Khủng Bố Sống Lại [C]

Chương 1499: Tin Nhắn Tới Muộn



Ngay khi nguyền rủa của hộp âm nhạc còn chưa bộc phát, Dương Gian đã chuẩn bị sẵn sàng mọi thứ để đối phó.

Bất kể là tìm ra phương pháp, hay là chế tạo quan tài, vũ khí, hắn đều hoàn thành nó trong thời gian ngắn.

Sở dĩ Dương Gian làm gấp gáp như vậy là vì hắn không thể nào xác nhận được thời gian bộc phát của nguyền rủa hộp âm nhạc mà tấm da nâu đưa ra có chính xác hay là không. Nếu cứ chờ nước đến chân mới nhảy, lỡ xảy ra chuyện gì đó ngoài ý muốn thì đúng là không còn gì để nói.

Thứ gì cũng có thể đùa giỡn, nhưng không thể đùa giỡn với tính mạng của con người.

Hơn nữa đó còn là tính mạng của bản thân.

Vì thế Dương Gian cảm thấy bản thân cần chuẩn bị xong công tác đối phó với nguyền rủa bộc phát càng sớm càng tốt. Hiện tại hắn vận chuyển cỗ quan tài kia vào trong mật thất của phòng an toàn, sau đó mang thanh trường thương, tờ báo quỷ và một chiếc điện thoại di động vào trong quan tài, rồi khóa kín cửa phòng lại.

Vì để đảm bảo điện thoại luôn luôn có pin, hắn còn cố ý mang theo một cục xạc dự phòng.

Sau đó hắn nằm vào trong và nhấc chiếc nắp bằng kim loại, chậm rãi đóng kín quan tài.

Nắp quan tài được Dương Gian thiết kế cách đóng mở theo kiểu rãnh trượt. Đây là vì hắn muốn ngăn ngừa việc bản thân bị mất kc và rồi con quỷ trong người dễ dàng mở nắp quan tài trốn ra ngoài.

"Răng rắc!"

Âm thanh ma sát giữa kim loại vang lên khe khẽ, theo đó nắp quan tài được đóng kín lại.

Ở trong không gian bị bịt kín như vậy, nếu là người bình thường thì chắc chắn chẳng mấy chốc nữa sẽ phải chết vì ngạt thở.

Nhưng Dương Gian không thèm quan tâm đến điều này. Nếu hắn vượt qua được cửa ải lần này, sau khi tỉnh lại hắn chắc chắn không thể nào còn là người sống được nữa, nên dù không có không khí cũng chẳng sao.

Vừa nằm vào trong quan tài, một cảm giác vừa quen thuộc vừa xa lạ ào tới.

Giống như hắn trở về khoảng khắc trốn ở trong túi đựng thi thể tại thôn Hoàng Cương vậy.

Ở trong quan tài cũng không phải hoàn toàn tối om, vì có một luồng ánh sáng màu đỏ đang phủ kín chỗ này.

Dương Gian đang sử dụng quỷ vực để kiểm tra cỗ quan tài.

Dường như tay nghề của hắn cũng không tệ.

Sau khi đậy nắp quan tài lên, nó liền có thê ngăn cách được quỷ vực. Dù sao thứ này cũng được làm từ vàng, với lại hắn cũng không có ý định cắt xén nguyên vật liệu, cho nên việc giam giữ lệ quỷ hẳn là không có vấn đề đối với nó.

"Nếu mọi thứ đã không còn vấn đề nào nữa, vậy thì bắt đầu đi."

Sau khi nằm xuống, Dương Gian khẽ hít một ngụm khí lạnh, sau đó cầm lấy tờ báo quỷ.

Ở phía trên tờ báo quỷ là một đống chữ, lít nha lít nhít, to có nhỏ có, nhưng nội dung cũng chỉ có bốn từ.

"Mình là Dương Gian."

Hắn cần đến lực lượng linh dị của tờ báo quỷ để nhắc nhở về thân phận của cỗ thân thể này, nhằm tiện cho việc sau này tìm lại trí nhớ thuộc về hắn, chứ không phải ý thức bị tiêu tán, may áo cưới cho người khác.

Giống như một người bị nhận hình phạt từ thời cổ đại vậy.

Dương Gian dùng tờ báo quỷ trùm kín ở trên mặt.

