Một âm thanh nho nhỏ vang lên, người này theo đó ngã xuống mặt đất, trên mặt ông ta vẫn còn lưu lại vẻ vui sướng khi được trở về từ cõi chết.
Mà ngay khi Dương Gian vừa bước đi khỏi đây, con quỷ bị Vương Tiểu Cường thả ra trước đó đã chậm rãi đi ra từ trong tòa nhà. Con quỷ này cũng không hề đi loạn, mà đi thẳng đến vị trí thi thể của Vương Tiểu Cường.
Hiện tại vẫn đang là buổi chiều, sắc trời vẫn chưa tối lắm, có thể nhìn thấy rõ ràng mọi khung cảnh ở trong trang viên.
Ngoại trừ người phục vụ ở trong trang viên này, người ở trong phòng họp cũng đã được chứng kiến cảnh Vương Tiểu Cường thả con quỷ kia đi ra ngoài.
Bên ngoài trang viên, cạnh một cỗ thi thể, được coi là miễn cưỡng nhặt lại nửa cái mạng, lúc này Mã Hữu Tài đang dùng tay sờ sờ vào cái cổ mà lúc nào cũng có thể rớt xuống. Cũng không đợi cho ông ta lấy lại được tinh thần, một cảnh tượng diễn ra lại khiến cho ông ta trở nên hoảng sợ, mặt mũi bắt đầu trắng bệch, toàn thân mất hết sức lực, ngồi xụi lơ trên mặt đất.
Một người, không, không thể xem là người được nữa.
Giờ phút này trước mắt ông ta là một bộ thi thể đã bị thối rữa mức độ cao, toàn thân đang tỏa ra mùi hôi hám của xác chết, da thịt trên bộ thi thể này đã bị mục rữa mất 7 8 phần, bên trong đã lộ ra một ít xương cốt trắng hếu, gương mặt của bộ thi thể này, ngoại trừ một chút thịt dính vào trên cái khô lâu này ra, ngay cả tròng mắt đều không còn nữa.
Dạng người này, bất kể là để ở đâu thì đều được coi là một bộ thi thể, nhưng hiện tại ở trước mặt ông ta, nó lại đang còn sống, nó vẫn đang có thể di chuyển, đồng thời đang đi từ đằng xa về phía này.
"Quỷ!"
Mã Hữu Tài gần như muốn bất tỉnh nhân sự vì hoảng sợ. Mặc dù ông ta biết những ngự quỷ nhân đều có mối liên hệ với lệ quỷ, mà quỷ rất khủng bố, thế nhưng ngay khi ông ta tận mắt thấy được một con quỷ xuất hiện, thì nỗi sợ hãi lại đủ để phá hủy lý trí của một người.
Trên đầu, ánh mặt trời vẫn còn.
Theo lý thuyết mà nói, hiện tại đang là tháng 7, thường thì người tiếp xúc với ánh mặt trời ở thời điểm này đều có cảm giác nóng da, thế nhưng, giờ phút này Mã Hữu Tài lại cảm giác được một cỗ lạnh lẽo đến thấu xương, cứ như máu trong người của ông ta đã bị đóng băng vậy.
Con quỷ có thi thể hư thối mức độ cao này đang chậm rãi đi về phía thi thể của Vương Tiểu Cường, sau đó nó dừng lại.
"Nó, nó muốn làm cái gì vậy?"
Mã Hữu Tài hoảng sợ muốn bỏ chạy nhưng thân thể của ông ta lại không chịu nghe ông ta điều khiển, hiện tại ông ta không có chút sức lực nào hết.
Cũng không biết đây là do ông ta sợ hãi quá mức, hay là do lúc này bị Dương Gian đổi lại một thân thể mới nên bị như vậy.
Con quỷ này không hề để ý gì đến Mã Hữu Tài, nó chỉ chậm rãi ngồi xuống bên cạnh cỗ thi thể của Vương Tiểu Cường, sau đó đưa tay vào bên trong thi thể, không chút chần chờ hay hoang mang gì hết, nó lần lượt móc nội tạng bên trong của Vương Tiểu Cường ra ngoài.
