Khủng Bố Sống Lại [C]

Chương 268: Tôn Nghĩa



Dựng một cái câu lạc bộ, không có xử lý chuyện linh dị, suốt ngày kéo bè kéo phái tranh đấu nội bộ.

Dù không thể khống chế Dương Gian nhưng người ta rất an phận, hơn nữa rất nghiêm túc khi giải quyết chuyện linh dị. Nếu thật sự phải hi sinh Dương Gian, cái giá này quá lớn.

Giết người tru tâm*.

* Ý nói làm những việc khiến người khác thất vọng, chết tâm.

Đến lúc đó còn có ai dám đi làm Cảnh sát Quốc tế, việc hắn giải quyết Vương Tiểu Cường cũng là phù hợp với quy định, không hề liên quan đến lấy việc công báo thù tư gì đó. Về tình về lý, Triệu Kiến Quốc không có lý do để bảo vệ Vương Tiểu Cường.

Nhưng Triệu Kiến Quốc lại không thể không cấp cho bên phía Vương Tiểu Minh một cái công đạo. Cho nên sau khi phân phó mọi chuyện, hắn ta lập tức đi khỏi phòng liên lạc.

Hắn ta phải thông báo mọi chuyện cho bên kia biết được.

Kết quả tốt nhất đương nhiên là để Vương Tiểu Minh ra mặt bảo vệ Vương Tiểu Cường. Như vậy hắn ta vừa có thể cho giáo sư Vương mặt mũi, đồng thời bên này hắn ta lại toàn lực phối hợp hành động vời Dương Gian, như vậy sẽ không đắc tội người nào hết.

Còn về phần Dương Gian có thể giết chết Vương Tiểu Cường được hay không thì còn phải nhìn vào bản sự của hắn.



"Tôi tên là Tôn Nghĩa, tên hiệu là Tôn điểu ti, từng là một tên liếm cẩu, một cái lốp xe dự phòng. Mặc dù nhân sinh của tôi chỉ là một màu u ám nhưng trời không tuyệt đường sống của người. Trong một lần tôi ngẫu nhiên liều mình tham gia vào cục Cảnh sát Quốc tế. Trở thành một nhân viên văn phòng vinh quang, ôm lấy bắp đùi của quốc gia."

"Ngày bình thường, tôi ở chỗ làm việc thường nghe được rất nhiều lý tưởng cao lớn từ phía trên. Vì thế tôi quyết định chuyển đổi công tác, hiện tại tôi chính thức trở thành một chuyên gia khai quật nhân tài cho quốc gia. Nhưng thực tế nghề này của tôi chính là cò mồi, trông không khác gì với những tú bà trong thanh lầu thời phong kiến."

"Vốn dĩ thân phận của tôi trong giới không có gì để mà phàn nàn. Tôi luôn luôn coi đây chính là một việc làm vinh quang, một vinh dự vì làm việc cho quốc gia. Tính đến hiện tại số lượng nhân tài mà tôi đã khai quật cũng không hề nhiều, ừm... cộng lại cũng sắp được ba người rồi."

"Mà hiện tại tôi đang đi xem mặt, cũng đã sắp sửa ba mươi nhưng vẫn chưa kết hôn, nếu còn tiếp tục như vậy, có lẽ tôi phải đi kiếm một người bạn trai thôi."

Ở bên trong một căn phòng ăn của một nhà hàng. Một người mặc bộ vest cũ kỹ, cách ăn mặc của người này khá sạch sẽ nhưng người này lại tỏ ra một bộ dạng thanh niên nghèo hèn, nghiêm mặt nhìn chằm chằm vào đối tượng gặp mặt.

Ở phía đối diện đã là đối tượng gặp mặt thứ ba mươi mấy của anh ta rồi?

Còn chính xác là ba mươi mấy thì anh ta đã không thể nhớ được nhưng chuyện này không có quan hệ, đây là một mở đầu mới.

Tôn Nghĩa híp mắt cười, cố gắng dùng giọng điệu ôn nhu nhất để nói chuyện.

"Giai Giai, tên của em thật sự rất dễ nghe, sau này anh có thể gọi em như vậy được không?"

Ngồi phía đối diện là một cô gái tuổi tầm hai bốn hai lăm, ăn mặc khá xinh đẹp, cũng được coi là có mấy phần tư sắc. Chỉ là cô gái này trang điểm quá xinh đẹp khiến cho người ta không khỏi nghi ngờ về công việc của cô gái này.

Hồ Giai Giai mở miệng nói.

"Không thể, cái tên này chỉ có chồng tương lai của tôi mới có thể gọi mà thôi."