Tờ báo quỷ nhuốm máu đỏ thẫm, trông cực kỳ quỷ dị. Trong nháy mắt, nó liền bám chặt lấy da mặt của Dương Gian. Trực tiếp che đi ánh mắt, mũi, miệng. Từ bên ngoài khuôn mặt của hắn chỉ còn lại hình dạng ngũ quan.

Không thể hít thở, cực kỳ khó chịu.

Toàn bộ người có cảm giác ngột ngạt, Dương Gian há hốc mồm, như muốn hít thở, nhưng kết quả chỉ là tờ báo quỷ càng hóp vào, siết chặt hơn mà thôi.

Mặc dù nhìn bề ngoài thì thấy tờ báo quỷ khá yếu ớt, nhưng lại rất khó để xé nát nó.

Mặt của Dương Gian bị tờ báo quỷ che kín lại, không chừa bất cứ khe hở nào.

Nhưng hiện tại hắn cũng còn chưa thực sự ngạt thở, vẫn còn có nhận thức. Vả lại, dù hắn có bị ngạt thở thật đi chăng nữa, hắn cũng không thể nào chết được. Bởi vì nguyền rủa của hộp âm nhạc vẫn còn đang quanh quẩn trong đầu hắn. Trước khi lời nguyền rủa này biến mất, dù Dương Gian có chịu tổn thương nghiêm trọng cỡ nào cũng sẽ không chết được. Cho dù chém đầu của hắn thành hai nữa, hắn vẫn có thể sống sót như cũ.

"Bắt đầu thôi."

Sau khi kiểm tra lại mọi thứ một lần và xác nhận không có vấn đề gì, Dương Gian mới đưa tay rút cây đinh đóng quan tài ra khỏi qa.

Không.

Hiện tại không thể nào coi đó là một cây đinh đóng quan tài được nữa, mà là một cây trường thương nứt nẻ, tồi tàn.

Vừa gỡ xuống.

Quỷ ảnh đang bị áp chế lập tức khôi phục hành động.

Rất nhanh.

Quyền khống chế thân thể của Dương Gian lại bị tước đoạt. Người hắn lại trở về tình trạng như lúc ở trong tiểu khu Minh Nguyệt, thân thể không bị khống chế, nhưng ý thức vẫn cực kỳ thanh tỉnh.

Đồng thời tình trạng bị qa xâm nhập ý thức lại lần nữa xuất hiện.

Dương Gian cảm nhận được một thứ gì đó âm lãnh đang cố gắng cắn nuốt ý thức của bản thân. Nhưng tất cả những thứ đó đều bị tiếng chuông nguyền rủa của hộp âm nhạc chống đỡ được.

Mọi việc diễn ra đúng như dự đoán.

Cuộc đối kháng giữa hai lực lượng linh dị đang duy trì một sự cân bằng yếu ớt.

Trước khi nguyền rủa của hộp âm nhạc kết thúc, quá trình này sẽ còn tiếp tục kéo dài. Đến khi nguyền rủa bộc phát, thì mọi thứ mới phát sinh sự thay đổi cực lớn.

Cứ như vậy.

Dương Gian trùm tờ báo quỷ ở trên mặt, nằm cứng ngắc ở trong cỗ quan tài do chính bản thân hắn chế tạo, giống như một cỗ thi thể, chờ đợi thời gian ấp ủ, chậm rãi hư thối.

Bất cứ ai cũng không thể nào ngờ được.

Thứ nhìn như một cỗ thi thể bình thường kia lại đang còn có ý thức, chỉ chờ đến khi kế hoạch thành công, ý thức trở về, thay thế lệ quỷ, trở thành một con lệ quỷ có ý thức của người sống.

Từng giờ từng phút cứ thế trôi qua.

Thi thể Dương Gian vẫn như cũ, không hề nhúc nhích, cũng chẳng có bất cứ động tĩnh nào. Mọi thứ đều chìm vào sự tĩnh mịch.

Ngay rạng sáng ngày thứ hai.

Ở bên trong quan tài tăm tối, âm lãnh chợt lóe lên một chút ánh sáng yếu ớt.

Nguồn gốc của ánh sáng này chính là từ chiếc điện thoại di động nằm cạnh bên thi thể của Dương Gian.

