Khủng Bố Sống Lại [C]

Chương 234: Khoe Khoang



Thời gian Dương Gian thổi tắt ngọn quỷ nến đến rời khỏi đây chỉ có mấy giây mà thôi. Nhưng trong thời gian này đã có mấy người sống sót sử dụng hết may mắn của bọn họ để cầm cự cho đến hiện tại, đành phải lưu lại quỷ vực.

Giờ khắc này, trên một con phố không người qua lại, một chùm sáng màu đỏ đột nhiên hiện ra.

Đám người Dương Gian đột nhiên xuất hiện trên đường lớn, hoàn cảnh xung quanh cũng không có thay đổi gì nhiều so với trước đó.

Thứ thay đổi duy nhất chính là ở chỗ này bị thiếu đi những âm thanh quỷ dị cùng lạnh lẽo. Những ngọn đèn đường ở xung quanh đang sáng trưng, có thể nhìn thấy những vì sao cùng ánh trăng vằng vặc ở trên cao. Khung cảnh xung quanh đã không còn tối tăm như lúc nãy.

Đồng Thiến hơi sững sờ một chút.

"Chỗ này là?"

Dương Gian nói:

"Vẫn ở trong thành phố Đại Xương, chỉ là không còn nằm trong phạm vi của quỷ vực. Nhiệm vụ lần này của tôi cũng đã hoàn thành rồi. Những chuyện còn lại thì tùy ở cô vậy, cô là Cảnh sát Quốc tế, mấy chuyện này là chức trách của cô, ckhông phải của tôi."

Sau đó hắn quan sát bốn phía một chút, khi đã xác định xung quanh an toàn, hắn mới mở cửa xe, cất quỷ nến, quỷ dây thừng, sau đó nổ máy, chuẩn bị rời di.

"Chờ một chút, cậu định đi như vậy hay sao?"

Dương Gian nói:

"Không đi như vậy thì đi như nào nữa đây? Hiện tại đã hơn 8 giờ sáng, tôi còn muốn về để ngủ bù đây. Ngày mai mấy người kia cũng phải đi làm nữa chứ, ai nấy đều là người bận rộn cả mà."

Sắc mặt Đồng Thiến hơi thay đổi:

"Nếu có chuyện gì thì sao tôi tìm được cậu đây?"

"Có việc cô đừng tìm tôi, không có việc gì thì lại càng không nên tìm tôi."

Sau đó Dương Gian nghĩ nghĩ một lát rồi mới nói chuyện tiếp:

"Tốt nhất cô nên quay về thành phố mà cô phụ trách đi, đừng có đến Đại Xương nữa. Chuyện ở nơi này rất phức tạp, không phải nơi cô có thể sống yên ổn được đâu. Mà tôi cũng khuyên cô một cậu, cô nên nhanh chóng khống chế lệ quỷ thứ hai đi, kéo dài thời gian khôi phục của lệ quỷ, đừng tham gia vào mấy chuyện linh dị vô nghĩa như thế này nữa. Tôi không thể không thừa nhận cô rất có lòng yêu nước, cũng rất có trách nhiệm. Nhưng tôi lại không thấy được chút hi vọng nào từ trên người của cô, những gì tôi nhìn thấy chỉ là chết chóc và tuyệt vọng. Bởi vì cô sống không được lâu, tôi không nghĩ cô có thể làm được chuyện gì với chút thời gian ngắn ngủi còn lại của cô. Có thể cô cảm thấy tôi rất ích kỷ nhưng trong cái thế giới này, không ích kỷ thì không thể tồn tại lâu được. Tất cả mọi người cũng chỉ có một cái mạng mà thôi, tôi cảm thấy mạng của ngự quỷ nhân còn quý hơn mạng của người bình thường. Tôi chỉ có thể nói với cô như vậy thôi, thế nào thì tự cô đi mà xử lý, không liên quan gì đến tôi."

