Ở trong phòng an toàn số 1 của tiểu khu Quan Giang.
Đây là căn phòng an toàn được xây dựng lúc xảy ra chuyện linh dị quỷ chết đói. Bởi vì thời gian lúc đó khá gấp gáp, cho nên quy mô của nó không hề lớn, chỉ có sức chứa tầm 20 người. Vì cân nhắc đến sự hạn chế của nó, nên Dương Gian lại yêu cầu Trương Hiển Quý, cha của Trương Vĩ xây dựng thêm căn phòng an toàn số 2.
Còn căn phòng an toàn số 1 bị bỏ trống, không sử dụng đến, nên trở thành phòng an toàn chuyên chúc của Dương Gian.
Bên trong căn phòng này có khá nhiều món đồ linh dị mà Dương Gian thu thập được cùng với một số con lệ quỷ.
Có tấm gương quỷ, giầy thêu quỷ, quỷ nến, búp bê thế mạng, quỷ đồ sứ…
Lúc này Dương Gian đang xuất hiện ở trong căn phòng an toàn này.
Sau khi cất giữ xong con búp bê quỷ lấy được từ phòng 301, hắn mới dồn lực chú ý vào người của quỷ đồng.
Hắn khẽ đưa tay chộp một cái.
Lập tức bắt lấy được chiếc lục lạc màu vàng trên cổ quỷ đồng.
Khẽ dùng lực, quả cầu nhỏ được mở ra. Ở bên trong là một tấm da màu nâu vàng, chất liệu khá giống với da dê. Nhưng nó lại tỏa ra một cỗ khí tức âm lãnh quỷ dị. Thực ra đây là một tấm da người, mơ hồ có thể ngửi được một mùi thi thối nhàn nhạt.
Dương Gian thầm nghĩ trong lòng.
"Phương pháp của tấm da nâu chỉ nên dùng để tham khảo, không thể tin tưởng được. Từ sau lần đó, tin tức mà thứ này lộ ra càng ngày càng đáng sợ. Mỗi câu mỗi chữ mà nó tiết lộ ra đều chứa bẫy rập cực lớn. Hơn nữa lần sau còn nghiêm trọng hơn lần trước. Trước đó, cạm bẫy của nó tạo ra thiếu chút nữa đã giết chết mình rồi."
Hắn cảnh cáo cho bản thân một câu, đồng thời tự nhủ, bản thân không nên hi vọng nhiều vào thứ này.
Lần trước có một lớp bảo hộ từ tủ quỷ, nên hắn mới may mắn sống sót. Nếu lần đó không có sự tồn tại của tủ quỷ, hắn chắc chắn sẽ chết rồi.
Hiện tại.
Giao dịch giữa hắn và tủ quỷ vẫn chưa hoàn thành, cho nên không có bảo hộ. Mọi thứ cần phải dựa hết vào bản thân.
Đồng thời hắn cũng không dám tìm người giúp đỡ.
Bởi vì lượng người có đủ năng lực để giúp hắn không nhiều.
Vương Tiểu Minh ở tổng bộ là một, nhưng hắn ta từng quan sát qua tấm da nâu, nên không biết liệu tấm da nâu có đưa cho hắn ta cạm bẫy nào không.
Với trí thông minh của Vương Tiểu Minh, hắn ta đương nhiên đoán ra được sự tồn tại của cạm bẫy. Nhưng tên gia hỏa này rất điên cuồng, dù biết rõ có cạm bẫy, hắn ta vẫn dẫm vào chỉ cần có đủ lợi ích.
Có lẽ Tần lão giúp được hắn.
Nhưng Dương Gian và Tần lão không thân không thiết, không đủ tư cách nhờ lão giúp.
Nói đi nói lại, hắn vẫn phải dựa vào bản thân.
Một đường đi đến, Dương Gian luôn luôn có ý nghĩ như vậy.
