Nhưng lúc này có một chiếc xe dừng lại ở ven đường, sau đó ba người thấy Vương San San và Vương Bân xuống xe, sau đó ông ta dắt tay Vương San San đi đến. Khi nhìn thấy Dương Gian, Vương Bân vội vàng nở một nụ cười đầy khách sao, chủ động đưa tay qua bắt tay với Dương Gian.
"Dương Gian, cháu khỏe chứ, chúng ta lại có cơ hội gặp mặt."
Dương Gian cũng chào lại:
"Chào chú Vương, chú ổn chứ."
Vương Bân cười nói:
"Nghe nói mấy người các cháu tổ chức họp lớp, bởi vì chú không yên tâm khi để San San đi một mình nên đã đưa nó đến đây, các cháu không cảm thấy phiền chứ."
"Đương nhiên không có...."
Dương Gian còn chưa nói xong, hắn đột nhiên nhìn thấy Vương San San, chỉ một đoạn thời gian không trông thấy Vương San San mà hiện tại hắn cũng phải giật mình về bộ dạng của cô ấy.
Vương San San đứng yên tại chỗ, trên người mặc một chiếc đầm, toàn bộ da thịt đều lộ ra vẻ tái nhợt không một giọt máu. Nếu không phải hai mắt của cô ấy còn chuyển động, Dương Gian đã coi đây là một cỗ thi thể rồi.
Từ lúc xảy ra chuyện của quỷ anh đến hiện tại mới qua bao lâu?
Còn chưa đến một tháng mà.
Vốn dĩ là một thiếu nữ xinh đẹp, trẻ trung, tràn đầy sức sống, sao hiện tại lại biến thành như thế này.
Dương Gian khẽ cau mày nhìn Vương San San, vì chuyện linh dị ở trường học, tiếp đến chuyện của quỷ anh nên hắn và Vương San San cũng được coi là khá thân.
Vốn dĩ hắn nghĩ sau khi loại bỏ được ấn ký của quỷ anh trên người cô ấy, cô ấy sẽ không còn chuyện gì nữa. Dù sao thì vẫn còn Vương Bân, nếu Vương San San xảy ra chuyện gì thì ông ta sẽ gọi điện cho Dương Gian ngay lập tức.
Nhưng hiện tại, khi gặp mặt Vương San San, Dương Gian lại phát hiện ra có lẽ cô đã biến thành một người khác rồi.
Da thịt trắng bệch không chút có chút huyết sắc nào, giống như người chết vậy, khí tức âm u, lạnh lẽo, dường như không thể nào cảm giác được dấu hiệu nào cho thấy Vương San San là còn sống.
Cả người lộ ra vẻ âm u, đầy khí tức chết chóc. Nhưng có lẽ do Vương San San là thiếu nữ nên loại âm u này bị che đậy đi, dù sao phụ nữ vốn thiên về âm khí nhiều hơn. Vì thế khi cô đi trên đường, người ta chỉ thấy cô như là một cô gái lạnh lùng, chứ không hề có một ai liên tưởng đến thi thể hay chết chóc, dù sao bên ngoài thì cô vẫn rất bình thường.
Dương Gian hỏi:
"Chú Vương, Vương San San bị sao vậy? Sao cô ấy lại thành bộ dạng như thế này? Chú không ngại nói cho cháu biết chứ."
Ban đầu Vương Bân hơi lặng người một chút, sau đó ông ta tỏ ra khổ sở nói:
"Cái này thì chú có biết gì đâu mà nói, ban đầu chú cũng đã định hỏi cậu, để cậu xem xét con bé một chút. Chỉ là ban đầu con bé vẫn rất bình thường, chú tưởng là không có chuyện gì, cũng không dám làm phiền tới cháu. Nhưng càng ngày con bé càng kỳ quái, chú cũng không nghĩ đến chuyện đó, cứ tưởng con bé đau ốm gì đó nên chú đã đưa con bé đi bệnh viện để khám. Sau đó cũng có lấy thuốc về uống, có điều chẳng thể khá lên được. Lúc này chú và mẹ của con bé cũng hiểu được San San bị gì đó. Cho nên nhân dịp họp lớp của mấy đứa, chú mặt dày đi theo San San đến đây để hỏi cháu xem San San xảy ra chuyện gì."
