Khủng Bố Sống Lại [C]

Chương 184: Cuộc Họp



Lúc này súng lục cũng không phải là vũ khí có lực sát thương lớn mà chính là thứ ở sau lưng hắn.

Hai tên bảo vệ lập tức chủ động nhường đường, không dám ngăn cản nữa:

"Tiên sinh, mời vào bên trong, hiện tại ông chủ Vương đang họp."

Dương Gian cất khẩu súng lục đi:

"Sau này hai cậu nhớ kỹ bộ dạng của tôi đi, nếu lần sau còn xảy ra chuyện này thì tôi sẽ không nói chuyện dễ dàng như vậy nữa đâu."

Một viên đạn, mười vạn đồng, thật sự hơi quý nên hắn không thể nào sử dụng lung tung được.

Hơn nữa mức độ uy hiếp của mấy tên bảo vệ này đối với hắn gần như bằng không, cho nên chỉ cần dọa chút là được, không nhất thiết phải động thủ.



Giờ phút này ở bên trong câu lạc bộ Tiểu Cường.

Trong phòng họp ở tầng 4, một chiếc bàn kim loại cực lớn án ngữ ở giữa căn phòng, xung quanh nó có thể ngồi được 30 người nhưng lúc này trong phòng chỉ có hơn 10 người đang ngồi họp với nhau, dường như đang bàn luận về chuyện gì đó.

Người chủ trì của cuộc họp lần này chính là Vương Tiểu Cường, lúc này hắn ta đang mặc một bộ vét, thắt cà vạt hẳn hoi, không biết vô tình hay cố ý mà những cú phất tay nhấc chân của tên này rất có phong phạm của một người thành công trong xã hội.

Lúc này hắn ta đang chỉ tay vào một bức ảnh vệ tinh được chiếu bởi máy chiếu. Đây chính là chỗ Nghiêm Lực đã xảy ra chuyện.

"Đã có thể xác nhận. Nghiêm Lực chết vì bị lệ quỷ khôi phục, vị trí xảy ra là ở trên một cánh đồng gần đường cao tốc cách thành phố Đại Xương khoảng 50 km, đây là ảnh chụp từ vệ tinh, mấy người có thể nhìn xem."

Ở trong bức ảnh có một cái ao máu đang không ngừng mở rộng.

"Những tình huống cơ bản thì chắc mấy người cũng đã thấy rồi, sau khi máu quỷ rồi khỏi thân thể của Nghiêm Lực thì nó bắt đầu khuếch trương, hiện tại nó đã bao trùm một khu vực gần 2000 mét vuông, độ sâu của hồ máu này cũng khoảng cở 2 mét, sự tăng trưởng này đúng là rất khủng bố. Nhưng đây cũng chưa phải là điều kinh khủng nhất, thứ kinh khủng nhất là nó còn chưa có dừng lại ở đó, cái hồ này vẫn còn đang khuếch trương lên, không hề có chút dấu hiệu nào cho thấy là nó đang đình chỉ."

Vương Tiểu Cường nhíu nhíu mày một lát, sau đó lại nói tiếp:

"Có lẽ chúng ta nên cảm thấy may mắn mà cảm ơn trời, vì cậu ta đã không chết ở trong thành phố Đại Xương, nếu không máu quỷ sẽ xâm nhập vào những đường ống của hệ thống cung cấp nước, sau đó sẽ đi đến hàng ngàn hàng vạn hộ gia đình trong toàn thành phố, như vậy thành phố Đại Xương có thể sẽ bị tê liệt hoàn toàn, điều này chỉ vì một con quỷ."

"Thế nhưng mục đích hôm nay tôi mời mọi người đến để thành lập hội nghị cũng không phải như vậy, việc thông báo cái chết của Nghiêm Lực chỉ là tiện thể mà thôi, cái tôi muốn bàn luận với mọi người là về cái chết của đám người Hạ Thắng, Trương Nhất Minh, Diệp Tuấn, Âu Dương Thiên, bốn người này đã chết trong chuyện linh dị ở thôn Hoàng Cương. Chỉ trong khoảng thời gian ngắn ngủi, chỉ có 10 ngày mà câu lạc bộ Tiểu Cường của chúng ta đã tổn thất mất 5 thành viên, đây là tình huống chưa bao giờ có kể từ khi thành lập câu lạc bộ đến giờ. Nguyên nhân của những tổn thất này lại chỉ vì một người."

