Khủng Bố Sống Lại [C]

Chương 159: Người Theo Đuổi Giang Diễm



Quả nhiên, dù chỉ là tin đồn nhưng trong đó vẫn ẩn giấu những chân tướng đẫm máu, giống như băng nằm ở trên biển vậy, anh sẽ không thể nào biết được thứ chìm ở bên dưới là bao nhiêu. Chỉ là hiện tại còn có rất nhiều người chưa bao giờ tiếp xúc qua những chuyện như thế nên vẫn còn đang mơ mơ màng màng, không tin tưởng những chuyện đó nhưng nếu bọn họ đã tận mắt chứng kiến hoặc là đã tự mình trải qua những chuyện đó thì đã quá muộn.

"À đúng rồi, chìa khóa xe."

Giang Diễm cầm chìa khóa xe, chuẩn bị đi ra ngoài.

Nhưng cô vừa mới mở cửa đã n thấy một chàng trai trẻ tuổi mặc một bộ âu phục khá thời thượng, trong tay hắn ta còn đang cầm một bó hoa hồng. Khi thấy Giang Diễm hắn ta lập tức nở một nụ cười thật tươi và nói:

"Tiểu Diễm, giữa hai chúng ta đúng là tâm ý thương thông với nhau, anh đang định gõ cửa thì em đã biết là anh tới mà mở cửa ra đón. Không thể không nói, cách ăn mặc hôm nay của em thật là xinh đẹp đến mê người. Bó hoa này, anh xin tặng em, mặc dù nó không thể nào sánh với em được, nhưng đây là tâm ý của anh, nên mong em sẽ nhận lấy nó."

Vốn dĩ tâm tình của Giang Diễm đang tốt đẹp, nhưng sau khi nhìn thấy người này lại trở nên tồi tệ, cô nói:

"Tiễn Phong, cậu đến đây làm cái gì? Đừng có quấn lấy tôi nữa có được không vậy? Tôi đã nói với cậu rồi, tôi đã có bạn trai, cậu có theo đuổi tôi nữa cũng không có kết quả gì đâu."

Tiễn Phong nói:

"Tiểu Diễm, em đừng nói như vậy, tôi mong em sẽ cho tôi cơ hội được cạnh tranh công bằng với người bạn trai kia của em, anh thấy với khả năng của anh, không thể nào thua kém người bạn trai kia của em được."

Giọng nói của Giang Diễm có chút xin xỏ:

"Nể tình chúng ta đã là bạn học với nhau thời đại học, tôi khuyên cậu vẫn nên cách xa tôi một chút, mau đi đi. Nếu để Dương Gian biết cậu ở chỗ này, tôi không dám bảo đảm anh ấy sẽ không làm ra những chuyện gì điên rồ đâu?"

Hiện tại cô bắt đầu có chút hối hận, vì sao mấy ngày trước cô lại đi tham gia buổi họp lớp thời đại học làm gì cơ chứ. Bởi vì lòng hư vinh trỗi dậy khiến cô muốn đi qua bên đó khoe khoang với bạn bè. Cho nên cô đã sử dụng chiếc Mercedes mà Dương Gian lưu lại cho cô để đi qua đó. Kết quả đương nhiên là cô đã được nở mày nở mặt, đám bạn học của cô tụ tập lại hâm mộ cô muốn chết. Cũng từ ngày đó, tên Tiễn Phong lại bắt đầu mặt dày theo đuổi cô.

Ha ha.

Thật sự cho rằng chị đây mắt bị mù hay sa mà không nhìn thấy ý đồ của cậu ta, thứ cậu ta nhìn trúng chính là tiền bạc trong tay của cô. Nếu theo đuổi được cô thì cậu ta sẽ bớt đi mấy chục năm phấn đấu rồi. Giang Diễm là một kế toán thì sao lại không nhìn ra được ý đồ của hắn ta chứ. Thế nhưng mọi sự cự tuyệt của cô đều vô dụng.

Lúc này, Tiễn Phong tỏ ra chân thành nói:

"Tiểu Diễm, theo những gì em nói thì anh lại càng không yên tâm, nếu người bạn trai của em là một người ưa thích sử dụng bạo lực, em không nên yêu người như vậy. Mà anh cũng không yên tâm khi giao tương lai của em cho một người chỉ biết những trò lưu manh, đánh đấm ẩu đả. Em nên tìm một người có thể cho em cảm giác an toàn để dựa vào."

Trong lòng của Giang Diễm bực bội muốn chết nhưng cô không nói ra.

"Mắt nhà cậu mới bị mù đấy, Dương Gian có thể cho tôi cảm giác vô cùng an toàn, đủ để tôi dựa vào rồi."

Mặc dù nghĩ thế nhưng cô không có nói ra, bởi vì như thế rất mất hình tượng. Giang Diễm khôi phục bộ dạng lạnh lùng, nói:

"Cậu không cần nói nhiều làm gì, tôi sẽ không tiếp nhận cậu đâu, hiện tại tôi muốn đi ra ngoài, cậu trở về đi."

