“Cái gì? Hồ Tông Thượng bị tách rời?”
Dương Gian tập kích ra ngoài dự đoán của tất cả mọi người, ngay cả chị Hồng cũng đều cảm thấy rất sửng sốt, bởi vì nàng biết rõ phương thức công kích của dao rựa trong tay Dương Gian, phải kích phát vật trung gian hoặc là trực tiếp chém trúng mới sẽ có hiệu quả, mà vừa rồi Dương Gian căn bản không thể nào kích phát nguyền rủa của Hồ Tông Thượng, hai người cách nhau rất xa, không tiếp xúc thực chất được.
Cố tình trong tình huống bất hợp lý này, công kích của dao rựa phát huy tác dụng.
Mà dao rựa một khi chém trúng, cho dù là quỷ thật cũng phải bị thương nặng, nếu như là người ngự quỷ thì hơn phân nửa sẽ mất mạng.
“Dương Gian.”
Chị Hồng cực kỳ tức giận, nàng giận dữ nhìn bóng dáng Dương Gian trong Quỷ Hỏa bao phủ.
“Đừng nhìn ta chằm chằm như vậy, thế này mới chỉ là bắt đầu, còn lại bốn người cũng phải chết ở chỗ này, nếu ngươi vẫn chấp mê bất ngộ thì kế tiếp ngươi cũng có khả năng chết luôn.” Giọng nói của Dương Gian truyền ra từ Quỷ Vực, khiến người không thể phân biệt ra vị trí cụ thể của hắn.
“Ngươi sẽ không thực hiện được nữa!” Chị Hồng nghiến răng nghiến lợi nói.
Dương Gian bước ra từ trong ánh lửa:
“Tuy ngươi là người ngự quỷ hàng đầu thời dân quốc, nhưng đời này sống lại không quá lâu, có được sức mạnh linh dị hữu hạn, cho nên đừng quá tự cho là đúng, ngươi ngay cả chính mình đều chưa chắc sống nổi, còn rảnh quan tâm người khác?”
“Trương Ấu Hồng, nếu ngươi bài trừ Quỷ Vực của hắn, chúng ta cùng nhau ra tay, đến lúc đó xác suất thắng không tính thấp.”
Giờ phút này, cô gái mặc váy rách nói với giọng điệu lạnh băng.
Một người đàn ông mặc áo khoác ngắn cũng lên tiếng:
“Hơn nữa Hồ Tông Thượng còn chưa chết, hắn chỉ là bị tách rời, thủ đoạn như vậy không giết được hắn, ngươi tạm thời đừng lo lắng, qua một khoảng thời gian hắn có thể khôi phục lại, chúng ta chỉ cần tiếp tục dây dưa thì Dương Gian này chết chắc.”
Chị Hồng mắt lấp lóe:
“Trương Di, Thu Tam Ca, các ngươi đừng coi khinh người này, hắn đã đột phá phong tỏa của ta, người gỗ không ngăn được hắn, tập kích đợt sau đều rất có thể sẽ vòng qua ta đối phó các ngươi, nhưng ta sẽ cố gắng hết sức bài trừ Quỷ Vực của hắn, hy vọng có thể thành công.”
Chị Hồng không mấy tự tin, bởi vì Dương Gian luôn trưởng thành, hơn nữa trưởng thành với tốc độ rất nhanh, mỗi một lần gặp mặt đều có thể vượt qua mong đợi của nàng. Lần này Dương Gian càng bày ra sức mạnh linh dị khác biệt, sức mạnh linh dị mới này cực kỳ mạnh, khiến người chẳng thể nào ngờ.
Chị Hồng không muốn ngồi chờ chết nữa, người gỗ nhanh chóng tràn lên xếp thành một hàng, vừa ngăn cản Quỷ Vực của Dương Gian phủ lên, vừa bảo vệ mấy người sau lưng nàng.
Nhưng chỉ riêng như vậy còn chưa đủ.
Chị Hồng lấy ra một chiếc khăn tay màu đỏ trên người của mình, trên khăn tay thêu một tượng bán thân kỳ lạ, trông như ai đó quan trọng, lại giống như một con ác quỷ khủng bố. Đồ án trên khăn tay liên tục sửa đổi theo thời gian, đôi khi là tượng bán thân, khi thì biến thành một khúc tứ chi quái dị, đôi khi là tử thi lạnh lẽo.
“Vật phẩm linh dị sao?”