Trên màn hình điện thoại là nội dung của một đoạn tin nhắn.

Người gửi chính là… Phùng Toàn.

Nhưng hiện tại, Dương Gian không thể nào biết được mọi thứ ở bên ngoài nữa, nên chẳng thể để ý đến.

Phùng Toàn cũng không phải chỉ gửi đoạn tin nhắn này cho một mình Dương Gian, mà toàn bộ người trong tiểu đội đều nhận được. Nội dung tin nhắn chỉ có hai chữ.

"Cứu mạng!"

Đây là một đoạn tin nhắn cầu cứu.

Sáng sớm ở trong tòa cao ốc Thượng Thông.

Hôm nay, người phụ trách trực ban là Đồng Thiến và Trương Hàn.

"Chuyện gì xảy ra vậy? Đồng Thiến, cô có nhận được không, là tin nhắn của Phùng Toàn, cậu ta gửi tin nhắn cầu cứu."

Trương Hàn tỏ ra cực kỳ kinh ngạc, hắn ta nhìn thật kỹ đoạn tin nhắn ngắn ở trên màn hình điện thoại như muốn xác nhận xem liệu có phải là gửi lầm không.

Hay là đoạn tin nhắn rác do tổng đài gửi đến gì đấy.

"Tôi cũng nhận được."

Đồng Thiến nhíu mày, điện thoại mà cô dùng là điện thoại di động vệ tinh của tổng bộ, nên có thể trực tiếp xác nhận được thân phận của người gửi.

"Đúng là Phùng Toàn, với lại vị trí của hắn ta đang ở gần thành phố Đại Xương. Tuy nhiên, theo như tín hiệu định vị thì hắn ta đang di chuyển, nhưng còn chưa đến khu vực thành thị."

Sắc mặt Trương Hàn khẽ động:

"Hiện tại đội trưởng không có mặt ở đây, vậy chúng ta phải làm sao bây giờ?"

Việc Dương Gian ở trong phòng an toàn số một chỉ có mình Đồng Thiến biết. Nhưng cô sẽ không ngu đến mức tiết lộ tin tức này ra ngoài. Cho nên cô chỉ nói với Trương Hàn rằng Dương Gian có việc cần đi ra ngoài mấy ngày, tạm thời sẽ không thể trở về.

"Hiện tại Dương Gian không có mặt, chỗ này sẽ do tôi phụ trách. Nếu Phùng Toàn đã cầu cứu, chúng ta đương nhiên phải đi qua quan sát thử một chút."

Nói xong, Đồng Thiến đứng dậy, chuẩn bị xuất phát.

Trương Hàn hơi giật mình.

"Nhưng chúng ta không có quỷ vực, mà khoảng cách xa lại như vậy, muốn giúp đỡ được là chuyện không hề dễ dàng."

Đồng Thiến nói:

"Không có quỷ vực thì sao, chúng ta là người, chẳng lẽ không biết lái xe chạy đến hay sao? Dương Gian có thể sử dụng quỷ vực linh tinh, đó là do sự đặc thù của anh ta. Chứ ngự quỷ nhân bình thường không ai lại dám sử dụng lực lượng linh dị không kiêng nể như vậy. Những người làm thế là những người ngại bản thân chết chưa đủ nhanh."

"Tuy nhiên, tôi nhớ trước đó công ty từng được phân phối một chiếc máy bay trực thăng, tôi qua tìm Chương Hoa hỏi thử xem sao."

Chương Hoa chính là liên lạc viên do tổng bộ phái đến.

Bình thường hắn ta phụ trách phối hợp với Dương Gian để xử lý chuyện linh dị, đồng thời cũng trợ giúp các phương diện khác.

Chương Hoa nghe thấy Đồng Thiến muốn đi ra ngoài, thì lập tức xác nhận.

"Đúng là có một chiếc máy bay trực thăng, cần sử dụng hay sao?"

Đồng Thiến nói.

"Đúng thế, hiện tại tôi cần sử dụng đến nó, tình hình đang rất cấp bách."

Chương Hoa gật đầu nói:

"Không có vấn đề, tôi sẽ cho người sắp xếp ngay. Ba phút nữa máy bay trực thăng sẽ có thể cất cánh. Hai người đến bãi đậu trực thăng đi."

