"Rầm!"
Đột nhiên cảnh cửa phòng KTV của đám người Trương Vĩ bị một người nào đó đá một phát.
"Mẹ nó, đây là tên nào đang hát vậy, khó nghe muốn chết, chẳng lẽ không biết đại ca A Phi đang ở phòng bên cạnh hay sao? Hát gì mà giống tiếng heo kêu khi bị chọc tiết quá vậy, cha mẹ chúng mày không dạy là khi ra đường thì nên có chút tố chất hay sao?"
Một người thanh niên tuổi chừng hai mươi tùy tiện đi vào bên trong phòng, trông bộ dạng hắn ta rất ngang ngược, đằng sau còn có mấy tên đàn em.
"Sao hiện tại con người lại trở nên vô học như thế này, một chút giáo dưỡng cũng chẳng có, hát không được thì đừng cố hát, về nhà đóng cửa luyện tập thêm mấy năm đi."
Lúc này Trương Vĩ, Triệu Lỗi còn có anh họ của Miêu Tiểu Thiện là Thượng Quan Vân đang đứng nhìn về phía mấy vị khách không mời này.
Triệu Lỗi nói:
"Tôi đã nói với cậu rồi, giọng hát của cậu thật sự rất khó nghe. Đã bảo là đừng hát nữa, vậy mà cậu lại không chịu nghe tôi, giờ thì hay rồi, để cho người ta đến cửa kêu ca rồi kìa."
Trương Vĩ chân thành nói:
"Chắc chắn không phải là do tôi hát dở đâu, đây chính là do bọn họ ghen tỵ với tôi thôi."
Lúc này người thanh niên gọi là A Phi chợt nghiêng đầu nhìn Trương Vĩ:
"Chính là tiểu tử nhà ngươi đang hát? Tiểu tử, mày có biết lúc nãy mày đã dập tắt hứng thú ca hát của đám huynh đệ chúng tôi không, hiện tại mày nghĩ bọn tao nên tính toán với mày như thế nào đây?"
Trương Vĩ nói:
"Nếu không tôi sẽ dạy ca hát cho mấy người để nhận lỗi, có được không?"
A Phi nói:
"Mẹ mày chứ, ai muốn mày phải dạy hát cho bọn tao, đến, đến bồi thường tổn thất về tinh thần cho bọn tao, một người 200 đồng, bọn tao có 4 người, tổng cộng là 1000 đồng."
Trương Vĩ nói:
"Bốn người là 800 đồng, anh tính sao mà thành 1000 được hay vậy?"
A Phi nói:
"Tao học toán không giỏi, sao ta có thể tính sai được chứ?"
Tính sai mà hắn ta cũng có thể nói chuyện hùng hồn như vậy hay sao?
Người anh họ của Miêu Tiểu Thiện, Thượng Quan Vân đi đến và nói:
"Người anh em, mấy người đang định đến đây để gây sự hay sao? Tôi khuyên mấy cậu nên suy nghĩ cho chín chắn, đừng hành động nông nổi như vậy, đây là chuyện phạm pháp đó, không cẩn thận là ngồi tù cả đám. Đúng là lúc nãy cậu ta có hát hơi lớn nhưng cũng bình thường thôi, chỉ cần xin lỗi một câu là được. Hiện tại cậu ta cũng biết lỗi rồi, mọi người cứ xem như không có chuyện gì được chưa, mục đích khi đến đây của mọi người đều là để chơi, để thư giãn. Nên chúng ta cũng không nên vì chút chuyện nhỏ này mà khiến cho cuộc chơi của chúng ta bị mất vui."
Có một tên đồng bọn ở bên cạnh A Phi, đi lên phía trước dùng tay xô Thượng Quan Vân một cái, tỏ ra rất ngang ngược:
"Mày vừa nói cái gì? Mày tính là cái gì ở đây, ở chỗ này có chỗ cho mày nói chuyện hay sao, cút sang một bên."
A Phi:
"Sao vậy, bọn mày có định bồi thường tiền không đây?"
