Khủng Bố Sống Lại [C]

Chương 182: Máu Quỷ Sống Dậy



Dương Gian nói:

"Lời đằng sau của cậu thật sự rất đúng, hiện tại đúng là không biết nói sao với mấy cô gái này nữa. Lúc nãy tôi vừa bị một bà cô già khạc đờm vào miệng."

Trương Vĩ nói:

"Mẹ nó, ai mà ác độc như vậy chứ, không nghĩ đến cậu còn thảm hơn cả tôi, cô gái kia nên bị bầm thây ra vạn mảnh. Tôi thật sự đồng tình đối với thứ mà cậu vừa đụng phải, đúng rồi, vừa nãy cậu định nói chuyện gì với tôi vậy?"

Dương Gian nói:

"Tôi muốn hỏi cậu là, mấy khu nhà của cha cậu đã xây xong chưa, tôi chuẩn bị qua bên đó mua một căn, hiện tại thành phố quá nguy hiểm."

Trương Vĩ nói:

"Xây thì xây xong rồi nhưng không bán được, nếu không cậu đổi qua chỗ khác đi."

"Sao vậy?"

Trương Vĩ nói:

"Có mấy người công nhân mất tích, tôi cảm thấy khả năng lớn là bọn họ đụng phải quỷ rồi. Công trường lớn như vậy, hơn một trăm tòa nhà lại đào mấy ngôi mộ lên, lấp đường lấp sá gì đó, xuất hiện một hai con quỷ là chuyện bình thường. Nhưng nếu cậu không sợ thì ngày mai đi rảnh lúc nào tôi dẫn cậu qua lúc đó. Mấy tên bất động sản hợp tác xây dựng với cha tôi đúng là rất buồn nôn, ngày mai cậu phải gõ cho bọn họ một chút, hung hăng lừa bọn họ một khoản, chấn lột của bọn họ mấy chục tòa đi. Mặc dù không có tác dụng lắm nhưng sẽ hả cơn giận."

"Rầm!"

Nhưng không đợi cho Dương Gian mở miệng, ở đầu dây bên kia đột nhiên truyền đến âm thanh phá cửa.

Một âm thanh vang lên.

"Cảnh sát đây, đây là cuộc kiểm tra thường ngày, tất cả đứng yên, không được động đậy."

Trương Vĩ mừng rỡ hô to:

"Mấy anh cảnh sát, mấy anh đến đúng lúc quá. Tôi đang định báo cảnh sát đây, lúc nãy bà dì này định cướp bóc bản đại gia, bà ta dám xông lên cởi quần của tôi. May mà bản đại gia phản ứng nhanh, đã kịp thời đá văng bà ta ra ngoài, mấy anh nhanh bắt bà ta đi đi, phải nhốt lại mấy tháng cho chừa. Hiện tại con gái cũng phải dạy dỗ lại cho thật kỹ."

"Ngồi xuống, không được nhúc nhích, hai tay ôm đầu. Cậu đến đây để làm gì?"

"Ăn gà."

"Bắt lại, mang đi."

Trương Vĩ giãy giụa nói:

"Anh cảnh sát, mấy anh bắt nhầm người rồi, bắt nhầm rồi á, tôi chỉ đến đây để ăn gà thôi. Mấy anh cứ hỏi người khác mà xem, con mẹ nó, thật sự còng lại à, thật là oan uổng mà, tôi đã là người trưởng thành rồi, tôi đã đủ 18 tuổi, không có phạm pháp a."

Có một âm thanh khác lại vang lên:

"Tôi hành nghề lâu như vậy rồi, mà đây chính là lần đầu tiên co người nói chuyện hùng hồn như vậy, mang đi."

"Anh ruột, anh ruột, cứ tôi với."

"Tút, tút..."

Dương Gian hơi nhíu mày khi nghe được tiếng cúp điện thoại.

Tên Trương Vĩ kia đang làm loạn cái gì vậy trời, thế mà để cảnh sát tóm cổ được.

"Mà thôi, kệ đi, ngày mai hỏi Lưu đội trưởng xem sao, dù sao là cảnh sát mang đi chứ không phải đụng quỷ, không cần phải lo lắng."