"Cảm ơn."

Nói xong, Đồng Thiến lập tức đi vào thang máy chuyên chúc, tiến về bãi đậu trực thăng trên tầng cao nhất.

Còn Chương Hoa cũng lập tức thông báo cho phi công chuẩn bị sẵn sàng để cất cánh.

Trên đường chạy đến bãi đáp trực thăng, trong lòng Trương Hàn có chút không yên lòng nói.

"Chỉ có hai người chúng ta sao? Không kêu Hoàng Tử Nhã, Lý Dương đến à?"

Đồng Thiến nói.

"Không cần quá lo lắng, chúng ta đi qua đó quan sát tình hình trước. Khả năng cao ở gần thành phố Đại Xương có khả năng xuất hiện chuyện linh dị loại lớn. Tín hiệu định vị cho thấy Phùng Toàn đang liên tục di chuyển, tôi thử gửi tin nhắn cho hắn ta, nhưng chưa nhận được hồi đáp. Cho nên trước khi xác nhận rõ tình hình, việc xuất động toàn bộ thành viên là hành vi tương đối lỗ mãng."

Cách này là cô học được từ Dương Gian.

Trước đó, khi ở thành phố Đại Xuyên, Dương Gian chỉ mang theo Lý Dương, hai người đi đến đó điều tra. Sau khi gặp chuyện và xác nhận tình hình thì mới điều hai người là cô và Hùng Văn Văn đến giúp đỡ.

Làm như vậy hệ số nguy hiểm sẽ trở nên thấp.

Hiện tại Dương Gian không có mặt, Đồng Thiến tạm thời làm đội trưởng, nên cô cần phải xung phong đi đầu.

Rất nhanh.

Một chiếc máy bay trực thăng cất cánh từ trên tầng cao nhất của tòa cao ốc Thượng Thông, đồng thời nhanh chóng bay đến khu vực phát ra tín hiệu.

Theo như tín hiệu định vị, hiện tại Phùng Toàn đang trên đường cao tốc đi đến thành phố Đại Xương.

Xung quanh chỗ này tràn ngập sương mù.

Mọi thứ ở hai bên đều bị bao phủ bởi lớp sương mù dày đặc.

Mà đoàn sương mù này đang không ngưng di động, dịch chuyển dần về phía phương hương của thành phố Đại Xương.

Đoàn sương mù quỷ dị kia cứ thế dịch chuyển ở trên đường cao tốc, không hề có ý định tiêu tán. Mà ngược lại, theo thời gian trôi qua càng lâu, phạm vi bao phủ của sương mù càng lớn, cũng càng nồng đậm hơn.

Ở trong lớp sương mù dày đặc.

Một bóng dáng hốt hoảng, chật vật xuất hiện.

Đó là một người đàn ông tuổi chừng hai lăm, hai sáu, toàn thân vừa dơ vừa thúi. Tóc tai, mặt mũi người này đều dính một lớp bùn đất, nhìn kiểu gì cũng thấy giống như một bức tượng bằng bùn, lại giống như một người bị chôn sâu ở dưới bùn lâu ngày, sau đó được móc ra vậy. Toàn thân thể người này đều tỏa ra mùi hôi thối.

Người này chính là Phùng Toàn.

Có danh hiệu quỷ vụ.

Trên khuôn mặt dính đầy bùn đất của Phùng Toàn đã không còn bất cứ biểu lộ nào, mà chỉ có một loại quỷ dị cùng cứng ngắc.

Nhưng ở bên trong ánh mắt của hắn ta lại để lộ ra vẻ bất an và lo lắng.

Quỷ vụ đang di động, hắn ta cũng đang di chuyển.

Nhưng hắn ta không phải là dị loại, không sỡ hữu lệ quỷ chết máy.

Việc vận dụng quỷ vực của quỷ vụ để di chuyện sẽ gây ra tiêu hao rất lớn đối với hắn ta. Một khi sử dụng nó trong thời gian dài, hắn ta sẽ bị mất đi cân bằng và chết ngay lập tức vì lệ quỷ khôi phục.

Nhưng hiện tại Phùng Toàn không thể không làm như vậy.

