Khủng Bố Sống Lại [C]

Chương 155: Cái Giá Cho Phùng Toàn



Dương Gian tỏ ra bộ dạng rất chân thành nói:

"Sao vậy? Phản ứng của Tôn tiểu thư sao lại mạnh như vậy? Không cần sợ đâu, thứ này rất ngoan ngoãn, sẽ không làm hại người khác đâu. Này cô nhìn đi, nhìn xem tôi mở ra như vậy mà có chuyện gì xảy ra đâu."

Hiện tại hắn giống như một người đi dạo trên phố nhưng trong tay lại đang dắt theo một con chó rất hung dữ. Mặc dù miệng thì bảo là chó không cắn người nhưng thực thế nó chỉ không cắn hắn mà thôi.

Tôn Lệ Hồng chỉ là một người bình thường, sao có đủ cam đảm để tiếp xúc với loại đồ vật nguy hiểm như vậy được.

"Nếu cô cảm thấy sợ hãi, có thể đứng nhìn từ xa cũng được, không sao hết, tôi là người tốt, sao có thể chút chuyện nhỏ này mà lại làm khó cô được?"

Dương Gian vừa nói vừa lôi một cái đầu ra khỏi túi đựng thi thể. Thần sắc cái đầu trắng bệch, không có chút máu nào, hai mắt đang nhắm chặt, giống như vừa mới gỡ xuống từ một bộ thi thể vậy, còn rất tươi. Nhìn thấy bộ dạng của cái đầu người này, phản ứng đầu tiên của Tôn Lệ Hồng là sợ hãi, sau đó là kinh hãi. Người này chính là Cảnh sát đời thứ nhất của thành phố Đại Xương... Phùng Toàn.

Bản thân cô ta vốn là người địa phương của thành phố Đại Xương, hơn nữa còn làm trong công ty kinh doanh về chuyện đặc thù này, sao không thể nhận ra những đại nhân vật đặc thù này được, dù không biết nhiều thì ít ra cô ta cũng phải biết một chút.

Dương Gian nhẹ nhàng cười một tiếng:

"Nhìn bộ dáng của cô hẳn là đã nhận ra, đúng vậy đây chính là Cảnh sát Quốc tế Phùng Toàn... Mất tích mấy tháng trước, nguyên nhân là bởi vì xử lý chuyện linh dị ở trong thôn Hoàng Cương mà bị mất tích. Đúng là giá của hai con quỷ này không được tốt lắm nhưng nếu tính luôn vị Cảnh sát Quốc tế này thì sao, giá cả của nó sẽ không thấp đúng không, Tôn tiểu thư, chúng ta bắt đầu bàn bạc giá cả được chưa?"

Tôn Lệ Hồng cố lấy dũng khí cẩn thận từng li từng tí đi qua nhìn một chút. Dương Gian ở khoảng cách gần như vậy mà không xảy ra chuyện gì, chắc con quỷ này cũng bị cái gì đó hạn chế, rất có thể là không xảy ra chuyện gì đâu nhưng khi cô vừa đi đến gần.

Bất chợt, hai con mắt trên gương mặt trắng bệch kia đột nhiên mở ra.

"A!"

Tôn Lệ Hồng sợ hãi quá, trực tiếp ngồi co quắp dưới đất đúng lúc hai người đang chuẩn bị bàn luận giá cả.

Vương Tiểu Minh, giáo sư Vương, đã đích thân chứng kiến nhân viên bảo vệ của công ty khiêng cỗ quan tài từ chiếc xe thể thao xuống dưới đất, theo sự chỉ huy của Lý Quân, tướng quân bộ đội đặc chủng. Sau đó mấy người này cẩn thận từng li từng tí, khiêng cỗ quan tài này lên một cỗ xe khác.

Anh ta đứng nhìn lấy cỗ quan tài đang nằm trước mặt, không hề hoảng sợ hay sợ hãi, chỉ có một loại cảm xúc hưng phấn không nói nên lời cùng sự mong mỏi.