Đối với chuyện này, hắn không lo lắng tý nào hết nhưng khi hắn chuẩn bị lên giường để ngủ, hắn lại phát hiện ra giường đã bị Giang Diễm chiếm mất vị trí tốt. Tay chân của cô còn cố tình giang rộng ra, khúc giường thừa ra chỉ đủ để cho hắn nằm nghiêng người.

Hơn nữa chỗ này cũng là chỗ mà Giang Diễm thường xuyên nằm ngủ.

Giang Diễm mở to mắt, cô tỏ ra rất đắc ý:

"Nếu không muốn ngủ bên cạnh thì cậu có thể nằm dưới đất."

Dương Gian nói:

"Nhưng tôi là ông chủ của chị mà, chị không thể đối xử với ông chủ như vậy chứ?"

Giang Diễm nói:

"Nhưng tôi là nhân viên duy nhất của cậu, hơn nữa còn là con gái, cậu không thể nhường nhịn cho con gái được hay sao"

Dương Gian đi qua, dùng một tay xốc chăn lên.

"Kém tý nữa là tôi quên chị là con gái."

Giang Diễm vô ý thức dùng tay che ở ngực, cô bắt đầu hơi căng thẳng.

"Cậu muốn làm gì vậy?"

Dương Gian dùng tay chống, ở phía trên người cô nhìn xuống.

"Chị bỏ bớt giùm tôi mấy chữ cuối đi, chỉ giữ lại hai chữ đầu trong câu hỏi của chị thôi."

Trong nháy mắt khuôn mặt của Giang Diễm chợt đỏ lên:

"Cậu nghĩ thông rồi à?"

Dương Gian dùng tay sờ lấy khuông mặt mềm mại của cô và nói:

"Chị nói xem, nếu chúng ta không cẩn thận làm ra một đứa bé thì tính sao bây giờ Có muốn dùng biện pháp phòng ngừa không?"

Giang Diễm đẩy đẩy lồng ngực của của Dương Gian, mặt đỏ bừng:

"Vậy cậu đi mà mua."

Dương Gian nói:

"Tôi là con trai, tại sao lại chú ý đến chuyện này làm gì chứ? Dù sao trước sau gì cũng phải sinh em bé."

Giang Diễm nghĩ nghĩ một lát, sau đó vội vàng rời giường:

"Vậy cậu chờ một lát, tôi lập tức quay lại."

"Rầm!"

Ngay lập tức truyền đến tiếng đóng của.

Sau đó trong hành lang truyền đến tiếng bước chân vội vã.

Dương Gian lộ ra một nụ cười thỏa mãn, hắn nhào lên giường:

"A, đúng là con gái, dám đấu cùng tôi, haha, IQ của tôi có thể nghiền ép chị mười con phố."

Ngủ thôi.



"Tí tách, tí tách!"

Trong buổi tối yên tĩnh, vô cùng im ắng, không biết từ lúc nào thì ở xung quanh lại bắt đầu xuất hiện âm thanh tiếng nước nhỏ giọt.

Âm thanh này không xuất hiện ở trong WC mà lại xất hiện ở trên trần nhà.

"Tí tách!"

Lại một âm thanh nữa vang lên, lần này âm thanh này lại vang lên ở cạnh đầu chiếc giường mà Dương Gian đang nằm ngủ, không khí bắt đầu lan truyền một mùi máu tươi gất gay mũi. Thứ đang nhỏ giọt ở trên trần nhà xuống không phải cái gì khác, chính là một màu máu đỏ tươi. Máu chảy từ trên nóc nhà, thấm qua những kẽ hở, dường như chỗ nào cũng có, hơn nữa số lượng đang tăng không ngừng. Chỉ trong chốc lát, toàn bộ nóc nhà đều bị nhuộm một màu đỏ tươi bằng màu.

Trên trần nhà, có thể thấy rõ được bộ dạng của một người, miệng đang mở ra, lộ ra hình dạng của khuôn mặt. Hiện tại người này đang giằng co trong sự đau đớn, dường như anh ta đang chịu sự tra tấn của ác quỷ, đang kêu rên, la hét vì thống khổ, nhưng tất cả những thứ đó lại rất bình tĩnh, không hề phát ra một chút âm thanh nào. Toàn bộ căn phòng chỉ có tiếng nước nhỏ giọt mà thôi.

Ngay lúc này Dương Gian chợt mở mắt.

