Để điện thoại xuống, khóe miệng Dương Gian lộ ra vẻ tươi cười. Triệu Khai Minh bị cuốn vào bên trong quỷ gõ cửa, đây đúng là một tin tức tốt. Vậy mà bên phía tổng bộ lại còn muốn hắn đi giúp đỡ Triệu Khai Minh. Đây chính là một câu chuyện cười hay nhất mà hắn được nghe từ trước đến giờ đó. Mâu thuẫn giữa hắn và Triệu Khai Minh đã đạt đến mức độ không thể hòa giải được nữa rồi. Nếu không phải là hắn không thể tìm được tên kia chứ không là hắn sẽ tìm đến cửa xử lý luôn rồi.
Thế nhưng hiện tại hắn lại có thể mượn đao giết người để giảm bớt khá nhiều phiền phức cho bản thân.
Trương Vĩ đang ngồi chơi điện thoại ở một bên đột nhiên hỏi.
"Dương Gian, sao cậu lại biến thái như vậy, không phải là cậu đang tính làm chuyện gì kỳ quái đó chứ."
Dương Gian nói:
"Không nói cho cậu nhưng lúc này cậu lại dám rảnh rỗi chơi điện thoại hay sao. Không sợ con quỷ kia tìm đến à."
Trương Vĩ nói:
"Không phải là tôi có đại ca như cậu ở đây hay sao, nếu ngay cả đại ca cũng không giải quyết được thì tôi cũng sẽ xong đời rồi, có lo lắng cũng được cái gì đâu."
Dường như suy nghĩ của hắn ta cũng không hề sai nhỉ.
Đúng lúc này, cửa của phòng khách bị mở ra.
Trương Hiển Quý đang có chút hưng phấn đi từ bên ngoài vào, ông ta vui vẻ nói:
"Thành công, tổng giám đốc Tiền cùng tổng giám đốc Tần đã đáp ứng bán hết toàn bộ cổ phần của tiểu khu. Tôi ra giá một tỷ mua lại toàn bộ rồi, cách của cậu đúng là không tệ, sự hoảng sợ khiến cho bọn họ đáp ứng hết mọi thứ."
Nãy giờ Dương Gian không có chuyên tâm đi khống chế quỷ vực, cho nên chưa biết là cuộc đàm phán này đã thành công. Đương nhiên, chuyện này cũng đã nằm trong dự tính của hắn rồi.
"Một tỷ lận sao, có quá nhiều không? Theo suy tính của cháu, nếu chú có ra giá 100 triệu thì bọn họ cũng bán sạch. Không nghĩ đến chú Trương vẫn còn là một người khá nhân nghĩa."
Trương Hiển Quý cười nói:
"Dù sao sau này vẫn còn nhìn mặt nhau nữa, không thể tuyệt tình quá, nếu không mấy tên kia sẽ không cam tâm, sau này lỡ đến kiếm chuyện với chúng ta thì sao. Hơn nữa tôi cảm thấy cái giá 1 tỷ này cũng đã là giới hạn của bọn họ rồi, nếu ép thêm nữa bọn họ sẽ phản kháng thật."
Dương Gian hiểu rõ:
"Đây chính là chú Trương vừa muốn cắt của bọn họ một miếng thịt lại không muốn cho bọn họ cảm thấy quá đau đớn chứ gì."
Trương Hiển Quý nói:
"Đại khái chính là như thế."
Dương Gian gật gật đầu, cảm thấy việc này cũng có chút đạo lý, dù sao làm người thì đều chừa lại chút đường lui, để sau này còn gặp mặt, thế nhưng đổi lại là hắn thì hắn sẽ không làm như vậy.
Thân phận của Trương Hiển Quý là gì? Là một tổng giám đốc, giá trị con người vài tỷ.
Còn bản thân hắn thì sao? Chỉ là một ngự quỷ nhân đoản mệnh, hắn có thể nghĩ sâu xa cho sau này, theo Dương Gian thì hắn lại cảm thấy việc này là không cần thiết.
Trương Hiển Quý nói:
"Đây chính là bản dự thảo hợp đồng về chuyện này, chỉ cần bọn họ ký tên vào là được, mọi chuyện sẽ ổn thỏa. Chỉ cần bọn họ không biết nguyên nhân của chuyện này là bọn họ sẽ ký thôi, sau khi ký xong rồi, bọn họ có biết thì cũng đã muộn."