Dương Gian nhìn việc mà chị Hồng làm, hắn đoán chiếc khăn tay kia rõ ràng không đơn giản, thậm chí có thể là vũ khí linh dị của chị Hồng.
Giây sau, đồ án trên khăn tay của chị Hồng lại thay đổi, biến thành một con mắt, con mắt kia rất giống Quỷ Nhãn. Ngay sau đó, bên cạnh Quỷ Nhãn kia hiện ra đồ án một người khác, người kia không phải Dương Gian, mà là một ác quỷ.
Sau khi đồ án hoàn chỉnh hiện ra thì chị Hồng quấn khăn tay quanh bàn tay mình.
Khăn tay màu đỏ dần dán chặt với bàn tay của nàng, giống như một miếng da màu đỏ dính vào bên trên, phát sinh chuyện kỳ lạ, trên khăn tay màu đỏ hiện ra một con mắt đỏ tươi, còn kỳ dị chuyển động.
Không ngờ đó cũng là một Quỷ Nhãn.
Dương Gian mở miệng hỏi:
“Chỉ có một Quỷ Nhãn thật, ngươi dùng linh dị khác ngụy trang có thể dùng được không?”
Chị Hồng huơ khăn tay bao mu bàn tay mình:
“Đạo lý này không cần ngươi nói ta cũng biết, nhưng ngươi cũng không thể phát huy ra toàn bộ linh dị của Quỷ Nhãn, không cần thắng ngươi, chỉ cần quấy nhiễu Quỷ Vực của ngươi là được.”
Quỷ Nhãn trên khăn tay của chị Hồng đang tỏa ra ánh sáng màu đỏ, Quỷ Vực đáng sợ khuếch tán.
Quỷ Vực màu đỏ quen thuộc vô cùng, giờ phút này nó vượt qua Quỷ Hỏa bao phủ, ngược lại lan tràn tới chỗ của Dương Gian.
Hẳn là Quỷ Nhãn trên khăn tay phát ra Quỷ Vực rất đáng sợ, Quỷ Vực của Quỷ Hỏa có thể đốt đến bốn tầng nhưng không chịu nổi một kích trước chị Hồng, thậm chí loại Quỷ Vực này còn muốn kéo Dương Gian vào.
Quỷ Vực quấy nhiễu lẫn nhau, ánh lửa quanh Dương Gian nhỏ dần, thân hình của hắn hiện ra hoàn toàn.
“Có cơ hội, là hiện tại!”
Một người đàn ông mặc đồ tây cũ kỹ cũng nằm trong năm người dân quốc hồi sinh, hắn trông thấy chị Hồng thành công phong tỏa Quỷ Vực của Dương Gian thì xông lên ngay.
Cự ly nháy mắt bị kéo gần.
Người đàn ông mặc đồ tây cũ kỹ cơ hồ trong nháy mắt xuất hiện ở trước mặt Dương Gian, vươn hai tay ra định chộp về phía Dương Gian.
Động tác thoạt nhìn đơn giản nhưng kèm theo linh dị tập kích phải chết.
Con ngươi chị Hồng rút lại, vội vàng hô lên:
“Đừng, Phùng Văn!”
“Hiện tại nhắc nhở đã quá muộn, lòng tham là phải trả giá đắt.”
Dương Gian cũng đồng dạng vươn tay hướng người đàn ông tên Phùng Văn, nhưng sau đó tay của hắn khựng giữa chừng không trung, thân thể cũng không thể động đậy.
“Kẻ sơ ý là ngươi, khoảnh khắc lộ tên thì ta đã theo dõi ngươi, nhưng lúc trước ngươi trốn trong Quỷ Vực không tìm được nên không có thời cơ ra tay thích hợp, hiện tại ngươi không thể tránh.”
Cô gái tên Trương Di không biết từ khi nào cầm một người tí hon bện bằng cỏ, sau lưng người tí hon viết hai chữ màu đen: Dương Gian.
Người bù nhìn viết tên của Dương Gian bị trói tay chân, nguyền rủa ảnh hưởng khiến cơ thể của hắn cũng không thể động đậy.
“Tiễn ngươi lên đường.” Phùng Văn mặc đồ tây cũ kỹ thừa dịp cơ hội này hành động.
Hai bàn tay âm u lạnh lẽo chạm vào mặt của Dương Gian, để lại hai dấu tay màu xám.
Hơi thở tro tàn khuếch tán.