Tiễn Phong chỉ tay về một căn phòng trọ cách đó không xa, lúc này đang mở cửa, sau đó nói với cô:

"Tiểu Diễm, em cứ yên tâm, trong ngày hôm nay anh sẽ thuê căn phòng trọ ở phía đối diện nhà em, sau này mỗi ngày chúng ta đều có thể gặp mặt nhau."

Hai mắt Giang Diễm mở to ra:

"Cậu có bị biến thái không vậy? Thuê nhà đối điện phòng trọ tôi làm gì?"

Tiễn Phong vừa cười vừa nói:

"Hiện tại anh mới phát hiện, bộ dạng tức giận của em thật sự rất đáng yêu."

...

Giang Diễm cảm giác bản thân muốn sụp đổ, không còn cách nào khác, cô chỉ có thể nói:

"Cậu muốn làm gì thì tùy cậu, tôi đi đây."

"Em đi đâu vậy? Anh lái xe đưa em đi."

"Không cần, tôi có xe."

Giang Diễm tức đến mức bước đi của cô có chút bất ổn, thiếu chút nữa bị ngã.

Một lát sau, Giang Diễm đang lái chiếc xe Mercedes của Dương Gian chạy ở trên đường, đang tính điều chỉnh tâm trạng của cô về trạng thái tốt nhất để đi gặp Dương Gian, đem mọi chuyện của Tiễn Phong ném ra khỏi đầu, không thèm suy nghĩ nữa.

"Tè, tè tè!"

Ngay khi Giang Diễm đang dừng xe chờ đèn đỏ, đằng sau có một chiếc xe nhấn còi inh ỏi, sau đó cái đầu của Tiễn Phong thò ra, kêu to:

"Tiểu Diễm, anh thích em, làm bạn gái anh nhé?"

Tiếng của hắn ta rất lớn, khiến cho mấy người ở xung quanh phải quay đầu nhìn lại.

Lúc này Giang Diễm ở trong xe phía trước, ban đầu khi nghe được tiếng kêu của anh ta cô hơi lặng người một lát, cô không nghĩ được tên Tiễn Phong này lại đuổi theo phía sau cô, hơn nữa lại còn làm cái trò hề này. Cho nên cô vừa tức vừa sốt ruột, không biết phải làm gì cho tốt. Cô và hắn ta đã có hai năm không liên lạc gì với nhau sau tốt nghiệp rồi, lúc đi học trong trường thì mối quan hệ của hai người cũng chả thân thiết gì cho lắm, hiện tại mới gặp mặt có mấy ngày mà đã tỏ ra thâm tình như thế chứ?

Đúng là vô nghĩa, không còn cách nào khác nữa rồi, cô chỉ có thể sử dụng đòn sát thủ thôi.

Giang Diễm cũng thò đầu ra kêu:

"Cậu đừng hi vọng gì ở tôi nữa, tôi đã có bạn trai, hơn nữa tôi cũng đang mang thai con của chúng tôi."

Toàn bộ người đi đường và những người đang đứng chờ đèn xanh ở xung quanh đều trợn tròn hai mắt khi nghe câu nói của Giang Diễm.

"Mẹ nó, chuyện này là chuyện gì vậy?"

Tên tiểu tử này vừa định thổ lộ tình cảm giống trong mấy bộ phim ngôn tình nhưng chưa được một phút thì đã bị người ta phản dame lại cho trọng thương rồi.

Haiz... Đây đúng là một bi kịch.

Tất cả hãy vì anh bạn trẻ này mà mặc niệm một phút đi.

Một phút mặc niệm.... bắt đầu.

Khi Tiễn Phong nghe được câu này, hắn ta cũng có chút sửng sốt, hắn ta nghĩ đến cách mà Giang Diễm có thể sử dụng để cự tuyệt hắn ra nhưng lại không thể nào nghĩ ra được cô sẽ dùng cách này.

Có điều trực giác nói cho hắn ta biết đây là lời nói dối, chắc chắn cô ta không thể mang thai. Trông dáng người cô ấy thon thả như vậy, làm gì có ai thấy nó giống như mang thai đâu?

Tiễn Phong la lớn:

"Anh không quan tâm đến điều đó, nếu em sinh ra thì anh sẽ nuôi nó, anh sẽ coi nó như con của chúng ta, vì em, anh có thể bỏ qua mọi thứ."

"Bộp, bộp bộp!"

Lúc này, toàn bộ người đứng hóng câu chuyện của hai người ở xung quanh lập tức vỗ tay ào ạt, cần có bao nhiêu lòng can đảm để nói ra được câu đó.

