Khủng Bố Sống Lại [C]

Chương 16: Lật Lọng



Nghe thấy tiếng bước chân phía sau ngày càng gần, Phương Kính rùng mình, cố sống cố chết chạy thục mạng, vừa chạy vừa thở hổn hển hét vào điện thoại:

"Tao làm gì có khả năng biết trước tương lai! Những tin tức đó đều được ghi trên một tấm da dê, đó là vật từ tương lai gửi về. Tao không biết ai đã gửi và dùng cách gì, nhưng tất cả đều nằm trên đó. Dựa vào nội dung ghi chép tao mới biết chuyện xảy ra trong 10 năm tới. Dương Gian, cứu tao! Tao mà chết thì mày cũng mất trắng tin tức!"

Nghe đến việc tấm da dê ghi lại chuyện tương lai, Dương Gian ở đầu dây bên kia khẽ động tâm.

Nếu nói trên đời không ai biết trước tương lai thì cũng chưa chắc. Nhưng nếu thứ đó thực sự tồn tại thì sao?

"Giao tấm da dê đó cho tôi." Dương Gian lạnh lùng ra điều kiện.

"Không! Đó là của tao, không thể đưa cho mày được!" Phương Kính cự tuyệt ngay lập tức.

"Cậu không có lựa chọn nào khác. Thứ kia đang đến rất gần, cậu cũng chẳng sống được bao lâu nữa đâu. Biết trước tương lai thì có ích gì khi mạng không còn? Chết rồi thì biết nhiều hay ít cũng thành vô dụng."

Lời của Dương Gian như gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt Phương Kính, khiến cậu ta do dự.

Nhưng tình thế ngàn cân treo sợi tóc không cho phép cậu ta suy nghĩ nhiều, tiếng bước chân tử thần đã sát ngay sau gáy.

"Được! Tao đưa! Tao sẽ đưa cho mày!"

Phương Kính thở hồng hộc. Giữa khu rừng tối tăm này, cậu ta có chạy thế nào thì xung quanh cũng chỉ toàn là cây cối ma quái, chạy mãi không thoát.

Vì không muốn chết, cậu ta đành phải thỏa hiệp.

"Nhưng mà Dương Gian, tao có thể đưa, nhưng làm sao tao biết mày có thực sự cứu tao hay không?"

Phương Kính tuy sợ chết nhưng vẫn còn giữ lại chút lý trí.

Dương Gian bình thản đáp:

"Phía sau cậu có một con quỷ, tôi có thể giúp cậu cắt đuôi nó. Tuy nhiên cơ hội chỉ có một lần, nếu cậu còn dám giở trò, tôi sẽ không do dự hủy bỏ giao dịch này ngay lập tức."

"Được, vậy mày muốn tao làm gì?"

"Rẽ sang trái."

Phương Kính cắn răng, lập tức đổi hướng chạy về phía bên trái theo lời chỉ dẫn.

"Tiếp tục chạy về hướng bên phải."

Phương Kính răm rắp làm theo, trong lòng khấp khởi mừng thầm.

Tiếng bước chân phía sau đã biến mất. Mình đã cắt đuôi được con quỷ rồi!

Có tác dụng! Dương Gian quả thực có cách cứu mình.

"Giao vật kia ra đây!" Dương Gian yêu cầu.

Ánh mắt Phương Kính lóe lên vẻ toan tính, cậu ta ấp úng:

"Bây giờ đưa cho mày, lỡ mày không cứu tao nữa thì sao? Mày dẫn tao ra khỏi đây trước đã. Chỉ cần ra khỏi trường học, tao sẽ đưa tận tay cho mày."

"Nói vậy là giao dịch hủy bỏ? Cậu tự bảo trọng, nó sắp đuổi kịp rồi đấy."

"Tút... tút..."

Điện thoại bị ngắt cái rụp.

Đúng lúc này, tiếng bước chân tử thần lại vang lên ngay sau lưng Phương Kính, khiến toàn thân cậu ta run bắn lên.

Nhìn quanh quất chẳng còn thấy bóng dáng bạn học nào, giờ đây chỉ còn lại mình cậu ta trơ trọi.

...

Phương Kính không ngờ Dương Gian lại quyết đoán đến tàn nhẫn như vậy, trực tiếp cúp máy, không cho cậu ta lấy một giây để giải thích.

Vốn dĩ Phương Kính định lừa Dương Gian dẫn đường cho mình thoát nạn, sau đó sẽ trở mặt nuốt lời. Nhưng nước đi này của Dương Gian khiến cậu ta trở tay không kịp.