Khẽ thu hồi ý nghĩ may mắn cùng lùi bước.
Dương Gian hít sâu một hơi, mở tấm da nâu ra.
Vốn dĩ tấm da nâu bình thường, không có biểu hiện gì đột nhiên xuất hiện chữ viết màu đen. Những hàng chữ xiêu vẹo, quái dị, giống như đang có thứ gì đó vô hình viết vào tấm da vậy.
Một câu nói tương đối quen thuộc hiện lên trước mắt Dương Gian.
"Tôi là Dương Gian, khi cậu nhìn thấy câu nói này có nghĩa là tôi đã chết…"
Đối với câu nói này, Dương Gian đã cảm thấy quá quen thuộc rồi, nên không hề cảm thấy kỳ quái.
"Lần này có lẽ mày đã nói đúng. Tao sắp sửa phải chết rồi. Nếu mày mà không thể nào đưa ra cho tao một phương hướng giải quyết. Trước khi chết tao sẽ chôn mày xuống dưới lòng đất. Lần này không còn là 10 km nữa, mà là chỗ sâu hơn."
Đây coi như là lời chào hỏi của hắn.
Hắn bình thản nói với tấm da nâu, không hề có giọng điệu uy hiếp. Nhưng không cần nghi ngờ tính chân thực của điều này, Dương Gian chắc chắn sẽ chôn nó xuống dưới đất.
Không lâu sau, trên tấm da nâu bắt đầu xuất hiện chữ viết.
"… Lần này tôi không nên mở ra chiếc hộp âm nhạc đáng sợ kia. Lần trước tôi có thể may mắn sống sót, nhưng lần này tôi có dự cảm, tôi chết chắc rồi. Đây là di thư của tôi, nếu cậu có thể nhìn thấy thì hãy giúp tôi hoàn thành di nguyên, để tôi có thể yên tâm nhắm mắt."
"Tâm nguyện kia của tôi chính là mở ra cánh cửa thứ ba của tòa nhà cổ trạch thời dân quốc. Tôi muốn nhìn thử xem thứ bên trong là gì. Đến tận lúc chết tôi đều chưa từng động đến cánh cửa kia. Nếu có thể, hi vọng cậu đi đến đó và xem xét một chút."
"Tâm nguyện thứ hai của tôi là…"
Sắc mặt Dương Gian nhất thời tối sầm lại.
Hắn có cảm giác tấm da nâu đang nói bậy nói bạ. Rõ ràng hắn còn chưa chết, vậy mà nó nói như kiều hắn đã chết rồi, còn để lại di thư gì gì đó, yêu cầu hắn phải đi hoàn thành tâm nguyện.
Rõ ràng là nó đang mong hắn chết đi đây mà.
Hay là nói việc hắn đặt tấm da nâu ở trong tay quỷ đồng, khiến cho nó có nhiều oán niệm, nên đã bắt đầu có chút lì lợm.
Dương Gian trầm ngâm, chí ít hắn có thể biết được, trong tin tức mà tấm da nâu đưa ra sẽ có bẫy rập.
Cửa căn phòng thứ ba của tòa nhà dân quốc kia không thể mở.
Nếu hắn mở nó ra trước khi chết, nói không chừng sẽ chết càng thảm thiết hơn.
Dương Gian trực tiếp nói vào vấn đề chính.
"Nếu mày đã không đưa ra được phương pháp, vậy mày chẳng còn chút giá trị nào đối với tao nữa. Quỷ đồng, đến ăn nó đi."
Quỷ Đồng lập tức chạy đến, sau đó không chút do dự há miệng và nhét tấm da nâu vào trong trong.
Miệng của nó há to, đen như mực, liên tục rơi vãi thi thủy, trông cực kỳ đáng sợ. Giống như nó muốn nuốt chửng tấm da nâu vậy.