Dương Gian nói:
"Nếu mọi chuyện đã như thế rồi thì làm thôi, đưa hợp đồng cho cháu, cháu qua đó đưa cho bọn họ ký."
Trương Hiển Quý:
"Sau khi mọi chuyện thành công, tôi sẽ đưa cho cậu 4 phần lợi nhuận, như cuộc bàn bạc lúc trước của chúng ta."
Cứ cho là ông ta giao ra bốn phần lợi nhuận thì bản thân ông ta cũng coi như kiếm lời. Dương Gian gật gật đầu, cầm lấy hợp đồng sau đó đi vào quỷ vực. Giờ phút này ở tầng thứ 10, dưới lòng đất, tổng giám đốc Tiền, tổng giám đốc Tần, còn có một người bảo tiêu ở bên cạnh đang rất sợ hãi, có lẽ bọn họ đã sắp sửa bị điên rồi.
Trên mặt người nào người nấy đều chứa đầy mồ hối, hai mắt trừng trừng nhìn về phía cửa thang máy. Toàn thân căng cứng, không một ai dám nhúc nhích. Lúc nãy có một vị bảo tiêu đã bị bắt vào trong bóng tối rồi, bọn họ không có một ai muốn bản thân sẽ là mục tiêu kế tiếp.
Khó khăn lắm tổng giám đốc Tiền mới mở miệng nói:
"Tên Trương Hiển Quý kia nói gì, ông ta có đồng ý hay không?"
Sắc mặt của tổng giám đốc Tần khá khó coi, không biết là do sợ hay là vì không cam tâm.
"Mẹ kiếp, tên chết tiệt Trương Hiển Quý đồng ý để cho Dương Gian đi đến cứu chúng ta. Nhưng điều kiện tiên quyết là chúng ta phải ký hợp đồng trước đã."
Tổng giám đốc Tiền vừa nói vừa run rẩy.
"Tên đó thật sự biết chọn thời điểm, một tỷ thì một tỷ, cứ bán cho ông ta đi. Chỗ này đã có quỷ xuất hiện, sau này chắc chắn không bán nổi nhà đâu, lúc này bán đi chưa chắc đã là một chuyện xấu. Cứ coi chúng ta đầu tư lỗ vốn đi, lỗ mất mấy ức mà thôi, chút tiền đó chúng ta vẫn có thể bỏ nổi."
Tổng giám đốc Tần nói:
"Tôi cũng nghĩ như thế."
"Cộp, cộp, cộp!"
Lúc này lại có tiếng bước chân xuất hiện ở trong bóng tối. Đồng thời còn có một ngọn đèn ở phía trước, mặc dù nó cũng khá le lói, tùy thời có thể tắt, nhưng nó vẫn rất kiên cường, từ đầu đến cuối không bị tắt. Theo thời gian trôi qua càng lâu, thứ gì đó ở bên kia lại tiến tới càng gần đến thang máy.
Tâm trạng của ba người lại căng thẳng lên:
"Thứ, thứ gì nữa vậy?"
Thân thể của ca ba đều không tự chủ được phải lui lại ra phía sau. Cả ba gắt gao dựa thẳng vào bức tường của thang máy, bọn họ sợ chuyện khủng bố như lúc nãy lại xảy ra.
"Mấy vị không cần phải khẩn trương, là tôi đây."
Sau khi ánh sáng kia đến gần, mấy người kia mới có thể thấy được, người đến là Dương Gian, hắn đang dùng điện thoại, mở đèn flash và đang đi đến đây.
"Mới có mười mấy phút mà mấy vị tổng giám đốc đã không biết tôi rồi hay sao, đúng là quý nhân hay quên mà."
Tròng mắt tổng giám đốc Tần co rụt lại, có chút không thể tưởng tượng được.
"Cậu, cậu là Dương Gian à?"
Ông ta không hiểu được vì sao Dương Gian lại đến từ phía trước, đáng lý hắn phải đi xuống từ thang máy giống bọn họ mới đúng chứ.