Đây cũng coi như hắn đột phát thiện tâm nhắc nhở cô ta. Đơn thuần chỉ là không muốn nhìn thấy đồng nghiệp của hắn ta vì trách nhiệm mà chết trong chuyện linh dị.

Đây chính là một việc rất bi thảm.

Nói xong, hắn dùng chân giẫm ga một cái thật mạnh, phóng xe đi ngay lập tức.

Đồng Thiến nhìn Dương Gian rời đi, dường như cô ta đang có điều gì đó suy tư.

Sau đó nhìn lại đám người còn sống sót ở bên cạnh, chỉ còn lại không đủ 10 người.

Đương nhiên đây là do lúc trước đã có mấy người chết trước khi rời khỏi quỷ vực.

Ở trước mặt chuyện linh dị, người bình thường chỉ còn lại một con đường chết, bởi vì không có chỗ trống cho bọn họ phản kháng ở trong chuyện này.

Nếu không phải Dương Gian dẫn đám người bọn họ rời khỏi đây, ngay cả Đồng Thiến cũng phải chết.

Trầm tư suy nghĩ một lát, Đồng Thiến lấy lại tinh thần, cô ta cầm điện thoại di động định vị vệ tinh ra, và gửi một cái thông điệp.

"Nhiệm vụ thất bại, tôi xin lỗi, tôi không thể nào giải quyết chuyện linh dị quỷ gõ cửa ở thành phố Đại Xương... Hơn nữa trong quá trình này tôi sử dụng lực lượng lệ quỷ quá nhiều, khoảng thời gian lệ quỷ khôi phục cũng không còn bao lâu. Hiện tại tôi xin phép được khống chế con lệ quỷ thứ hai, bằng vào điều kiện của tôi hẳn là đủ rồi chứ."



Xe thể thao mấy trăm vạn chạy băng băng trên đường, mặc dù ở trong thành phố Đại Xương cũng không được coi là hiếm thấy nhưng không có nhiều. Cho nên khi chiếc xe chạy qua vẫn có không ít người đi trên đường ghé mắt xìn xuýt xoa, có người hâm mộ thì đường nhiên sẽ có người đố kỵ.

Một cô gái đang cùng bạn trai đi dạo phố, cô ta bất chợt hét lên khi thấy chiếc xe.

"Ôi trời, đây là Bentley, nhìn bộ dạng của nó chắc cũng phải mấy chục vạn nhỉ."

"Có lẽ khoảng 500 vạn chừng đó, chứ làm gì có mấy chục vạn được, đúng là không có kiến thức."

Bên cạnh có một chiếc taxi đang dừng lại, đầu của chiếc taxi này đã biến dạng. Người tài xế mở cửa sổ xe xuống, châm thuốc hút. Người này có chút thâm trầm nói:

"Nếu là xe khác mà làm tôi bực mình thì có lẽ tôi sẽ đuổi theo xe hắn, đâm mấy phát cho hắn biết mặt nhưng mà xe này thì tôi lại không dám đuổi."

Cô gái kia nói với người bạn trai:

"Năm trăm vạn? Anh nhìn người khác mà xem, ngay cả cỗ xe mười mấy vạn mà anh cũng không có. Nhìn xem, người ta trẻ tuổi như vậy, đẹp trai hơn cả anh, lại còn có xe như vậy. Anh còn phải cố gắng thật nhiều, thật nhiều nhiều vào."

Chàng trai kia bĩu môi:

"Kẻ có tiền thì sao chứ, dù hắn có tiền nhưng hắn có hạnh phúc có sung sướng bằng anh không?"

Lúc này Dương Gian đang đứng chờ đèn đỏ, khi nghe được người thanh niên kia nói như vậy, hắn liền mở cửa sổ xe ra và nói:

"Thật sự xin lỗi, có tiền đúng là rất hạnh phúc và sung sướng."

"Con mẹ nó..."

Sắc mặt người thanh niên kia tối sầm lại nhưng sau đó người này vẫn kiên trì phản bác lại:

"Coi như cậu có tiền, cậu hạnh phúc thì sao chứ, cậu vẫn chỉ là một tên FA mà thôi. Còn tôi thì khác, tôi không giống cậu, tôi đã có bạn gái rồi."