Dương Gian không hề có ý định ngăn cản quỷ đồng, mà ngược lại hắn muốn nhìn xem liệu tấm da nâu có chịu thỏa hiệp không. Nếu nó không tiếp tục thỏa hiệp, vậy lần này không còn là tấm da nâu muốn khống chế hắn, mà là hắn muốn thử khống chế tấm da nâu.
Không thỏa hiệp, kết cục của nó sẽ là bị quỷ đồng ăn sạch.
Còn nếu thỏa hiệp, hắn muốn nhìn thử xem tấm da nâu sẽ thỏa hiệp theo phương pháp nào.
Chữ viết ở trên tấm da nâu vẫn không hề có sự thay đổi, dường như lượng tin tức mà nó tiết lộ chỉ có nhiêu đó mà thôi.
Mà lúc này quỷ đồng đã căn vào tấm da nâu, nước bọt không ngừng nhỏ giọt qua khóe miệng của nó.
Quỷ Đồng đang liên tục nhấm nháp và tấm da nâu cứ thế bị nuốt vào từng chút từng chút một.
Dương Gian vẫn trơ mắt nhìn như trước.
Hiện tại thứ đang bị kéo vào vực sâu không phải là hắn, mà là tấm da nâu kia. Còn bản thân hắn lại đang đứng xem liệu tấm da nâu này có chịu thỏa hiệp không.
Nếu không thỏa hiệp, vậy cho nó biến mất luôn cũng tốt.
Nó mà bị quỷ đồng ăn hết, cũng chẳng khác gì bị quỷ chết đói ăn cả.
Nói không chừng quỷ đồng còn có thể khống chế tấm da nâu.
Ngay khi quỷ đồng sắp nuốt được một nửa tấm da nâu.
Phía trên tấm da nâu vốn đang yên tĩnh đột nhiên xuất hiện dị thường.
Những chữ viết trước nhanh chóng biến mất, sau đó một loạt những chữ khác được xuất hiện với tốc độ nhanh chóng.
"Tôi là Dương Gian, khi cậu nhìn thấy thứ này thì có nghĩa là tôi đã chết… Tôi đã trải qua rất nhiều chuyện linh dị nguy hiểm, nhưng lần này lại càng nguy hiểm hơn so với những lần trước. Ở tại thành phố Đại Xuyên, một lần nữa tôi lại phải mở ra nguyền rủa của hộp âm nhạc. Đây là lần thứ hai tôi sử dụng đến nó, khiến cho tiếng chuông nguyền rủa tiếp tục vang vọng ở trong đầu của tôi."
"Tôi có dự cảm, tôi sẽ không thể nào đối kháng được với loại nguyền rủa đáng sợ này. Tôi đang sắp chết. Ngoài ra, mọi việc còn tồi tệ hơn cả lần trước, lần này quỷ ảnh của tôi đang ở trong trạng thái khôi phục. Mặc dù nó đã bị áp chế tạm thời, nhưng loại áp chế này không thể kéo dài được lâu."
"Tôi đã thử ra rất nhiều phương pháp, nhưng tất cả đều vô dụng. Phương pháp duy nhất chính là phải để cho nguyền rủa của hộp âm nhạc bộc phát ở trên người của quỷ ảnh. Chỉ có như vậy tôi mới có thể tiếp tục sống sót."
"Đây là một ý nghĩ vừa điên cuồng vừa táo bạo. Tôi nghĩ như vậy, cũng làm như thế. Nhưng tôi cũng không biết có nên nói ra phương pháp này cho cậu hay không? Trước đó, tôi muốn hỏi cậu một câu."
"Ý thức của người sống là gì?
"…"
"Há miệng, không được ăn."
Dương Gian vừa nhìn thấy tấm da nâu thay đổi chữ viết, hắn lập tức đoạt lại nó khỏi miệng quỷ đồng.
Nhưng vừa mới lấy lại, hàng chữ phía trên lại nhanh chóng biến mất.