Dương Gian nói:
"Tổng giám đốc Trương đế tôi mang mấy vị rời khỏi đây, nhưng điều kiện là mấy vị phải ký phần hợp đồng này đã. Hai vị đọc qua đi, nếu không có chuyện gì thì hai người ký đi. Ký nhanh để còn đi khỏi đây, chỗ này nguy hiểm lắm, chờ thêm một phút nữa thì tôi cũng không dám đảm bảo sẽ còn xảy ra thêm chuyện gì nữa đâu đấy."
Vừa nói, hắn vừa đưa hai phần hợp đồng cho hai người.
Tổng giám đốc Tần đưa cánh tay run rẩy nhận lấy, ông ta lấy chiếc bút máy trên túi áo xuống, đang chuẩn bị ký tên. Khi vừa đặt bút xuống, ông ta đột nhiên ngẩng đầu nhìn về phía Dương Gian.
"Trương Hiển Quý cho cậu bao nhiêu tiền, tôi sẽ ra giá gấp đôi, chỉ cần cậu dẫn chúng tôi đi ra khỏi nơi quỷ quái này mà không cần ký hợp đồng là được."
"Đúng thế, tổng giám đốc Tần nói không sai, cậu cứ ra giá đi."
Dương Gian yên lặng một lát, sau đó cười nói:
"Hai vị không cần phải suy nghĩ nhiều cho nhọc lòng, cái giá mà tổng giám đốc Trương đưa ra không hề tầm thường."
Tổng giám đốc Tần vội vàng nói, ý đồ của ông ta rất rõ ràng, ông ta muốn thuyết phục Dương Gian.
"Sao lại không tầm thường, giá trị con người của Trương Hiển Quý chỉ có mấy tỷ, còn giá trị con người của hai chúng tôi cộng lại cũng đã vượt qua ông ta rồi. Năm ngàn vạn, cậu cứu chúng tôi ra khỏi đây, tôi sẽ cho cậu 5000 vạn."
Dương Gian cười cợt một tiếng:
"Năm ngàn vạn, vừa rồi tôi đã bỏ ra 5000 vạn chỉ để mua công ty này, hai vị đừng cho rằng tôi là kẻ nghèo hèn chưa thấy qua tiền chứ, mới 5000 vạn mà đã muốn đổi tôi đi rồi."
Đây là chuyện đương nhiên rồi.
Trước kia hắn cũng đã từng như thế, mua bán thì càng ngày càng lớn. Khi bắt đầu làm ăn, hắn đã từng làm từng vụ chỉ có mấy chục vạn, sau đó là mấy trăm vạn, đến vụ ở thôn Hoàng Cương cũng đã là mấy ức rồi.
Tầm mắt của Dương Gian đương nhiên là phải càng ngày càng lớn. Hiện tại hắn đã không còn là đứa học sinh chỉ vừa mời nghỉ học từ trường cấp ba nữa.
Tổng giám đốc Tần nói:
"Vậy cậu cứ ra giá đi, chỉ cần chúng tôi có thể đáp ứng là được, cái gì chúng tôi cũng chấp nhận hết."
Dương Gian nói:
"Tôi sẽ cho hai vị thêm một phút đồng hồ để cân nhắc, đến lúc đó mà hai vị vẫn còn chưa ký, tôi chỉ có thể đi khỏi đây thôi. Lúc đó hai vị chỉ có chết ở đây thôi, hiện tại tôi đã cảm giác được thứ kia đang đến."
"Hai trăm triệu, cậu thấy thế nào?"
"Mấy vị còn có 50 giây."
"Bốn trăm triệu, tôi ra giá 400 triệu, từng đó được rồi chứ, bốn ức lận đó, chỉ từng đó thôi là cậu đã có thể sống một đời vinh hoa phú quý rồi, cậu còn muốn gì nữa."
"Còn 40 giây."
Dương Gian nhìn điện thoại di động, hắn không muốn cho tổng giám đốc Tần lựa chọn nào hết. Trên mặt tổng giám đốc Tần ứa ra mồ hôi lạnh, sắc mặt ông ta càng ngày càng tái nhợt. Ông ta hi vọng bản thân có thể thuyết phục được Dương Gian, để hắn mang ông ta ra khỏi đây, nhưng Dương Gian lại không cho ông ta cơ hội nào. Ông ta đã ra giá mấy ức lận rồi, hắn lại không dao động chút xúi nào. Nếu tiếp tục tăng giá, vậy còn không bằng ký phần hợp đồng này cho rồi. Tổng giám đốc Tiền ở một bên đoạt lấy tờ hợp đồng, sau đó nhanh chóng ký lên.