Sau khi lấy ra những thứ nội tạng đầy máu me này, nó cũng không có vứt đi mà lựa chọn nhét vào bên trong thân thể của nó.
Tim, gan, dạ dày, ruột non, ruột già... Khung xương trống rỗng của nó dần dần được lấp đầy trở lại.
Chờ đến khi nó móc hết nội tạng bên trong thi thể của Vương Tiểu Cường, nó lại chuyển sang gỡ thịt trên thi thể và dán chúng lên người của nó.
Động tác của nó rất đơn giản, rất thô ráp nhưng lại ẩn chứa một loại lực lượng quỷ dị nào đó.
Sau khi được nhé vào trong cơ thể của nó, toàn bộ nội tạng lại bắt đầu hoạt động. Trái tim bắt đầu đập theo từng nhịp, từng nhịp, dạ dày cũng bắt đầu ngọ nguậy, co bóp. Da thịt hư thối cũng bị dính lại trên khung xương, cứ như là nó mọc ra ở trên đó vậy, sau khi dán lên, chúng không bị rụng xuống.
"Ọe!"
Mã Hữu Tài nhìn thấy trọn vẹn một cảnh khủng bố như vậy, lập tức ông ta nhịn không được nữa, cảm giác muốn nôn mửa ập tới, ông ta phải nôn ngay ở bên cạnh.
Mặc kệ xung quanh có xảy ra chuyện gì, động tác của con quỷ này vẫn không có dừng lại.
Không đến nửa giờ đồng hồ, thân thể con quỷ này cũng đã dần dần trở nên giống người bình thường, mấy chỗ ở trên người vẫn còn thiếu một ít thịt nên lộ ra xương cốt trắng hếu nhưng bộ dạng này cũng không có ảnh hưởng gì hết.
Cuối cùng, nó mới nhặt cái đầu của Vương Tiểu Cường đang nằm dưới mặt đất lên.
Đầu của Vương Tiểu Cường không có xương sọ, bên trong chỉ có toàn thịt mềm. Mà con quỷ này cũng hành động giống như người bình thường vậy, nó khoét khoét trong đầu của Vương Tiểu Cường ra một cái lỗ hổng, sau đó cầm lấy cái đầu và đội lên trên đầu nó. Vậy là cái đầu không có hộp sọ của Vương Tiểu Cường lại trùng vào cái hộp sọ mà không có da thịt của con quỷ. Dường như Vương Tiểu Cường chỉ là lớp da thịt bên ngoài của con quỷ vậy.
Giờ phút này, một người Vương Tiểu Cường không được đầy đủ cho lắm xuất hiện ở trước mặt Mã Hữu Tài.
Khuôn mặt trắng bệch, không có chút màu máu nào xuất hiện, cái đầu của hắn ta vẫn còn đang xiêu xiêu vẹo vẹo, trông thân thể rách tung tóe, chắp vá lung tung nhưng một giây sau, vốn dĩ Vương Tiểu Cường đã chết đi, hiện tại lại mở mắt ra, con mắt chết lặng kia đã bắt đầu khôi phục lại một ít thần thái, thân thể của hắn ta chợt run lên khe khẽ.
Vương Tiểu Cường lại sống lại thêm một lần nữa, hắn ta cúi đầu nhìn cỗ thân thể của bản thân, trong lòng vừa sợ vừa giận.
"Đáng chết, lại chết thêm một lần? Đúng như tưởng tượng, con quỷ kia lại gỡ hết mọi thứ trên cỗ thân thể kia và dán lại vào cỗ thân thể mới này nhưng mà cỗ thân thể này lại càng ngày càng rách nát."
Hắn ta không biết cỗ thân thể này còn có thể sử dụng được bao nhiêu lần nữa.
Đến một lúc nào đó, cỗ thân thể này không còn dùng được nữa, thì con quỷ kia sẽ bỏ lại thân thể của hắn ta mà đi.