Hiện tại hắn đã không thể nào chìm vào giấc ngủ sâu được nữa, đã thành thói quen nữa ngủ nửa thức, cho nên hắn rất nhạy cảm với những thay đổi, những tiếng động ở xung quanh.

"Mình bị ảo giác hay sao vậy?"

Hắn mở to hai mắt lại không nhìn thấy điều gì bất thường ở xung quanh phòng. Trên trần nhà cũng không có nước nhỏ xuống chứ đừng nói là máu tươi nhỏ xuống. Toàn bộ mọi thứ lúc trước cứ như là ảo giác vậy, sau khi tỉnh lại những thứ đó đều biến mất không chút dấu vết, dường như những thứ đó không hề tồn tại.

"Không, không phải là ảo giác."

Bất chợt Dương Gian nhìn lướt qua xung quanh, sau đó hắn chứng kiến bên cạnh chiếc gối của hắn đã bị một giọt máu tươi thấm vào.

Mùi máu tươi rất nồng, nồng đến gay cả mũi.

Hơn nữa nó còn mang theo một mùi tanh của máu, mùi hôi thối, giống như máu này đã bị hư thối vậy.

Dương Gian suy nghĩ một chút, sắc mặt hắn hơi thay đổi, lập tức ngồi dậy đi xuống giường, mặc quần áo tử tế và đi ra ngoài.

Vừa đi ra ngoài cửa, hắn đã thấy được một dấu chân màu đỏ tươi lưu lại ở trên hành lang, mấy dấu chân này được ngưng tụ bằng màu tươi. Giống như lúc trước đã có ai đó đi ngang qua đây, hơn nữa đã đứng ở đây, đi qua đi lại trước cửa phòng trọ của Giang Diễm, bởi vì những dấu chân ở trước cửa phòng rất nhiều, rất dày đặc.

Người này chắc chắn đã đứng ở đây một lúc lâu rồi, Dương Gian lập tức truy tìm theo những dấu chân bằng máu kia.

Dọc theo cầu thang, hắn đi ra khỏi nhà trọ.

Cuối cùng dấu chân cũng đã gần đến điểm cuối, nó kéo dài đến một chiếc chòi nghỉ mát dưới một dải cây xanh của khu chung cư.

Lúc này bên trên chiếc ghế của chòi nghỉ mát, mơ hồ có thể thấy được một bóng người đang ngồi ở đó, dường như người này đang chờ Dương Gian đến.

Dương Gian ý định kêu thử xem phản ứng của người kia như thế nào.

"Nghiêm Lực?"

Những dấu chân bằng máu này cũng không phải là màu bình thường mà chính là máu của quỷ, đây chính là máu của quỷ ở trong cơ thể của máu quỷ Nghiêm Lực.

Hắn biết rõ mọi chuyện nên không hề sợ hãi.

Nghiêm Lực mặc một bộ áo khoác, anh ta dùng bộ áo khoác này bao trùm toàn bộ người, hơn nữa còn đội một cái mũ rộng vành, khiến hắn không thể nào nhìn rõ bộ dạng của anh ta.

"Dương Gian, đây chính là lần gặp mặt cuối cùng của chúng ta, thời gian của tôi không còn nhiều nữa, tôi muốn nói mấy câu với cậu."

Mặc dù đã bịt rất kín nhưng máu tươi giống như vòi nước cống vậy, nó chảy ào ào ra ngoài, không thể nào ngăn cản được, chỉ một lát nó đã nhuộm đỏ một vùng xung quanh chỗ anh ta ngồi.

Tròng mắt Dương Gian hơi híp, hắn mang theo mấy phần cảnh giác đi qua đó.

Nghiêm Lực nói:

"Cậu đừng có đến gần tôi làm gì, con quỷ trong cơ thể tôi đã khôi phục, tôi cũng không biết tôi còn có thể duy trì được bao lâu nữa, cậu đi đến gần tôi là một việc rất nguy hiểm."

Trong lòng Dương Gian hơi run lên, thông qua ánh sáng lờ mờ của ngọn đèn đường, hắn có thể mơ hồ thấy được khuôn mặt của Nghiêm Lực không còn nữa, hiện tại chỉ còn là một đống máu tươi ngưng tụ lại. Hiện tại anh ta đã không còn được coi là người nữa rồi.

Dương Gian nói.

"Anh muốn nói với tôi chuyện gì vậy?"