Sau khi cậu ta nói xong, lập tức ngẩng đầu lên với Dương Gian, có lẽ cậu ta đang vì cái hơn này mà kiêu ngạo.

Dương Gian nghĩ nghĩ một lát, sau đó mở cửa sổ xe đằng sau xuống.

Đằng sau xe lập tức lộ ra Giang Diễm, lúc này cô đang ngồi bấm điện thoại di động.

Giang Diễm có chút mờ mịt, cô ngẩng đầu lên hỏi hắn:

"Sao vậy? Về đến nhà rồi à?"

Mặc dù tuổi của dì Giang có chút lớn nhưng khuôn mặt không tệ chút nào. Cùng với việc lúc nào ra cửa, dì Giang cũng chăm chú cách ăn mặc. Cho nên dáng người của dì Giang tuyệt đối là ngực nở mông cong, cộng thêm khuôn mặt xinh đẹp. Dì lại mặc váy nữa, càng lộ ra vể thanh thuần, đáng yêu, có thể coi là một vị mỹ nữ. Cô gái bán hàng ở một bên chen lời, đồng thời biểu lộ ý định không muốn rời đi.

"Cũng sắp 9 giờ rồi, nếu không tôi đến ở nhà cậu? Ngày mai chúng ta làm xong rồi lại trở về."

Hiện tại cô ta đang rất sợ hãi bắt đầu nghi thần nghi quỷ.

Thế nhưng cô gái bán hàng này cũng không hề tệ, rất thành thục, lại phối hợp với một bộ đồng phục của nhân viên bán hàng, có một loại mị lực đặc biệt khác.

Dương Gian nói:

"Không sao đâu, nể mặt cô là người bán, hôm nay tôi sẽ phá lệ cho cô ở lại nhà của tôi, không tính tiền thuê nhà."

Đồng thời, hắn đưa mắt nhìn về phía người thanh niên kia.

"Mẹ nó, đây là chuyện gì chứ?"

Người thanh niên kia kém chút nữa là khóc òa lên khi trông thấy trong xe của Dương Gian đang chở hai cô gái xinh đẹp. Có nhiều tiền hơn cậu ta cũng đã quá lắm rồi, sao hết lần này tới lần khác lại còn đả kích cậu ta theo kiểu như vậy chứ. Trẻ tuổi mà đã chời bời đến mức đó, cẩn thận không sẽ bị thận hư.

Có điều chàng trai kia vẫn có cãi lại:

"Coi như cậu có tiền thì sao, có bạn gái thì sao chứ. Cùng lắm cậu cũng chỉ là một tên phú nhị đại mà thôi, còn tôi lại có được nhiều khả năng mà cậu không thể có được. Cậu thử nói xem, ngoài mấy đồng tiền bẩn kia ra, cậu còn có bản lãnh gì nữa chứ?"

Có thể thua người, nhưng không thể thua khí thế. Dương Gian nghĩ một hồi, sau đó mới nói với người thanh niên kia:

"Tôi có thể lái chiếc Bentley này bằng một tay, đây có thể được coi là bản lĩnh không?"

Người thanh niên kia lập tức trả lời:

"Tôi có thể đi xe đạp bằng một tay, tôi biết sửa máy tính, tôi biết nấu chè đậu đỏ..."

Nhưng cậu ta lại không tự giác mà chảy nước mắt, cậu ta nghĩ về gia cảnh của bản thân mà khóc, đúng là chảy nước mắt vì nghèo.

Thôi, không chơi với cậu nữa. Ai lại đi ức hiếp người khác như vậy bao giờ chứ. Chơi như cậu thì đám điếu ti như chúng tôi làm sao mà sống chứ. Đi dạo trên đường thôi mà, sao lại gặp loại phú nhị đại như cậu chứ.

Giang Diễm hơi nghi hoặc một chút, cô hỏi:

"Sao người kia lại khóc thế?"