Vương Tiểu Cường đưa tay chỉnh chỉnh lại cái đầu của hắn ta:
"Người khác đều chết rồi a? Tên Dương Gian này đúng là đủ hung ác, mấy vị tổng giám đốc có giá trị mấy chục, mấy trăm ức mà hắn lại nhẫn tâm giết chết, không lưu lại một ai. Hả? Giám đốc Mã, sao ông vẫn còn sống? Tên Dương Gian kia không giết ông hay sao."
Mã Hữu Tài vẫn còn đang bị nỗi sợ hãi chiếm lấy tâm trí, lúc này nghe Vương Tiểu Cường hỏi như vậy ông ta mới kinh ngạc nói:
"Cậu, cậu vẫn còn sống? Rốt cục cậu vẫn là người hay đã là quỷ?"
Bộ dạng của Vương Tiểu Cường đã thành như vậy mà hắn ta vẫn có thể sống sót.
Ánh mắt Vương Tiểu Cường hơi lấp lóe, hắn ta đứng dậy:
"Tôi đã nói rồi, con quỷ của tôi rất đặc thù. Nhưng tên Dương Gian kia quá gian xảo, sau khi biết được tôi đã thả con quỷ ra, hắn trực tiếp rời khỏi phòng họp, không dây dưa Thế nhng hắn cho rằng tôi đã chết nên mới bỏ đi, điều này cũng khá hợp tình hợp lý, nhưng ông thì ngược lại, vì sao hắn lại bỏ qua cho ông được nhỉ, điều này không được bình thường cho lắm. Được rồi, Giám đốc Mã, ông không ngại nói cho tôi biết là ông đã phải trả cái giá gì để giữ lại mạng sống chứ."
Mã Hữu Tài run rẩy nói:
"Tôi, tôi cũng không nói gì hết, tôi chỉ bảo là tôi nguyện ý cho hắn công ty của tôi nhưng tên Dương Gian kia lại không chịu tin lời tôi nên hắn, hắn đã đổi đầu của tôi với người của Lôi Hổ. Cậu nhìn xem thân thể của tôi mà xem..."
Vừa nói, ông ta vừa chỉ tay vào thân thể của ông ta.
Trên thân thể cường tráng lại mọc ra một cái đầu hói của một người đàn ông trung niên, nhìn như thế nào cũng thấy được nó không hợp lý cho lắm.
"Đây là năng lực con lệ quỷ thứ hai của hắn, chắc do ông may mắn mà hắn cũng hơi tham lam số tiền của ông nên ông mới có thể sống sót. Thế nhưng hắn đã làm ra hạn chế đối với thân thể của ông, nếu tôi đoán không lầm thì hắn có thể tùy ý đổi đầu của ông, tương tự hắn cũng dễ dàng gỡ cái đầu hói kia xuống mà thôi. Từ nay về sau, ông đã không thể nào thoát khỏi khống chế của hắn nữa, trừ khi ông chết đi."
Nói đến đây, tròng mắt Vương Tiểu Cường hơi híp, sau đó hắn ta lôi điện thoại ra, nhắn tin cho ai đó, lại nói tiếp:
"Chết nhiều người như vậy, cổ đông cũng chết gần hết rồi, sau lần quấy rối này của hắn chắc là câu lạc bộ sẽ phải giải tán. Hắn còn chưa chết, câu lạc bộ sẽ không thể nào dừng chân tại thành phố Đại Xương được. Hắn quá nguy hiểm, vừa mới trở thành ngự quỷ nhân không bao lâu mà đã có cách không chế con lệ quỷ thứ hai. Chẳng lẽ người anh kia của tôi lại cố tình giấu diếm tin tức giúp hắn, nếu không sao tôi lại không thể nào nhận được tin tức là hắn đã đi qua phòng thí nghiệm? Đến cùng là đã có chuyện gì xảy ra ở trước cửa thôn Hoàng Cương vào ngày đó vậy? Nó có liên quan gì đến chuyện này hay không?"
