy viết thư màu đen.

Vừa đốt giấy viết thư.

Ở sau lưng cô ta lập tức xuất hiện một con đường nhỏ quỷ dị.

Lần này giấy viết thư đã thành công triệu hồi đường về bưu điện quỷ.

Bởi vì nhiệm vụ của bọn họ đã hoàn thành, giấy viết thư có thể phát huy tác dụng.

Ở phía cuối con đường nhỏ đầy quỷ dị này là một tòa nhà với phòng cách kiến trúc từ thời kỳ dân quốc. Ở trên cửa chính của nó lấp lóe đèn nê ông, trông vừa thần bí lại vừa quỷ dị. Đồng thời có thể nhìn thấy rõ được ba chữ 'bưu điện quỷ' ở trên tấm biển.

Đây cũng là lần đầu tiên Dương Tiểu Hoa dùng giấy viết thư để trở về bưu điện quỷ.

Trong lòng cô ta có chút lo lắng, nhưng cuối cùng vẫn bước vào trong con đường quỷ dị kia để trở về bưu điện quỷ.

Trên đường, cô ta định quay đầu lại nhìn, nhưng ở phía sau chỉ là một mảnh không gian đen kịt, không có gì khác.

Mọi thứ đều không tồn tại.

Đây là con đường một chiều, không thể quay đầu.

Cố đè nén cảm giác bất an ở trong lòng, Dương Tiểu Hoa bước đến cổng chính của bưu điện quỷ, đồng thời đẩy cửa đi vào.

Vừa tiến vào trong bưu điện quỷ.

Dương Tiểu Hoa thầm thở phào một hơi, đây là lần đầu tiên cô ta có cảm giác một thứ khủng bố như bưu điện quỷ lại mang đến cho người ta cảm giác an toàn.

"Nói cho tôi biết tình hình trên tầng ba như thế nào rồi? Vì sao Dương Gian lại không xuất hiện. Nếu không nói, tôi sẽ giết cô ngay lập tức."

Nhưng chỉ ngay sau đó.

Một âm thanh trầm thấp vang lên. Kế đó Tôn Thụy với khuôn mặt như người chết khẽ xuất hiện ở trong đại sảnh và nhìn chằm chằm vào Dương Tiểu Hoa.

Bộ dạng và thái độ của y giống như đang thẩm vấn tội phạm vậy.

Đồng thời, nếu câu trả lời của Dương Tiểu Hoa không khiến cho y hài lòng, y sẽ giết chết cô ta vậy.

Tim Dương Tiểu Hoa khẽ co lại, sau đó ngước đầu nhìn về phía người đàn ông cổ quái kia.

Cô ta biết, người này chính là một trong những người đồng bạn của Dương Gian.

Một gia hỏa khủng bố có thể khống chế lực lượng linh dị.

Cùng lúc đó.

Ở trong tiểu khu Minh Nguyệt của thành phố Đại Xuyên.

Dương Gian đang thu dọn đồ đạc, chuẩn bị rời khỏi đây.

Hắn thu hồi lại hộp âm nhạc, búp bê quỷ, đồng thời giam giữ quỷ tìm người và mang nó đến bên ngoài ngoại ô của thành phố Đại Xuyên. Chỗ đó cũng khá gần căn biệt thự mà Lý Nhạc Bình đang ở. Chỉ cần hắn ta trải qua được kiếp nạn này, hắn ta có thể đi đến và thu hồi lại con quỷ này.

"Tôi cũng nên đi, nhưng chúng ta sẽ còn gặp mặt ở trên tầng bốn của bưu điện quỷ."

Lúc này Liễu Thanh Thanh cũng lựa chọn rời đi.

Dương Gian không hề ngăn cản, mà bỏ mặc không thèm quan tâm.

Giờ phút này.

Dương Gian và Lý Dương khẽ thu dọn một chút đồ đạc, sau đó đi ra khỏi mãnh quỷ khu, chính thức rời xa khu vực nguy hiểm.

"Thi thể của bà lão kia vẫn còn đang du đãng trong tòa nhà, nên quỷ vẫn có khả năng xuất hiện. Trước khi Lý Nhạc Bình trở lại và tiếp quản thành phố Đại Xuyên, tôi cũng nên làm một chút đề phòng cho trường hợp xấu nhất."

Nói xong.

Quỷ vực của Dương Gian lại bao phủ xung quanh.

Sau khi bị quỷ vực bao phủ, cả khu vực này xảy ra một sự thay đổi lớn.

Lần lượt từng tòa nhà đột nhiên biến mất đầy quỷ dị, giống như nó bị xóa khỏi thế giới hiện thực vậy. Xung quanh chỉ còn lại một vùng đất bằng phẳng, một tiểu khu Minh Nguyệt trơ trọi.

Toàn bộ những kiến trúc phức tạp đã biến mất.

Kế đó, một bức tường cao lớn xuất hiện, bao vây xung quanh tiểu khu Minh Nguyệt.

Bức tường này cao chừng hai mươi mét và dày khoảng năm mét.

Thứ này được ghép lại từ gạch vữa vứt bỏ, nhưng cực kỳ kín kẽ, có thể nói, nó còn chắc chắn hơn rất nhiều so với các công trình xây dựng khác.

Mà một bức tường như vậy chỉ được xây trong mấy giây đồng hồ.

Quỷ vực thay đổi hiện thực, ảnh hưởng đến cấu trúc địa chất. Nếu biết cách tận dụng, hiệu quả của nó sẽ là cực kỳ kinh người.

Tình cảnh như vậy, bất kể là nhìn bao nhiêu lần, Lý Dương đều cảm thấy sợ hãi và thán phục.

"Đúng rồi, đội trưởng, hình như anh không chừa lại cửa để đi vào."

Sau đó hắn ta phát hiện ra tường vây quá kín kẽ, không hề có lỗ hổng nào để chi vào.

Dương Gian nói:

"Không cần cửa. Chỗ này là cấm địa của người sống. Nếu Lý Nhạc Bình muốn đi vào, hắn ta chắc chắn sẽ có cách."

"Cũng đúng."

Lý Dương gật gật đầu.

Bức tường này chỉ ngăn cản được người bình thường mà thôi. Thậm chí nếu muốn, người bình thường vẫn có thể đi vào bằng đường không.

"Đi thôi."

Dương Gian cảm thấy mọi việc cũng đã ổn thỏa nên quyết định rời đi/

Hắn không trở về bưu điện quỷ.

Hiện tại là lúc phải nghĩ cách để xử lý nguyền rủa hộp âm nhạc và quỷ ảnh xâm lấn.

Hắn nhất định phải gác lại việc đưa thư sang một bên.

Với loại trạng thái hiện tại của hắn, dù có cưỡng ép xé nát thư tầng bốn, đi lên tầng năm, thì kết quả cuối cùng vẫn là hắn đồng quy vu tận với bưu điện quỷ.

Tạm thời Dương Gian còn chưa muốn chết, trừ phi không còn cách nào nữa thì hắn mới sử dụng đến hạ sách này.

Ngược lại.

Một khi hắn có thể xử lý sạch nguyền rủa và trạng thái bị quỷ ảnh xâm lấn, vậy hắn cũng sẽ trở nên thành thạo hơn trong việc xử lý bưu điện quỷ.

Thời gian tồn tại của nguyền rủa hộp âm nhạc chỉ còn lại mấy ngày.

Thời gian tương đối gấp gáp."