Khủng Bố Sống Lại [C]

Chương 2927: Đội Trưởng Và Quốc Vương



Sau một lúc trầm tư, Dương Gian bước đầu lập ra: kế hoạch đại hồng thủy.

Dương Gian cho rằng kế hoạch này không cao minh gì, nhưng lúc này có thể kiềm chế ngược kế hoạch thuyền của Noah của tổ chức Quốc Vương một cách tốt nhất. Nếu bởi vì thuyền u linh lên bờ dẫn tới sự kiện linh dị trong nước mất kiểm soát, vậy Dương Gian không ngại kéo đám người nước ngoài cùng xuống nước.

Hắn có thể không thả ra Quỷ Hồ, điều kiện tiên quyết là đối phương cũng đừng làm ra thuyền u linh.

“Kế hoạch tạm thời cứ quyết định như thế, tiếp theo là mở cuộc họp đội trưởng lần thứ hai, chuẩn bị bước phản kích tiếp theo.” Dương Gian trầm ngâm.

Săn giết Quốc Vương là bước thứ nhất, kế hoạch đại hồng thủy là bước thứ hai, nếu cuộc họp đội trưởng lần thứ hai thuận lợi tiến hành thì tổng bộ mới xem như chân chính ngang hàng với tổ chức Quốc Vương, mới có thể hoàn toàn ổn định lại thế cục tan vỡ này.

Sau khi suy nghĩ rõ ràng, Dương Gian đi ra nhà an toàn.

Hắn lần này không có thông qua Lưu Tiểu Vũ kết nối với tổng bộ, mà là trực tiếp cầm lên di động gọi điện cho Tào Diên Hoa.

“Alo, Dương Gian hả? Ta đây, Tào Diên Hoa, ta đã biết việc của ngươi. Nước cờ săn giết Quốc Vương rất mạo hiểm, may mắn ngươi thành công, hiện tại tình huống tốt hơn trước kia nhiều, bên tổng bộ nhận được áp lực từ các bên đều giảm bớt, thậm chí một ít tổ chức linh dị dân gian trở nên yên phận, nếu để mặc chuyện kia lên men thì ta rất lo thế cục sẽ tan vỡ.”

Tào Diên Hoa nhận được điện thoại của Dương Gian thì rất kích động nói luôn mồm.

Hiện giờ từng cử động của Dương Gian đều ảnh hưởng to lớn, đặc biệt là hiện tại, rất nhiều người đang theo dõi hành động kế tiếp của Dương Gian, Tào Diên Hoa cũng đang chờ sắp xếp tiếp theo của hắn.

“Bớt nói nhảm đi, ta gọi điện thoại cho ngươi là khiến ngươi đi chuẩn bị mở cuộc họp đội trưởng lần thứ hai, thời gian là giữa trưa ngày mai, địa điểm ở thành phố Daito.” Dương Gian nghiêm túc nói.

“Thành phố Daito? Đó là thành phố mà Vương Sát Linh phụ trách.”

Tào Diên Hoa ngây ra một lúc:

“Ngươi tính thừa dịp cuộc họp đội trưởng lần thứ hai tiện thể giải quyết luôn chuyện Vương Sát Linh và Quỷ Chết Đói?”

Dương Gian nói:

“Đây là cơ hội cuối cùng, một vị Quốc Vương bị săn giết sẽ không gây kinh sợ quá lâu, chờ đối phương lại lập ra kế hoạch, chúng ta sẽ ở thế bị động, bên chúng ta cần phản kích nhanh, tốt nhất là dồn dập từng đợt nối tiếp, khiến đối phương cảm thụ được áp lực từ chúng ta.”

“Ngoài ra về kế hoạch thuyền của Noah của tổ chức Quốc Vương thì ta đã phác thảo một kế hoạch kiềm chế ngược, ta gọi nó là kế hoạch đại hồng thủy.”

Dương Gian nói đại khái phương án của kế hoạch đại hồng thủy.