Có một người tài xế lái taxi cũng đang chờ đèn đỏ ở phía trước, tuổi ông ta khá lớn, ngoài 45 50 rồi. Sau khi nghe được câu nói của Tiễn Phong thì khóe mắt ông ta có chút ướt át, đưa tay lên chùi chùi một tý.

Có một người tài xế lái taxi cũng đang chờ đèn đỏ ở phía trước, tuổi ông ta khá lớn, ngoài 45 50 rồi. Sau khi nghe được câu nói của Tiễn Phong thì khóe mắt ông ta có chút ướt át, đưa tay lên chùi chùi một tý.

"Tên tiểu tử này khiến cho tôi phải cảm động muốn khóc, cậu ta khiến cho tôi phải nhớ lại chuyện lúc trước. Một tên tiểu tử khác đã cướp lấy tay lái của tôi, dùng tốc độ 180 km/h để đuổi kịp mục tiêu... Bọn họ đều là dũng sĩ."

Tiễn Phong cảm giác được ánh mắt của những người xung quanh đang tập trung lên người hắn ta nhưng hắn ta không có chút sợ hãi nào, vẫn tỏ ra chân thành nhìn chằm chằm vào Giang Diễm.

Giang Diễm có chút hoảng hốt, không nghĩ đến ngay cả khi cô nói ra lời này mà tên mặt dày Tiễn Phong còn không chịu từ bỏ.

Giang Diễm cắn môi, bắt đầu suy nghĩ cách đối phó.

"Bình tĩnh, bĩnh tĩnh lại một chút, tuyệt đối không thể để cho tên đó đạt được mục đích, nhất định phải từ chối được hắn ta, bằng không khi đến gặp mặt Dương Gian thì mình biết giải thích làm sao vói hắn về chuyện này đây."

Nếu để Dương Gian biết cô dùng tiền của hắn, dùng xe của hắn, hơn nữa còn ra ngoài tìm người đàn ông khác, nói không chừng hắn trực tiếp bóp chết cô luôn cũng nên, dù sao hắn cũng là người có liên hệ với lệ quỷ.

Giang Diễm lại kêu:

"Cậu đừng có mơ tưởng hão huyền nữa, cậu không xứng để nuôi con của anh ấy."

"Phụt!"

Mấy người người đang vừa đứng vừa uống nước vừa tò mò nghe chuyện của hai người, sau khi nghe câu nói của cô thì đều phun hết nước trong miệng ra ngoài.

Cô gái này quá ác, câu nói này chả khác gì gạt người khác ngã xuống đất, hơn nữa còn nhổ nước miếng lên người của người ta, làm nhục người khác một cách quá đáng.

Chắc chắn không có một người con trai nào có thể nhẫn nhịn được nữa, sợ rằng sau khi nghe được câu nói này, tên tiểu tử đằng sau đã tức giận lắm rồi đây.

Nhưng dường như Tiễn Phong đã nghĩ sắn đối sách nên hắn ta lập tức hô to:

"Không sao hết, anh có thể chu cấp tiền nuôi dưỡng đứa bé cho em..."

Câu này vừa nói ra đã khiến cho một đống tiếng thở dài vang lên, lão tài xế ở bên cạnh lại không thể nào nhẫn nhịn được nữa, ông ta trực tiếp đạp ga, xông thẳng, đâm vào trên thân xe của Tiễn Phong.

Tiễn Phong không hiểu sao người này lại lái xe đâm hắn ta, nên có chút ngơ ngác.

Lúc này lão tài xế taxi mắng to:

"Nuôi con mẹ ngươi ấy, lão tử đã nhìn không lọt mắt rồi, tuổi còn trẻ, làm cái gì không làm, cứ phải đi làm một tên liếm cẩu. Sau này thì nhớ tránh mặt lão tử ra, đừng để lão tử gặp chú mày, nếu không gặp một lần ông đây sẽ đuổi theo chú mày một lần, đuổi cho chú mày phải nghi ngờ về cuộc sống thì thôi."

"Đâm rất hay."

Có mấy người tài xế đang đứng chờ đèn đỏ cũng lên tiếng khen hành động của người tài xế taxi kia. Cả đám xung quanh cũng không có ai ngờ được, người tài xế này lại là một người khá nóng có cá tính đến vậy.

Ngay lúc này, đèn chuyển sang màu xanh.

Giang Diễm nhân dịp hắn ta bị đâm xe, nên tranh thủ nhấn ga rời khỏi đây thật nhanh.

"Dương Gian, tôi ở chỗ này."

Có cô gái rất xinh đẹp, rất thanh thuần mặc một chiếc váy ngắn, lộ ra một cặp đùi trắng nõn, trên tay đang cầm một chiếc túi xách, dưới chân đi một đôi giày cao gót đang bước vào bên trong cửa hàng gà rán. Cô gái phất phất tay, trên mặt nở một nụ cười rất tươi tắn khiến cho bao người phải rung động.