Bởi vì hắn ta cực kỳ xui xẻo, trong lúc điều tra chuyện của Bùi Đông, người đồng nghiệp lúc trước và nguyền rủa của đồng hồ quả lắc thì bị một số người chú ý đến.

Cho nên hiện tại hắn ta đang bị truy sát.

Trước giờ cuộc tranh đấu giữa ngự quỷ nhân đều là ngươi sống ta chết.

Phùng Toàn khẽ nghiến răng, gầm nhẹ một tiếng.

"Nguyền rủa của đồng hồ quả lắc bắt nguồn từ tòa nhà cổ trạch của thành phố Đại Đông. Mấy người sẽ không giữ được bí mật này đâu."

Giọng nói phiêu lãng, truyền ra từ trong sương mù.

Nhưng lúc này, ở trên đường cao tốc đang có một chiếc xe taxi cũ kỹ bám sát theo phía sau, không hề bị sương mù bỏ rơi.

Chiếc xe taxi này rất cũ, có cảm tưởng như một món đồ cũ. Dù hiện tại chiếc xe này có hỏng hóc gì đấy thì chắc không thể nào tìm thấy chỗ sửa chữa. Vậy mà chiếc xe này lại đang hoạt động một cách bình thường, đúng là khó có thể tưởng tượng nổi.

Ở trong chiếc xe taxi cũ kỹ kia truyền ra một giọng nói lạnh như băng.

"Chỉ cần giết cậu, bí mật này sẽ không bị tiết lộ. Bùi Đông đúng là một tên vô dụng, trước đó đã để sổng mất Đồng Thiến, hiện tại lại không giết chết cậu, khiến cho tin tức quan trọng bị tiết lộ ra ngoài. Lời nguyền rủa kia có liên quan đến sự sống chết của rất nhiều người. Với lại, đúng ra cậu không nên tò mò, khăng khăng đi điều tra về chuyện này. Mà sau khi thoát khỏi lần kia, cậu nên thành thật trốn ở trong thành phố Đại Xương. Dưới sự bảo vệ của Dương Gian, cậu hoàn toàn có thể yên ổn ngồi chờ chết được mà."

Người nói chuyện là một người đàn ông đang lái xe, tuổi chừng ba mươi. Người này đang đội mũ trùm đầu, đeo khẩu trang, mặc áo lông, bao phủ kín mít, toàn bộ người chỉ lộ ra hai con mắt.

Ở phía sau xe taxi còn có hai người nữa.

Một trong số đó là Bùi Đông, danh hiệu quỷ sờ đầu.

Lúc này sắc mặt hắn ta đang cực kỳ âm trầm, da đầu nứt nẻ, lộ ra từng miệng vết thương dữ tợn.

Người còn lại là một người đàn ông gầy gò, hai mắt lộ rõ tia máu, trông giống như một cỗ xác sống vậy, khiến cho người ta cảm thấy rùng mình.

Ba người.

Ba người này đều là ngự quỷ nhân, mục đích của họ chính là vì truy sát Phùng Toàn vì đã điều tra nguyền rủa đồng hồ quả lắc.

Hiển nhiên Phùng Toàn không thể nào là đối thủ của ba người, nên hắn ta chỉ có thể bỏ chạy.

"Cậu chạy không thoát đâu, cái giá khi sử dụng quỷ vực quá lớn. Mặc dù cậu đã khống chế hai con lệ quỷ, nhưng vẫn có nguy cơ bị lệ quỷ khôi phục lại. Cậu không thể nào so sánh được với những người dị loại kia. Vì vậy, mọi chuyện nên dừng lại tại đây được rồi đó."

Giọng nói vừa xuất hiện.

Chiếc xe taxi cũ kỹ kia lại lần nữa tăng tốc, vọt thẳng vào trong đống sương mù dày đặc.

Đống sương mù kia chính là quỷ vụ.

Chính xác hơn thì là quỷ vực của quỷ vụ, là vùng đất khủng bố có thể thôn phệ người sống.

Nhưng không ngờ chiếc xe cũ kỹ, sắp thành sắt vụn kia lại có thể xông thẳng vào trong, đồng thời khiến cho sương mù nhanh chóng tiêu tán.

"Áp chế sao?"

Trong lòng Phùng Toàn khẽ run, hắn ta cảm giác được lệ quỷ trong người đang xao động đột nhiên bình phục lại.