Mũi của Dương Gian chảy máu, thị lực đang mất đi, lỗ tai không nghe được âm thanh nào, cả người thoáng chốc bị linh dị cướp mất nhiều thứ, dường như sinh mệnh cũng trôi nhanh với tốc độ đáng sợ.
“Thành công? Nhưng còn chưa đủ, để phòng ngừa, lại cho hắn một đòn nữa đi!”
Người đàn ông mặc áo khoác ngắn được chị Hồng kêu Thu Tam Ca lúc này cũng định ra tay, chuẩn bị chồng lên linh dị tập kích, hoàn toàn đánh chết Dương Gian một lần duy nhất, không thể cho hắn cơ hội phản kích.
Nhưng còn chưa đợi hắn ra tay thì cảnh tượng trước mắt khiến hắn xoe tròn mắt.
Người Dương Gian lóe tia sáng đỏ, nháy mắt tránh thoát tất cả trói buộc, xóa sổ hết thảy linh dị tập kích, thương dài màu đỏ lại chém xuống. Người đàn ông tên Phùng Văn ở trước mắt Dương Gian chưa kịp né đã bị chém thành hai khúc, còn giữ vẻ mặt ngạc nhiên.
Máu đặc rơi vãi đầy đất, nhuộm đỏ một mảnh.
Làm xong tất cả điều này nhưng Dương Gian chưa ngừng lại, thương dài mang theo ánh sáng đỏ nháy mắt biến mất.
Ngay sau đó, Trương Di mặc váy dài rách rưới bị xuyên thủng bụng, đóng chặt xuống đất, không có đường giãy giụa đã gục mặt xuống không nhúc nhích.
Người Thu Tam Ca run rẩy:
“Sao có thể?”
Một giọng nói lạnh băng vang lên:
“Ngươi cũng muốn ra tay?”
Ở sau lưng?
Thu Tam Ca giật mình vã mồ hôi lạnh, hắn rõ ràng nhìn thấy Dương Gian còn ở đằng trước.
Quỷ Vực phong tỏa thất bại rồi sao?
“Dừng tay!”
Một vị người ngự quỷ dân quốc cuối cùng gầm nhẹ định ra tay, nhưng Dương Gian cũng không quay đầu lại, xung quanh vang tiếng chó dữ sủa, người khẽ quát kia lập tức không còn động tĩnh, ngã xuống đất.
“Ngươi đang coi khinh ta sao?”
Thu Tam Ca vụt xoay người định phản kích.
Nhưng giây sau, một bàn tay cháy đen bóp cổ của hắn, nhấc bổng hắn lên.
Linh dị đối kháng bắt đầu.
Từng Quỷ Thủ trống rỗng xuất hiện, phủ lên người của Thu Tam Ca, nhưng giây sau bị rơi ra, bởi vì có linh dị đáng sợ đang thức tỉnh trên người của Thu Tam Ca, ngăn chặn Quỷ Thủ kiềm chế, thậm chí linh dị đáng sợ này còn đánh trả, định xâm thực cơ thể của Dương Gian.
“Năng lực của các ngươi không tệ, quỷ trong thân thể kế thừa mọi thứ của các ngươi, cho nên có thể phát huy ra toàn bộ sức mạnh linh dị, nếu bỏ mặc không hỏi, cho các ngươi một chút thời gian trưởng thành thì về sau sẽ là một rắc rối lớn.”
Trên Quỷ Thủ của Dương Gian bốc cháy Quỷ Hỏa âm u.
Chớp mắt ngọn lửa nhỏ bỗng lan tràn, nuốt sống người trước mắt hắn.
“A!”
Tiếng hét thê lương quanh quẩn, tổn thương của Quỷ Hỏa sẽ vô cùng lớn đối với người khống chế linh dị, đau đớn không thua gì người sống bị lửa nướng.
Trong khoảnh khắc, bốn người ngự quỷ thời dân quốc đều bị đánh bại.
Dương Gian không chút bất ngờ với kết quả như vậy, ngược lại cảm thấy là lẽ tất nhiên.
Không phải mỗi người ngự quỷ thời dân quốc đều là quái vật, chị Hồng có thể sống lại những người này chứng minh thực lực của bọn họ cũng không mạnh, nếu đặc biệt cường đại thì không dễ sống lại.
“Dương Gian, ngươi đừng vui vẻ quá sớm.”