Mặc dù nó biến mất rất nhanh, nhưng dựa vào mắt quỷ, Dương Gian đã đọc được hết nội dụng.
Đồng thời câu nói sau cùng cũng khiến hắn chứ ý.
"Ý thức của người sống là gì?"
Dương Gian đang tự hỏi, nhưng chính lúc này nội dung trên tấm da nâu đột nhiên thay đổi.
Chữ viết trên tấm da nâu dần hình thành một phương án.
"Tôi đã giải quyết được nguyền rủa của hộp âm nhạc và vấn đề quỷ ảnh khôi phục. Nhưng nếu cậu muốn làm được điều đó, cậu phải thực sự tin tưởng vào tấm da nâu, không được nghi ngờ, bởi vì, bất cứ sự nghi ngờ nào đều sẽ dẫn đến kết cục là cậu phải chết."
"Lần bộc phát tiếp theo của nguyền rủa hộp âm nhạc chính là một giờ mười lăm phút chiều hai ngày sau. Ngay khi nguyền rủa bộc phát, tôi buông bỏ áp chế cho quỷ ảnh. Để quỷ ảnh xâm lấn vào trong ý thức của tôi, đồng thời dùng tấm da nâu che ở trên mặt… Sau đó tôi nằm ngủ. Chờ đến khi tôi tỉnh lại, quỷ ảnh đã chết máy, nguyền rủa của hộp âm nhạc biến mất."
"Tôi là Dương Gian, khi cậu nhìn thấy thứ này thì tôi vẫn còn sống."
Chữ viết chỉ hiển thị đến đây, sau đó mọi thứ lại chìm vào bình tĩnh.
Bên trên tấm da nâu không còn có bất cứ biểu hiện nào của lực lượng linh dị nữa.
Ánh mắt Dương Gian trở nên lạnh lẽo, nhìn chằm chằm vào tấm da nâu ở trong tay.
"Tại thời điểm nguyền rủa bộc phát, dùng tấm da nâu che ở trên mặt rồi ngủ một giấc là xong? Hiện tại cạm bẫy mà nó bố trí đã lộ liễu đến cỡ này sao? Hay là lúc này nó cảm thấy không cần thiết phải che giấu nữa, mà cứ trưng bày ra cho mình chủ động đi giẫm."
Những lần trước tấm da nâu đã che giấu cạm bẫy nhưng không hề phát huy được tác dụng, cho nên lần này dường như nó đã thay đổi sách lược.
"Không thể tin vào phương pháp này, nhưng mình cảm thấy câu nói lúc trước khá quan trọng."
"Ý thức của người sống là cái gi?"
Dương Gian bắt đầu suy tư.
"Những lời này được tấm da nâu tiết lộ khi bị quỷ đồng uy hiếp, cho nên nó vẫn có được một độ tin cậy nhất định."
"Muốn sống sót khỏi lần bộc phát này của nguyền rủa, có lẽ ý thức mới là thứ quan trọng nhất, là điểm đột phá. Mình biết điểm đó, tấm da nâu cũng biết. Nhưng tấm da nâu biết được phương pháp, còn mình thì không… Tuy nhiên, dựa theo đặc điểm từ quá khứ của tấm da nâu, nhưng phương pháp mà nó đưa ra đều có khả năng hoàn thành. Nó sẽ không thể nào đưa ra cho mình một phương pháp không thể thành công."
"Lại phải suy tư để tìm ra lời giải sao?"
Hắn khẽ xoa đầu.
Tìm ra lời giải, đây không phải là điểm mạnh của hắn.
"Chuyện này cứ thư thư một chút, dù sao vẫn còn có hai ngày rưỡi thời gian nữa. Hiện tại mình cần phải chế tạo ra một món vũ khí mà chỉ bản thân mình mới sử dụng, còn quỷ thì không, nhằm ngăn ngừa uy hiếp khi mình bị chết và lệ quỷ khôi phục lại."