"Quỷ quan tài có tác dụng cực kỳ to lớn, nếu có thể tìm ra được thông tin mang tính đột phá từ nó, hẳn tình thế trước mắt sẽ hoàn toàn thay đổi. Lúc đó, thành quả nghiên cứu của tôi sẽ thay đổi cục diện trên toàn thế giới."

Vương Tiểu Minh đã không thể kìm hãm mà chìm đắm trong thế giới của riêng anh ta, giống như hiện tại anh ta đã về đến trong phòng thí nghiệm, đã kiểm tra qua đặc điểm của quỷ quan tài rồi.

Giờ phút này Triệu Kiến Quốc đi đến bên cạnh, nhỏ giọng nói:

"Giáo sư Vương, mặc dù tôi chỉ là một người ngoài, không tiện bàn tán nhiều về chuyện này nhưng từ trách nhiệm của một người cảnh sát đối với quốc gia, tôi vẫn muốn nhắc nhở cậu một câu, thứ này... vô cùng nguy hiểm. Dựa vào sự hiểu biết của tôi đối với Dương Gian, nếu cỗ quan tài này có giá trị lớn như thế thì hắn sẽ không thể nào buông tay dễ dàng như vậy được, hơn nữa hắn chỉ bán cho cậu với giá là 550 triệu mà thôi. Lúc trước cậu ta cũng đã nói qua, bên trong cỗ quan tài này có chứa một con quỷ. Đây có lẽ là một tai họa ngầm, nếu có thể tôi hị vọng giáo sư Vương sẽ không mở quan tài này ra để nghiên cứu. Nếu thả con quỷ bên trong ra một lần nữa, chỉ sợ sẽ tạo ra một trận tai nạn đáng sợ. Mặc dù trước đó tôi cũng nghe qua biện pháp phòng ngự của phòng nghiên cứu rất lợi hại, nhưng theo tôi thấy, cái này cũng không tránh được nguy hiểm đâu."

Vương Tiểu Minh lại vừa cười vừa nói:

"Một ngàn năm trước, sấm sét từ trên trời đánh xuống, mặc kệ là người người thường hay vua chúa thì nó đều có thể đánh chết, khiến cho mọi người phải sợ hãi. Nhưng bọn họ làm sao có thể biết được, chỉ cần 100 năm ngắn ngủi mà chúng ta đã có thể khống chế? Hơn nữa còn áp dụng nó vào đời sống thực tế chứ. Bản chất tồn tại của lệ quỷ là cái gì thì tôi không cần quan tâm, bởi vì chỉ cần nó tồn tại thì sẽ có cách để khống chế. Ngự quỷ nhân là một ví dụ rõ ràng nhất, chỉ là tỷ lệ ngự quỷ nhân không được cao, nếu có thể dựa vào cỗ quan tài này để tìm ra được điểm mấu chốt của sự việc, có nguy hiểm cỡ nào đi nữa tôi cũng cảm thấy đáng giá."

Triệu Kiến Quốc không thể nào hiểu được tâm lý của một nhân viên nghiên cứu nhưng ông ta có thể thấy được giáo sư Vương đang làm một việc vô cùng nguy hiểm, điều này khiến cho trong lòng Ngô Kiến Quốc có chút bất an.

Ngay tại khi ông ta muốn nhắc nhở Vương Tiểu Minh một vài câu thì Tôn Lệ Hồng đang chuẩn bị giao dịch với Dương Gian dã vội vàng đi đến đây. Sắc mặt Tôn Lệ Hồng không được tốt lắm vẻ hoảng sợ của cô ta đã biến mất nhưng lại đang cần hỏi ý kiến của Vương Tiểu Minh gấp.

"Giáo sư Vương, tôi cùng giao dịch với Dương Gian nhưng có vài chỗ tôi không thể quyết định được nên đến xin ý kiến của ngài thử xem."