Nếu là bình thường thì đây chắc chắn là một tin tức tốt, nhưng hiện tại…

Chiếc xe lao nhanh, ánh đèn chiếu đến từ phía sau lưng.

Kèm theo đó là một tiếng còi chói tai quanh quẩn.

Phùng Toàn vô ý thức nhìn lại.

Không biết vì nguyên nhân gì chiếc xe cũ kỹ, gần như hỏng kia lại có thể xuất hiện ở trước mặt của hắn ta.

"Không thể nào?"

Phùng Toàn trợn tròn hai mắt, lộ vẻ cực kỳ khiếp sợ.

Nhưng chỉ ngay sau đó.

Một cỗ lực lượng khổng lồ truyền đến khiến thân thể hắn ta chấn động mạnh. Chiếc xe taxi cũ kỹ kia lao nhanh và đụng văng người của hắn ta ra ngoài.

Thân thể hắn ta tán loạn, ý thức trở nên mơ hồ.

"Là, là vật phẩm linh dị…"

Đây là ý nghĩ còn sót lại trong đầu của Phùng Toàn vào lúc này.

Nhưng sau đó thân thể hắn ta ngã vật ra đất.

Thân thể như tan thành từng mảnh, đầu nghiêng về một bên, dùng một tư thế quái dị nằm vật trên đường cao tốc.

Sương mù tiêu tán, xe taxi cũng dừng lại.

Liêu Phàm với vẻ mặt hung ác và nham hiểm bước xuống xe.

"Còn chưa chết sao? Năng lực giữ mạng từ con quỷ kia của cậu đúng là mạnh thật. Một khi bị chiếc xe taxi quỷ này va chạm, dù là lệ quỷ cũng bị đâm cho chết máy một quãng thời gian, không thể hành động, vậy mà cậu lại không thể chết. Tuy nhiên, hiện tại cân bằng trong người cậu đã bị phá vỡ, chết chỉ còn là việc sớm muộn."

Ở bên cạnh xe taxi quỷ, Liêu Phàm, Bùi Đông và một người nữa lạnh lùng nhìn lấy Phùng Toàn đang không có động tĩnh và thân thể vặn vẹo như bánh quai chèo.

Chỉ cần chờ cho ý thức của Phùng Toàn tiêu tán, bọn họ sẽ rời đi.

Còn chuyện linh dị sẽ bộc phát ở chỗ này, bọn chúng không thèm quan tâm.

Đây không phải là việc của bọn chúng. Nhiệm vụ của bọn chúng chỉ là xử lý Phùng Toàn, ngăn chặn quá trình điều tra của tổng bộ đối với tòa nhà cổ thời dâ quốc tại thành phố Đại Đông.

Bùi Đông nhỏ giọng nhắc nhở.

"Theo tôi thấy hiện tại chúng ta nên rời đi thôi. Đây là thành phố Đại Xương, là địa bàn của Dương Gian. Nếu lỡ hắn đến vậy chúng ta sẽ không thể đi được nữa."

"Dù hắn có đến đi nữa, chưa chắc đã lưu lại được chúng ta."

Giọng nói của Liêu Phàm khàn khàn, không mang theo chút tình cảm nào.

"Đừng quên, trong trận đánh của hắn và Diệp Chân tại thành phố Đại Hải, hắn đã để lộ ra nội tình, đinh đóng quan tài đang ở trong tay hắn."

Liêu Phàm nói:

"Không sao, chờ tên này chết rồi đi. Mặc dù chúng ta không muốn xảy ra xung đột với nhân vật cấp đội trưởng. Nhưng điều đó không có nghĩa là chúng ta sợ bọn họ. Với lại, nếu không xác định được liệu Phùng Toàn đã chết hay chưa, chúng ta sẽ khó mà bàn giao cho bên kia."

Bùi Đông và người còn lại không nói thêm gì.

Lúc này, trên thân thể của Phùng Toàn đang dần xuất hiện từng lớp bùn đất thật dày.

Đó là đất mộ vừa đen vừa thối.

Đất mộ đang không ngừng bao phủ thân thể của hắn ta, như muốn vùi lấp nó.

Đây là dấu hiệu cho thấy cân bằng bị phá vỡ, lệ quỷ đang khôi phục lại.

