Khủng Bố Sống Lại [C]

Chương 2936: Ý Thức Lôi Kéo



Liễu Tam nhìn radio cũ kỹ ở trước mắt, trong lòng đã biết cách sử dụng thứ này.

Nhưng dù không biết thì Liễu Tam có thể đào móc bí mật từ người giấy này, dù sao này chỉ là một người bình thường, căn bản không có thủ đoạn đối kháng linh dị, nhưng cũng vì là người bình thường mới rất khó bị phát hiện, nếu như là người ngự quỷ thì trên người tỏa mùi linh dị không thể thoát khỏi mắt của đội trưởng.

“Rời khỏi nơi này, tìm một chỗ thử liên lạc tổ chức Quốc Vương, tranh thủ tìm ra cứ điểm của bọn họ và nhổ bỏ, nếu có thể lần mò theo nguồn gốc tìm được vị trí của Quốc Vương thì càng tuyệt.”

Liễu Tam nhìn quanh, phát hiện người trong quán cà phê đều xoe tròn mắt, bộ dạng bị dọa ngây người.

Vừa rồi Liễu Tam ra tay không tránh né người bình thường, bởi vậy rất nhiều người đều trông thấy cảnh tượng đáng sợ vừa rồi.

Liễu Tam cũng lười xử lý loại chuyện này, mang theo người giấy rời khỏi.

Hắn tùy ý tìm một căn hộ không có người ở, xâm nhập vào, ngồi xuống rồi bật chiếc radio cũ kỹ.

Rất nhanh tiếng xẹt xẹt quanh quẩn trong phòng khách, từ radio phát ra âm thanh quái dị, âm thanh kia hỏi:

“Ngươi là người nào? Nghe được hãy trả lời.”

“0128.” Liễu Tam trực tiếp nói ra một con số.

Đây là một ám hiệu, phải nói ra con số chính xác mới sẽ không bị hoài nghi thân phận.

Báo số xong, radio lại vang tiếng xẹt xẹt, chuyển sang giai điệu trống rỗng mà êm tai, nghe như tiếng đàn piano, nhưng nghe âm nhạc này khiến người ý thức hoảng hốt, trong mông lung sự vật trước mắt bắt đầu phát sinh thay đổi lớn.

Vách tường bốn phía biến mất, Liễu Tam dường như trông thấy bản thân ở trong một lễ đường lớn, chính giữa đặt một cây dương cầm.

Phía trước dương cầm không có người, nhưng mà nó tự động diễn tấu nhạc khúc.

Sau đó Liễu Tam quay về căn hộ.

“Ảo giác? Không, không đúng, là radio này kéo ý thức của ta đến một nơi đặc biệt.” Liễu Tam chợt nhận ra điều gì.

“Thì ra là vậy, tổ chức Quốc Vương thông qua loại thủ đoạn này truyền tình báo, khó trách tổng bộ tìm lâu như vậy mà không tìm ra cứ điểm của đối phương, xem ra bọn họ đã sớm thoát khỏi trói buộc truyền thống, dựng một hệ thống tình báo linh dị hoàn chỉnh.”

Cảnh vật trước mắt Liễu Tam lại lần nữa biến đổi, lại quay về lễ đường kia.

Tuy Liễu Tam có thể xem thấy mọi thứ xung quanh, nhưng không có thân thể, chính mình chỉ còn lại ý thức lơ lửng trong lễ đường.

Loại cảm giác này rất kỳ lạ, giống như đang nằm mơ, rồi lại hơi khác.

“Ý thức là không có sức mạnh linh dị, bởi vậy mọi người đi vào lễ đường này đều sẽ là một người bình thường, nhưng linh dị lôi kéo ý thức của người sống rất nguy hiểm, sơ sẩy một cái sẽ hại chết người. Không ngờ nơi này trở thành trung tâm tình báo, vậy tức là linh dị lôi kéo ý thức bị người khống chế.”