Trương Vĩ nói:
"Nếu mày chịu gọi tao là cha, thì tao sẽ thưởng tiền cho mày. Cha mày rất có tiền, có rất nhiều tiền, nếu mày muốn thì cứ nhận làm con tao, tao sẽ cho mày tiền gọi là tiền tiêu vặt."
Thượng Quan Vân nghe Trương Vĩ nói như vậy, hắn ta cũng có chút xấu hổ.
Tiểu tử này có bị vấn đề gì về não không vậy, sao lại đứng so đo với một đám côn đồ làm gì chứ. Chỉ cần xin lỗi với đám này, sau đó cứ nhận sai là được.
Trong lúc nhất thời, A Phi cảm thấy bản thân hắn ta bị chọc giận, lập tức ra tay, đấm một quyền vào sống mũi của Thượng Quan Vân.
"Gọi con mẹ mày ấy, gọi cả nhà mày chứ gọi, bố đây mới là cha mày thì có."
"Tôi..."
Thượng Quan Vân cảm giác sống mũi chua chua, trời đất bắt đầu quay cuồng.
Mẹ nó, chính Trương Vĩ mới là người chửi cậu, sao cậu lại đánh tôi chứ?
A Phi hô to một câu:
"Dám chửi anh em của bọn tao, anh em đâu, đánh chết bọn nó."
Ngay lập tức, ba tên đồng bọn ở xung quanh lao lên, vây quanh Thượng Quan Vân.
Thượng Quan Vân càng thêm hồ đồ, không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Miêu Tiểu Thiện vội vàng nói:
"Nhanh dừng tay lại, đừng đánh, đừng đánh, anh họ, anh không sao chứ."
Trương Vĩ nói:
"Thượng Quan Vân, anh sao rồi? Có cần bọn tôi giúp một tay không? Anh có pháp thuật hay dị năng gì đó thì nhanh dùng đi, để cho chúng ta được mở mang tầm mắt một chút."
Thượng Quan Vân gấp gáp kêu to:
"Tôi làm gì có pháp thuật hay dị năng gì chứ, nhanh đến giúp tôi."
Trương Vĩ nói:
"Anh cũng thật là, bắt anh ra tay đúng là làm khó cho anh rồi, anh chỉ biết gây phiền phức cho chúng tôi mà thôi. Không phải là đánh nhau thôi sao, chuyện nhỏ như con thỏ, vậy mà anh còn muốn cầu cứu bọn tôi, haiz... Quá xấu hổ. Thôi, nể mặt Miêu Tiểu Thiện là bạn học của chúng tôi, hôm nay tôi sẽ ra tay cứu anh một lần vậy."
Nói xong, hắn ta bỏ Microphone xuống, chuẩn bị ra tay giúp đỡ.
Triệu Lỗi thấy như vậy, cũng chẳng còn cách nào khác, đành phải bước lên trước cùng Trương Vĩ, nếu không, chỉ mình Trương Vĩ đi lên chắc chắn sẽ chịu thua thiệt.
Đột nhiên A Phi quay đầu lại và chỉ vào Trương Vĩ cùng Triệu Lỗi.
"Mấy đứa chúng mày đừng có lộn xộn, tao nói cho chúng mày biết, chuyện này không liên quan đến bọn mày nhưng nếu đứa nào dám bước lên trước, tao sẽ giết đứa đó, tao sẽ cho chúng mày biết như thế nào gọi là ác độc."
"... "
Thì ra hắn ta cũng sợ bị đánh!
Nhưng lúc này, Dương Gian cũng đã hỏi xong những thứ cần hỏi và đang trở về. Lúc đi vào, hắn thấy đám người đứng cãi nhau, nên vội vàng hỏi:
"Mấy người các cậu đang làm gì vậy? Một đám đàn ông lại đi ôm ấp lẫn nhau, đã thế còn phát ra âm thanh gì mà kỳ quái vậy. Ban ngày ban mặt, mấy cậu nên chú ý một chút, đừng làm những chuyện mất mặt như vậy chứ."
