Vào lúc hoàng hôn.
Tầng trên cùng của tòa nhà Ninh An ở thành phố Đại Đông.
Các đội trưởng ứng cử được tổng bộ triệu tập đã tập hợp lại, nhưng số lượng không nhiều, trong đó có Lý Dương, Đồng Thiến, Lưu Kỳ, Tô Phàm, Trương Lôi, Văn Trung còn có một người ngự quỷ kỳ cựu tên là Lâm Long, lúc đầu Phùng Toàn cũng nằm trong đó, nhưng do cả người của Phùng Toàn cũng bị mắc kẹt trong ngôi mộ cũ của bưu cục quỷ và cũng giống như Vệ Cảnh không cách nào thoát ra nên không thể xuất hiện được.
Bảy đội trưởng ứng cử, đây là do sàng lọc gấp gáp mà ra, nếu như cho tổng bộ thêm một thời gian thì chắc chắn sẽ đào bới được nhiều đội trưởng ứng cử hơn.
“Lâm Long, ngươi vẫn còn sống sao?” Lúc này Đồng Thiến nhìn chằm vào một thanh niên hai mươi sáu, hai mươi bảy tuổi với sắc mặt u ám nói.
“Phùng Toàn còn chưa chết, thì đương nhiên ta đâu nở chết.” Lâm Long nói.
Đồng Thiến nói:
“Nhớ lần trước gặp nhau là trong việc Quỷ Chết Đói ngươi ở thành phố Đại Xương, sau đó đã không còn nghe được tin tức của ngươi.”
“Đừng nhắc lúc trước, sau khi kết thúc sự việc Quỷ Chết Đói ta và Dương Gian đã đánh nhau một trận, xém chút đã bị hắn giết chết, sau đó được Lý Quân hòa giải nên ta mới không bị gì, nhưng để cảnh cáo, ta phải rời Dương Gian xa chút, cho nên thành phố ta phụ trách cũng ở tương đối xa, nhưng cũng nhờ phúc của Dương Gian, vì xa thành phố, nên sự việc linh dị cũng rất ít, rất ít dùng đến sức mạnh linh dị, cho nên vẫn bình yên vô sự.”
Lâm Long lúc này có chút cảm khái, nhớ lại chuyện lúc trước như vẫn ở trước mặt, nhưng hiện giờ vật cũ nhưng người đã khác, Lý Quân đã chết, các đồng nghiệp lúc đó cũng đã chết, thân là người mới như Dương Gian giờ lại trở thành đội trưởng chấp pháp, quản lý tất cả mọi người.
Nếu không phải do điều đồng lần này, hắn đoán cả đời cũng sẽ không lộ mặt, vẫn luôn đảm nhận chức vụ của người phụ trách đến chết luôn.
“Thật không ngờ ngươi đánh với Dương Gian mà vẫn còn sống.” Lưu Kỳ lúc này có chút khâm phụ mà nhìn hắn nói.
Ai cũng biết, Dương Gian rất ít khi đánh người, mà toàn là giết người, như hắn đã nói người cũng đã đắc tội rồi, hôm nay không giết thì trước sau gì cũng thành tai họa.
Đây là điển hình của chứng hoang tưởng bị ngược đãi.
Sắc mặt của Lâm Long vốn u ám lúc này lại càng đen hơn:
“Cũng là do sự manh động của lúc trẻ, lúc đó vừa có được sức mạnh linh dị nên đã làm một số chuyện sai trái, nhưng bây giờ không phải là lúc bàn luận những chuyện đáng xấu hổ của ta, đội trưởng ứng cử lần này chắc chỉ có bảy người chúng ta sao?”
“Không rõ nữa.”
Trương Lôi với da dẻ ửng hồng, khắp người đều có mùi hôi, thậm chí có chút mơ hồ, chỉ có thể nhìn thấy hơi thở của hắn phun ra tia lửa, khiến người ta cảm thấy vô cùng kinh ngạc, lúc này mới lắc đầu nói:
“Lúc trước ta vẫn luôn thay thế công việc của người phụ trách Cao Minh đã chết, đối với việc thay đổi cục diện cũng rất ít khi quan tâm, nhưng ta nghĩ nếu tổng bộ đã điều động các đội trưởng ứng cử lần này, vậy thì người nên tới thì cũng sẽ không thiếu.”
“Sự việc bên Hương Giang một đống, có nhiều sự việc linh dị vẫn chưa giải quyết, ta cũng như thế mà bị kéo qua đây?” Tô Phàm dang hai tay ra và bất lực nói.
Lý Dương nói:
“Bên thành phố Đại Xương của chúng tôi cũng có một sự việc linh dị vô cùng nguy hiểm với biệt hiệu cây dù màu đen, vẫn luôn bị việc này làm chậm trễ đến hiện giờ vẫn chưa xử lý, nhưng mà không còn cách, hiện giờ việc chống lại tổ chức quốc vương là quan trọng hơn, những việc khác chỉ có thể để qua một bên.”
“Bên ta lại không có việc gì, vẫn luôn quan tâm đến động tĩnh gần đây của giới linh dị, chỉ tiếc là không đủ tư cách để tham gia, chỉ có thể ở trong nhà mà nôn nóng, nhưng không ngờ lần này tổng bộ lại điều động đội trưởng ứng cử tham gia cuộc chiến, nói thật ta còn có chút kích động.” Văn Trung cười lên, và hắn cười rất vui vẻ, và cũng lộ ra một sự lạnh lùng.
Sự lạnh lùng của hắn là nhắm vào tổ chức quốc vương.