“Nếu như có thể tìm được người khống chế sức mạnh linh dị đó, giết chết y thì tình báo của tổ chức Quốc Vương sẽ hoàn toàn tê liệt.”

Liễu Tam trầm tĩnh suy nghĩ:

“Nhưng việc này chưa phải ưu tiên hàng đầu, ta cần tìm được tình báo của đối phương.”

Nghĩ đến đây, hắn quyết định để ý thức đi vào lễ đường điều tra.

Tuy rằng rất mạo hiểm, nhưng nếu thành công thì thu hoạch cũng sẽ rất lớn, có thể cho tổ chức Quốc Vương một đòn cực kỳ trí mạng.

Nếu vẫn giống lúc trước không có tình báo gì, bị chẳng hay biết gì, vậy thì hành động sắp tới sẽ cực kỳ bị động.

Vì thế Liễu Tam không cố tìm cách thoát khỏi linh dị kia, mặc kệ ý thức bị lôi kéo, lại lần nữa đi vào lễ đường kia.

Lần này ý thức của Liễu Tam ở lại lễ đường rất lâu.

Liễu Tam dần hiểu ra, chỉ cần ý thức phản kháng là có thể quay về hiện thực, nếu thuận theo linh dị lôi kéo, ý thức sẽ ở lại đây, cân bằng tùy vào bản thân nắm giữ.

Trong khi Liễu Tam lẻn vào trung tâm tình báo của tổ chức Quốc Vương.

Cuộc họp đội trưởng vẫn đang tiến hành.

Bởi vì lúc trước Vương Quốc Cường mang đến tin tức, đám đội trưởng Dương Gian bố trí cạm bẫy giao dịch, hy vọng lấy đó làm lỗ hổng đột phá, xé mở một lỗ hổng trong phòng thủ nghiêm ngặt của tổ chức Quốc Vương, giành lấy một ít ưu thế.

“Sự tình cứ quyết định vậy đi, ba vị đội trưởng phụ trách giao dịch, gồm có Tào Dương, Lý Nhạc Bình, cùng với Lâm Bắc.” Dương Gian nói:

“Ta không thể lộ mặt, chỉ có thể làm nhân viên hậu cần, nếu có cơ hội ra tay thì ta sẽ mang theo Hà Nguyệt Liên lập tức xuất hiện.”

“Nhưng dù là lập ra phương án chi viện thì các ngươi cũng tuyệt đối đừng sơ ý, không rõ tình báo của đối phương, không ai biết họ có sức mạnh linh dị gì.”

Lâm Bắc sờ đầu trọc nói:

“Giao dịch có rủi ro rất lớn, nhưng chuyện này thế nào cũng phải có người làm, ba chúng ta thích hợp hơn, có thể đánh có thể trốn, còn có thể tập kích, hơn nữa không bắt mắt, nếu khiến người khác đi, khó tránh sẽ bị bọn họ hoài nghi. Ngươi không cần lo lắng, đối phương muốn xử lý chúng ta thì cũng phải xuất động Quốc Vương, nhưng chỉ cần đối phương dám lộ mặt là chúng ta dám chơi tới cùng với bọn họ.”

“Trong tình huống tùy chúng ta chọn thời gian, địa điểm thì đối phương sẽ chịu thiệt một chút, ít nhất có thể không cần lo lắng đối phương trước tiên bố trí cạm bẫy.” Lý Quân trầm giọng nói:

“Chủ yếu là chúng ta không thể phân ra quá nhiều đội trưởng đi tham dự giao dịch, cần để lại đa số người chuẩn bị ứng cấp.”

“Không chỉ là chi viện, còn cần phòng ngừa tổ chức Quốc Vương thừa dịp này có động tác nào khác.”

Tào Dương gật đầu, trong lòng cũng không có ý kiến gì.

Chuyện này quyết định xong, tiếp tục thảo luận chuyện khác.