Dương Gian nói:

"Có lẽ là do cậu ta bị đả kích gì đó."

Bất chợt, hắn đột nhiên nghĩ đến cái gì đó, vội vàng gọi người thanh niên kia lại:

"Anh bạn, đừng có đi nhanh như thế chứ, tôi có thứ này muốn tặng cho cậu."

Người thanh niên kia chịu không nổi đả kích đang lau nước mắt, chuẩn bị rời đi. Nhưng nghe được câu nói của Dương Gian, cậu ta đáp lại:

"Có chút tiền là có thể lên mặt hay sao, tôi không thèm, cậu tự giữ mà xài đi, tôi nghèo thì nghèo thật nhưng đó là nghèo tiền chứ cốt khí của tôi không hề nghèo."

Dương Gian nói:

"Tôi có một chiếc xe, đang đậu ở trong trung tâm thành phố. Nếu một ngày nào đó cậu có thể tìm tới nó, cứ coi như nó là của cậu đi. Mặc dù không chính chủ nên không bán được nhưng cậu có thể tự mình sử dụng."

Người thanh niên kia lập tức thay đổi thái độ, nhanh chóng chạy lại, túm lấy tay của Dương Gian. Cậu kích động không thôi, vội vàng nói:

"Anh bạn, từ nay về sau cậu chính là người anh em chí cốt cả một đời của tôi. Cậu là anh lớn, còn tôi sẽ là em, mặc dù chúng ta khác cha khác mẹ nhưng còn thân thiết hơn cả anh em ruột thịt."

"Tôi đi đây."

Dương Gian cười cười, đưa chìa khóa xe cho cậu ta, sau đó lái xe đi khỏi đây vì đèn đã chuyển sang màu xanh rồi.

Người thanh niên kia lắc lắc chiếc chìa khóa xe ở trong tay, hưng phấn nói:

"Thấy chưa, đây chính là anh của tôi đấy, không phải người bình thường, ra tay quá hào phóng."

Thế nhưng Giang Diễm ngồi ở trên xe lại tỏ ra bất mãn.

"Xe còn tốt như thế, sao cậu lại tặng cho người khác làm gì? Sao không giữ lại cho tôi đi."

Dương Gian nói:

"Chiếc xe kia nằm ở bên trong quỷ vực, cứ cho là quỷ vực biến mất đi nữa thì có trời mới biết chiếc xe đó lạc đến chỗ nào rồi. Chị có đi tìm được nó không? Dù sao thì tôi là không thể tìm thấy nó rồi đó. Hơn nữa, chiếc xe đó là của La đại sư, chị có muốn cũng vô dụng thôi, không bằng đưa cho người khác, hoàn thành tâm nguyện cho người ta."

Giang Diễm tỏ ra bộ dạng đáng thương, cô nói:

"Vậy sau này tôi đi bằng cái gì?"

Dương Gian nói:

"Không phải chị có tiền hay sao? Chị tự mình mua đi chứ. Lần trước tôi thưởng cho chị 500 vạn đâu rồi, sao không mua đi, chị còn muốn thế nào nữa."

Giang Diễm bất đắc dĩ nói:

"Số tiền kia tôi dùng để trả nợ hết rồi."

Dương Gian nói:

"Vậy thì chị chỉ có thể tiếp tục làm thuê kiếm tiền mà thôi, tiền lương đãi ngộ của tôi rất cao. Nên chị phải tin tưởng vào bản thân của mình, rất nhanh chị sẽ có thể kiếm đủ tiền để mua xe."

Giang Diễm bĩu môi.

"Quỷ hẹp hòi."

Tội cho cô, ngày nào cũng nằm ngủ cùng hắn, vậy mà hắn lại không nỡ cho cô một chiếc xe.

Dương Gian nói tiếp:

"Quay về nhà của chị một lát, chúng ta dọn dẹp mấy thứ quan trọng đi, sau đó rời khỏi đây."

Giang Diễm sững sờ một chút:

"Rời khỏi đây? Chúng ta đi đâu?"