Hình chiếu thay đổi, ảnh chân dung của Dương Gian xuất hiện trước mặt đám người.

Vương Tiểu Cường nói:

"Đây, chính là người này, đây là một người mới, có lẽ có người cũng đã biết rồi nhưng có nhiều người chưa biết hắn là ai, dù sao hắn cũng chỉ đến câu lạc bộ có 1 lần, hơn nữa không chịu gia nhập câu lạc bộ. Mấy người có thể nhìn qua toàn bộ những tư liệu về Dương Gian, toàn bộ đều đơn giản như trên hình, bối cảnh của hắn rất đơn giản, chỉ là một học sinh cấp ba bình thường, ngẫu nhiên trở thành ngự quỷ nhân mà thôi. Cũng tương tự như những người trẻ tuổi khác, khi có năng lực đặc thù ở trong người là bọn hắn không thể nào kiềm chế được sự bành trướng ở trong lòng, cho bản thân là nhất, là siêu việt hết thảy. Hắn dám nổ súng bắn Diệp Tuấn ngay trong địa bàn của câu lạc bộ, sau đó lại hại chết 4 vị ngự quỷ nhân khi đi xử lý chuyện linh dị ở trong thôn Hoàng Cương. Sau khi trở về, hắn lại xảy ra xung đột với Cảnh sát Quốc tế Triệu Khai Minh, nghe nói Triệu Khai Minh đã bị hắn gỡ mất một chân, đến giờ anh ta đã thành người què, vì cái chân gãy kia không thể nào ghép lại được."

Nói đến đây, Vương Tiểu Cường dừng lại, sau đó dùng tay gõ gõ vài cái lên mặt bàn, rồi mới nói tiếp:

"Hiện tại tôi đã có đầy đủ bằng chứng để phán đoán, tên Dương Gian này đang phá vỡ sự cân bằng, sự yên bình của thành phố Đại Xương, hành động lung tung, bậy bạ của hắn không khác gì một chuyện linh dị, hơn nữa không thể khống chế được. Cho nên nhân cuộc họp này, tôi muốn dùng thân phận chủ tịch của câu lạc bộ, đề nghị chúng ta xóa bỏ Dương Gian khỏi thành phố Đại Xương, các vị thấy thế nào, ai đồng ý, ai phản đối?"

Câu này của hắn ta vừa nói ra xong, mười mấy người ở trong phòng đều lâm vào trầm mặc.

Mười mấy người bọn họ đều không phải là ngự quỷ nhân, bọn họ gia nhập câu lạc bộ Tiểu Cường cũng vì mục đích làm ăn, kiếm tiền mà thôi.

Cho nên trong thâm tâm bọn họ, đối phó ai, đối phó người nào cũng được, bọn họ không cần quan tâm, thứ bọn họ quan tâm chỉ là có lợi nhuận gì trong vụ này hay không mà thôi.

Lúc này có một người đàn ông trung niên mở miệng nói:

"Chuyện của Dương Gian tôi đã nghe nói rồi, năng lực của cậu ta rất mạnh, đã sống sót qua rất nhiều chuyện linh dị, ngay cả chuyện linh dị ở trong thôn Hoàng Cương mà cậu ta cũng có thể xử lý được. Dạng người như vậy, không thể nào đơn giản như những gì chúng ta thấy ở bên ngoài được, tôi cảm thấy dưới tình huống không có thù hận gì với cậu ta, tôi không đồng ý này ra xung đột với một vị ngự quỷ nhân như cậu ta. Sự uy hiếp chính thức đối với chúng ta là quỷ, là chuyện linh dị đang gia tăng hằng ngày chứ không phải là một người nào đó hay một ít ân oán cá nhân."

Vương Tiểu Cường sầm mặt:

"Giám đốc Mã nói như vậy là có ý gì, Dương Gian có phá nát cái câu lạc bộ này cũng không quan trọng ư?"