"Tổng giám đốc Tần, ông không ký thì tôi ký, chỉ thiệt thòi mấy ức thôi mà, cũng chả to tát lắm, mạng người mới quan trọng, không có mạng thì nhiều tiền để làm gì."
Sau đó ông ta hỏi Dương Gian.
"Như vậy đã được chưa."
Dương Gian nhìn qua hợp đồng một lượt, rồi nói:
"Ông khá khôn khéo đấy, đúng là gian manh, ở chỗ này thiếu mất một chữ ký. Hợp đồng không có hiệu lực, mấy ông định lừa tôi cứu mấy ông ra ngoài à."
Sắc mặt tổng giám đốc Tiền hơi đổi, ông ta vội vàng xin lỗi:
"Thật xin lỗi, thật sự xin lỗi, do tôi sợ hãi quá nên quên mất. Chỉ là nhất thời sơ suất, sơ suất thôi."
Dương Gian quay đầu nhìn bóng tối ở sau lưng và nói:
"Mấy ông cứ tiếp tục chơi đi, không sao hết, tôi dư thời gian mà nhưng mà tôi phải nhắc nhở cho mấy ông biết một điều, thứ kia bận lắm đấy."
Tiếng bước chân lại vang lên một lần nữa nhưng tiếng bước chân này lại khác với tiếng bước chân của hắn, cứ như là người ta đang đi trên không vậy.
(DG: ?? ? đi trên không? ??)
Tổng giám đốc Tần nghe được tiếng bước chân, ông ta hoảng sợ quá rồi làm gì còn gan để dây dưa với hắn nữa, lập tức túm lấy bản hợp đồng, sau đó ký tên.
"Đưa đây, tôi ký, tôi ký ngay."
Tổng giám đốc Tiền ở một bên cũng ký bổ sung thêm những chỗ còn thiếu trong bản hợp đồng.
"Như vậy, như vậy đã được chưa."
Dương Gian tiếp nhận hợp đồng, nhìn qua một chút:
"Ừm... Không có chuyện gì rồi, đi theo tôi đi."
Mặc dù vẻ mặt hắn không có biểu hiện gì nhưng trong lòng đã muốn cười thật to, lừa gạt mấy người này dễ vậy hay sao.
Quả nhiên, thứ quan trọng nhất của việc kiếm tiền chính là phương pháp.
Tổng giám đốc Tần run run rẩy rẩy, không dám đi ra khỏi cửa thang máy.
"Cứ, cứ như vậy mà đi sao? Không có chuyện gì chứ?"
Dương Gian nói:
"Không đi, không đi thì có đứng ở đây chờ chết thôi. Tôi cũng nói vậy thôi, còn nếu mấy vị vẫn muốn ở lại đây thì cũng được. Tôi không ép buộc đâu."
Sau khi nói xong, hắn lập tức quay người lại và đi vào trong bóng tối.
"Chờ, chờ một chút."
Gan đâu mà mấy người kia đòi ở lại chứ, hiện tại đã có Dương Gian dẫn đường rồi, cho nên mặc dù ba người vẫn còn sợ hãi nhưng vẫn cố gắng bám theo sau.
Càng đi về phía trước, bóng tối ở xung quanh càng mờ nhạt, khung cảnh hai bên cũng dần dần sáng hơn trước.
Chưa đi được bao xa, mấy người bọn họ đã phát hiện ra bản thân đã ở trước cổng của tiểu khu Quan Giang, không còn ở trong tòa nhà tiếp thị nữa.
Kinh ngạc, kinh hãi, không thể tưởng tượng.
Đây chính là một chuyện siêu tự nhiên.
Một lần nữa, bọn họ đồng loạt nhìn về phía Dương Gian. Nhưng lúc này trong ánh mắt của bọn họ đã không còn sự khinh miệt nữa, mà thay vào đó là một loại kính sợ, kính sợ đối với những thứ thần bí.