Dương Gian nói:

"Đi đến tiểu khu Quan Giang. Trước đó không phải là tôi đã nói với chị chúng ta sẽ rời khỏi trung tâm thành phố, chuyển đến một khu vực khác, không phải nơi có dân cư đông đúc là được. Tránh cho đến lúc nào đó đang u mê đần độn, cuốn vào bên trong chuyện linh dị. Hiện tại ở những nơi càng đông người càng nguy hiểm, những chuyện mà chị gặp phải ngày hôm này đã là minh chứng tốt nhất cho chuyện này rồi."

Giang Diễm nói:

"Tôi biết rồi."

Cô gái bán hàng ở bên cạnh cũng dường như đang suy tư chuyện gì đó.

Cô ta chỉ là một người qua đường, lại xui xẻo bị đụng trúng vào chuyện linh dị lần này. Nhưng gì cô ta trải qua ngày hôm nay đã phá vỡ toàn bộ những nhận thức của bản thân cô ta. Giống như hiện tại cô ta đang đi vào một thế giới kỳ bí vậy.

Thế nhưng cô ta cũng khá thông minh, lại hiểu chừng mực nên từ đầu đến cuối cô ta không có xen vào cuộc nói chuyện của hai người, chỉ ngồi yên nghe hai người nói chuyện, sau đó âm thầm nhớ kỹ toàn bộ mọi chuyện mà Dương Gian nói.

Cô gái bán hàng thầm nghĩ trong lòng:

"Sau khi trở về nên nhanh chóng rời xa khu vực thành thị. Đồng thời thông báo cho cha mẹ cùng họ hàng thân thích luôn, để họ rời xa trung tâm thành phố.

Dương Gian nói:

"Đúng rồi, cô tên là gì?"

Cô gái bán hàng có chút bất ngờ nên phản ứng không kịp:

"Tôi, tôi à? Tôi tên là Trương Lệ Cầm."

Dương Gian nói:

"Để báo đáp việc tôi cứu cô ngày hôm nay, cô không ngại cùng chị Giang nhà tôi đi lên tầng trên chuyển đồ xuống chứ."

Trương Lệ Cầm không dám từ chối lời của hắn.

"Được, được."

Cô ta không dám đắc tội với người tên là Dương Gian này. Đây chính là một người mà động cái là rút súng, người mà ngay cả quỷ cũng có thể đối phó. Mặc dù nhìn hắn còn rất trẻ lại khiến cho người ta cảm giác e sợ.

Nhưng hắn cũng không khỏi khiến cho người ta cảm giác an toàn.

E sợ lại muốn dựa dẫm vào người kia.

Đây chính là hai cảm giác rất mâu thuẫn với nhau.

Cái này cũng có thể gọi là lão đại đi.

Giang Diễm đi xuống xe, nghe được đề nghị của Dương Gian đối với Trương Lệ Cầm ngạc nhiên hỏi lại:

"Cậu không định giúp đỡ chúng tôi hay sao? Những thứ kia nặng lắm đó, tận mấy trăm cân lận."

Dương Gian nói:

"Tôi đói rồi, tôi muốn đi ăn cơm chiên trứng. Sau khi hai người chuyển đồ xong thì gọi tôi một tiếng. Nếu chị cảm thấy nặng quá có thể mời người bạn học kia của chị chuyển giùm cho, hình như tôi có nhớ là cậu ta ở phòng trọ đối diện mà nhỉ."

Giang Diễm liếc xéo hắn một cái:

"Thôi đi, vẫn là tôi tự mình đi khiêng vậy, cậu đi ăn cơm chiên trứng của cậu đi."

Mấy trăm cân gạch thì có lẽ cô còn mang không được nhưng mấy trăm cân vàng thì lại khác, không những cô có thể mang mà còn có thể chạy nhảy nữa.

"Làm phiền cô giúp tôi một tay."

Trương Lệ Cầm nói:

"Được rồi, Giang tiểu thư, không có phiền đâu."