Người được Vương Tiểu Cường gọi là giám đốc Mã từ tốn rút ra một điếu thuốc, sau đó mới nói:

"Tôi giúp đỡ câu lạc bộ hết mình là bởi vì tôi hi vọng người nhà của tôi, công ty của tôi sẽ được câu lạc bộ bảo vệ. Nói cách khác đây là tôi đang dùng tiền để thuê bảo vệ từ câu lạc bộ, người của câu lạc bộ cũng làm rất tốt, xử lý xong mấy chuyện linh dị, bảo vệ một vài cổ đông trong công ty tôi an toàn. Nếu việc này cứ tiếp tục kéo dài thêm nữa thì tốt nhưng cái gì cũng vậy, quy củ là quy quỷ, mặc dù cậu có là chủ tịch của câu lạc bộ đi nữa, cậu cũng không thể nào vô duyên vô cớ điều động lực lượng của câu lạc bộ đi giết một vị ngự quỷ nhân như hắn được. Hiển nhiên, hành động này của cậu đã vi phạm nội quy ban đầu của câu lạc bộ. Tôi không biết chuyện gì đã xảy ra ở chuyện linh dị trong thôn Hoàng Cương, tôi cũng không có ý định muốn biết. Nhưng tôi sẽ phản đối việc làm này của cậu."

"Giám đốc Mã, lời này của ông có chút không đúng rồi, việc câu lạc bộ tổn thất nhiều vị ngự quỷ nhân như vậy sẽ gián tiếp ảnh hưởng đến lợi ích của chúng ta. Dương Gian thật sự là mối uy hiếp, hắn không gia nhập câu lạc bộ, cũng không chịu gia nhập Cảnh sát Quốc tế. Hắn muốn bắt cá hai tay, gió chiều nào thì xoay chiều đó, dạng người như hắn có giữ lại cũng chẵng được tích sự gì? Nếu sau này chúng ta có xung đột về lợi ích với hắn, chẳng lẽ chúng ta lại phải tiếp tục nhượng bộ?"

Giám đốc Mã nhìn hắn ta một hồi, sau đó lại nói:

"Quỷ sẽ không chủ động trả thù người, đánh không lại nó chúng ta còn có thể bỏ chạy. Nhưng người thì khác, các người có thể gánh chịu được những tổn thất khi có một vị ngự quỷ nhân trả thù không? Vô duyên vô cớ giết người khác, sẽ bị người khác trả thù thôi."

Một người khác nói:

"Không cần bàn luận nhiều nữa, mọi người đều đưa ra thái độ của mình đi. Tên Dương Gian này thật sự đã hại chết 5 vị ngự quỷ nhân của câu lạc bộ chúng ta, tạo thành tổn thất rất lớn khiến cho người của câu lạc bộ chúng ta hiện tại thiếu thốn rất nhiều. Cho nên là giết hay là không giết thì mọi người hãy cho ý kiến, những ai đồng ý với ý kiến của chủ tịch Vương thì giơ tay đi."

Mấy người trên bàn hội nghị nhìn qua nhìn lại lẫn nhau một hồi, sau đó lần lượt giơ tay.

Trên bàn có mười mấy người, nhưng lại có hơn chín phần mười giơ tay, chỉ còn lại mỗi vị giám đốc Mã kia.

Sau một hồi do dự thì vị giám đốc Mã kia cũng chỉ còn cách giơ tay mà thôi.

Vương Tiểu Cường thấy được cảnh như vậy, hắn ta lập tức tươi cười, nói:

"Tốt, rất tốt. Nếu tất cả mọi người đều đồng ý ý kiến này, tôi sẽ cố gắng áp dụng phương pháp đặc biệt, trong vòng mười ngày mà thôi, các vị cứ đợi đi, trong vòng 10 ngày thành phố Đại Xương sẽ không còn người nào như hắn nữa."

Một người đàn ông to cao nhếch miệng cười, trong mắt tên này để lộ ra một sự tham lam và điên cuồng, hắn ta nói:

"Chủ tịch Vương, việc giải quyết Dương Gian, câu lạc bộ định ra giá bao nhiêu tiền? Nếu giá cả hợp lý, công ty chúng tôi cũng không ngại tiếp nhận mối làm ăn này."