Quỷ Vực màu đỏ không thuộc về Dương Gian nháy mắt bao phủ lại đây, đòn đánh trả của chị Hồng ập đến, vô số bóng dáng màu đỏ lao tới, từng bàn tay lạnh băng như những cây đinh đâm xuyên qua cơ thể của Dương Gian. Những khớp nối của các người gỗ giao nhau, thân thể vặn vẹo, giống như một nhà tù chớp mắt nhốt Dương Gian ở trong đó, thậm chí trên Quỷ Bóng cũng đứng đầy rất nhiều người gỗ.
Hiển nhiên, chị Hồng biết chẳng những cần hạn chế Dương Gian, còn phải hạn chế Quỷ Bóng, dù sao nàng kế thừa ký ức của Liễu Thanh Thanh, có kinh nghiệm từng đấu với Dương Gian, biết thân phận thật của hắn là Quỷ Bóng ở dưới đất chứ không phải thân thể nửa chết nửa sống này.
Quỷ Hỏa thiêu đốt nhanh chóng tắt, Dương Gian bị hạn chế kinh khủng, một người gỗ màu đỏ bắt lấy cơ hội này mang theo Thu Tam Ca nhanh chóng rút lui.
“Ta còn chưa chết, Trương Ấu Hồng, đừng nương tay giết hắn, ngươi có thể làm được, ta luôn tin tưởng ngươi.”
Thu Tam Ca toàn thân cháy đen, còn sót lại dúm lửa khó dập tắt, nói bằng ngữ khí âm u.
Dương Gian bị vô số người gỗ hạn chế, hắn xoay chuyển cổ nhìn chị Hồng:
“Xem bộ dạng thì sau khi sống lại thực lực của ngươi yếu hơn ta nghĩ, không thể đối phó được ta, chứ không thì đã chẳng che chở mấy người kia.”
Dương Gian từng đấu với quái vật già dân quốc trong thị trấn Bạch Thủy, bà già xách giỏ hay Quỷ Gõ Cửa hồi còn sống, hoặc là chủ nhân của bãi tha ma, mỗi vị đều đáng sợ đến khiến người nghẹt thở, ngược lại chị Hồng này biểu hiện ra rất bình thường.
“Dông dài.”
Chị Hồng sắc mặt trầm xuống, nàng sống lại một đời đương nhiên phải trả giá đắt, cần bỏ đi nhiều thứ. Hơn nữa dù nàng có ký ức cũ thì thực lực cũng không khôi phục, bởi vì có nhiều kinh nghiệm thành công không thể sao chép lại, lần đầu tiên có thể thành công, đạt đến độ cao đó rồi nhưng lần thứ hai thì chưa chắc.
Tất cả người gỗ đều động, mỗi người gỗ lấy xuống một phần thân thể từ người Dương Gian, giống như xếp gỗ bị tách rời ra, thậm chí ngay cả Quỷ Bóng đều không thể đối kháng loại linh dị tập kích này, bị người gỗ đụng vào liền rã thành nhiều khối bóng màu đen.
Một Dương Gian hoàn chỉnh cứ như thế biến mất.
Trong tay từng người gỗ đều nâng một phần thân thể của Dương Gian, kỳ dị là những thân thể này không chết mà là sống, trái tim bị tháo ra vẫn đang đập.
“Thành công tiêu diệt Dương Gian rồi?”
Hồ Tông Thượng ban đầu bị tách rời giờ phút này nhưng lại mở mắt ra, khôi phục ý thức, thanh tỉnh lại.
Mặc dù hắn chỉ có một nửa thân thể, nhưng hắn còn sống, thân thể bị chia làm hai nửa tùy theo thời gian trôi qua đang chậm rãi khôi phục.
Nhưng hiện tại hắn vẫn không thể động đậy, không khác gì với tử thi thật sự.
“Hắn còn chưa chết, chỉ là bị ta đánh tan thành vô số khối, chỉ cần tách những mảnh thi thể này giấu ở nơi khác nhau thì hắn vĩnh viễn cũng không thể khôi phục.” Chị Hồng nói:
“Ta không sánh bằng trước kia, có thể làm đến bước này đã rất không dễ dàng, còn là nhờ vào mới rồi Dương Gian chỉ lo đối phó các ngươi, không nhờ thế thì ta đã không bắt được cơ hội này.”
“Hắn quá cuồng vọng, hiện tại bị lật thuyền cũng là lẽ đương nhiên.” Thu Tam Ca bị đốt cháy đen giờ phút này tuy rằng thống khổ, nhưng trên mặt vẫn không cảm xúc.