Trong lòng Vương Tiểu Cường cũng hiểu, dù chuyện gì xảy ra thì chuyện hôm nay vẫn chưa thể dừng lại ở đây. Mà người sống sót duy nhất là Mã Hữu Tài, ông ta cũng không chịu nói ra tình hình thực tế cho Vương Tiểu Cường nghe, không nói quá nhiều đến chuyện ông ta đã tiết lộ thông tin về Vương Nhạc. Bởi vì ông ta cũng hiểu hiện tại tính mạng ông ta đã nằm trong tay Dương Gian, được coi là phe của Dương Gian. Nếu ông ta dám nói ra tình hình thực tế của Dương Gian cho Vương Tiểu Cường biết, lỡ như Dương Gian biết được điều này thì ông ta sẽ chết chắc. Đây chính là mấu chốt trong việc bảo vệ tính mạng của ông ta, ông ta nhất định phải giấu diếm.
Trong lòng Mã Hữu Tài vẫn còn đang run rẩy, từ nãy đến giờ mà nỗi sợ hãi vẫn không hề giảm bớt được tý nào.
"Những tên ngự quỷ nhân này, cái nào cái nấy đều là quái vật, vì sao trước kia bản thân lại không có phát hiện ra chứ?"
Cho dù là con quỷ giấu trong thân thể của Vương Tiểu Cường đang ở trước mắt ông ta, nó có khả năng giúp cho Vương Tiểu Cường khởi tử hoàn sinh hay là con quỷ của Dương Gian vừa có thể tùy ý gỡ xuống đầu của người khác, lại có thể khiến cho người ta bị biến mất trong nháy mắt, còn có tên Vương Nhạc nữa, tên này thì ông ta không biết năng lực là g nhưng đám người này không thể nào là người được nữa, mà bọn họ đều là những con quỷ đội lốt người. Giết cả đống người mà không hề nháy mắt, dù chỉ một cái.
Vương Tiểu Cường bất chợt nhìn về phía ông ta:
"Giám đốc Mã, ông có muốn trả thù về những gì mà ông đã phải chịu đựng ngày hôm nay không? Nếu tên Dương Gian kia không chết, ông sẽ phải chịu sự khống chế của hắn cả đời, nếu giết chết hắn, có khả năng ông sẽ được an toàn."
Mã Hữu Tài run rẩy nói:
"Tôi, tôi không muốn dính dáng gì đến những chuyện như thế này nữa."
Vương Tiểu Cường nói:
"Tôi cũng không để cho ông phải nhúng tay vào đâu, ông đóng góp giúp câu lạc bộ 1 tỷ, chuyện này tôi sẽ xử lý thay ông. Đối với giám đốc Mã mà nói, mặc dù 1 tỷ là rất nhiều nhưng không phải ông không bỏ ra được. Ban đầu tôi muốn các cổ đông đóng góp lại với nhau nhưng hiện tại như ông thấy rồi đấy. Toàn bộ cổ đông của câu lạc bộ đã bị Dương Gian giết sạch. Hiện tại mấy công ty đó còn phải xử lý một đống việc kế thừa, phân chia gì đó, chắc bọn họ phải bận bịu một thời gian, nên bọn họ không có khả năng đóng góp giúp câu lạc bộ được. Hiện tại chỉ còn mỗi một mình giám đốc Mã là người sống sót, vậy ông không thể chối bỏ trách nhiệm gian khổ này được rồi."
Mã Hữu Tài không từ chối, nhưng ông ta lại không có trực tiếp đáp ứng.
"Tôi, tôi sẽ cố gắng làm."
Vương Tiểu Cường nói:
"Tôi sẽ cho giám đốc Mã ba ngày để chuẩn bị tiền nong, vừa vặn mấy ngày này tôi cũng cần phải làm một vài thứ chuẩn bị."
Sau khi nói xong, hắn ta tỏ ra bộ dạng ủy thác hết trách nhiệm cho Mã Hữu Tài, chỉ vỗ vỗ vai ông ta một cái, sau đó bỏ đi. Nhưng sau khi quay lưng lại với Mã Hữu Tài, sắc mặt của Vương Tiểu Cường trở nên tái xanh, hắn ta có cảm giác không thể đè nén được sát khí của bản thân hắn ta lại.