Tào Diên Hoa ngạc nhiên nghe:

“Chuyện . . . chuyện này hơi quá mức, nếu nội dung của kế hoạch này truyền ra ngoài thì tổng bộ sẽ dẫn tới nhiều người tức giận.”

“Ngươi chẳng lẽ không biết nói rằng chỉ cần đối phương không khởi động kế hoạch thuyền của Noah thì chúng ta cũng tuyệt đối không khởi động kế hoạch đại hồng thủy sao? Đám chuyên gia cố vấn của tổng bộ chẳng lẽ là bất tài? Chuốt lại kế hoạch của ta, gửi đi trong thời gian ngắn nhất, chỉ cần truyền tin ra ngoài, ta dám khẳng định đối phương trong vòng ba ngày sẽ không có động tác gì nữa, cuộc họp đội trưởng lần thứ hai của chúng ta cũng có thể thuận lợi tiến hành.”

“Hơn nữa thừa dịp mấy ngày này, chúng ta còn phải thu thập Quỷ Chết Đói, không có thời gian do dự. Trong vòng mười ngày thuyền u linh sẽ lên bờ ở nơi nào đó, chúng ta nhất định phải chuẩn bị sẵn sàng ứng đối tất cả điều này.” Dương Gian vô cùng nghiêm túc nói.

“Thì ra là vậy, kế hoạch đại hồng thủy chỉ là kinh sợ đối phương tranh thủ thời gian sao?” Tào Diên Hoa hỏi.

Dương Gian lạnh như băng đáp lại:

“Không, nếu thuyền u linh thật sự lên bờ thì kế hoạch đại hồng thủy của ta nhất định sẽ thực hành, chỉ có như vậy mới có thể tranh thủ không gian sinh tồn cho chúng ta, nếu không thì thuyền u linh liên tục lên bờ, tùy theo sự kiện linh dị bùng nổ, thực lực bên chúng ta sẽ càng lúc càng yếu, đến lúc đó chênh lệch không ngừng biến lớn, cuối cùng không đối kháng lại tổ chức Quốc Vương nổi, bởi vậy nhất định phải có quyết tâm cá chết lưới rách.”

Tào Diên Hoa rất khiếp sợ:

“Nếu thật sự đi tới bước đó thì mọi người đều tiêu đời.”

Tào Diên Hoa dường như đã nhìn thấy cảnh tượng sự kiện linh dị hoàn toàn mất kiểm soát, ác quỷ tàn phá toàn cầu.

Dương Gian bày ra mặt tàn khốc:

“Nếu chúng ta không thể sống sót thì quan tâm gì tới sự sống chết của người khác nữa?”

Tào Diên Hoa thầm hiểu, Dương Gian làm như vậy là chính xác, đối phương đã đưa thuyền u linh đi, nếu không có thủ đoạn kiềm chế thì tai nạn lớn tới ngay trước mắt.

“Tào Diên Hoa, mức độ nhẫn nại của ta đối với ngươi đã đạt đến cực hạn, lúc này đừng thêm phiền cho ta, hiện tại ta nói sao thì ngươi cứ làm vậy đi, nếu không có gì không hài lòng với cách làm của ta thì ngươi cứ bỏ chức đội trưởng chấp pháp của ta, không dám cắt chức thì hãy nghe theo mệnh lệnh.” Dương Gian nói.

“Dương Gian, ngươi quá coi khinh ta, tuy có nhiều lúc ta vì lấy đại cục làm trọng buộc phải nhường bước nhiều thứ, nhưng lần này ta cũng biết không thể nhún nhường. Ta sẽ là người lên kế hoạch đại hồng thủy của ngươi, xảy ra chuyện gì có ta gánh trách nhiệm, cùng lắm thì xong việc cứ truy cứu trách nhiệm của ta.”

Tào Diên Hoa lúc này vứt bỏ gánh nặng, bày ra chút tính tình thực sự.