Miêu Tiểu Thiện cũng đã sắp khóc, lúc này thấy được người tin cậy như Dương Gian, nên vội vàng tố cáo với hắn, trông chả khác gì đứa trẻ con đang mách bố mẹ của chúng vậy.
"Dương Gian, đám người kia đang ức hiếp người khác, anh họ tôi đang bị đánh."
Dương Gian đi đến và nói:
"Đang yên đang lành mấy người tự dưng đi đánh nhau làm gì, mấy người các cậu đúng là không làm cho người ta cảm thấy an tâm chút nào, lúc nào tôi cũng phải lo lắng cho mấy cậu. Tôi chỉ mới đi ra ngoài có một chút mà các cậu đã đánh nhau rồi. Sau không chờ tôi về hãy đánh nhau chứ? Đánh nhau vì chuyện gì vậy, cái gì chứ đánh nhau thì tôi rành nhất đấy."
Một tên lưu manh nổi giận đùng đùng, đi lại trước mặt và chỉ tay vào người hắn:
"Tiểu tử, mày đừng có mà nhiều chuyện."
Dương Gian nói:
"Cậu nói gì vậy? Sao tôi nghe không rõ nhỉ? Cậu thử nói lại xem."
"Con mẹ mày, lỗ tai mày bị điếc hay sao vậy, tao bảo mày là đừng có nhiều chuyện..."
Nhưng tên lưu manh này chỉ nói được đến đây, sau đó là cứng họng lại, trên mặt bắt đầu xuất hiện vẻ sợ hãi.
"Đại, đại ca, sao anh lại ở đây?"
Hình như tên lưu manh này nhận ra được Dương Gian.
Dương Gian hỏi:
"Hả? Sao vậy, cậu biết tôi hay sao?"
Trong nháy mắt, tên lưu manh này lập tức tỏ ra hết sức sợ hãi, thiếu chút nữa đã quỳ xuống, hắn ta vội vàng cầu xin:
"Đại ca, đây, đây chỉ là một sự hiểu lầm mà thôi, là hiểu lầm."
Dương Gian lúc này mới nhớ ra:
"A, hình như tôi đã gặp mấy cậu rồi, đúng rồi, lần đó các cậu có mượn tôi mấy trăm đồng nhỉ? Hình như lúc đó cậu có thể rúc vào tường mà, hiện tại sao rồi, ổn cả chứ?"
Hắn đã nhớ ra, đám người này không phải là mấy tên côn đồ lần trước đã gặp hắn lúc hắn bỏ nhà ra đi. Lúc ấy vì nhanh chóng tìm hiểu tác dụng của quỷ vực mà hắn đã dùng mấy người này để thí nghiệm. Mặc dù lúc đó hắn không hề gây tổn thương về tính mạng cho bọn chúng, nhưng về tinh thần thì hắn chắc chắn đã trở thành một thứ gì đó khủng bố trong tâm trí mấy tên này rồi. Hiện tại chỉ cần nhìn thấy hắn thôi, thì mấy tên này đã run rẩy, đứng không vững.
Dương Gian nói:
"Mà thôi, tôi cũng không cần hỏi han nhiều như vậy đâu, cậu để cho bọn họ dừng tay là được, đừng đánh nhau nữa."
Tên lưu manh lập tức quay đầu lại giữ chặt mấy tên còn lại đông thời nói với tên A Phi:
"A Phi đừng đánh nữa, người đến rồi."
A Phi quay đầu lại quát lớn:
"Ai vậy, tên nào dám tiến lên tao sẽ giết tên đó, tao sẽ để cho tên đó biết cái gì gọi là chết chóc."
Dương Gian nhìn hắn ta và nói:
"Người anh em, đã lâu không gặp. Gần đây cậu tung hoành khá nhỉ, ban ngày ban mặt gây gổ đánh nhau còn chưa đủ, lần này cậu định giết người nữa cơ à. Được à nhà, bản lĩnh của cậu càng ngày càng tăng rồi đấy, xem ra chuyện lần trước chưa đủ đậm sâu để cậu nhớ lâu. Vậy cậu cảm thấy mặt tường này như thế nào? Rúc vào trong đó là khó ra lắm nhỉ."