Tôn Nghĩa tỏ ra thập phần chân thành nói:

"Không sao, nếu em không ngại thì anh sẽ làm chồng tương lai của em. Em thấy có được không? Mặc dù anh không có bản lĩnh gì lớn nhưng em hãy tin tưởng anh, anh sẽ đối xử tốt đối với em."

Hồ Giai Giai lại nói.

"Chúng ta chỉ vừa mới thấy mặt mà thôi, hiện tại đã nói về chuyện này thì có vẻ không được tốt cho lắm? Chúng ta vẫn nên nói về cái khác đi, ví dụ như anh đang làm việc gì?"

Tôn Nghĩa nói:

"Thật xin lỗi, công việc anh đang làm có yêu cầu cao về độ bảo mật. Cho nên anh tuyệt đối không thể nào nói ra được nhưng anh cũng có thể tiết lộ cho em biết. Việc anh đang làm không hề đơn giản, anh đang cống hiến một phần sức lực cho việc cứu rỗi toàn bộ nhân loại. Em có thể yên tâm, việc này chẳng những tiền đồ vô lượng mà còn là một việc làm vô cùng có ý nghĩa. Sau này Tôn Khang, con của chúng ta sẽ tự hào về công việc mà anh đang làm."

Hồ Giai Giai nghi hoặc hỏi lại:

"Con của chúng ta?"

Tôn Nghĩa nói:

"Đúng thế, nếu năm nay chúng ta kết hôn vào ngày mùng 1 tháng 10. Sau đó mọi chuyện đều diễn ra một cách thuận lợi thì sang năm sau chúng ta sẽ có con. Nếu là con trai thì chúng ta đặt tên là Tôn Khang, anh hi vọng con có thể phát triển một cách khỏe mạnh. Còn nếu là con gái vậy đặt tên là Tôn Lợi, con sẽ xinh đẹp giống như một đóa hoa nhài."

...

Hồ Giai Giai dùng ánh mắt như nhìn bệnh thần kinh nhìn Tôn Nghĩa, người này không có vấn đề gì đó về đầu đấy chứ.

Tôn Nghĩa nói:

"Thế nhưng em cứ yên tâm đi, con cái của chúng ta sẽ được dạy dỗ thật tốt, để sau này chúng trở thành những người cảnh sát chính trực và vinh quang."

Hồ Giai Giai có chịu đựng cảm giác buồn nôn mà hỏi lại Tôn Nghĩa.

"Vậy anh có thể tiết lộ một chút về thu nhập hằng năm của anh là bao nhiêu không?"

Tôn Nghĩa tự tin nói:

"Dù là người thân trong gia đình nhưng việc này lại phải giữ bí mật. Nhưng em cứ yên tâm, việc nuôi sống em và hai đứa bé là không thành vấn đề đối với anh, có anh ở đây mẹ con các em sẽ không phải nhịn đói đâu."

Hồ Giai Giai lại hỏi tiếp:

"Đúng rồi, anh lái xe gì tới đây vậy?"

"Lái xe? Không có, anh là một nhân viên tuân thủ pháp luật. Bình thường anh sẽ không sử dụng xe của đơn vị một cách tùy tiện, cho nên anh đạp xe đạp đến đây. Tiện thể nhắc đến đơn vị của anh, anh mới nhớ ra gần đây anh phải chạy qua thành phố Đại Xương một chuyến để công tác. Giai Giai em có muốn đi đến đó không? Anh dẫn em đi đến thành phố Đại Xương du lịch. Nghe nói ở chỗ đó có món bún cay thập cẩm không hề tệ. Giá cả cũng rẻ, mùi vị lại ngon. Anh chưa từng ăn nhưng bạn học thời tiểu học của anh đã từng nếm qua."

Sau khi nói xong, Tôn Nghĩa còn làm một hành động nuốt nước miếng.

Nghe đến đó, Hồ Giai Giai cảm giác được thời gian còn lại cũng không nhiều nữa. Cô nói:

"Thật sự xin lỗi, vừa rồi tôi có nhận được một tin nhắn, hiện tại phải rời khỏi đây vì có chút chuyện. Nên tôi xin phép được đi trước, lần sau chúng ta lại trò chuyện tiếp."

"Ách? Giai Giai, em muốn đi sao? Có gấp lắm không, nếu không anh lấy xe chở em đi? Xe của anh để ở bên ngoài."

Tôn Nghĩa chỉ tay vào một chiếc xe đạp ở phía bên ngoài cửa.

"Không, không cần, tôi thấy anh có vẻ không được tiện cho lắm."