Giang Diễm vì cách ăn mặc của bản thân mà đã chuẩn bị rất lâu, cô tin chắc rằng Dương Gian cũng sẽ thích cách ăn mặc này của cô.

Cô đã hạ quyết tâm muốn xóa đi hình ảnh chị đại làm nhân viên kế toán ở trong đầu của Dương Gian, phải thay đổi hoàn toàn ấn tượng của Dương Gian về mình nên phải thay đổi phong cách.

Có không ít thực khách ở bên trong cửa hàng đều nhao nhao liếc mắt nhìn ngắm Giang Diễm. Đặc biệt là cặp đùi vừa non vừa mịn lại trắng bóc này là được sự chăm chú của nhiều ánh mắt hơn cả. Không ít nam giới ngồi nghĩ viển vông khi nhìn thấy cặp đùi của cô.

Cặp đùi này... Có thể liếm thì liếm đến gãy xương cũng được.

Lông mày của Dương Gian hơi nhíu lại, hắn hơi ngẩng đầu lên:

"Chị đại Giang hả, chị đến đây đi, chẳng lẽ chị tính chờ tôi vác cái bàn qua đó mời chị ngồi?"

"Biết rồi."

Giang Diễm cười hì hì một tiếng, mang theo vài phần nghịch ngợm của cô gái trẻ, ngoan ngoãn đi qua đó. Dương Gian nhìn chằm chằm vào cổ của cô và nói:

"Hình như chị không được bình thường cho lắm... Có phải đã gặp quỷ phải không? Có muốn tôi kiểm tra cho chị một lát không?"

Giang Diễm nói:

"Tôi không sao đâu, cậu đừng có mà nghi thần nghi quỷ."

Dương Gian dùng ánh mắt nghi ngờ nhìn chằm chằm vào cô:

"Không sao thật không? Sao tôi cảm giác chị càng ngày càng biến thái, là do tôi tách biệt với xã hôi quá lâu nên không theo kịp xu hướng của xã hội hay là do chị bay quá cao nên tôi không thể ào hiểu được phong cách của chị vậy?"

Nhất thời Giang Diễm có chút khó thở, chính vì hắn mà cô cố ý chuẩn bị sắm sửa cách ăn mặc một trận nhưng hiện tại hắn lại cho rằng bản thân cô biến thái.

Giang Diễm nói:

"Tôi rất bình thường, xin cậu, tư tưởng của cậu có thể trở nên bình thường lại một chút có được không?"

Dương Gian nói:

"Tôi không bình thường hay sao?"

Đôi mắt đẹp của Giang Diễm chăm chú quan sát hắn một lúc:

"Không bình thường, cậu không bình thường một chút nào."

Dương Gian nói:

"Vậy như thế nào mới được xem là bình thường?"

Giang Diễm dùng giọng điệu mê hoặc nói:

"Phải giống như một chàng trai trẻ đang tràn đầy nhựa sống vậy, thích nhìn gái xinh, thích nói chuyện về những thứ đầy màu sắc, thích xem một vài loại phim như vậy. Giống như tôi vậy, nếu cậu có tơ tưởng gì với tôi, tôi cũng không hề ngại ngùng gì đâu."

Dương Gian buồn bực nói:

"Tuổi cũng cao rồi, mà cả ngày luôn ảo tưởng bản thân là thiếu nữ, cô nói xem đây có phải là biến thái hay không?"

...

Khóe miệng Giang Diễm giật một cái, cô có một loại xúc động muốn lật cái bàn.

Có phải cô đã sai lầm khi lựa chọn hắn, sao lúc trước cô lại có thể lựa chọn tên này chứ, chẳng lẽ là do vấn đề về tuổi tác?

Tại sao cô không thể nào hiểu được cách suy nghĩ của hắn vậy.

Giang Diễm quay đầu sang chỗ khác và nói:

"Tôi giận rồi, không thèm để ý đến cậu nữa."

"Ăn Caramen không?"

"Tôi muốn hương vị ô mai."

Dương Gian nói:

"Tôi cũng vậy nhưng mà phải phiền cô đi qua bên kia mua giùm tôi một cái."

"Hả?"

Giang Diễm trợn tròn hai mắt nhìn chằm chằm vào hắn.

Dương Gian nói:

"Tôi mời."

Giang Diễm có cảm giác muốn phát điên, đang xảy ra chuyện gì vậy, có người nào mời như cậu không? Không phải cậu phải là người đi mua hay sao? Cậu là đàn ông, đi dạo phố với người đẹp mà cậu lại đối xử với cô như vậy?

Cậu còn muốn cho người đẹp này chút mặt mũi nữa không vậy?

Thế nhưng một lát sau, Giang Diễm hai tay cầm hai cái Caramen đi khỏi quầy bán Caramen, sau đó đi về phía bàn của Dương Gian nhưng đúng lúc này, lại có một âm thanh vô cùng ôn nhu vang lên.