Hắn chỉ chỉ tay về phía bức tường bên cạnh.
Khi A Phi nhìn thấy được người ở phía sau là Dương Gian, hắn ta sợ hãi, sắp đái cả ra quần, lập tức khóc nức nở:
"Đại, đại ca, sao lại là anh? Anh nghe nhầm rồi đó, sao tiểu đệ dám giết người chứ, ngay cả gà tiểu đệ còn không dám giết. Lúc nãy là tiểu đệ chỉ nói bậy, nói bậy bạ mà thôi."
Dương Gian đi đến trước mặt và dùng tay vỗ vỗ vào vai của hắn ta.
"Cậu giải thích thật hay, vậy các cậu đến đây làm gì?"
A Phi cẩn thận từng lý từng tý, nói:
"À, tiểu đệ cùng anh em đến đây chơi, đến khi tính tiền thì phát hiện ra là bị thiếu tiền, nên đến đây mượn một ít để trả."
Dương Gian nói:
"Mấy người các cậu có chết cũng không chịu thay đổi cái nết đó nhỉ, lừa tiền thì cứ đến mà lừa, sao lại đánh anh ta làm cái gì? Anh ta có thù oán gì với các cậu à?"
Vừa nói hắn vừa nhìn Thượng Quan Vân, bộ dạng hiện tại của anh ta rất thê thảm, máu me chảy đầy mặt.
A Phi nói:
"Mấy người kia chỉ là học sinh thì làm gì có tiền, chỉ có thể là tên này, nhìn người hắn ta ăn mặc như vậy chắc chắn là giàu lắm."
Con mẹ nó, thì ra đây chính là nguyên nhân hắn ta bị đánh nãy giờ, khó trách bọn chúng không có ra tay đánh Trương Vĩ, đây là bọn người có thù hận với kẻ giàu có. Nhưng bọn chúng có biết người giàu nhất ở trong này chính là tên Trương Vĩ không?
Thượng Quan Vân tức giận kêu to:
"Đừng có buông tha cho bọn chúng, phải đánh chết đám gia hỏa này."
A Phi vội vàng nói:
"Đánh người là phạm pháp đó, không cẩn thận là ngồi tù như chơi."
Thượng Quan Vân nói:
"Phạm pháp tao cũng đánh."
Dương Gian nói:
"Tốt lắm, rất có chí khí, bị người khác đánh sao không đánh lại được chứ. Chỉ dựa vào câu nói của anh tôi sẽ ủng hộ anh hết mình, cho anh cái này. Bọn chúng chỉ ức hiếp một mình anh, hiện tại anh vùng dậy một mình giết hết bọn chúng."
Dương Gian không biết móc từ đâu ra một khẩu súng lục, nhét vào trong tay Thượng Quan Vân.
Thượng Quan Vân ngẩn người một lát.
"Đây là cái gì?"
Dương Gian nói:
"Súng lục đấy, không phải anh định giết chết hết bọn chúng hay sao? Trương Vĩ, chuẩn bị sẵn sang để báo cảnh sát, sau khi giết mấy tên này xong thì anh đi ra tự thú, chắc chắn sẽ được giảm nhẹ tội, không đến mức phải chịu tử hình đâu."
Thượng Quan Vân kinh ngạc nhìn Dương Gian, sau đó nói:
"Cậu, sao cậu có được thứ này?"
Dương Gian nói:
"Người khác cho đó nhưng mấy thứ này bán đầy ở trên mạng, chỉ cần đặt mua là họ gửi bưu điện cho mình ngay ấy mà."
"Anh họ, anh đừng có xúc động, anh bình tĩnh lại đi, làm như thế là chết người đó."
Miêu Tiểu Thiện thấy tình thế có chút cấp bách, cô ta vội vàng chạy lại cướp khẩu súng lục trên tay Thượng Quan Vân, sau đó tức giận liếc mắt nhìn Dương Gian:
"Làm gì có ai khuyên can người khác mà làm giống như cậu không, cậu không sợ chuyện này sẽ trở nên tồi tệ hơn hay sao?"