Dương Gian thu hồi ánh mắt trên người Vương San San, mặc dù hắn không phải là bác sĩ, không biết được chuyện gì đã xảy ra với cô. Nhưng nếu hắn đoán không sai, sự thay đổi này của Vương San San đều là do ấn ký của quỷ mà hắn đã lưu lại trên người cô. Nhìn lấy cổ tay của cô, lúc này trên đó còn có một ấn ký hình con mắt màu đỏ trông rất sống động như thật, giống như một cái hình xăm 3D, như đang có một con mắt mọc ở trên cổ tay của cô vậy, nếu cứ chăm chăm nhìn vào đó sẽ khiến cho người ta có cảm giác rùng mình. Dương Gian cảm thấy hắn cần phải biết được những thay đổi khi gắn ấn ký của quỷ lên người bình thường, vì vậy hắn hỏi Vương Bân:
"Chú có thể nói lại hết mọi chuyện từ đầu đến cuối không, kể hết những sự thay đổi trên người của bạn ấy?"
Vương Bân nhớ lại toàn bộ mọi chuyện lúc trước, ông ta không kìm được mà thở dài một tiếng:
"Ngay từ đầu, con bé rất bình thường, không có chuyện gì hết. Nhưng qua mấy ngày sau San San bắt đầu xuất hiện những dấu hiệu dị thường, đầu tiên là thỉnh thoảng con bé sẽ sững sờ, trong miệng lải nhải tên của cháu."
Dương Gian hơi nghi ngờ, hỏi lại:
"Gọi tên của cháu?"
"Đúng thế, nguyên nhân cụ thể thì chú không biết được nhưng chú có hỏi qua bác sĩ, lúc ấy bác sĩ bảo do San San nhận phải kích thích quá lớn, cũng vì khi đó cháu là người cứu con bé cho nên con bé có ấn tượng sâu sắc với cháu nhất."
Dương Gian hỏi:
"Sau đó thì sao?"
Vương Bân nói:
"Mấy ngày sau đó, San San bắt đầu mộng du vào buổi tối, cũng là do một lần tình cờ khi đi làm về muộn thì nghe được tiếng đập của của con bé thì mới biết, chú cũng không biết con bé bắt đầu mộng du từ khi nào. Nhưng sau khi biết được thì chú có quan sát, con bé sẽ bắt đầu mộng du vào khoảng 12 giờ đêm, cứ mỗi khi đến giờ đó, con bé lại đột nhiên bắt đầu mộng du, nhắm mắt muốn đi ra khỏi phòng."
"Ban đầu chú cũng đóng chặt cửa phòng không cho con bé đi ra, sợ con bé mất tích. Nhưng sau đó, chú và mẹ con bé quyết định đi theo thử xem con bé định đi đâu nên đã mở cửa phòng mặc cho con bé đi."
"Lần đó, con bé bắt đầu mộng du, đi thẳng ra khỏi cửa phòng, đi theo cầu thang, xuống phòng khách, mở cửa ra khỏi nhà và đi luôn ra ngoài tiểu khu. Thậm chí con bé còn đi đọc đường lớn đi về phía trước, không biết là đi đâu. Nhưng lúc đó chú cũng không dám cho con bé đi tiếp nữa, đành ôm nó về nhà."