"Tiểu Diễm, anh biết em ở chỗ này mà, anh nhìn thấy xe của em đậu ở ngoài kia."

Nghe được âm thanh này, cả người Giang Diễm đều run rẩy, tên đàn ông kinh tởm này lại xuất hiện.

"Tiễn Phong, sao lại là cậu? Sao cậu tìm được chỗ này."

"Đương nhiên là do con tim anh chỉ lối rồi."

Tiễn Phong nháy mắt, làm một bộ dạng rất lãng mạn.

Giang Diễm không thèm để ý đến hắn ta, chỉ trợn mắt một cái sau đo bỏ đi.

Tiễn Phong cũng lẻo đẻo phía sau, nhìn thấy một cậu thanh niên nhận cái Caramen từ trong tay Giang Diễm thì mở miệng hỏi.

"Vị này là?"

Giang Diễm lập tức đáps không e ngại chút nào:

"Bạn trai của tôi."

Bạn trai?

Tiễn Phong quan sát Dương Gian một chút, nhìn tuổi của người này không lớn lắm, chắc chưa đến 20 tuổi, bộ dạng trông cũng được, khá đẹp trai nhưng hắn mặc cái gì trên người vậy? Trên tay áo rất bẩn thỉu, ngoài ra trên người còn tỏa ra một mùi chua chua. Giống như là một thứ gì đó bị mục nát, chỉ vừa lại gần một chút thôi mà đã khiến cho người ta có cảm giác buồn nôn rồi.

Phải lăn lộn như thế nào thì mới có thể có được bộ dạng như thế này chứ. Có phải Giang Diễm bị điên rồi hay không, loại người này mà cô ta cũng có thể yêu được? Chẳng lẽ cô ta có sở thích kỳ quặc nào đó?

Tiễn Phong mỉm cười, tỏ ra lễ phép vươn tay ra.

"Xin chào, tôi là bạn học thời đại học của Tiểu Diễm, tên tôi là Tiễn Phong, rất vui được biết đén cậu."

Dương Gian ngẩng đầu nhìn một cái, thả cái đùi gà trong tay xuống, đưa tay và nói:

"Dương Gian."

Tiễn Phong nhìn bàn tay dính đầy mỡ của Dương Gian, hắn ta có cảm giác buồn nôn, hắn ta nhíu mày, không muốn cầm bàn tay này.

Dương Gian thấy hắn ta không có hành động gì, lập tức nói một câu:

"Đúng là không lễ phép chút nào."

Tiễn Phong tức giận muốn hộc máu, hắn ta nói:

"Chính cậu mới không lễ phép đó, tay cậu bẩn như thế, không biết đi rửa một cái hay sao?"

Dương Gian nhìn hắn ta và nói:

"Chính anh mới là người không nên thân đó, anh không biết làm phiền người khác lúc đang ăn là một việc rất thất lễ hay sao? Chứ đừng nói lại đưa tay ra để bắt tay khi người khác đang ăn nữa, hơn nữa khi nói chuyện với người khác thì nên ngồi xuống để nói chuyện, không được đứng từ trên cao nhìn xuống như vậy... Đây là phép lịch sự tối thiểu mà anh cũng không biết? Có đúng là anh đã học đại học không vậy?"

"A..."

Tiễn Phong cạn lời.

Hắn còn rất biết ăn nói.

Giang Diễm nói:

"Tiễn Phong, cậu về trước đi, chỗ này không tiện đâu."

Tiễn Phong cười cười:

"Không có việc gì, hôm nay cũng được xem như anh và anh bạn nhỏ này có duyên với nhau nên anh muốn tâm sự với anh bạn nhỏ này một lát."

Nói xong, hắn ta ngồi xuống ghế, sau đó nói tiếp.

"Dương Gian, cậu không ngại nói cho tôi biết được hiện tại cậu đang làm nghề gì hay không? Với lại đang làm ở công ty nào vậy?"

Dương Gian nói:

"Đi làm? Không thể nào, tôi sẽ không đi làm thuê, đời này tôi sẽ không bao giờ làm thuê đâu. Bình thường đều là đi cướp hay trấn lột một vài người để kiếm tiền sống thôi, tôi thấy da mặt của anh cũng dày, nói chuyện cũng ổn, có muốn làm thuê cho tôi không. Cũng may chỗ của tôi đang thiếu một nhân viên chuyên nghiệp, nếu anh muốn làm cho tôi, thì tôi có thể trích cho anh 1% tiền lời của anh nhưng không có tiền lương cơ bản."

Tiễn Phong nói:

"Cậu đừng nói đùa, tôi là một sinh viên đại học, một người có văn hóa, có đạo đức, sao lại đi làm thuê cho một tên lưu manh được mà cậu cảm thấy dùng cách đó có đảm bảo được phí sinh hoạt của bản thân không? Nếu không ngại thì cậu có thể nói cho tôi biết mức thu nhập hằng tháng của cậu được không?"