Dương Gian mở miệng nói:

“Suy xét địa điểm thuyền u linh lên bờ nhất định là ở khu vực ven biển, bởi vậy bắt đầu từ bây giờ, các vị đừng trở về khu vực mình phụ trách, hãy ở lại thành phố Daito, nhiều hành động sắp tới đều cần đội trưởng hợp sức, đừng đi riêng lẻ. Đối phương đã có kinh nghiệm săn giết Trương Chuẩn, lén xử lý thêm một vị đội trưởng không phải chuyện khó đối với họ. Đương nhiên, chúng ta lén tiêu diệt một Quốc Vương bên đối phương cũng không khó.”

“Bởi vậy trước khi cân bằng bị hoàn toàn phá vỡ, hai bên đối kháng với nhau là hung hiểm nhất, tuyệt đối không thể lộ ra sơ hở.”

Vương Sát Linh nói:

“Lấy thành phố Daito làm trung tâm, xây dựng một tuyến phòng ngự à? Ý tưởng rất tốt, nhưng lỡ như đối phương cố ý phá hoại thành phố khác thì sao?”

Dương Gian nói:

“Nếu đối phương thật sự muốn dùng trò vặt đó thì ta sẽ khởi động kế hoạch đại hồng thủy trước, lấy an toàn thành phố để uy hiếp chúng ta, trừ khiến chúng ta khó chịu ra căn bản không thể ảnh hưởng đại cục, ta tin tưởng đối phương không ngốc như thế, hao phí tinh lực vào chuyện này, dù sao thời gian đã không nhiều, hành động sắp tới của bọn họ nhất định sẽ quay quanh thuyền u linh lên bờ.”

Lục Chí Văn gật đầu nói:

“Có đạo lý, bởi vậy ta suy đoán hành động tiếp theo của tổ chức Quốc Vương là muốn tìm cảng thích hợp ở chỗ chúng ta, bảo đảm thuyền u linh lên bờ, ta cảm thấy hung hiểm không ở thành phố khác mà là ven biển, trong đó thành phố Đại Hải, thành phố Daito, thành phố Đại Áo, thành phố Đại Phúc, bốn thành phố này có khả năng cao nhất.”

Hà Ngân Nhi hỏi:

“Tại sao là bốn thành phố này? Còn một số thành phố nhỏ khác mà?”

Lục Chí Văn nói:

“Bởi vì đây là bốn thành phố lớn nhất ven biển, nếu đối phương lựa chọn lên bờ ở một thành phố nhỏ vậy có nghĩa là lúc mấu chốt chúng ta có thể bỏ đi một tòa thành phố, hoàn toàn phong tỏa một khu vực, do đó giảm bớt ảnh hưởng của thuyền u linh. Đối phương muốn một kích hạ gục chúng ta, khiến chúng ta buộc phải trực diện ứng đối thuyền u linh thì phải lên bờ ở một thành phố đủ sức nặng, nặng tới mức chúng ta không thể dứt bỏ, chỉ có thể đi bảo hộ.”

“Dương Gian lựa chọn mở cuộc họp này ở thành phố Daito có khi cũng suy xét điều này, dù sao sự kiện Quỷ Chết Đói xuất hiện ở thành phố Daito, nếu đối phương thấy sự kiện Quỷ Chết Đói không được giải quyết, rất có thể sẽ khiến thuyền u linh lên bờ ở thành phố Daito, trong tình huống loạn trong giặc ngoài chúng ta mới sẽ bị tổn hại nặng.”

“Phân tích có đạo lý.” Liễu Tam vỗ tay, cảm thấy Lục Chí Văn nói đúng.

Đội trưởng khác cũng biểu thị tán đồng.

“Ngươi cảm thấy thành phố nào có khả năng bị chọn nhất?” Hà Nguyệt Liên luôn im lặng giờ phút này có chút tò mò hỏi thăm.

Bởi vì trong số thành phố bị đề cập có quê hương thành phố Đại Áo của nàng.