Mặc dù Vương Tiểu Minh chỉ là người phụ trách của một cơ sở nghiên cứu nhưng quyền lực lại rất lớn. Mục đích chủ yếu của cái công ty mà Ngô Việt làm tổng giám đốc này là để phục vụ cho cơ sở nghiên cứu, duy trì hoạt động của phòng thí nghiệm, những quyết định chính thức của công ty chỉ có hiệu lực khi Vương Tiểu Minh đồng ý.

Vương Tiểu Minh phất phất tay, tỏ ra có chút không kiên nhẫn.

"Nếu cô không phụ trách được chuyện của công ty thì sao không tìm người khác thay thế đi? Tôi còn bận lắm, không có thời gian quản chuyện vận hành của công ty đâu."

Tôn Lệ Hồng nói:

"Nhưng mà Giáo sư Vương, chuyện này lại liên quan đến một vị Cảnh sát Quốc tế đời trước của thành phố Đại Xương, là Phùng Toàn."

Phùng Toàn?

Nghe được cái tên này, Vương Tiểu Minh cùng với Triệu Kiến Quốc đều giật mình.

Đúng vậy, sao có thể quên anh ta được chứ!

Lúc này Vương Tiểu Minh mới nhớ ra là Phùng Toàn cũng chưa chết, trước đó anh ta chỉ bị nhốt ở bên trong thôn Hoàng Cương mà thôi. Hơn nữa, thỉnh thoảng anh ta còn báo cáo thông tin ra bên ngoài, mặc dù sau này không báo cáo tin tức nữa nhưng khả năg sống sót của anh ta vẫn còn rất lớn. Chỉ là nãy giờ cũng chỉ thấy có mỗi hai người Dương Gian cùng Trương Hàn là đi ra khỏi thôn Hoàng Cương, Phùng Toàn không hề lộ mặt nên Vương Tiểu Minh nghĩ là anh ta đã chết.

Triệu Kiến Quốc lập tức hỏi:

"Phùng Toàn, cậu ta còn sống hay sao vậy?"

Tôn Lệ Hồng chỉ tay về phía Dương Gian đang ngồi dưới cái ô che nắng.

"Anh ta vẫn còn sống, nằm ở phía bên kia."

Ở trên bàn, trước mặt Dương Gian, đang đặt một cái đầu của Phùng Toàn nằm chỉnh tế.

Triệu Kiến Quốc nhìn qua một cái, sau đó hỏi:

"Phùng Toàn rơi vào tay của Dương Gian? Chuyện này, đây là chuyện gì xảy ra vậy? Chẳng lẽ thứ mà Dương Gian định giao dịch cùng các cô chính là cậu ta?"

Dùng một vị Cảnh sát Quốc tế để buôn bán như lệ quỷ?

Đây là hành động gì.

Dương Gian này đúng là nghé con mới sinh không sợ cọp, cái gì hắn cũng có thể làm.

Vương Tiểu Minh lập tức nói:

"Cần phải mua lại. Giá trị của Phùng Toàn rất lớn, anh ta chẳng những là một vị Cảnh sát Quốc tế, hơn nữa còn là người biết rõ mọi chuyện ở trong thôn Hoàng Cương nhất, anh ta sẽ có tác dụng quan trọng trong việc triển khai nghiên cứu của tôi."

Tôn Lệ Hồng nói:

"Chính xác là Dương Gian có ý định bán nhưng hắn đưa ra giá quá cao, tôi không thể quyết định được."

Vương Tiểu Minh nói:

"Tiền không thành vấn đề, bao nhiêu cũng được, chỉ cần đảm bảo cho sự an toàn của Phùng Toàn là được, còn lại tôi sẽ không quan tâm. À, đúng rồi, hắn ra giá bao nhiêu?"

Tôn Lệ Hồng chần chờ một chút, sau đó nói:

"Hắn muốn tất cả."

Vương Tiểu Minh không có phản ứng gì hết, chỉ vung tay bảo:

"Tôi không có hứng thú với tiền bạc, nếu hắn muốn toàn bộ thì cứ đưa hết cho hắn đi."

...