Dương Gian nói:

"Cụ thể thì tôi không thể nói cho anh được nhưng tôi chỉ có thể nói đại khái cho anh như thế này thôi, hiện tại tôi có thể tự mình trang trải hết mọi thứ, ngoài ra có mấy thứ đồ xa xỉ tôi cũng có thể kiếm được"

Cái gì khiến cho hắn tự tin đến mức đó chứ!

Tiễn Phong vừa kinh ngạc vừa dùng ánh mắt nghi ngờ nhìn quần áo của Dương Gian, bộ quần áo của hắn không quá 100 đồng, hơn nữa còn ăn gà rán giá rẻ, toàn bộ người vừa bẩn vừa thối, ở bên cạnh còn có một cái túi xách làm từ da rắn mà không biết hắn nhặt được ở đâu, bên trong còn đựng một hộp giấy nhỏ.

Ngoài ra còn có một cây gậy màu vàng khoảng 200 đồng, còn lại không có thứ gì đáng giá nữa, không biết thứ xa xỉ mà hắn nói nằm ở đâu.

Dương Gian nói:

"Anh không cần phải dùng ánh mắt hâm mộ đó để nhìn tôi đâu, chỉ cần anh đi theo tôi, tôi dám đảm bảo anh có thể mua được những thứ này thôi."

Đi theo cậu?

Là đi nhặt ve chai cùng cậu hay sao?

Tiễn Phong cười, hắn ta có chút không biết nói thế nào được nữa.

"Tôi còn cho rằng cậu chỉ là một tên lưu manh nhưng hiện tại tôi lại thấy ngay cả lưu manh mà cậu còn chả bằng, chỉ là thằng nhặt ve chai, đống bùn nhão như cậu có tư cách gì để làm bạn trai của Tiểu Diễm? Rời xa cô ấy đi, cậu không thể nào đem lại hạnh phúc cho cô ấy được, đừng tăng thêm phiền phức cho cô ấy nữa."

Dương Gian vừa mới ăn xong một cái đùi gà, cầm lấy cục xương gõ gõ ở trên bàn, dùng giọng âm trầm để trả lời:

"Mặc dù anh mắng tôi nhưng lần này tôi có thể tha thứ cho anh, ngoài ra anh đừng có hiểu lầm, tôi không phải là bạn trai của chị ấy đâu. Đúng ra là chị ấy là nhân viên của tôi, tôi là ông chủ, trước mắt là do tôi thuê chị ấy làm cho tôi thôi."

Giang Diễm tỏ ra u oán:

"Sao cậu lại nói như thế chứ, chúng ta đều đã ở chung một chỗ với nhau rồi, sao cậu lại không là bạn trai của tôi được chứ."

Tiễn Phong trợn tròn hai mắt, hắn ta không nghe lộn đấy chứ.

Loại chuyện hiếm thấy như thế này mà hắn ta cũng gặp được hay sao? Đây chính là đang dâng hiến tình yêu mà?

Dương Gian nói:

"Tôi chỉ ở nhờ nhà chị mà thôi, giữa hai chúng ta vẫn duy trì mối quan hệ thuần khiết giữa ông chủ và nhân viên."

Giang Diễm bĩu môi:

"Chúng ta cũng đã ngủ chung với nhau rồi còn gì."

Dương Gian nói:

"Đó là do chị không tranh được giường của tôi mà chị lại không muốn ngủ ở dưới đất nên mới nằm cùng tôi mà thôi."

Giang Diễm nói:

"Tôi mặc kệ, cậu phải chịu trách nhiệm với tôi."

Dương Gian nói:

"Tôi chỉ chịu trách nhiệm về sự an toàn của chị mà thôi, không chịu trách nhiệm về chuyện tình cảm của chị, hơn nữa tôi cũng chỉ chịu trách nhiệm về sự an toàn của chị khi nào chị còn là nhân viên của tôi."

Nghe được câu chuyện của hai người, đầu của Tiễn Phong bắt đầu có chút to ra, hắn ta đã không thể nào hiểu được cuộc nói chuyện của hai người, sao đề tài nói chuyện lại càng ngày càng đi xa lúc đầu rồi, lúc trước ý định của hắn ta là để Dương Gian rời xa Giang Diễm mà.

Hắn ta xoa xoa trán một chút, muốn suy nghĩ lại thật kỹ. Hiện tại hắn ta có chút nghi ngờ, có phải là Giang Diễm và Dương Gian đang phối hợp với nhau cố ý trêu đùa hắn ta không vậy?

Mà Dương Gian chính là người được Giang Diễm tìm đến để diễn kịch cho hắn ta xem.

Nhưng đúng lúc này điện thoại của hắn ta lại rung lên, hắn ta vội vàng đứng dậy.

"Thật sự xin lỗi, tôi có điện thoại, tôi xin phép đi ra ngoài nghe một lát."