Chết tiệt hơn là tiếng bước chân kia lại xuất hiện rồi.

Hóa ra Dương Gian chỉ chỉ dẫn để cậu ta tạm thời cắt đuôi con quỷ trong chốc lát mà thôi.

"Làm sao bây giờ? Phải làm sao đây? Không có Dương Gian chỉ đường, mình chắc chắn không thể thoát khỏi đây, mình sẽ chết trong tay lệ quỷ mất. Mình không muốn chết! Tương lai của mình vừa mới bắt đầu, có tấm da dê trợ giúp, sau này mình sẽ trở thành kẻ đứng đầu thế giới, mình không cam lòng!"

"Chẳng lẽ mình phải chết rục xương ở xó xỉnh này sao?"

Nỗi sợ hãi tột độ xâm chiếm tâm trí Phương Kính. Mồ hôi vã ra như tắm, theo bản năng sinh tồn, cậu ta lại vùng chạy, hi vọng kéo giãn khoảng cách với tiếng bước chân kia.

Nhưng mặc kệ Phương Kính nỗ lực thế nào, tiếng bước chân vẫn vang lên đều đều, mỗi lúc một gần hơn.

Bóng tối xung quanh như đặc quánh lại, chực chờ nuốt chửng cậu ta.

"Không! Không được! Mình không thể chết! Đưa tấm da dê cho Dương Gian! Cậu ta nói đúng, chết rồi thì biết nhiều cũng vô dụng. Hơn nữa nội dung trên đó mình đã nhớ đại khái rồi, tấm da dê không còn là vật bất ly thân nữa. Đổi nó lấy cái mạng này vẫn hời chán."

Đứng trước cái chết, không có gì là không thể từ bỏ.

Phương Kính run rẩy bấm gọi lại vào số của Trương Vĩ.

Đầu dây bên kia vừa bắt máy.

"Tao đưa tấm da dê cho mày! Tao sẽ đưa! Chỉ cần mày hứa giúp tao rời khỏi đây!"

Không đợi đối phương mở miệng, Phương Kính đã gào lên.

Giọng nói lạnh lùng của Dương Gian vang lên:

"Đặt tấm da dê xuống đất, tôi sẽ tự đến lấy."

Phương Kính lúc này không dám giở trò nữa, vội vàng móc tấm da màu xám trong túi ra, ném xuống đất không chút do dự.

"Tao làm theo lời mày rồi! Mau giúp tao! Cứu tao với, tao không muốn chết!"

Dương Gian ra lệnh:

"Trước tiên tôi giúp cậu thoát khỏi con quỷ kia. Chạy về bên phải đi."

"Được, cảm ơn, cảm ơn mày!"

Phương Kính như kẻ chết đuối vớ được cọc, cắm đầu chạy theo hướng bên phải.

"Tiếp tục chạy thẳng hướng đó."

Nghe theo chỉ dẫn liên tục của Dương Gian, quả nhiên hiệu nghiệm tức thì. Tiếng bước chân phía sau không còn nữa, Phương Kính vừa mừng vừa sợ, biết mình tạm thời đã an toàn.

"Ngu ngốc."

Dương Gian cất di động, khóe miệng nhếch lên một nụ cười mỉa mai. Hắn dừng bước, nhìn về phía Phương Kính đang chạy loạn như ruồi không đầu trong rừng cây, bộ dạng vừa khóc vừa cười kia trông thật thảm hại.

Tiếng bước chân bám theo Phương Kính nãy giờ chẳng phải ma quỷ gì cả.

Chính là hắn.

Đúng vậy, chẳng có con quỷ nào đuổi theo Phương Kính cả, chỉ có Dương Gian âm thầm bám theo gây áp lực tâm lý mà thôi.

Phương Kính đã bị quỷ dọa cho mất mật, cộng thêm việc ở trong Quỷ Vực tầm nhìn hạn chế, nên cậu ta không thể phân biệt được kẻ đi theo mình là người hay quỷ.

"Đây là tấm da dê ghi lại tương lai sao?"

Dương Gian nhặt vật dưới đất lên xem xét.

Nó có màu nâu xỉn, xúc cảm mềm mại nhưng lại tỏa ra hơi lạnh thấu xương, giống như vừa được lấy ra từ hầm băng. Cầm nó trên tay mang lại một cảm giác ghê rợn khó tả.