“Mau cứu Trương Di ra, nàng còn bị đóng đinh.”
Chị Hồng nói:
“Nàng tạm thời không chết được, chỉ là đinh quan tài, không nguy hiểm gì.”
Chị Hồng nói xong một người gỗ mặc sườn xám đi qua, định rút cây thương dài màu đỏ ra.
Nhưng tùy theo người gỗ vừa chạm vào thương dài gồng sức rút thì nguyền rủa đáng sợ bùng nổ, người gỗ màu đỏ lập tức ngơ ngác đứng yên tại chỗ.
“Trên đó tồn tại nguyền rủa sao?” Chị Hồng tự mình đi qua, dùng bàn tay quấn khăn tay kia tiếp xúc thương dài.
Mới chạm vào chị Hồng đã cảm thụ được một luồng hơi thở âm u lạnh lẽo ập đến, tiếp đó xâm thực toàn thân, nhưng khăn tay màu đỏ ngăn cách sự xâm thực này, chị Hồng trực tiếp rút thương dài ra, nhanh chóng ném qua một bên.
Vũ khí linh dị này rất đặc biệt, nàng tạm thời không muốn đụng vào.
Không còn đinh quan tài áp chế, cô gái dân quốc chậm rãi thức tỉnh.
Trong khi chị Hồng đang giải cứu những người này thì trong Quỷ Bóng tàn khuyết, từng con Quỷ Nhãn đột nhiên mở ra.
Ánh sáng đỏ nhấn chìm mọi thứ chợt sáng lên.
Giây sau, sâu trong ánh sáng đỏ này, Dương Gian lại lành lặn xuất hiện ở trước mặt mọi người.
“Ta nói rồi, đảo ngược sống chết chẳng hề khó khăn đối với ta.”
Giọng nói quen thuộc mà lạnh băng quanh quẩn, khiến tất cả mọi người trái tim bỗng nhiên rút lại.
“Đùa gì vậy, tới mức đó mà vẫn không chết?”
Lớp da cháy đen trên mặt Thu Tam Ca còn chưa tróc ra, hắn mở to mắt, tỏ ra rất kinh ngạc.
“Reset sao? Hơn nữa còn là phạm vi lớn reset, hoàn toàn khác với lúc trước reset bản thân.” Chị Hồng quay người đi, trông thấy cảnh tượng chính mình không muốn nhìn thấy nhất.
Dương Gian đứng yên tại chỗ không ra tay, mà là mở miệng nói:
“Chị Hồng, còn chưa xem thấu sao? Ra tay đến hiện tại, mấy người bên cạnh ngươi chẳng có ai chết.”
Chị Hồng nhíu mày.
Dương Gian nói:
“Không phải ta không giết chết bọn họ mà là bọn họ vốn chết rồi, thân phận thật sự là quỷ, hành vi hiện tại của bọn họ đều chỉ là giữ lại thói quen và ký ức khi còn sống, cho nên đặc biệt giống như một người bình thường, nhưng loại bình thường này sẽ không giữ được quá lâu.”
Chị Hồng nói:
“Đừng nói nhiều, ta sẽ không bị ngươi thuyết phục, ta đã chờ ngày này lâu lắm rồi.”
“Vậy sao? Thế thì tiếc thật.”
Dương Gian hơi thở dài, tiếp đó vươn tay chộp không khí, thương dài rơi xuống một bên trực tiếp xuất hiện trong tay của hắn, giây sau, hắn nhỏ giọng mở miệng:
“Một đao kia chém xuống, nhất định chém trúng người trước mắt.”
Cầu nguyện xong, thương dài chém xuống.
Giày cao gót màu đỏ mà chị Hồng mang vốn không thể để lại vật trung gian, thậm chí bản thân ở trong Quỷ Vực cũng sẽ không bị chém trúng, nhưng có linh dị của Quỷ Cầu Nguyện hỗ trợ, vật trung gian của chị Hồng xuất hiện ở trước mắt giống như người bị chém lúc trước. Trong khoảnh khắc vật trung gian xuất hiện, dao rựa vụt qua chém đầu của chị Hồng xuống.
Giây sau, nguyền rủa bùng nổ.
Cổ của chị Hồng bị xé rách, một cái đầu xinh đẹp rời khỏi thân thể bùm một tiếng rơi xuống đất.
Chẳng những chị Hồng như vậy, ngay cả người gỗ khác cũng bị rớt đầu theo."