Dương Gian nói:
"Tôi thấy anh họ của cậu bị người khác ức hiếp, muốn ra tay giúp đỡ, đây chính là lòng tốt của tôi đó."
A Phi cầu xin:
"Đại ca, nếu anh có lòng tốt thì bỏ qua cho đám tiểu đệ bọn em lần này đi, thật sự tiểu đệ không biết mấy người đó là bạn của anh, nếu biết thì sao tiểu đệ lại có gan ức hiếp bọn họ chứ."
Trên đời này hắn ta không sợ cái gì cả, chỉ sợ mỗi một người đang đứng trước mắt hắn ta là Dương Gian thôi. Sau khi trải nghiệm qua cảm giác bị nhốt ở bên trong quỷ vực chính là trải nghiệm kinh khủng nhất mà hắn ta từng gặp. Đến hiện tại hắn ta vẫn chưa thể nào biết được người đang đứng trước mặt hắn ta là người hay là quỷ?
Dương Gian nói:
"Anh họ, vẫn là anh quyết định đi, anh bị người khác ức hiếp, tôi sẽ đòi lại công đạo cho anh nhưng cụ thể như thế nào thì còn phải xem quyết định của anh. Nếu anh muốn dùng súng bắn chết bọn chúng cứ lấy súng của tôi mà bắn, không sao đâu. Tôi không bắt anh trả tiền đạn đâu."
"Dương Gian, cậu đừng nói như thế chứ."
Miêu Tiểu Thiện ôm lấy cánh tay Thượng Quan Vân, tức giận nhìn Dương Gian:
"Anh họ, anh đừng nghe cậu ta nói bậy nói bạ."
Nhưng dù sao thì Thượng Quan Vân cũng đã là người trưởng thành, vì vậy hắn ta nói:
"Thôi, thôi để mấy người bọn họ xin lỗi, nhận sai là được rồi, không cần làm quá lên làm gì."
Mấy lời nói lúc trước của hắn ta chỉ là lời nói nhảm mà thôi, sau khi bình tĩnh lại thì hắn ta đành hậm hực bỏ qua mà thôi. Thượng Quan Vân đâu dám nổ súng giết người, cho dù ghép thêm mười lá gan cho hắn ta nữa thì hắn ta cũng chẳng dám, giết người là tù chung thân đó.
…
Sau khi nghe được quyết định của Thượng Quan Vân, Dương Gian ngồi xuống ghế sopha, mở miệng nói:
"Tôi nói này Tiểu Thiện, sao gan người hắn họ của cậu nhỏ quá vậy, quá nhút nhát."
Ngay cả khi hắn làm chỗ dựa cho Thượng Quan Vân rồi, hắn ta cũng chẳng dám làm gì đối với bọn lưu manh hết, chỉ bảo là để đám lưu manh này nói mấy câu xin lỗi liền cho qua.
Điều này khiến cho Dương Gian cảm thấy có phải tên Thượng Quan Vân này quá mức nhân ái hay không?
Nếu đổi lại là hắn thì chí ít đám người A Phi cũng phải để lại thứ gì đó mới được.
"Nhìn bộ dạng của hắn ta mà xem, như thế này mà cha mẹ cậu lại để hắn đi theo để chiếu cố cậu? Tôi thấy tôi phải đến gặp mặt cha mẹ của cậu đề nghị bọn họ thay đổi người anh họ này đi. Để tôi tới làm anh họ thay hắn ta? Cậu thấy có được không? Tôi sẽ chiếu cố cậu đến mang thai á... à, tôi nói nhầm, tôi đảm bảo tôi sẽ chiếu cố cho cậu thật cẩn thận."
Mặt Miêu Tiểu Thiện hơi đỏ, tức giận liếc mắt nhìn Dương Gian một cái:
"Cậu đừng có mà nói lung tung, cậu đã có San San rồi, còn đùa giỡn với tôi làm cái gì nữa, nếu cậu còn như vậy, tôi sẽ chẳng thèm để ý đến cậu đâu."