Nghiêm Lực:

"Người trong câu lạc bộ đã bắt đầu để ý đến cậu rồi. Vì chuyện linh dị ở trong thôn Hoàng Cương, cậu đã chọc giận người của câu lạc bộ. Bọn họ đang có ý định giết cậu, bởi sự tồn tại của cậu đã uy hiếp đến rất nhiều người, nếu có thể thì tôi khuyên cậu nên chuyển qua thành phố khác sinh sống, rời khỏi thành phố Đại Xương đi."

Khóe miệng Dương Gian lộ ra một nụ cười lạnh lùng:

"Câu lạc bộ Tiểu Cường à? Nếu bọn họ đã muốn ra tay với tôi thì tốt, rời khỏi thành phố Đại Xương là chuyện không thể nào xảy ra được. Tôi rời khỏi đây đi đến thành phố khác, lúc đó người của thành phố khác lại coi tôi là uy hiếp thì sao? Chẳng lẽ bọn chúng muốn tôi rời đi là tôi phải bỏ đi hay sao? Nếu bọn chúng thật sự muốn đối phó với tôi, tôi sẽ giết sạch bọn chúng là được, đều đã thành quỷ cả rồi, còn sợ uy hiếp cái gì nữa chứ?"

Nghiêm Lực nói:

"Còn có một việc nữa, cái hộp mà cậu giao cho tôi, nó đã bị người của câu lạc bộ Tiểu Cường cướp đi rồi. Thật sự xin lỗi cậu, tôi lại nợ cậu một khoản tiền, chỉ sợ là sau này không còn cách nào để trả cho cạu nữa."

Dương Gian nói:

"Là vậy à? Không sao đâu, vài bữa nữa tôi sẽ đích thân đi cướp nó về."

Hắn không hề mở miệng ra bảo chiếc hộp đó là giả, chiếc hộp đã bị hắn tráo đổi.

Nghiêm Lực lại nói:

"Cuối cùng tôi muốn nhờ cậu một việc."

Dương Gian nói:

"Anh nói đi, nếu quá khó khăn thì tôi cũng đành chịu thôi."

Nghiêm Lực nói:

"Tôi cảm thấy vợ con tôi ở lại trong thành phố Đại Xương cũng không phải là một lựa chọn tốt, tôi muốn nhờ cậu thông báo cho vợ con tôi một tiếng, bảo họ về quê sinh sống đi."

Dương Gian nói:

"Chuyện này anh có thể làm được mà, gọi điện thoại hay gì đó thông báo cho họ đi, cần gì phải rắc rối vậy?"

Nghiêm Lực nói:

"Tôi đã bị người của câu lạc bộ Tiểu Cường theo dõi, mấy ngày này tôi đều không dám trở về nhà, không dám liên lạc với họ. Trừ cậu ra thì không có một ai biết được địa chỉ nhà của tôi, tôi không muốn bại lộ ra ngoài, nhất là khi tôi sắp chết rồi."

"Vậy được, tôi sẽ đích thân đến báo một tiếng cho người nhà của anh."

Nghiêm Lực nói:

"Cảm ơn, thời gian cũng không còn nhiều nữa, tôi phải đi rồi."

"Anh muốn đi đâu?"

Nghiêm Lực nói:

"Tìm một chỗ nào đó không có ai để chết, tôi không muốn để cho nó khôi phục ở trong thành phố Đại Xương, nếu vậy nó chắc chắn sẽ xuất hiện ở trong thành phố Đại Xương, đến lúc đó cậu có đối phó với nó nổi không?"

Nói xong, anh ta đứng dậy, sau đó ngồi vào trong chiếc xe thể thao.

Tiếng động cơ ầm vang, anh ta không còn do dự chút nào nữa, tăng tốc và lướt đi.

Chỉ trong chốc lát chiếc xe đua đã đạt đến vận tốc 100 m/s nhưng nó vẫn không ngừng tăng tốc, sau đó thì biến mất ở con đường phía trước, một đường chạy thẳng về hướng bắc.

Dương Gian nhìn Nghiêm Lực rời đi, ánh mắt khẽ đảo xung quanh, tâm trạng hắn có chút phức tạp.

"Haiz... Lại chết thêm một vị ngự quỷ nhân."