Nói đến đây, ông ta lại nhìn về phía Vương San San đang đứng ở bên cạnh, sau đó nói tiếp:
"Lúc đó chú cứ nghĩ là do San San bị thứ gì đó kích thích quá độ, thần kinh xuất hiện vấn đề, vì thế chú mang con bé đi bệnh viện để kiểm tra. Kết quả là bác sĩ bảo, nhịp tim của San San đang không ngừng hạ thấp xuống. Nhịp tim của người bình thường là 75 lần trên một phút nhưng lúc San San đi kiểm tra thì nhịp tim của nó chỉ có 40 lần trên một phút mà thôi. Đã đạt vào mức độ nguy hiểm, có khả năng cao sẽ xảy ra đột tử, hơn nữa nhịp tim của con bé còn đang hạ xuống hằng ngày nữa. Ngày hôm qua chú có đo nhịp tim cho con bé, chỉ còn có... 20 lần. Có lẽ hôm nay cũng chỉ còn mười mấy lần trên một phút mà thôi. Người bác sĩ phụ trách kia không biết nhận xét sao cả, bởi vì nếu là người bình thường, với nhịp tim đó họ đã phải chết từ lâu rồi. Nếu tính theo góc độ y học, nhịp tim 20 lần trên một phút chỉ có thể xuất hiện ở trên cách loài động vật máu lạnh. Còn nếu xuất hiện trên cơ thể người thì chỉ có một khả năng, đó là xuất hiện trên cơ thể của người vừa mới chết."
Vẻ mặt của Dương Gian hơi thay đổi.
Mặc dù hắn không hiểu nhiều về y học lắm nhưng nghe Vương Bân nói như thế biết sơ sơ.
Một người bình thường không thể nào sống được với nhịp tim như vậy, mà Vương San San có thể còn sống, có thể đi lại bình thường thì đó là một kỳ tích, một điều gì đó không thể tưởng nổi.
Mà thông qua nhịp đập của tim để điều hòa nhiệt độ cơ thể, đồng thời tăng tuần hoàn máu, nếu nhịp tim bị chậm lại, nhiệt độ cơ thể sẽ bị giảm xuống, máu ít lưu thông hơn.
Không trách được, hiện tại làn da của Vương San San lại nhợt nhạt đến vậy, hơn nữa trên cơ thể còn có một cỗ khí tức lạnh lùng.
Dương Gian lại hỏi tiếp:
"Ngoài cái đó ra, San San còn có biểu hiện gì khác lạ nữa không?"
Vương Bân nói:
"Loại tình huống này đã rất tồi tệ rồi, nếu bệnh này còn tiếp tục kéo dài, đến lúc đó tim con bé sẽ ngừng đập, khi đó con bé vẫn còn là người nữa hay sao?"
Nói đên đây, trên khuôn mặt của một người đàn ông từng trải, một người đàn ông của gia đình cũng không khỏi biểu lộ ra vẻ hoảng sợ cùng kinh hãi.
Con gái ông ta đã không còn có nhịp tim, con bé là người hay đã thành quỷ?
Dương Gian nghiêm túc nói:
"Chuyện này thì chú phải cân nhắc từ lúc trước rồi mới đúng chứ. Lúc đó chú quyết định trả giá để thoát khỏi con quỷ anh kia, đây cũng chính là cái giá phải trả mà cháu đã nói lúc trước."
Vương Bân có chút hối hận:
"Nhưng có phải là nó quá lớn hay không?"
Dương Gian nói:
"Dù sao thì vẫn tốt hơn là bị con quỷ anh nuốt luôn ở thời điểm đó. Ít ra thì hiện tại bạn ấy vẫn còn sống, mặc dù trạng thái cơ thể của bạn ấy có chút kỳ quặc, nhưng chú có thể yên tâm, trước khi cháu chết thì bạn ấy sẽ không sao hết."
Chỉ cần hắn còn sống thì Vương San San có thể sống. Hắn chết đi, Vương San San sẽ lập tức biến thành quỷ nô, mất hết sinh mạng, cũng mất luôn ý thức nên Dương Gian có thể khẳng định, từ nay về sau, Vương San San chỉ có thể sinh hoạt dưới tình trạng như thế này.
"Đây chính là quỷ nô?"
Hắn nhìn bộ mặt tái nhợt của Vương San San, giờ phút này Vương San San mỉm cười đối với Dương Gian, đây cũng còn tính là bình thường.