Hồ Giai Giai cầm lấy, cô ta lập tức đứng dậy, không kịp chờ đợi nữa, cô ta muốn bỏ chạy ra ngoài.

Tôn Nghĩa nói:

"Giai Giai, em đúng là thông minh, hiện tại có em nhắc nhở anh mới nhớ. Lúc đến đây anh đã uống mất nửa chai bia, là của ngày hôm qua thừa lại. Hiện tại trong người có chút men, lái xe không được tốt. Nếu bị cảnh sát giao thông bắt, có lẽ bọn họ sẽ thu bằng lái của anh mất. Bằng lái xe là do anh dùng tiền lương một tháng của anh để mua đấy. Nếu bị hủy thì thật đáng tiếc. Anh cảm thấy anh nên gọi taxi cho em thì hơn, sẽ nhanh thôi."

"Không cần, tôi gọi taxi được rồi."

Hồ Giai Giai vội vàng đi ra ngoài, trông giống như đang chạy trốn vậy. Cô ta không muốn nói chuyện với người có đầu óc không bình thường này quá nhiều, dù sao hiện tại nhiệm vụ của cô cũng đã hoàn thành rồi.

Tôn Nghĩa nhìn thấy Vương Giai Giai vội vàng rời đi, cảm thấy hơi xúc động, cảm thán.

"Lại quan tâm thêm một cô gái nữa. Nếu cô ấy chịu làm bạn gái của mình, mình nhất định sẽ khiến cho cô ấy cảm thấy hạnh phúc."

Bất chợt.

Đúng lúc này, anh ta cảm thấy đũng quần run rẩy một trận, ngay lập tức anh ta thò tay vào móc móc mấy cái.

Sau đó anh ta móc ra một chiếc điện thoại di động định vị vệ tinh.

"Alo, là tôi đây, có chuyện gì vậy? Gì, hiện tại lập tức đi đến thành phố Đại Xương luôn à. Không phải là ngày mai tôi mới đi qua hay sao, hiện tại tôi còn đang nghỉ ngơi mà. Cái gì, hủy bỏ nghỉ phép ư? Nhưng cái này sao mà hủy bỏ được chứ, tôi cố ý sử dụng một ngày nghỉ này để đi xem mắt, hiện tại đang dùng cơm. Không được, không được, tuyệt đối không được. Đây không phải là vấn đề về hủy hay không hủy mà là vấn đề về nguyên tắc. Ngày mai tôi sẽ lên đường đến thành phố Đại Xương."

"A, cái gì? Lần sau giới thiệu cho tôi một cô gái làm liên lạc viên à? Vậy tốt quá, hiện tại tôi sẽ lái xe đến thành phố Đại Xương ngay. Yên tâm, tôi nhất định cam đoan sẽ hoàn thành nhiệm vụ của tôi."

Tôn Nghĩa cúp điện thoại, sau đó vội vàng chuẩn bị rời đi. Thế nhưng lúc này đột nhiên xuất hện một người phục vụ, người này nói:

"Tiên sinh, ngài còn chưa có thanh toán."

Tôn Nghĩa nói:

"Bao nhiêu tiền?"

Người phục vụ nói:

"Tổng cộng là 38000."

Nhất thời Tôn Nghĩa mở to hai mắt, nhìn trên bàn chỉ có một bình rượu vang đỏ và mấy dĩa hoa quả:

"Cái gì, mấy thứ này sao đắt như thế được?"

Người phục vụ nói:

"Đây là giá cả được ghi trên menu rồi, không sai đâu ạ. Dĩa hoa quả siêu xa hoa màu xanh lục kia có giá là 8000, chai rượu này chính là rượu vang loki hiệu hoàng gia năm 1982 được nhập khẩu từ nước ngoài, nó có giá là 30000. Tổng cộng toàn bộ là 38000, chưa tính phí phục vụ. Nhưng nhìn qua thì thấy ngài lần đầu tiên đến đây cho nên ông chủ miễn khoản phí phục vụ."

Tôn Nghĩa nuốt nước miếng, sờ túi.

Trong đó chỉ có mấy tờ 5 đồng, 1 đồng. Ngoài ra còn có ba bốn tờ mười đồng, có điều chúng đều nhăn nhúm hết cả. Sau một hồi lục lọi thì anh ta móc đâu đó ra được một tờ một trăm đồng.

Tôn Nghĩa nói.

"Trước tiên có thể giao tiền đặt cọc không? Còn lại tôi sẽ trả góp sau."

Người phục vụ nói.