Mục đích xuất hiện lần này của anh ta chính là để từ biệt. Tình trạng của Nghiêm Lực đã cực kỳ nghiêm trọng, hiện tại anh ta đã không thể nào áp chế được con quỷ kia nữa, ngay cả không sử dụng lực lượng lệ quỷ mà con quỷ kia vẫn có thể đi ra ngoài.

Dương Gian âm thầm nghĩ trong lòng.

"Nếu lúc trước anh quyết định đi với tôi đến thôn Hoàng Cương, có lẽ đã không phải chịu cảnh như thế này đâu."

Nhưng sau đó hắn khé lắc đầu, có lẽ đi theo hắn đến thôn Hoàng Cương thì anh ta sẽ càng chết nhanh hơn, dù sao trong đám người kia cũng chỉ có một mình Trương Hàn có thể sống sót.

Tiếng động cơ của xe thể thao gầm rú.

Hiện tại đã là rạng sáng, xe cộ trên đường rất thưa thớt.

Tốc độ của Nghiêm Lực hiện tại đã là hơn 200 m/s rồi, một đường hắn xông qua mọi đèn đỏ, đường ngược chiều, chạy lướt qua mọi thứ, anh ta muốn dùng tốc độ nhanh nhất để chạy ra khỏi khu vực thành phố.

Mọi thứ ở xung quanh điên cuống lui lại ở phía sau.

Với tốc độ này, nếu chiếc xe này đụng phải cái gì đó thì cũng sẽ có kết cục là xe nát người tan nhưng anh ta không chút sợ hãi nào hết.

Bời vì anh ta đã chết, thứ còn lại hiện giờ chỉ là một tia ý thức mà thôi.

Cho nên chân của anh ta luôn luôn trong tình trạng nhấn ga, có thể được đến đâu hay đến đó, còn nếu xảy ra tai nạn xe cộ thì do xui xẻo, Nghiêm Lực cũng không quan tâm đến điều đó.

Dù sao anh ta cũng đã cố gắng hết sức rồi, nếu con quỷ này còn có thể xuất hiện ở trong khu vực thành phố thì anh ta cũng đã bất lực, không còn cách nào nữa nhưng dường như trời cao vẫn còn chiếu cố anh ta.

Trên toàn bộ đường đi anh ta không hề gặp chuyện gì ngoài ý muốn hết, một đường rất thuận lợi tăng tốc lao ra khỏi khu vực thành phố.

Sau khi rời khỏi thành phố, chiếc xe vẫn cứ lao nhanh vun vút như bay.

Hiện tại đã rời khỏi thành phố thì mục tiêu tiếp theo của anh ta chính là cách thành phố càng xa càng tốt. Nếu có thể thì anh ta muốn tìm một cánh đồng không người hay là một vùng núi hoang vu nào đó để chết đi. Đây có lẽ là do anh ta ý thức được bản thân đã sắp chết đến nơi rồi. Mặc dù anh ta cố nhịn không muốn liên lạc với vợ con, nhưng Nghiêm Lực vẫn kìm lòng không được, dùng tay cầm lấy chiếc điện thoại trên ghế phụ.

Tay anh ta đã không còn chút da thịt nào nữa, phía trên chỉ còn lại là máu tươi, đã không nhìn thấy hình dạng.

Thế nhưng ngay khi anh ta cầm điện thoại lên và chuẩn bị bấm nút gọi, cả cánh tay lập tức vang lên một tiếng "soạt".

Toàn bộ cánh tay lập tức biến thành một vũng máu rơi vãi trên ghế ngồi.

"Thời gian đã đến."

Trong chút ý thức còn lại của Nghiêm Lực chợt lóe lên ý nghĩ này.

Không chỉ là cánh tay mà hai chân, người, đầu, lúc này đều bắt đầu biến thành máu, máu tươi gần như rót đầy toàn bộ thùng xe.

Xe thể thao đã hoàn toàn mất khống chế, lao ra khỏi đường cao tốc, sau đó lướt trên thửa ruộng thêm một đoạn ngắn, cuối cùng là nó bắt đầu lăn lộn.

Thân xe bắt đầu nứt ra, từng mảnh nhỏ văng ra xung quanh.

Cuối cùng nó dừng lại cạnh một chiếc hố nhỏ chiếc xe đua bắt đầu bốc khói dày đặc nhưng nó còn chưa kịp nổ thì làn khói kia đã bị dập tắt.