…
Tổng giám đốc Tần đứng cửa tiểu khu nắm lấy hai tay của Dương Gian, cảm động rơi hết nước mắt, ông ta nói:
"Tiểu huynh đệ, cảm ơn cậu nhiều nhé. Cậu đúng là ân nhân cứu mạng của tôi. Chuyện lúc trước là do tôi không đúng, hiện tại cho tôi được xin lỗi cậu, cậu đừng chấp. Sau này nếu chúng ta còn có cơ hội gặp mặt thì tôi sẽ phải mời cậu đi ăn cơm."
Tổng giám đốc Tiền càng thẳng thắn hơn, ông ta rút ra một cái thẻ ngân hàng nhét vào trong túi của Dương Gian để tỏ ý cảm ơn.
"Lúc trước tôi còn có chút nghi ngờ cậu, cho phép tôi được xin lỗi cậu nhé. Tôi cảm thấy rất xấu hổ vì chuyện này, cho nên hị vọng cậu nhận lấy tấm thẻ này, cứ coi như là tôi muốn đền bù tổn thất cho cậu đi, mật mã ở trên thẻ."
Sau khi trở về từ cõi chết, hai người đã ném mất chuyện làm ăn ra sau đầu rồi, trong lòng bọn họ chỉ có một niềm hân hoan, sung sướng sau khi sống sót.
Dương Gian, đúng là một cao nhân.
Trong lòng bọn họ chỉ còn lại mỗi một ý nghĩ như vậy.
Dương Gian cảm thấy có chút quái lạ khi nhìn thấy bộ mặt mang ơn sâu sắc của bọn họ.
May là bọn họ không có biết được chân tường của sự việc, nếu mà biết chắc bọn họ sẽ nhảy dựng lên cầm đao đuổi theo chém chết hắn.
Dương Gian nhìn lấy tấm thẻ ở trong túi.
"Đúng là buồn ngủ gặp chiếu manh."
Trong tấm thẻ này ít cũng phải mấy trăm vạn chứ, dù sao đây cũng là tấm lòng của một vị tổng giám đốc, không thể keo kiệt hơn con số đó được.
Tâm tình của hắn trở nên vui vẻ khi nghi đến điều đó, tiếp đó đi vào bên trong công ty.
Dương Gian cầm hợp đồng và để chúng lên bàn:
"Mọi chuyện đã giải quyết xong xuôi. Hiện tiểu khu này đã hoàn toàn là của chú Trương rồi."
Lúc này Trương Hiển Quý vẫn còn đang ngồi đợi ở bên trong công ty để chờ một câu trả lời chắc chắn. Khi nghe được hắn nói như vậy, mặt ông ta lộ ra vẻ vui mừng, đúng là ông ta không thể nào nghĩ ra được mọi chuyện lại được Dương Gian giải quyết một cách dễ dàng như thế. Chỉ trong mười mấy phút là hắn đã có thể cầm về hợp đồng chuyển nhượng.
Trương Hiển Quý nói:
"Tôi sẽ nhanh chóng bảo nhân viên soạn thêm một bản hợp đồng, chuyển bốn phần mười số tòa nhà của tiểu khu sang cho cậu."
Dương Gian cười cười, hắn lắc đầu rồi nói:
"Mọi chuyện làm ăn chú cứ quyết định đi, tôi chỉ cần lợi nhuận sau cùng thôi. Chuyển mấy tòa nhà kia cho cháu làm gì, chi bằng cứ để đó chú bán luôn một thể. Cháu cũng không rảnh rỗi đến mức ngồi ở đây bán nhà đếm tiền đâu, cho nên không cần phải phiền toái nhưn vậy đâu. Chú chỉ cần để lại cho cháu mấy căn biệt thự là được, còn lại thì chú cứ giữ trong tay đi."
Trương Hiển Quý gật gật đầu:
"Vậy cũng được, không sao hết, sau khi bán xong chúng ta lại chia theo tỷ lệ như cũ."
Dương Gian nói:
"Thế nhưng, chú Trương, chú có thể chuyển đổi toàn bộ số tiền kia thành vàng được không. Chú thanh toán cho cháu bằng vàng?"