Hắn làm phó bộ trưởng rất mệt, cố kỵ nhiều điều, hiện tại hắn quyết định đập nồi dìm thuyền, không làm như vậy thì khó mà cứu lại thế cục.

“Tốt, vậy hành động đi.” Dương Gian nói xong lập tức cúp điện thoại.

Mà ở bên tổng bộ, Tào Diên Hoa vừa buông xuống điện thoại liền sai khiến:

“Tất cả quản lý đến văn phòng của ta, thông báo Lục Chí Văn mang nhóm chuyên gia cố vấn lại đây họp, ngoài ra phong tỏa tổng bộ, trong lúc họp cấm mọi người ra vào.”

“Vương Quốc Cường đâu? Chuyện điều tra gián điệp vẫn chưa có kết quả sao? Kêu hắn khỏi tra nữa, hễ ai đáng ngờ đều đuổi đi, chuyển giao cho bộ phận bảo vệ, dù là nhân viên công tác của tổng bộ đã bị điều đi nơi khác nhưng nếu đáng ngờ thì nhốt luôn.”

“Điều Lý Quân đến, hiện tại mọi người đều phải liều mạng, hắn không thể nghỉ ngơi nữa, cần làm việc.”

Các mệnh lệnh phát ra, tổng bộ vận chuyển với hiệu suất cao, chuẩn bị lập ra kế hoạch đại hồng thủy của Dương Gian và mở cuộc họp đội trưởng lần thứ hai.

Cuộc họp lần này sẽ quyết định hướng đi tương lai của mọi người.

Trong khoảng thời gian này, Dương Gian cũng nỗ lực vì kế hoạch đại hồng thủy, hắn rời khỏi khu dân cư Quan Giang, thông qua Quỷ Vực đi nước ngoài, để lại linh dị của Quỷ Hồ ở hồ chứa nước, hồ nước, tuy rằng quá trình có chút rườm rà, nhưng may mà đây không phải công việc nguy hiểm gì, làm việc rất nhanh.

Dương Gian thầm nghĩ:

“Nếu có thể thì ta cũng không hy vọng cái kế hoạch này sẽ được thực hành.”

Không phải Dương Gian thương hại người nước ngoài, mà là hắn một khi lựa chọn thả ra ác quỷ trong Quỷ Hồ có nghĩa là tình huống trong nước đã cực kỳ tồi tệ, buộc phải dùng thủ đoạn cá chết lưới rách này.

Trong khi Dương Gian ở nước ngoài đi các khu vực nước.

Một giờ chiều.

Tổng bộ tuyên bố chính thức về kế hoạch đại hồng thủy với giới linh dị.

Nhưng phát ngôn của Tào Diên Hoa rất có tính nghệ thuật, đại khái nội dung là: suy xét đến sự kiện linh dị trong nước ngày càng thường xuyên, tổng bộ tự lo thân còn không xong, theo tình báo đáng tin thì một ít tổ chức thực lực cường đại cực kỳ nguyện ý vươn ra giúp đỡ, bởi vậy quyết định sẽ thực hành kế hoạch đại hồng thủy khi thuyền u linh lên bờ, tỏ vẻ vô cùng cảm kích sự giúp đỡ của tổ chức nào đó.

Sau đó liệt kê đại khái một số nội dung của kế hoạch đại hồng thủy.

Trong một chốc, giới linh dị lại lần nữa chấn động.

“Điên rồi, Tào Diên Hoa cũng điên theo luôn, đi lên kế hoạch đại hồng thủy, tính chết chùm hay sao?”

“Chết thì tất cả chết chung, ha ha, thú vị, tổng bộ xem như một lần kiên cường, chờ xem tổ chức Quốc Vương kết thúc như thế nào. Không ngờ tổng bộ chơi chiêu này, thủ đoạn kiềm chế ngược thực hiện quá nhanh, tuyệt lắm, nhìn mà hết giận.”