Tiễn Phong vừa rời đi, Giang Diễm đã ngay lập tức dùng ánh mắt cổ quái nhìn chằm chằm vào Dương Gian.

"Chẳng lẽ cậu không nhìn ra tên Tiễn Phong kia đang dùng mắt chó cố ý làm nhục cậu hay sao? Sao cậu lại khách khí với hắn ta như vậy làm gì, không đuổi thẳng cổ hắn ta đi đi, chẳng cần phải để ý đến tôi đâu. Hơn nữa mục đích mà hắn ta theo đuổi tôi cũng là vì ham muốn công danh lợi lộc thôi. Tôi không thích loại đàn ông này, trước kia tôi tha thứ cho hắn ta một hai lần là vì nể tình cùng là bạn học với nhau thồi. Cho nên tý nữa cậu phải nghĩ cách đuổi cổ hắn ta đi đi, chỉ cần cậu muốn chắc chắn cậu sẽ có cách."

Cô không muốn chỉ vì Tiễn Phong tiếp tục dây dưa với chính cô mà khiến cho Dương Gian lại sinh ra hiểu lầm gì đó đối với cô.

Dương Gian nói:

"Chỉ là một người bình thường thôi, so đo tính toán nhiều như thế để làm gì, cũng không thể nào vì mấy câu nói của người ta mà tôi nhảy dựng lên đòi giết cả nhà người ta được. Loại bạn bè như vậy sau này đừng nên qua lại."

Giang Diễm cảm giác lỗi suy nghĩ của Dương Gian khá là kỳ quái, người như cậu ta mà cũng muốn kết bạn với người khác nữa hay sao.

Dương Gian lại nói:

"Nhưng tôi không thích người bạn học của cô một chút nào, chờ lúc nào đó có cơ hội cứ giết quách đi cho xong chuyện?"

...

Giang Diễm trợn to hai mắt, có chút kinh ngạc nhìn hắn.

"Không phải lúc nãy cậu vừa định kết bạn với hắn ta hay sao?"

Dương Gian nói:

"Ai bảo vừa nãy hắn ta lại dám mắng tôi."

Giang Diễm nói:

"Không phải cậu đã bảo là cậu không hề ngại hay sao?"

Dương Gian nói:

"Lúc trước tôi có bảo là không ngại nhưng hiện tại nhớ lại thì tôi lại cảm thấy là bản thân mình có chút thiệt thòi, tôi vẫn tính toán với hắn ta thì hay hơn, ai bảo tôi là một con người hẹp hòi cơ chứ."

Giang Diễm có chút bất an, nói:

"Vậy cậu sẽ không thật sự muốn giết hắn ta đó chứ? Người ta chỉ mới mắng cậu có một câu mà thôi."

Nếu câu nói này là do người khác nói thì cô sẽ cho rằng người đó đang khoác lác nhưng nếu là do miệng của Dương Gian nói ra thì cô không thể không tin tưởng được.

Dương Gian thuận miệng trả lời:

"Cái đó còn phải xem hắn ta có biết thời thế hay không nữa."

Sau đó lại tiếp tục ăn chân gà.

Giang Diễm hoảng sợ quá, không dám nói thêm câu nào nữa, chỉ có thành thật ngồi cạnh hắn.

Nếu Dương Gian muốn ra tay thì cô cũng không thể nào ngăn cản hắn được, chỉ có thể ngồi hi vọng con mắt Tiễn Phong sẽ tinh tường một chút, đừng có trêu chọc đến hắn, bằng không chuyện này rất có thể sẽ xảy ra.

Chỉ một lát sau, Tiễn Phong đi ra từ nhà vệ sinh. Hắn ta đã điều chỉnh lạ được mạch suy nghĩ của bản thân rồi, khi hắn ta vừa mới ngồi xuống ghế thì đã lập tức nói:

"Dương Gian, câu không lấy làm phiền vì tôi nói tiếp đề tài lúc trước của chúng ta chứ, vẫn là câu nói lúc nãy, tôi hi vọng cậu có thể cách xa Tiểu Diễm một chút. Cô ấy cũng giống như tôi, đều đã tốt nghiệp đại học, vừa ra trường cũng đã là lãnh đạo, bất kể là nghề nghiệp, gia đình hay nền giáo dục thì cậu đều không thể nào xứng với cô ấy được. Nhìn bộ dạng của cậu mà xem, cậu sẽ không thể nào cho Tiểu Diễm được thứ gì hết, cho nên, cậu hãy buông tay đi, như thế đối với cậu hay là đối với Tiểu Diễm đều là chuyện tốt..."

"Rầm!"

Dương Gian móc từ dưới mặt bàn một thứ gì đó, sau đó đập một cái bịch lên mặt bàn, cuối cùng hắn mới nói:

"Anh cứ tiếp tục nói đi."

Sau đó lại cắm cúi tiếp tục ăn.