Một đống máu tươi lập tức cuồn cuộn trào ra ngoài giống như một mạch màu ngầm. Nó bắt đầu trào dâng cuồn cuộn từ bên trong chiếc xe, hơn nữa càng ngày càng nhiều. Cuối cùng nó bao trùm hết chiếc xe, nhưng vẫn chưa ngừng lại, máu tươi vẫn tiếp tục chảy ra, sau đó bắt đầu tràn vào cái hố nhỏ bên cạnh. Khoảng nữa tiếng sau, máu tươi đã lấp đầy cái hố này, tạo thành một cái hồ máu.

Thời gian dần dần trôi qua, cái hồ máu này dần dần mở ra rộng hơn, biến thành một cái hồ nước đỏ tươi, ũng không biết thời gian trôi qua bao lâu.

Một cánh tay nhuốm máu đột nhiên thò ra từ trong hồ máu, sau đó một thứ có hình dáng giống con người bắt đầu leo ra từ trong hồ, trông rất kỳ quặc, nó bò theo một phương hướng, để lại trên cánh đồng một vệt máu kéo dài, kéo dài thật xa.

Nó không có chọn lựa bò vào thành phố Đại Xương ở sau lưng mà bò về một thôn làng nào đó ở cách nó gần nhất.



Cái chết của Nghiêm Lực như là một lời cảnh tỉnh cho Dương Gian, để hắn biết chuyện linh dị ở trong thôn Hoàng Cương vẫn chưa xong, bởi vì một loạt những hệ lụy sẽ kéo theo sau đó, bắt đầu ảnh hưởng đến hắn mà hiện tại hắn còn chưa có biết gì, một chút cảm giác cũng không có.

Lúc này Dương Gian đang lái xe chạy ở trên đường, trong đầu bắt đầu suy nghĩ cẩn thận về cái chết của Nghiêm Lực.

"Cái chết của Nghiêm Lực tuyệt đối không hề bình thường, không phải là lệ quỷ khôi phục lại mà chết. Cho dù có như vậy thì cũng không thể nào nhanh như vậy được."

Hắn cảm thấy thời gian còn lại của Nghiêm Lực ít nhất cũng phải còn nửa tháng trở lên. Nhưng hiện tại, thời gian lệ quỷ khôi phục của anh ta lại đến sớm hơn rất nhiều. Nói theo cách khác, chính là trong khoảng thời gian này anh ta có sử dụng lực lượng của lệ quỷ. Nếu anh ta đã biết bản thân anh ta đã đạt đến biên giới khôi phục của lệ quỷ, anh ta vẫn còn sử dụng lực lượng lệ quỷ thì chỉ còn một khả năng.

Anh ta đánh nhau với ngự quỷ nhân, cũng có thể là có người nào đó cố ý kích thích anh ta, khiến cho anh ta phải sử dụng lực lượng lệ quỷ, từ đó ép buộc anh ta phải chết vì lệ quỷ khôi phục.

Sắc mặt Dương Gian đã bắt đầu trở nên nghiêm túc:

"Đi qua nhà anh ta thông báo cho người nhà của anh ta đi lánh nạn đi đã, sau đó lại đi điều tra nguyên nhân cái chết của Nghiêm Lực. Nếu anh ta chết là vì lệ quỷ khôi phục mà không có ai can thiệp là tốt nhất. Còn nếu không phải là như thế, Nghiêm Lực chết vì bị người ép buộc, mục tiêu tiếp theo rất có thể sẽ là mình"

Ở trong mắt đám người của câu lạc bộ Tiểu Cường, Nghiêm Lực chính là người dẫn đường của hắn. Anh ta chết đi, đây chính là một tín hiệu cực kỳ nguy hiểm đối với Dương Gian.

Hắn lái xe đi vào bên trogn một cái tiểu khu.

Nghiêm Lực bảo vệ khá chu đáo đối với người nhà của anh ta, vì để vợ con không bị liên lụy đến chuyện linh dị mà anh ta thậm chí rất ít khi đi đến chỗ này. Cho dù là trước khi chết, anh ta đều sợ hãi không dám gọi điện cho người thân, kẻo lại bại lộ thông tin.

"Chính là chỗ này rồi."

Dương Gian dừng xe ở trước cửa của bột ngôi biệt thự.