Nguyên nhân hắn ta còn sống rất đơn giản vì con quỷ trong người hắn ta chưa muốn từ bỏ cỗ thân thể này, chưa muốn vứt bỏ hắn ta. Còn thực tế mà nói hắn ta đã bị Dương Gian giết chết một lần rồi.
Mặc dù hắn ta có tên là Tiểu Cường nhưng điều đó cũng không có nghĩa là hắn ta bất tử, chết càng nhiều càng dễ xảy ra chuyện ngoài ý muốn, có lẽ đến một lúc nào đó, hắn ta sẽ không thể nào sống lại được nữa.
…
"Lưu lại một tai mắt ở bên phía câu lạc bộ là ổn rồi, hiện tại đã không chế được Mã Hữu Tài, tạm thời lưu lại cho ông ta một mạng cũng được, không sao hết. Người như ông ta thì có cho thêm mấy lá gan nữa cũng chẳng dám làm loạn, mình không có nắm chắc khi khống chế một đám kia nhưng chỉ khống chế có một người thì chắc chắn không có sai sót."
Dương Gian lái xe vào trung tâm thành phố, hắn không có đi đến quán Bar hoa hồng gì đó để kiếm Vương Nhạc, bởi vì hành động này quá lỗ mãng. Hiện tại hắn chưa thể hiểu biết nhiều về tên Vương Nhạc này, chưa biết được năng lực của hắn ta là gì. Cách tốt nhất là chờ thêm hai ngày, chờ cho chuyện ở câu lạc bộ lan truyền ra ngoài, chắc chắn Vương Nhạc sẽ biểu thị một thái độ nào đó sau khi nghe được chuyện này. Đến khi đó, tên kia muốn làm bạn hay là kể địch thì chỉ cần nhìn thôi là đủ biết rồi.
Dương Gian cau mày tự hỏi:
"Lúc trước Vương Tiểu Cường có nói qua, bản thân mình đang vô tình cản đường một số người nào đó. Mặc dù mình không biết một số người này là ai nhưng chắc chắn sẽ có quan hệ với Triệu Khai Minh. Dù sao nếu mình thuận lợi trở thành Cảnh sát của thành phố Đại Xương thì tên Triệu Khai Minh kia chắc chắn phải rời khỏi. Hơn nữa lúc trước mình cũng đã có ma sát qua lại với hắn ta, hắn ta sẽ không thể nào cam lòng giao lại quyền quản lý thành phố Đại Xương cho mình một cách dễ dàng như vậy. Cho nên nếu như nói cái chết của Nghiêm Lực, có liên quan đến hắn ta thì cũng không phải là không có khả năng."
Còn về phần tại sao lại giết Nghiêm Lực, có lẽ còn có nguyên nhân sâu xa, thực tế là đang chỉ mũi về phía hắn mà mục đích cũng chỉ có một mà thôi.
Mượn đao giết người!
Giờ phút này trong đầu của Dương Gian đột nhiên xuất hiện bốn chữ này.
Nếu Triệu Khai Minh biết hôm nay hắn xảy ra xung đột với câu lạc bộ, chắc chắn hắn ta sẽ đang vui mừng hết sức đây.
"Không, không thể nào, Vương Tiểu Cường không thể nào ngu ngốc đến mức đó, hắn ta không thể tự nguyện bị lợi dụng như vậy được. Trừ phi... Hắn ta cũng là mơ mơ màng mang bị Triệu Khai Minh hứa hẹn chỗ tốt gì đó nên hắn ta mới tìm cơ hội diệt trừ chính mình. Mà bản thân mình, sau khi biết cái chết của cả nhà Nghiêm Lực có liên quan đến câu lạc bộ, chắc chắn sẽ đi tìm câu lạc bộ để tính sổ, chuyện này đúng là không thể nào trùng hợp hơn được nữa. Nếu không phải trùng hợp mà có sự sắp xếp thì kẻ đã sắp xếp ra chuyện này đúng là đáng sợ."