Tiễn Phong lặng người một chút nhưng khi thấy được thứ nằm ở trên bàn, tròng mắt hắn ta phải co rút lại.

Đó là một khẩu súng lục màu vàng, trông rất tinh xảo, giống như hàng mĩ nghệ vậy. Hơn nữa cũng không biết có phải là do Dương Gian vô tình hay cố ý mà họng súng đen ngòm, lạnh lẽo lại chỉa thẳng về phía hắn.

Súng lục?

Thứ này lại là một khẩu súng lục, tên Dương Gian này kiếm đâu ra thứ này vậy.

Giả, chắc chắn là giả.

Sắc mặt hắn ta hơi thay đổi một chút, sau đó cười nói với Dương Gian:

"Cái trò trẻ con của cậu sao dọa tôi được chứ, cậu định dùng thứ đồ chơi trẻ con này để dọa tôi hay sao? Cậu cho rằng lừa tôi dễ vậy hay sao? Nếu tôi có thể bị cậu lừa gạt dễ dàng như vậy có phải là tôi đã phí mất mười mấy năm đèn sách rồi hay không? Hơn nữa, cho dù nó là thật thì sao chứ, ở trước mặt tình yêu, chỉ có một cây súng lục thì có là gì, chẳng lẽ tôi còn sợ cậu dùng súng lục bắn chết tôi hay sao? Cậu vẫn nên từ bỏ đi, đừng dùng thủ đoạn ấu trĩ đó nữa, vô dụng mà thôi, cậu không xứng với Tiểu Diễm..."

Dương Gian không nói một chứ nào hết, hắn chỉ móc từ trong túi ra mấy viên đạn, sau đó lắp vào súng, lên đạn... Làm liền một mạch.

"Rầm!"

Sau khi hoàn tất động tác, hắn lại tiếp tục thả nó trên bàn, sau đó lại cúi đầu ăn đùi gà.

Tận mắt chứng kiến được một loạt động tác của Dương Gian, nhất thời Tiễn Phong lặng người một chút, mồ hôi lạnh chảy đầy trên trán hắn ta.

Hình như cái đồ chơi này là thật!

Sắc mặt Tiễn Phong thay đổi, vội vàng tỏ ra nghiêm túc nói:

"Đại ca, nãy tôi mới nói đến chỗ nào nhỉ? Đúng rồi, tôi mới nói đến chỗ, nếu như ngài không xứng với Tiểu Diễm thì chắc trên đời này không có một ai có thể xứng với cô ấy, tôi cảm thấy ánh mắt của chị dâu thật sự rất tốt, chị ấy vừa liếc mắt mà đã nhìn ra được ngài chính là thiên mệnh chân tử ẩn núp ở trong thành phố. Nhìn xem, bộ dạng phóng đãng, không quan tâm đến quy tắc, không bị cái gì ràng buộc, tướng ăn tùy tâm sở dục, những thứ đó đều cho thấy rằng ngài là một người đàn ông phi phàm. Người ta thường có câu, mỹ nữ yêu anh hùng, anh hùng yêu mỹ nữ, hai người đúng là trời đất tạo nên một cặp, hôm này tôi có thể gặp được hai người đúng là một niềm vinh hạnh lớn. Không biết đại ca cùng chị dâu khi nào thì kết hôn, khi đó xin thông báo với tôi một tiếng, tôi sẽ lập tức tới chúc mừng ngay, dù tôi đang ở đâu đi nữa."

Giang Diễm có chút kinh ngạc nhìn hắn ta:

"Tiễn Phong, cậu đang nói cái gì vậy? Lúc nãy thái độ của cậu khác mà, có giống như thế này đâu?"

Tiễn Phong cười nói:

"Chị dâu, hình như chị nhìn lầm rồi đó, lúc nãy vừa mới gặp mặt nên tôi không thể nào biết đại ca được, tôi cố ý nói một vài câu mà ngay cả bản thân tôi cũng không hiểu để dò xét đại ca một chút mà thôi. Quả nhiên, đại ca không hổ là hào kiệt, dù núi Thái Sơn sụp đổ ở trước mặt cũng không thay đổi, sự gan dạ cùng can đảm của đại ca khiến cho tôi phải xấu hổ vì bản thân... Hiện tại tôi nghĩ lại mới thấy bản thân thật sự rất buồn cười, lại sử dụng những lời thô bỉ đó để đi dò xét đại ca... Là lỗi của tôi, tôi xin phép được phạt ba chén để tạ lỗi cùng đại ca."

Nói xong lập tức cầm cái chén ở bên cạnh đưa lên, ngửa cổ uống sạch nhưng tay hắn ta đều đang run run, ngay cả chén cũng cầm không vững.

Nhìn thấy bộ dạng sợ hãi của Tiễn Phong, Giang Diễm vừa bực mình vừa buồn cười, nói:

"Vậy mà cậu còn dám thuê trọ đối diện với nhà tôi nữa không?"