Vương Tiểu Cường nói:

"Các cậu còn chưa được, năng lực không đủ, cậu đừng quên Hác Thiểu Văn đã tắt điện trong tay của hắn. Muốn đối phó với Dương Gian còn cần những thủ đoạn đặc biệt, chuyện này tôi sẽ tự mình an bài và sắp xếp cho ổn thỏa, mấy người cứ ngồi chờ tin tức là được."

"Cốc, cốc cốc, cốc. !"

Lúc này lại có tiếng ai đó gõ cửa phòng họp.

"Ai vậy? Vào đi."

Sau một giây, Dương Gian lập tức đi từ bên ngoài đi vào.

Hắn vừa xuất hiện, toàn bộ người ở trong phòng khách đều mở to hai mắt nhìn về phía hắn, không có một ai giấu được vẻ khiếp sợ trên mặt.

Chuyện này, lúc nãy bọn chúng còn đang bàn luận xem nên để cho tên Dương Gian này sống hay là chết, vậy mà lúc này người đi vào lại chính là hắn?

Vương Tiểu Cường cũng sửng sốt:

"Dương Gian?"

Vương Tiểu Cường còn tưởng rằng là một thành viên nào đó của câu lạc bộ đi đến nhưng hắn ta tuyệt đối không thể nào nghĩ đến người đi vào lại là Dương Gian.

Chẳng lẽ hắn đã nghe được nội dung của cuộc hội nghị này rồi?

Nghĩ đến đây, toàn thân của Vương Tiểu Cường lập tức trở nên căng thẳng, nếu hiện tại Dương Gian ra tay, bọn họ không thể nào trở tay kịp, tổn thất của câu lạc bộ sẽ rất lớn, gần như xong đời.

Dương Gian híp mắt, vừa đi đến vừa nói:

"Mấy người nhìn chằm chằm vào tôi như vậy để làm gì chứ? Có phải là gần đây tôi phát dục nên đã đẹp trai hơn lúc trước hay không? Hay là mấy người đang lén lút bàn luận chuyện gì đó không thể để cho người khác biết? Vương Tiểu Cường, chủ tịch Vương, đã lâu không gặp, chủ tịch Vương sẽ không thấy phiền lòng vì sự hiện diện của tôi đấy chứ?"

Vương Tiểu Cường lấy lại được một chút bình tĩnh.

"Dương Gian, cậu tới chỗ này làm gì? Cậu không phải là thành viên của câu lạc bộ, nơi này không chào đón cậu, cậu đi đi."

Nhìn biểu hiện của Dương Gian, hắn ta đoán chắc Dương Gian chỉ vừa mới đến, không nghe được chuyện mà bọn chúng bàn luận nãy giờ.

Dương Gian nói.

"Không ai hoan nghênh quỷ nhưng quỷ vẫn cứ đến, mấy người thấy có đúng không? A, sao lại có ảnh của tôi nằm trên này, ùi, đây là tư liệu về tôi mà. Sao vậy? Có phải là tôi đã đoán đúng rồi không? Có phải là mấy người đang tính toán làm gì đó với tôi đúng không?"

"Rầm rầm rầm!"

Những lời này của hắn vừa thốt ra, toàn bộ những người ở trong phòng bắt đầu đứng lên, sau đó đồng loạt giơ súng chỉ về phía Dương Gian.

Một tên đầu trọc tỏ ra hung dữ và nói:

"Lúc nãy bọn tao đang thương lượng có nên diệt trừ mày không đây, không nghĩ là mày lại chui đầu vào trong rọ, tự đưa đầu đến cửa. Vậy thì tốt rồi, nếu mày đã đến thì không cần phải đi nữa, chủ tịch Vương, ngài cũng không cần suy nghĩ biện pháp nữa đâu. 100 triệu, tôi sẽ thay ngài giải quyết tên này. Chỉ là một đứa học sinh cấp ba, lợi hại như thế nào được chứ? Trúng đạn, đầu nát, cũng sẽ chết như thường mà thôi nhưng sau khi hắn chết, chủ tịch Vương, ngài phải có trách nhiệm dọn dẹp con quỷ ở trong người hắn đấy, đừng để nó gây ra chuyện."