Nhưng đúng lúc này, ở trên bầu trời phía xa xa truyền đến tiếng quạt của máy bay trực thăng.

Một chiếc máy bay trực thăng đang nhanh chóng lao đến từ phương hướng thành phố Đại Xương.

Bùi Đông giật mình, vội vàng nói.

"Không xong, Dương Gian đến."

Hắn ta từng chịu thua thiệt ở trong tay Dương Gian. Lúc đó thiếu chút nữa là hắn ta chết rồi, sau đó may mắn trốn được. Nhưng sau này hắn ta không hề có ý định trả thù, chỉ cố gắng tránh né thật xa.

Nếu không phải lần này vì Phùng Toàn khăng khăng đi điều tra nguyền rủa của đồng hồ quả lắc thì có lẽ hắn ta sẽ không bao giờ đến thành phố Đại Xương.

Người đàn ông như xác sống kia mở miệng nói:

"Từ từ, không phải Dương Gian đâu."

"Nếu Dương Gian thì trước tiên phải là dùng quỷ vực bao phủ xung quanh. Theo như hồ sơ tư liệu, thói quen động thủ của hắn đã bị rất nhiều người trong giới linh dị biết đến. Chỉ cần chú ý một chút sẽ không khó để phân tích ra."

Liêu Phàm nhếch miệng cười một tiếng, tiếng cười vẫn khàn khàn, quái dị như cũ.

"Cho nên hiện tại Dương Gian không có mặt ở trong thành phố Đại Xương… Không, không đúng, Dương Gian đang có mặt tại thành phố Đại Xương. Trước khi đến tôi đã mua tin tức tình báo về hành trình của hắn. Ngày hôm qua hắn vừa trở về thành phố Đại Xương."

Bùi Đông hỏi:

"Vậy thì vì sao hắn không đến?"

Dường như Liêu Phàm đã đoán ra được cái gì đó, hắn ta nói.

"Hẳn là hắn đã xảy ra vấn đề, không thể đến được. Trên đường bỏ chạy Phùng Toàn chắc chắn đã phát ra tin nhắn cầu cứu. Nhưng lại không thể mang Dương Gian đến đây, điều này có nghĩa là gì thì chắc mọi người đã hiểu rồi chứ. Xem ra trận chiến lần trước với Dương Gian đã ảnh hưởng đến hắn rất lớn. Khà khà, xem ra chúng ta nên đi cảm ơn Diệp Chân một tiếng."

Loại phán đoán này của hắn ta chính xác đến đáng sợ. Nhưng đáng sợ hơn là tất cả những điều đó chỉ dựa vào việc quỷ vực của Dương Gian chưa từng xuất hiện.

Mọi thứ cứ giống như hắn ta có thể tận mắt nhìn thấy vậy.

Hiển nhiên, người này cũng là một vị ngự quỷ nhân đỉnh phong, có được tốt chất của ngự quỷ nhân đỉnh phong.

"Phùng Toàn chết, Dương Gian xảy ra vấn đề. Như vậy người ở trên trực thăng hẳn là... Mặt quỷ Đồng Thiến."

Liêu Phàm ngẩng đầu, nhìn chiếc máy bay trực thăng đang càng ngày càng gần kia.

Người đàn ông như xác sống kia trầm giọng nói.

"Nhân lúc hắn bệnh mà lấy mạng hắn luôn. Chúng ta có thể nhân cơ hội này, tiêu diệt đội ngũ của mắt quỷ Dương Gian. Tránh sau này lại bị bọn họ báo thù, tiện thể lấy đi đinh đóng quan tài."

Liêu Phàm khẽ liếc nhìn người kia một chút.

"Cậu thực sự muốn ra tay? Theo tôi nhớ thì hình như cậu và Dương Gian có quen biết qua mà, không nể tình người xưa sao?"

Người đàn ông kia nói.

"Chỉ cần xác nhận bản thân Dương Gian xảy ra vấn đề, chúng ta sẽ giết vào thành phố Đại Xương ngay. Số lượng đồ vật trong tay Dương Gian không hề ít. Nhiêu đó đủ cho chúng ta đổi nửa năm hay một năm tính mạng gì đó."

Con mắt Liêu Phàm khẽ híp, lộ vẻ suy tư.