Lục Chí Văn lắc đầu nói:

“Không rõ ràng, mỗi một tòa thành phố đều có thể, nếu thật sự muốn để ta phán đoán thì khả năng lớn nhất hẳn là thành phố Daito, nhưng đối phương làm kế hoạch lớn như vậy chắc chắn có phương án dự bị, nếu nhân viên tình báo của đối phương điều tra ra cái gì, tin tưởng đối phương lập tức sẽ khiến thuyền u linh chạy hướng thành phố khác.”

Dương Gian ngẫm nghĩ nói:

“Thành phố Đại Hải có diễn đàn linh dị của Diệp Chân, thành phố Daito có nhân viên hậu cần chúng ta phòng thủ, so sánh thì thành phố Đại Áo không có người phụ trách sẽ yếu hơn, và thành phố Đại Phục chỉ có một người phụ trách.”

Lý Quân nói ngay:

“Nếu vậy thì có phải là nên cử đội trưởng đi hai thành phố này trông chừng không?”

“Không đủ người, Tào Dương, Lý Nhạc Bình, Lâm Bắc phải phụ trách giao dịch, nếu điều thêm hai đội trưởng đi, số người tản ra rất dễ dàng bị tận diệt, hơn nữa đội trưởng bị phái cũng có nguy hiểm, ít nhất phải có hai đội trưởng cùng hành động mới có thể bảo vệ an toàn.”

“Không thể hoàn toàn phòng thủ kín kẽ, ngược lại đánh cược một phen, buông bỏ một tòa thành phố, chỉ phụ trách an toàn cho thành phố khác. Chỉ có thể thủ một trong hai thành phố Đại Phúc và thành phố Đại Áo, chọn thành phố nào thì ném tiền xu quyết định.”

Lý Quân hơi phản đối đề nghị như vậy:

“Hơi trò đùa, an toàn của một thành phố quyết định bằng cách ném tiền xu?”

Dương Gian nói:

“Đây mới là công bằng nhất.”

“Vương Quốc Cường, ngươi ném đi, mặt phải thì thủ thành phố Đại Áo.”

Dương Gian chỉ định người bình thường Vương Quốc Cường ném tiền xu.

Vương Quốc Cường thay đổi sắc mặt, nhưng vẫn đứng lên khỏi chỗ ngồi, đến trước bàn hội nghị, móc một đồng tiền ra khỏi túi.

Lý Quân nhíu mày hỏi:

“Vương Quốc Cường, ngươi cũng hùa theo trò đùa này?”

“Phương án này của Dương Gian là đúng, có quá nhiều thành phố cần thủ, phân tán lực lượng thì sơ sẩy một cái là thua trắng. Bốn thành phố, chúng ta có thể chăm sóc ba thành phố đã rất giỏi rồi, không thể quá lòng tham, khi tất yếu phải biết chọn lấy hoặc bỏ.” Ngữ khí của Vương Quốc Cường kiên định, cực kỳ đồng ý với ý tưởng của Dương Gian.

Lý Quân liếc qua đội trưởng khác.

Các đội trưởng đều trầm mặc, bởi vì bọn họ cũng biết phương án của Dương Gian là đúng.

Không còn cách nào, quá ít người.

Lý Quân thấy vậy chỉ có thể nghẹn tức giận, không thể nói gì thêm.

Rất nhanh, Vương Quốc Cường ném tiền xu.

Tiền xu vẫn chưa rơi xuống đất nhưng đã biết kết quả.

“Mặt trái, thủ thành phố Đại Phúc.” Dương Gian bình tĩnh nói:

“Họp xong thì Lý Quân, ngươi và Liễu Tam đi thành phố Đại Phúc.”

“Không có vấn đề.” Liễu Tam nhún vai, biểu thị không sao cả.

Dương Gian cho Liễu Tam đi cùng Lý Quân vì suy xét đến Liễu Tam rất cẩn thận, hơn nữa có thể biết trước, có thể trước tiên phát hiện nguy hiểm, dù sao đánh không lại cũng có thể chạy, nếu là khiến Lý Quân và Hà Ngân Nhi đi cùng nhau, đụng phải đối phương sẽ lao vào đánh ngay, căn bản sẽ không suy xét chạy trốn."