“Hắn dám làm kế hoạch thuyền của Noah thì chúng ta dám làm kế hoạch đại hồng thủy, hắn dám đưa sự kiện linh dị lại đây thì chúng ta đưa lại, nhìn xem cuối cùng ai không chịu nổi trước. Ta không tin đám trợ giúp sau lưng tổ chức Quốc Vương không sợ chết.”

“Trước tuyên chiến, sau săn giết Quốc Vương, lại lập ra kế hoạch đại hồng thủy, một loạt động tác nhanh chuẩn ác, đánh cho tổ chức Quốc Vương đến hiện tại không hó hé tiếng nào. Ta đoán đại thủ đoạn này là Quỷ Nhãn Dương Gian làm ra, Tào Diên Hoa đứng ra cõng nồi thôi, ta tuyệt đối không tin hắn dám chơi như vậy.”

Các loại tiếng nghị luận không ngừng xuất hiện, trang web người ngự quỷ gần như sập, một số người lúc trước không lên tiếng cũng không kiềm được đứng ra nói chuyện.

“Ta muốn kháng nghị, cách làm này cực kỳ không có nhân đạo, kiên quyết phản đối kế hoạch đại hồng thủy! Tại sao chuyện của giới linh dị đi liên lụy người vô tội khác?”

“Đúng rồi, điều này quá điên cuồng, chẳng lẽ kế hoạch thuyền của Noah không tốt sao? Đưa linh dị tới một chỗ, tập trung lực lượng tiêu diệt, tổ chức Quốc Vương đã nói sẽ phái người chi viện, câu lạc bộ Diệt Quỷ cũng ra tiếng bảo sẵn lòng giúp đỡ tổng bộ các ngươi.”

“Nói nhảm nhí, sao lúc trước không thấy các ngươi đi ra nói chuyện? Giờ lửa đốt tới đít thì nóng nảy? Ha ha, xét cho cùng thì các ngươi cũng sợ chết.”

“Kháng nghị!”

Bình luận càng lúc càng nhiều, nhưng đa số là người ngự quỷ nước ngoài lên tiếng, lúc trước bọn họ cho rằng vô luận đánh nhau cỡ nào cũng không ảnh hưởng đến mình, mình đứng về phe tổ chức Quốc Vương là thu lợi, nhưng bây giờ hình thế liên tục thay đổi, phát hiện bên mình cũng không an toàn, bọn họ không ngồi yên được.

“Ta sớm nói rồi, Dương Gian có đại trí đại dũng, không thể chống đối hắn. Lúc trước Diệp Chân được gọi là người ngự quỷ số một Châu Á, đánh một trận với Dương Gian ở thành phố Đại Hải, thua te tua, bị đóng đinh dưới đất như chó chết, trường hợp đó có thể nói là danh họa số một người ngự quỷ. Sau trận chiến này, số một Châu Á đổi chủ, Diệp Chân gọi hắn là Dương Vô Địch. Ở giới linh dị chỉ có gọi sai tên người chứ không gọi sai ngoại hiệu, Dương Gian lấy được danh hiệu Dương Vô Địch đã lâu, trăm trận bất bại, thực lực càng sâu không lường được, ta kết luận trận chiến này nhất định là Dương Gian dẫn dắt tổng bộ đạt được thắng lợi.”

Cư dân mạng tên ‘Ta có một kế’ lại nhảy ra, phát ra một bình luận dài.

“Nhảm nhí, rõ ràng lúc trước ngươi nói Dương Gian vô mưu, Diệp Chân thiếu trí, giờ thì cổ xúy, thật là vô sỉ, phi.” Có người nhận ra nick này, chửi ầm lên.