Trương Hiển Quý cười nói:
"Dường như cậu có hứng thú lớn đối với vàng ha, gần đây giá vàng đúng là tăng vọt nhưng nếu cậu đổi toàn bộ tiền sang vàng thì có lẽ sẽ lỗ đó. Giá vàng chỉ tăng đến một mức nào đó rồi nó sẽ hạ xuống thôi, khi đó cậu sẽ tổn thất nặng nề."
Dương Gian nói:
"Không sao, đối với cháu mà nói, tiền chẳng có tác dụng gì nhiều, vàng lại có tác dụng lớn đối với cháu. Mà cháu cảm thấy giá vàng sẽ còn tăng mạnh hơn nữa, không bằng chú Trương đổi toàn bộ tiền dư của chú thàng vàng hết đi, cứ tin ở cháu, chú sẽ không lỗ đau."
Trương Hiển Quý lắc đầu từ chối phương pháp này của hắn.
"Tôi là người làm ăn thì lấy đâu ra tiền dư, toàn bộ tiền tài đều được dùng làm vốn lưu thông hết. Việc đổi toàn bộ thành vàng đó mới là hành động đầu tư lỗ vốn nhất."
Thấy Trương Hiển Quý cứng rắn như thế, Dương Gian cũng không nói nhiều nữa. Dù sao Trương Hiển Quý cũng là một doanh nhân thành đạt, một ông chủ lớn, không mua vàng thì thôi, cùng lắm chỉ là kiếm tiền ít hơn một chút.
Trương Hiển Quý thay đổi xưng hô với Dương Gian, hiện tại ông ta bắt đầu gọi Dương Gian là đại ca.
"Chuyện hợp đồng đã giải quyết xong rồi, không biết đại ca định giải quyết chuyện của Trương Vĩ như thế nào đây?"
Trương Vĩ để điện thoại di động xuống, hắn ta tỏ ra bất bình kêu ca.
"Cha, hiện tại cha vẫn còn nhớ đến con à? Con còn tưởng bản thân con là con rơi, con rớt gì đó của cha chứ. Cha ngồi nói chuyện làm ăn đến tận trưa, không thèm hỏi chuyện của con một câu. Hiện tại con đang bị quỷ quấn thân đấy, còn không biết con sẽ chết lúc nào nữa đây. Có phải là cha đang tính đợi cho con chết, sau đó lại cùng dì Hoàng của con sinh thêm một đứa hay không?"
Trương Hiển Quý ho khan mấy tiếng:
"Thằng bất hiếu này, mày đang nghĩ cái gì thế? Sao cha có thể mặc kệ chuyện của con được chứ."
Đúng là nãy giờ ông ta quên mất vì quá bận bịu.
Dương Gian nói:
"Muốn tìm ra nguồn gốc của con quỷ kia thì cháu phải điều tra toàn bộ tiểu khu, mà hiện tại thời gian cũng đã muộn rồi, cháu sợ không kịp. Thôi thì để ngày mai vậy, từ giờ đến mai chú đừng để cho Trương Vĩ tiếp xúc với bất cứ tấm gương nào là được. À... Còn có mấy thứ có thể phản lại ánh sáng, chỉ cần tránh xa mấy thứ đó ra là cậu ấy sẽ không gặp phải nguy hiểm đâu, người khác cũng làm tương tụ."
Trương Hiển Quý hỏi:
"Thật sự không có chuyện gì đấy chứ?"
Dương Gian nói:
"Mọi chuyện cũng đã kéo dài cả tuần rồi, con quỷ kia đi theo cậu ấy lâu như vậy mà vẫn chưa xảy ra chuyện, có kéo dài thêm một ngày nữa cũng chẳng sao đâu. Không cần phải gấp, chuyện này cứ để cháu xử lý cho, dù sao cháu vẫn còn ở lại đây lâu dài mà."
"Đúng rồi, về số tiền 5000 vạn cháu dùng để mua công ty này thì chú cứ trừ vào lợi nhuận của cháu ấy. Ngoài ra cháu còn muốn chú Trương có thể sắp xếp một chút, chú cho người thu dọn một số đồ đạc ở bên trong đi, dù sao sau này chính là nhà của cháu rồi."