Triệu Kiến Quốc ở một bên nghe Vương Tiểu Minh nói như vậy, không nhịn được phải mở miệng nói:

"Đây là cậu ta đang lừa đảo, nếu cậu cứ đáp ứng như vậy thì chẳng khác gì đem toàn bộ công ty đưa cho cậu ta, không có tiền tài duy trì, cơ sở nghiên cứu của cậu sẽ khó mà tiếp tục. Nếu cậu muốn cấp xin tiền từ cấp trên thì cũng phải lập hồ sơ các thứ cho cấp trên xét duyệt, như vậy công việc nghiên cứu của cậu sẽ bị gián đoạn? Hơn nữa ý trong câu nói muốn tất cả mọi thứ của cậu ta không phải như vậy, nếu cậu ta cần tiền thì lúc trước đã không mở miệng bán cỗ quan tài với giá 550 triệu mà thôi."

Vương Tiểu Minh nói:

"Hắn không muốn tiền, vậy hắn muốn cái gì?"

Triệu Kiến Quốc nói:

"Tôi cảm thấy là những thứ có giá trị hơn, hơn nữa phải có quan hệ với ngự quỷ nhân. Con người mà, sau khi không cần phải lo lắng về chuyện tiền bạc nữa, thì người ta sẽ bắt đầu đến tính mạng, đến sức khỏe, đến những thứ yêu thích của bản thân. Mà cậu ta là ngự quỷ nhân, đương nhiên những thứ mà cậu ta cần cũng có liên quan đến ngự quỷ nhân."

Vương Tiểu Minh nói:

"Không phải chúng tôi đã đáp ứng cậu ta là sẽ giúp cậu ta khống chế con lệ quỷ thứ hai, kéo dài thời gian khôi phục của lệ quỷ hay sao?"

Triệu Kiến Quốc nói:

"Cái đó là điều khoản giao dịch lúc trước, không được tính bên trong, có lẽ cậu nên đi nói chyện với cậu ta."

Vương Tiểu Minh nhìn thấy quỷ quan tài đã được đưa lên xe chuyên chở xong xuôi, nói:

"Hiện tại tôi cũng không có đủ thời gian để nói chuyện với cậu ta, lập tức về phòng thí nghiệm ngay. Nhưng cũng phải nhanh chóng mang Phùng Toàn về phòng thí nghiệm để triển khai nghiên cứu, như vậy đi, quản lý Tôn, cô đi đến xe của tôi, lấy một cái rương bằng vàng tới đây, cái rương hình chữ nhật ấy, nằm ngay cạnh chỗ ngồi của tôi."

"Dạ vâng."

Tôn Lệ Hồng đáp ứng một tiếng, sau đó quay người rời đi, chỉ một lát sau cô ta đã cầm theo một chiếc hộp màu vàng óng hình chữ nhật đi đến.

Triệu Kiến Quốc có chút nghi ngờ hỏi:

"Đây là cái gì?"

Vương Tiểu Minh cầm lấy chiếc hộp hình chữ nhật làm bằng vàng đi về phía Dương Gian.

"Đây là thành quả mới nhất của phòng thí nghiệm, trước mắt còn chưa có ý định công bố ra ngoài, chỉ được bên trên trưng dụng qua một ít, nghe nói có hiệu quả không tệ."

"Đây là cái gì?"

Dương Gian nhìn thấy một chiếc hộp hình chữ nhật để ở trên bàn, hơn nữa khi thấy nó được làm bằng vàng, hắn không khỏi nhíu mày suy tư.

Lúc này Vương Tiểu Minh, Triệu Kiến Quốc và Tôn Lệ Hồng đã đi đến. Bởi vì ban nãy hắn ra giá quá cao, ừ, không phải quá cao mà là không hợp với những cách ra giá cũ nên Vương Tiểu Minh bị ép không thể không đích thân đi đến để đàm phán, đây cũng là mục đích chính của Dương Gian.

"Đây là thành quả mới nhất của phòng thí nghiệm, nó rất có lợi cho công việc xử lý chuyện linh dị sau này của cậu, dùng cái này để đổi Phùng Toàn, cậu sẽ không chịu lỗ đâu."