'Ta có một kế' tiếp tục phát ngôn:

“Thật là ngu xuẩn, lẽ nào không biết cái gọi là vờ yếu với địch à? Nếu không thì sao tổ chức Quốc Vương thả lỏng cảnh giác? Nếu ta tung hô Dương Vô Địch trên mạng, khi đó bị nhân viên tình báo của tổ chức Quốc Vương trông thấy rồi nổi lòng đề phòng thì sao Dương Gian có thể dễ dàng săn giết một vị Quốc Vương? Ta dám nói hành động của Dương Gian được thuận lợi như vậy ít nhất có 30% công lao của ta.”

Có người mắng:

“Đồ ngốc, địa chỉ của ngươi ở Mỹ, tưởng ta không biết à?”

“Ta là thân ở doanh Tào nhưng lòng ở Hán, giờ thì hình thế đã trong sáng, ta sẽ bay về nước, gia nhập tổng bộ cùng tổ chức Quốc Vương không đội trời chung. Nếu các vị trong lòng còn có lương tri, dứt khoát cùng ta về nước đầu vào Dương Vô Địch đi, ta và hắn có chút tình cũ, có ta làm người trung gian Dương Vô Địch sẽ không khó xử các ngươi.”

Không ngờ cư dân mạng 'Ta có một kế' trực tiếp ở trên mạng kéo một đám người đi gia nhập tổng bộ.

Nhưng lời nói hơi hoang đường, tuy nhiên một số người ngự quỷ ở nước ngoài lén liên hệ cư dân mạng 'Ta có một kế', biểu đạt thiện ý, thậm chí thật sự nguyện ý gia nhập tổng bộ.

Nhưng càng nhiều người thì thóa mạ hắn vô sỉ, thậm chí có người trực tiếp liên hệ ‘Diệp sư phụ thành phố Đại Hải’, hy vọng Diệp sư phụ sẽ ngăn cản tên vô sỉ này.

Trong khi giới linh dị lại lần nữa dấy lên sóng gió.

Bên trên một hòn đảo mùa hè ở khu vực biển nào đó, các loại máy bay riêng không ngừng bay qua bay lại, nguyên hòn đảo đã bị phong tỏa, chỉ có người đặc biệt mới được lên đảo.

Chính giữa hòn đảo có một bãi cỏ trống trải, chính giữa bãi cỏ đặt một chiếc bàn tròn lớn, gần mười người đặc biệt ngồi trước bàn tròn, thảo luận việc lớn của giới linh dị.

Trong đám người này có quý bà mặt nhăn nheo như xác chết nhập liệm, có nhà truyền giáo hơi thở kỳ dị, mặc trang phục đặc biệt, cũng có họa sĩ suy sút như kẻ lang thang, có cao bồi đội mũ cao bồi, cõng một cây súng săn cũ kỹ mục nát. Thậm chí có người đàn ông thân thể hư ảo hiện ra màu trắng đen, giống như vong hồn vậy.

Rõ ràng, những người này đều là tồn tại đáng sợ nhất trong tổ chức Quốc Vương, ở trong mắt người khác thì bọn họ được gọi là Quốc Vương.

Đây là một cuộc họp Quốc Vương mà người ngoài không biết.

“Chủ trang viên bị săn giết đã tạo thành ảnh hưởng rất lớn, giờ đối phương lại dùng kế hoạch đại hồng thủy, nếu không làm chút gì đó thì chúng ta sẽ càng lúc càng bị động, dù thực hành kế hoạch thuyền của Noah cũng phải trả giá cực đắt. Điều này không phù hợp tình huống ban đầu lập ra kế hoạch này.”

Mở miệng là nhà truyền giáo, trong tay hắn cầm một cuốn sách cũ, dù đang họp cũng mang theo bên người.

“Dương Gian kia là một phiền phức, nếu có thể giải quyết phiền phức này thì kế hoạch vẫn có thể thuận lợi tiến hành.”

Nói chuyện là vong hồn trắng đen, giữ bộ dạng hồi còn sống, ngồi đó nói chuyện với giọng điệu nhẹ tênh.