"Được, chỉ cần tiêu diệt Đồng Thiến, mà Dương Gian lại xảy ra vấn đề. Chúng ta sẽ chạy một vòng trong thành phố Đại Xương. Trước đó tôi còn đang thèm thuồng cây đinh đóng quan tài trong tay hắn đây."

"Ngay cả Diệp Chân cũng bị đinh đóng quan tài áp chế. Nếu thực sự lấy được đinh đóng quan tài, nói không chừng chúng ta có cơ hội thoát khỏi nguyền rủa của cái kia."

Đám người khẽ thương lượng với nhau.

Nhanh chóng hình thành một phương án sơ bộ.

Lúc này máy bay trực thăng đã dừng lại trên đường cao tốc.

Đồng Thiến và Trương Hàn cùng nhảy xuống.

"Mặt quỷ Đồng Thiến?"

Sau khi nhìn thấy người đi ra, trong giọng nói của Liêu Phàm có chút cười cợt.

"Cậu biết tôi?"

Ở một bên đầu của Đồng Thiến, phía dưới lớp khăn che mặt, một khuôn mặt quỷ dị bất nam bất nữ đang tươi cười nhìn về phía hắn ta.

"Tuy nhiên vừa rồi có vẻ như cậu đã cười? Có buồn cười như vậy sao? Cậu thử cười lại một cái xem nào."

Khuôn mặt cười của cô nhìn về phía Liêu Phàm, còn khuôn mặt kia lại nhìn về phía Phùng Toàn đang nằm trên mặt đất, hôn mê bất tỉnh. Chứng kiến bộ dạng sắp sửa chết vì lệ quỷ khôi phục của Phùng Toàn, trong lòng cô xuất hiện cảm giác tức giận.

Đám người này đang ra tay với Phùng Toàn.

Đồng thời Phùng Toàn vậy mà không thể đối kháng được với bọn chúng.

Là do đối phương quá nhiều người, hay là trong đó có người quá mạnh, khiến cho Phùng Toàn không thể chạy trốn.

Khuôn mặt quỷ của Đồng Thiến mở miệng nói.

"Phùng Toàn là người phụ trách, mấy người có nghĩa đến cái giá phải trả khi ra tay với anh ta không?"

Gió nhẹ khẽ thổi đến, khiến chiếc khăn trên mặt rơi xuống.

Ngay lập tức ba khuôn mặt hiện ra ở trước mặt mọi người.

"Xin lỗi, đúng ra tôi không nên hỏi nhiều như vậy. Ở trong giới ngự quỷ nhân, mấy người cũng là tội phạm, tôi không thể nào giảng đạo lý với mấy người được. Đối phó với loại người như vậy, cách tốt nhất chính là giết chết. Bởi vì sự tồn tại của mấy người chỉ khiến cục diện trở nên tồi tệ, hại chết nhiều người hơn mà thôi. Cho nên, mấy vị, xin mời đi chết đi."

Đồng Thiến đã trải qua rất nhiều chuyện, nên sự ngây ngô trước đây đã sớm bị vùi dập từ lâu.

Ngay sau đó, cô cười.

Không, là khuôn mặt quỷ của cô đang cười.

"Tốt lắm, không thèm chào hỏi đã động thủ. Đồng Thiến, cô không giống với những gì được viết trên tư liệu lắm."

Liêu Phàm không có chút nào gọi là kiêng kỵ hay lùi bước, mà ngược lại, hắn ta có cảm giác muốn thử.

Không phải vì Đồng Thiến quá yếu, mà là đến giờ Dương Gian còn chưa hề xuất hiện.

Điều này có nghĩa suy đoán lúc trước của bọn chúng là chính xác.

Dương Gian thực sự xảy ra chuyện.

"Ra tay."

Liêu Phàm quát lớn.

"Chết tiệt."

Sắc mặt Trương Hàn lập tức trở nên cực kỳ khó coi. Hắn ta không ngờ được vừa mới gặp mặt mà hai bên đã lập tức lao vào đánh nhau.

Đánh nhau với ngự quỷ nhân.

Lần đánh nhau trước đây của hắn ta là từ lúc nào?

Hẳn là lúc đối kháng với quan tài quỷ cùng Dương Gian tại tại thôn Hoàng Cương."