"Chuyện này thì không được nhưng ở chỗ chúng tôi có cung cấp mấy dịch vụ cho vay tiền nhanh chóng ở trên mạng. Chỉ tốn một chút tiền phí làm thủ tục là có thể vay được không ít tiền. Đương nhiên, tiền lãi cũng hỏi lớn một chút."

Tôn Nghĩa nói:

"Nếu được như thế thì tôi yên tâm rồi, vậy tranh thủ thời gian làm cho tôi đi."

Người phục vụ nói:

"Chuyện này còn cần đến ngài tự mình làm, tiệm chúng tôi chỉ hướng dẫn một số bước thôi."

Tôn Nghĩa nói:

"Không có vấn đề gì."

Nhưng ngay khi người phục vụ kia chỉ cho Tôn Nghĩa tải một số phần mềm chuẩn bị vay tiền. Kết quả là khi đang yêu cầu vay tiền thì tên của anh ta lại bị hệ thống kéo vào trong danh sách đen. Trên màn hình thông báo là số điểm tín dụng quá thấp, không thể nào yêu cầu.

"A, sao có thể như thế này được? Trước kia ngài có từng sử dụng dịch vụ vay tiền này chưa."

Tôn Nghĩa nói:

"Cậu nói phần mềm này à, tôi sử dụng thường xuyên mà. Ban đầu tương đối dễ vay, một khi mượn là được liền nhưng sau đó lại không được nữa. Hơn nữa còn thường xuyên gọi điện thoại mắng tôi, vì thể tôi mới xóa phần mềm này đi."

Người phục vụ nói.

"Nếu đã như vậy thì chúng tôi chỉ có thể xin lỗi ngài về dịch vụ này rồi. Ngài chỉ có thể gom góp tiền để trả tiền mặt thôi. Nếu trong tay của ngài không có nhiều thì ngài có thể gọi điện cho người nhà, bạn bè gì đó để vay."

Tôn Nghĩa nói:

"Điện thoại của tôi hết tiền rồi, không gọi được."

Người phục vụ nói.

"Đây không phải là điện thoại di động à?"

Tôn Nghĩa lắc đầu nói:

"Cái này không được, đây là điện thoại di động định vị vệ tinh, chỉ được sử dụng trong những tình huống đặc biệt."

Người phục vụ nói.

"Đã như vậy thì tôi cũng hết cách rồi, nếu tiên sinh không thanh toán tiền, ngài sẽ không thể nào rời khỏi đây được."

Thế nhưng là lúc này điện thoại di động định vị vệ tinh của anh ta lại vang lên.

Bên kia điện thoại truyền đến thanh âm phẫn nộ của Triệu Kiến Quốc.

"Tôn Nghĩa, vì sao định vị vệ tinh từ điện thoại còn cho thấy cậu vẫn ngồi yên ở trong tiệm cơm, không chịu di chuyển? Cậu nghe cho rõ đây, tôi yêu cầu cậu trong vòng nửa giờ đồng hồ phải tập hợp ở vị trí chỉ định, đến đó sẽ có người đưa cậu đi thành phố Đại Xương. Nếu trong vòng nửa tiếng mà còn không có mặt ở đó thì cậu chuẩn bị tinh thần chịu phạt đi."

"Lão đại, chờ một chút, anh có tiền không? Bên này tôi đã ăn uống xong xuôi rồi nhưng hiện tại anh có thể cho tôi mượn một chút tiền để thanh toán, lần sau phát tiền lương tôi sẽ trả lại cho anh."

Triệu Kiến Quốc cố nén lửa giận ở trong lòng.

"Cậu muốn mượn bao nhiêu?"

Tôn Nghĩa nói:

"Ba vạn tám."

Triệu Kiến Quốc nói:

"Cậu ăn một bữa cơm mà hết ba vạn tám? Lúc nãy không phải cậu còn bảo là cậu đang đi xem mặt hay sao. Vậy sao chỉ ăn bữa cơm đã tốn mất ba vạn tám, cậu không bị người ta lừa đó chứ."

"Không, sẽ không đâu, Giai Giai là một cô gái tốt, cô ấy sẽ không lừa tôi đâu."

"Tôi sẽ để cho cảnh sát địa phương điều tra chuyện này, nếu không có chuyện lừa đảo thì tốt, tôi sẽ thay cậu thanh toán toàn bộ."

Triệu Kiến Quốc có cảm giác mệt mỏi về lòng tốt của hắn ta. Toàn bộ những chuyện này đều là chuyện của trẻ con, thế nhưng hết lần này tới lần khác người dây vào không gỡ ra được lại chính là những người có được lực lượng kinh khủng không thể tưởng tượng, khác xa người bình thường."