“Một cuộc săn giết nhằm vào Dương Gian, chơi không? Giống như lần trước huỷ diệt đội trưởng kia vậy.” Người đàn ông đội mũ cao bồi đề xuất một biện pháp trực tiếp hành động.

Họa sĩ suy sút khẽ thở dài, bất đắc dĩ nói:

“Chủ ý không tệ, nhưng đối phương đã có điều chuẩn bị, một khi ra tay đối phương tuyệt đối không chỉ có một vị đội trưởng tiến hành chi viện, đến lúc đó là đội trưởng và Quốc Vương đấu hỗn loạn, đương nhiên, đối phương có lẽ sẽ bị đoàn diệt, nhưng Quốc Vương chúng ta sẽ còn bao nhiêu người sống tiếp? Đối phương có năng lực săn giết chủ trang viên, đấu ngay mặt thì chúng ta không có ưu thế tuyệt đối.”

Một người đàn ông cực kỳ mập mạp tỉnh táo nói:

“Ta cho rằng kế hoạch đại hồng thủy là dùng để mê hoặc chúng ta, căn bản không tồn tại, mục đích của bọn họ chỉ là muốn kéo dài thời gian, chúng ta hẳn là tiếp tục hành động tạo áp lực cho đối phương, bảo đảm thuyền u linh thuận lợi lên bờ, chỉ cần kế hoạch thực hành thành công là chúng ta thắng, đúng không? Tại sao cứ muốn liều mạng với đối phương làm gì, rất ngu xuẩn.”

“Có đạo lý, chúng ta chỉ cần chờ thêm vài ngày, đưa thuyền u linh lên bờ là chúng ta thắng, sau này tới lượt đối phương đau đầu?” Một vị Quốc Vương khác biểu thị tán đồng.

Bọn họ cảm thấy tổng bộ tung chiêu này thoạt nhìn mạnh mẽ, trên thực tế không thể thay đổi sự thực thuyền u linh sắp lên bờ. Nhân viên tình báo trong tổ chức cũng không thu được tư liệu tình báo về kế hoạch đại hồng thủy, kế hoạch này càng giống như lời nói dối đột nhiên dựng lên.

“Cho nên thảo luận ra kết quả là cái gì đều không làm, tiếp tục chờ đợi sao?”

Nhà truyền giáo bình tĩnh nhìn người khác:

“Ta từ chối đề nghị này, mặt khác ta có một ý tưởng khác, hy vọng quý ông quý bà có thể suy xét.”

Nhà truyền giáo nói ra ý tưởng của mình trong cuộc họp Quốc Vương.

Mỗi một câu nói dường như đều đang tích lũy giông tố đáng sợ.

Hiển nhiên nhà truyền giáo này không muốn bị động chờ đợi tiếp, hắn bức thiết hy vọng lại giành lấy quyền chủ động, bởi vì hắn cảm giác cái gì đều không làm thì tình huống sẽ trở nên càng tồi tệ. Hắn không cho rằng kế hoạch đại hồng thủy là lời nói dối, bởi vì nơi trang viên khủng bố biến mất đúng là để lại một ít nước đọng kỳ dị.

Tình nghi Dương Gian đã nắm giữ linh dị tương tự, nếu đúng thật là vậy thì hắn nhất định có năng lực thực hành kế hoạch đại hồng thủy.

Cuộc họp Quốc Vương tiến hành, chờ nhà truyền giáo lập ra bước hành động tiếp theo xong lại có người đề nghị có thể thử dùng xác của Trương Chuẩn đổi lại đầu của chủ trang viên, có lẽ làm như vậy còn có thể cứu lại vị Quốc Vương xui xẻo kia.

Đề nghị này rất nhanh bị thông qua.

Không thể bỏ mặc đầu của chủ trang viên, nếu có cơ hội thì nên cố cứu về.

Không ai bảo đảm được chuyện tương lai, lỡ như mình thành chủ trang viên tiếp theo thì sao?"