Dương Gian nghĩ thầm trong lòng:
"Không, sự chuyển đổi này cũng không hoàn thiện, San San vẫn không phải là quỷ nô chính hiệu, mặc dù đặc điểm sinh mạng không còn mạnh mẽ nhưng bản chất vẫn không hề thay đổi chút nào."
Còn về việc có thay đổi hay không, hắn không dám khẳng định, hắn còn cần quan sát thêm một đoạn thời gian nữa.
Quỷ nô, hắn cảm thấy mọi chuyện không thể nào đơn giản như vậy được.
Trong trường học Dương Gian cũng đã từng đụng phải quỷ nô, mấy con quỷ nô của quỷ gõ cửa cũng chả khác lệ quỷ là mấy.
Lúc này Trương Vĩ đi tới, bộ dạng của hắn ta hiện tại trông rất bỉ ổi.
"Mấy bạn đang nói chuyện gì mà trò chuyện lâu như vậy? Lúc nãy tôi đã đặt phòng ở quán cơm bên cạnh rồi, chúng ta chuẩn bị đi ăn cơm thôi, đi, mọi người cùng đi qua đó. Trông bộ dạng của tên này thì dường như việc oẳn tù tỳ với con quỷ cũng không hề ảnh hưởng gì đến hắn ta lắm."
Dương Gian nói:
"Không có chuyện gì, chỉ nói chuyện cùng chú Vương về trường học. Đúng rồi, chỉ có mấy người chúng ta thôi hay sao?"
Trương Vĩ trả lời:
"Phải một lúc nữa thì Miêu Tiểu Thiện mới đến được, còn tên tiểu tử Tôn Nhân thì đã chạy mất dép rồi, cậu ta đã chuyển nhà qua tỉnh khác, chuyển trường từ ngày hôm kia rồi. Chắc chắn tên này sẽ không tới nữa, tên này đúng là, lúc trước tôi gọi điện thì cứ bảo là cậu ta sẽ đến nữa chứ."
"Trong nhà Lưu Kỳ đã xảy ra chuyện, phải về nhà chịu tang, nghe nói là ông hay bà gì đó xảy ra chuyện. Cũng không biết là thật hay giả nhưng chắc bạn ấy không phải là người cầm chuyện sinh tử ra để nói đùa đâu, tôi tạm thời tin tưởng bạn ấy."
"Cho nên lần hội tụ này của chúng ta chỉ có 5 người, à, chú Vương, chú có tham gia không?"
Vương Bân cười cười:
"Chú chỉ đưa San San đến thôi, chú cũng không tiện lắm khi tham gia vào chuyện của mấy người trẻ tuổi bọn cháu, thân thể của San San không được tốt lắm, nếu con bé có chuyện gì thì cứ gọi điện cho chú nhé, chú sẽ đến liền."
Mặc dù vợ ông ta là Vương Hải Yến không cho Vương San San ra ngoài nhưng ông ta lại cảm thấy kiểu tụ họp này rất có lợi cho cô ấy. Không phải là tụ họp cùng người khác mà tụ hợp với Dương Gian là được. Bởi vì hắn không phải là một người bình thường.
"Dương Gian, phiền cháu chiếu cô San San của chú nhiều một chút nhé?"
Dương Gian nói:
"Chú Vương cứ yên tâm đi, có cả đám chúng cháu ở đây thì San San sẽ không xảy ra chuyện gì đâu."
"Có câu này của cháu thì chú yên tâm rồi, vậy thôi chú đi trước, San San, nên trò chuyện với bạn học nhiều nhiều nhé con, gần đây con hơi ít nói đấy, như thế là không tốt đâu."
Vương Bân căn dặn một câu, sau đó lái xe rời khỏi đây.
Chờ ông ta vừa đi, Trương Vĩ hơi tò mò hỏi han:
"Vương San San bị bệnh hay sao?"
Dương Gian nói:
"Nãy cậu có nghe được cuộc nói chuyện của chúng tôi không?"
Trương Vĩ nói:
"Có, nghe được."