"Lôi Hổ muốn 100 triệu, công ty tôi chỉ cần 8000 vạn mà thôi, chủ tịch Vương ngài suy tính một chút."

Tên đầu trọc gọi là Lôi Hổ lập tức mắng:

"Mẹ nó, đến nước này rồi còn muốn đoạt mối làm ăn với tao?"

Vương Tiểu Cường thấy tình huống như vậy, không thể nào chỉ đáp ứng một bên được cho nên hắn ta lập tức nói:

"Mấy người các người, nếu có thể giải quyết được hắn, tôi sẽ cho mỗi người 100 triệu."

Trên gương mặt của cả đám lập tức tỏ ra mừng rỡ:

"Chủ tịch Vương đúng là rất sảng khoái, được, cứ quyết định như vậy đi."

Dương Gian phất phất tay chào tất cả mọi người, sau đó nói:

"Khoan đã, từ từ, chờ một chút, đầu tiên mọi người chớ một chút đã. Ừm, nói như thế nào nhỉ, à... Sao tôi lại cảm thấy giống như bản thân tôi bị mấy người sắp xếp hết rồi vậy? Mọi việc đã xong xuôi chưa, hiện tại chỉ còn việc chia tiền nữa hay sao mà mấy người tính kỹ thế."

Việc Dương Gian đột nhiên xuất hiện khiến cho toàn bộ người ở trong phòng họp đều cảm thấy ngoài ý muốn, cừa rồi bọn chúng còn đang bàn về việc có nên diệt trừ nhân tố không xác định của thành phố Đại Xương này hay không? Kết quả là bọn chúng chỉ vừa mới quyết định xong, người ta đã vào đến nơi.

Đây là trùng hợp hay là cố ý?

Dương Gian ngồi trên bàn họp, sắc mặt hắn không hề thay đổi, dù hiện tại hắn đang phải đối mặt với 5 6 khẩu súng đang chỉa về phía hắn.

"Đây là mấy người đang bàn luận về cách đối phó với tôi phải không? Mấy người đối phó với tôi, tôi cũng không dám có ý kiến, dù sao khi ra ngoài mấy ai mà lại không có một hai kẻ địch chứ. Nhưng điều mà tôi muốn hỏi chính là vì sao mấy vị lại muốn đối phó với tôi? Dường như tôi cũng chưa từng đắc tội mấy vị mà."

Hắn rất bình tĩnh, giống như hắn không có coi những người đang đứng ở đây và đang chỉ súng về phía hắn chẳng ra gì hết.

"Vương Tiểu Cường, anh là chủ tịch của câu lạc bộ, vậy anh có thể giải thích cho tôi biết một chút hay không? Nếu cứ để như vậy mà ra tay đánh nhau thì mấy tên thủ hạ của anh có vẻ chết khá là uất ức đó, có chút đáng tiếc, ít ra anh phải nói một chút để cho bọn họ hiểu được vì sao bọn họ lại chết chứ."

Vương Tiểu Cường trầm mặt:

"Thật ra anh cùng câu lạc bộ Tiểu Cường không có thù oán gì hết nhưng sự xuất hiện của anh lại vô tình ngăn cản một vài con đường của một số người. Cục diện của thành phố Đại Xương phải được nắm giữ bởi một ít người, không thể nào giao cho một anh học sinh cấp ba không có tý bối cảnh gì như anh quản lý được. Có thể anh vẫn chưa hiểu được tầm quan trọng của chuyện này nằm ở đâu, sự tồn tại của anh lại là một mối uy hiếp tiềm tàng với một số người. Một khi anh thông quan khảo hạch và trở thành Cảnh sát Quốc tế, anh sẽ tiếp quản trị an của thành phố Đại Xương. Mà một khi anh tiếp quản trị an của thành phố Đại Xương, điều này sẽ vô tình khiến cho lợi ích của một vài tập đoàn lớn bị ảnh hưởng. Đây chính là điều mà một vài người không muốn nhìn thấy. Dù sao anh là một nhân tố mà một vài người không thể khống chế, lý do này đã đầy đủ chưa?"