Cánh cổng đang mở ra nhưng cửa trong nhà lại đang khóa chặt, trong sân đều rơi đầy lá vàng, giống như đã lâu rồi không có ai quét dọn vậy. Hơn nữa hắn không nghe thấy chút âm thanh nào từ bên trong truyền ra hết.

"Lúc trước mình có nhớ, Nghiêm Lực có một người vợ và hai đứa con rất nhanh nhẹn và hoạt bát mà, chẳng lẽ hiện tại đã dọn đi rồi?"

Trong lòng của hắn có chút nghi ngờ, thế nhưng khi hắn đi đến trước cửa nhà, chuẩn bị đưa tay ra gõ cửa, đáy lòng Dương Gian chợt cảm thấy một điều gì đó hơi áp lực.

Theo cánh cửa mở ra một khe hở, một mùi vị như có như không bay ra ngoài, là mùi hôi thối của thi thể.

Dương Gian đã tiếp xúc với nhiều chuyện linh dị như vậy, hắn rất quen thuộc đối với cái mùi này.

"Đã xảy ra chuyện gì."

Trong nháy mắt hắn đã lập tức ý thức được mọi chuyện dường như còn nghiêm trọng hơn cả hắn nghĩ.

Hắn nhìn qua một cái, sau đó lôi ra chiếc gậy bằng vàng, đập nát cửa kính ở bên cạnh, sau đó mở cửa và đi vào bên trong.

Toàn bộ bóng đèn ở trong nhà không có cái nào được bật hết, bởi vì cửa nhà bị đóng khiến cho không khí không cách nào lưu thông nên lưu lại một sự u ám, hơn nữa ở trong này cái mùi hôi thối kia lại càng nồng đậm hơn. Mùi này khiến cho người ta có cảm giác phải nôn mửa, Dương Gian đã không thể không dùng tay che mũi lại.

Hắn định bật đèn lên nhưng sau khi bật công tắc thì đèn lại không sáng. Hắn lập tức nhìn về cửa sổ, chẳng những toàn bộ cửa sổ đều bị đóng chặt mà ngay cả rèm cửa cũng bị kéo lại. Cho nên dù bên ngoài là ban ngày thì trong căn phòng cũng sẽ tối tăm.

"Hình như cửa sổ đã bị người nào đó cố ý khóa lại, nguồn điện trong phòng cũng đã bị cúp."

Dương Gian vén toàn bộ màn cửa lên, mở hết cửa số ra, để ánh sáng bên ngoài chiếu vào, đồng thời để cho không khí lưu thông, ý định của hắn là muốn cho mùi hôi thối này biến mất đi mhưng hành động này chẳng có tác dụng lắm.

Nguyên nhân của mùi hôi thối này vẫn còn ở trong phòng, có tản bớt đi một ít cũng không có tác dụng gì hết.

"Chắc chắn đã có người chết trong này, hơn nữa thi thể vẫn còn ở bên trong, nếu không mùi thối này không thể nào nặng như vậy được."

Nhưng nghĩ đến đây, trong lòng của hắn lại tuôn trào ra một dự cảm không tốt. Mang theo cảm giác này, Dương Gian lập tức đi đến phòng khách của biệt thự mhưng một màn trước mắt để cho hắn trở nên trầm trọng.

Bên trên ngọn đèn thủy tinh ở trong phòng khác đang treo ba bộ thi thể, một thi thể là của cô gái trưởng thành, còn hai cái kia là của trẻ can. Bọn họ đã chết vài ngảy rồi, thi thể đã bắt đầu hư thối, trên thân thể đã xuất hiện giòi bọ, bên cạnh còn có ruồi lằng bay loạn xạ.

Trên thi thể của cô gái có rất nhiều vết thương, dường như trước khi chết cô đã bị người ta tra tấn qua. Trên gương mặt cứng ngắc của cô còn lưu lại sự hoảng sợ cùng bất lực trước khi chết, cho dù chết rồi nhưng hai mắt của cô ta vẫn trợn ngược.

Nhưng trong hốc mắt đã không còn hai con mắt nữa, mà đã được thay thế bằng giòi bọ, hai cỗ thi thể ở hai bên còn khá hoàn chỉnh.

Chỉ là do bị dùng dây treo cổ ở trên ngọn đèn khá lâu rồi, cho nên cái đầu đã bị cụp xuống, trên người cũng đã chảy xuống nước xác chết rất hôi thối."