Trương Hiển Quý cười nói:
"Chuyện này thì cậu cứ yên tâm đi, mặc dù 5000 vạn có chút đắt nhưng toàn nhà tiếp thị này đúng là rất tốt, trước đó tôi đã tốn không ít công sức để sửa sang lại đó. Lần đầu đến đây nên có lẽ cậu còn chưa hiểu lắm về sơ đồ bố trí của công ty. Vì thế tôi sẽ giới thiệu qua cho cậu một chút thông tin sơ lược về công ty này vậy. Tầng một của công ty này chính là đại sảnh, trước đó là văn phòng của nhân viên. Sau khi nhân viên dọn khỏi đó, cậu chỉ cần sửa lại một chút là có thể làm phòng khách. Tầng hai là phòng nghỉ, phòng tập thể hình, còn có bóng bàn, hồ bơi. Tầng ba thì có phòng chiếu phim, quán rượu nhỏ, quán vỉa hè. Tầng bốn là phòng làm việc của tôi và phòng nghỉ. Còn tầng năm thì vẫn bỏ trống, đến lúc đó thì cậu cứ sắp xếp lại là được."
Ông ta rất nhiệt tình trong việc giới thiệu lại toàn bộ mọi chuyện ở đây cho Dương Gian.
"Bởi vì lúc trước tôi nghĩ đến việc bản thân sẽ còn làm việc lâu dài ở công trường cho nên mới chuẩn bị nhiều thứ như vậy ở trong công ty. Cậu trực tiếp chuyển vào trong là được, chỉ là số lượng phòng hơi ít một chút, chỉ có tầng 4 là có 5 gian phòng ngủ."
Dương Gian gật đầu nói:
"Như vậy là được rồi. Thế nhưng cháu cũng có chút áy này khi khiến cho chú phải bỏ đi thứ chú yêu thích."
Công ty này bố trí tốt như thế, có thể nói là Trương Hiển Quý đã tốn không ít công phu, đương nhiên là ông ta cũng rất yêu thích tòa nhà này thì mới làm như thế.
Trương Hiển Quý tỏ ra bộ dạng không quan tâm.
"Chuyện này có là gì đâu, cậu giúp tôi hoàn thành một vụ làm ăn lớn như thế, thì có mỗi công ty tính là gì chứ. Với lại đây cũng chính là tiền của cậu bỏ ra để mua, hơn nữa ở trong tiểu khu có nhiều biệt thự, nhiều nhà như vậy, nếu muốn thì chỉ cần mấy phút là tôi có thể tạo ra một công ty tiếp theo mà."
Sau đó ông ta hơi đổi giọng và nói tiếp.
"Chỉ là chuyện của Trương Vĩ, vẫn mong đại ca cậu để ý nhiều một chút, cố gắng xử lý giúp nó."
Dương Gian nói:
"Chú Trương, điều này thì chú cứ yên tâm đi, chuyện của Trương Vĩ cháu sẽ giải quyết hết. Nhưng hiện tại cháu còn có việc khác, phải chạy vào trung tâm thành phố một chuyến, chuyện của Trương Vĩ chỉ có thể chờ đến ngày mai, đến lúc đó cháu sẽ xử lý."
Trương Hiển Quý nói:
"Vậy thì được, tôi không có vấn đề gì nữa, khiến đại ca vất vả rồi."
"Chú Trương, chú mới vất vả."
Dương Gian cười cười, sau đó quay đầu nói với Trương Vĩ:
"Cậu nhớ cẩn thận một chút."
Trương Vĩ nói:
"Cẩn thận cái gì vậy? Tôi có định đi đâu đâu, hôm nay tôi muốn chờ ở đây, cậu có muốn tối nay tôi chờ cậu về, sau đó hai đứa cùng ngủ chung không?"
...
Dương Gian nói.:
"Sao cậu không đi chết đi cho rảnh nợ nhưng tôi cũng không dám đảm bảo là sau khi con quỷ kia đạt được cái gì đó thì nó sẽ không có biến hóa nào đấy nhé. Có điều tôi đoán ra được cậu chính là nguyên do của mọi chuyện, tốt nhất là cậu cố gắng đừng để bị con quỷ kia xử lý đấy."
Trương Vĩ trịnh trọng gật gật đầu.
"Được rồi, tôi biết rồi."
"Vậy thì tôi đi trước đây."
Dương Gian không ở lại đây lâu, hắn nhanh chóng lái xe rời khỏi tiểu khu đi về phía trung tâm thành phố."