Vương Tiểu Minh vừa nói vừa mở cái hộp hình chữ nhật làm bằng vàng này ra.

Dương Gian tò mò nhìn xem.

Sau đó hắn lặng người một lát, vốn dĩ hắn còn tưởng là đồ vật gì đó quý giá lắm, không nghĩ đến bên trong chỉ là một cây nến màu đỏ tươi, giống như ngọn nến này được ngưng tụ thành từ máu tươi.

Đúng như thế.

Một ngọn nến màu đỏ đậm.

"Ngọn nến?"

Lông mày Dương Gian nhíu lại:

"Thứ này sao có thể đáng giá để đổi Phùng Toàn được? Theo tôi thấy nó chỉ đáng giá 5 đồng bạc lẻ."

Vương Tiểu Minh nói:

"Giá trị của nó cũng tương đương với lệ quỷ, hơn nữa trước mắt chỉ có phòng thí nghiệm của tôi mới có, bởi vì số lượng khá là ít, chưa bắt đầu sản xuất chính thức nên nó cũng được coi là thứ có tiền cũng không mua được. Trước mắt tôi mệnh danh cho cho nó là: Quỷ Nến."

Dương Gian hỏi:

"Tên rất hay nhưng tác dụng cụ thể của nó là gì?"

Mặc dù bộ dạng của nó rất quỷ dị, nhưng hắn nhìn theo cách nào đi nữa thì cũng chỉ thấy là một ngọn nến mà thôi, thế nhưng Vương Tiểu Minh đã có ý định dùng nó để trao đổi với Phùng Toàn, chắc chắn nó phải có giá trị, hơn nữa giá trị của nó phải cao. Trước tiên cứ hỏi cho rõ ràng đã.

Vương Tiểu Minh nói:

"Tác dụng của quỷ nến rất đơn giản, đốt ngọn nến lên, trước khi ngọn nến này bị tắt, vị trí mà ánh sáng của ngọn nến bao phủ chính là vị trí an toàn, chỉ cần cậu ở bên trong phạm vi bao trùm của nó thì cậu chẳng phải lo bị lệ quỷ tấn công nữa."

Hả?

Nghe thấy Vương Tiểu Minh nói như vậy, tròng mắt của Dương Gian hơi co lại, có chút khiếp sợ.

"Điều này không thể nào."

Vương Tiểu Minh nói:

"Đây là lần đầu tiên cậu tiếp xúc nên không tin cũng là bình thường. Có điều hiện tại tôi không có dư quá nhiều thời gian để giải thích cho cậu rõ ràng được, tác dụng của quỷ nến đã được kiểm chứng qua ba chuyện linh dị, không sai đâu, nếu cậu không tin tôi cũng đành chịu mà thôi, đây đã là giá cao nhất mà tôi có thể đưa ra."

Giờ phút này, ánh mắt của Dương Gian trở nên bất định, hắn nhìn chằm chằm vào cây nến màu đỏ tươi kia, trong lòng không thể không nghi ngờ về tính chân thực trong câu nói của Vương Tiểu Minh.

Sau khi đốt ngọn nến này lên thì có thể bảo hộ người khác tránh khỏi lệ quỷ tấn công?

Đây là dựa vào cái gì chứ?

Vương Tiểu Minh là giáo sư, không sai đi đâu được nhưng anh ta đâu phải pháp sư, phòng thí nghiệm có thể chế tạo ra được những thứ như thế này hay sao?

Nhưng, nếu những gì anh ta nói là thật, quỷ nến thật sự có tác dụng mạnh mẽ đến như vậy hay sao?

Sau khi đốt lên ngọn nến cho đến khi nó bị cháy hết, người nào ở bên trong sẽ được sự bảo vệ tuyệt đối trước lệ quỷ, điều này có ý nghĩa như thế nào thì Dương Gian hiểu rất rõ. Có nói nó chính là cái mạng thứ hai của ngự quỷ nhân cũng không hề quá chút nào.

Dương Gian có chút do dự:

"Anh đã thử nghiệm qua? Có tác dụng thật sự?"