"Nghe được rồi còn hỏi tôi làm cái gì?"
Trương Vĩ nói:
"Tại nghe được nhưng không hiểu nhiều lắm. Theo cảm giác thì thấy dường như bên trong bạn ấy có chuyện nhưng thực tế lại không có chuyện gì, rốt cục là có hay không thì tôi cũng không rõ ràng nữa."
Nói xong, hai tay hắn ta đưa ra, tỏ ra bộ dạng bất đắc dĩ.
Dương Gian nói:
"Nếu vậy thì cậu cứ coi như không có chuyện gì đi."
…
Bên trong nhà hàng, tại một gian phòng có thể chứa được hai mươi, ba mươi người, có điều hiện tại chỉ có 4 người, Dương Gian, Trương Vĩ, Triệu Lỗi, Vương San San, thêm một người nữa chưa đến, tính tổng cộng thì cũng chỉ là 5 người mà thôi.
Mặc dù trên bàn bày cả đống đồ ăn nhưng trông rất quạnh quẽ, ngay cả người phục vụ cũng cảm thấy kỳ quái.
Dương Gian mở miệng nói:
"Chỉ có mấy người chúng ta, sao cậu lại đặt phòng lớn thế chứ? Hơn nữa cũng gọi cả đống đồ ăn, ăn không hết lãng phí lắm."
Trương Vĩ thở dài nói:
"Một nhóm hơn 40 người cùng nhau học tập 3 năm, nhưng chỉ trong chớp mắt chỉ còn lại có 7 người. Thế mà hiện tại còn có 2 người không đến được, một người đến muộn. Hiện tại tâm trạng của tôi rất tệ mà gần đây cũng kiếm được chút tiền, muốn dùng để giải tỏa thôi. Dương Gian, cậu nói xem, có phải là một ngày nào đó tôi cũng sẽ đi bán muối như bọn họ hay không?"
Dương Gian nói:
"Cái đó còn phải phụ thuộc vào nhiều yếu tố, nếu may mắn không đụng phải quỷ thì không sao nhưng xui xẻo đụng phải quỷ cũng chưa chắc chết, không phải là hiện tại chúng ta vẫn còn sống hay sao? Cậu đừng lo quá nhưng tốt nhất thì cậu nên chuẩn bị một cỗ quan tài thật tốt, khắc một tấm bia thật đẹp, để sẵn ở đó, khi nào xảy ra chuyện thì lấy ra mà dùng, đỡ phải mất thời gian."
Trương Vĩ:
"Dường như cậu nói cũng có chút đúng."
Triệu Lỗi ở một bên chen lời vào:
"Gần đây các cậu có chú ý đến những tin tức về chuyện linh dị không?"
Trương Vĩ:
"Khi không đi quan tâm mấy thứ đó làm gì, chưa đủ sợ hay sao mà kiếm thứ để dọa bản thân. Nếu cậu rảnh thì ở nhà chơi game với tôi đi."
Triệu Lỗi trầm mặc một lát sau đó mới mở miệng:
"Gần đây tôi có tìm tòi những thông tin liên quan đến chuyện linh dị trên diễn đàn. Sau khi tìm tòi thì tôi mới phát hiện ra, thật ra không phải chỉ có đám tụi mình gặp phải quỷ, có rất nhiều nơi trên cả nước có quỷ. Nhiều người còn bảo bọn họ đã tận mắt trông thấy quỷ, thấy chuyện linh dị, hơn nữa có cả đống địa điểm đã bị phong tỏa. Ngay cả trong thành phố của chúng ta cũng có mấy địa điểm bị phong tỏa, thậm chí tôi còn cố ý xem qua môt lượt mấy điểm đó thử xem. Ngoại trừ trường học của chúng ta ra, còn có tiểu khu của Trương Vĩ, thêm một đoạn đường cao tốc ở khu vực ngoại ô, còn có cả công viên Nhân Minh cũng thế, toàn bộ đều đã bị phong tỏa hết, hơn nữa còn có cảnh sát đứng canh ở bên ngoài."