“Nếu như bảy đội trưởng ứng cử có thể tổ chức thành một đội nhỏ, ngang tầm với đội trưởng thì ta nghĩ nên bảo thủ một chút, ngang tầm với hai đội trưởng thì có chút khoa trương, ngang tầm với một đội trưởng thì không có vấn đề, và cũng có nghĩa là bảy người chúng ta liên thủ có thể giải quyết một quốc vương của đối phương, thêm một tiểu đội của quốc vương.” Lý Dương đánh giá thực lực, sau đó nói.
Trên thực tế đây là tình hình của bảy đội trưởng ứng cử không liều mạng, nếu liều mạng, thì một mình Đồng Thiến cũng có thể giết chết một vị quốc vương.
“Nếu đánh giá thực lực mà chỉ dựa vào số người thì không có ý nghĩa, đối mặt với tấn công đội trưởng, vừa gặp mặt thì chúng ta có thể xuất hiện tổn thất, không nên sơ ý.” Lưu Kỳ nghiêm túc nói.
“Cũng đúng, thực lực ra sao thì cũng phải sau khi đánh nhau với đối phương thì mới có thể khẳng định được.” Lý Dương gật đầu, cũng đồng ý với quan điểm của Lưu Kỳ.
Trong lúc họ đang nói chuyện làm quen với nhau, trong đại sảnh phòng họp lập tức bị một ánh sáng chói mắt bao trùm.
Ánh sáng là màu vàng kim, lộ ra cảm giác nóng bỏng khó tả.
Lúc linh dị biến mất, Dương Gian đã xuất hiện trước mặt mọi người, trước tiên hắn nhìn qua hết, sau đó nhíu mày nhẹ:
“Hùng Văn Văn hình như không có đến? Lý Dương, đây là sao.”
“Hùng Văn Văn nhát gan, núp ở trong nhà, không có đi theo.” Lý Dương có chút bất lực nói:
“Và mẹ của Hùng Văn Văn, Trần Thục Mỹ cũng tương đối phản đối việc này, ta và Đồng Thiến cũng không thể cưỡng ép mà xông vào nhà bắt người được, ta thấy cũng là đội trưởng ngươi đi một chuyến mới được.”
Dương Gian suy nghĩ một chút rồi nói:
“Nhưng mà hiện giờ cũng chưa cần dùng đến Hùng Văn Văn, để việc này qua một bên trước.”
Sau đó hắn lại nhìn qua những người khác.
“Dương Gian.”
“Duong đội.”
Lưu Kỳ, Tô Phàm, Trương Lôi đều lần lượt đứng dậy chào hỏi.
Dương Gian nói:
“Cũng là người quen với nhau không cần khách sáo như vậy, ngồi xuống rồi nói, đối với lần này tổng bộ điều động ta đoán trong lòng mọi người cũng hiểu rõ, cho nên ở đây ta cũng không giải thích nhiều, bảy người đội trưởng ứng cử các ngươi sẽ lập thành một tiểu đội, do Lý Dương là tiểu đội trưởng, tiểu đội này sẽ gánh lấy chức vụ của một đội trưởng, còn về nhiệm vụ cụ thể ra sao thì hiện giờ ta chưa nghĩ ra, nếu như các ngươi có nghi vấn hay kiến nghị gì thì giờ có thể nói ra.”
Hắn nói rất trực tiếp, không có dây dưa, trực tiếp nói vấn đề chính.
“Ta không có ý kiến.” Đồng Thiến nói.
“Ta cũng không có ý kiến.”
Tô Phàm nhìn qua Lý Dương, không có nói gì, thâm niên của hắn già hơn Lý Dương, lúc trước trong sự việc Quỷ Họa thì đã là người ngự quỷ có danh tiếng trong tổng bộ, và Lý Dương chỉ là người bình thường bị cuốn vào trong sự việc Quỷ Họa, nhưng không ngờ chỉ một năm trôi qua Lý Dương đã vượt qua mặt mình.
Đúng là thế sự vô thường.
“Một đội trưởng nhỏ, ai làm cũng được, ta cũng không có ý kiến.” Văn Trung nói.
Dương Gian nói:
“Nếu như đã không có ý kiến vậy thì quyết định như vậy, ngoài ra các ngươi là đội trưởng ứng cử lần này tham gia vào cuộc chiến này thì chắc chắn phải gánh chịu nguy hiểm tương đối lớn, cho nên ta đã chuẩn bị cho mỗi người một số vật tư, một người hai con Búp Bê Chết Thay, ba cây Nến Quỷ màu đỏ.”
Nói xong, hắn lấy ra một số vật tư trước đó lấy ra từ tổng bộ, sau đó phát ra ngoài.
“Trước đây ngay cả một cây Nến Quỷ tổng bộ cũng keo kiệt, huống chi là Búp Bê Chết Thay, đều phải làm đơn xin hoặc phải dùng công lao để đổi lấy, lần này Dương đội làm chủ thật là hào phóng, các tài nguyên quan trọng như vậy nói cho là cho.” Tô Phàm cười và nói.
Dương Gian nói:
“Lần này ta đã móc gần sạch kho của tổng bộ, sau khi phân chia thì còn lại không được bao nhiêu, hiện giờ người quan trọng hơn tài nguyên, nếu như lần này thua rồi, có nhiều tài nguyên thì cũng chỉ là lãng phí, xem xét đến các ngươi là hành động tập thể, cho nên ta nghĩ một người chia hai Búp Bê Chết Thay và ba cây Nến Quỷ màu đỏ là đủ rồi, nhiều hơn chỉ sợ cũng không dùng đến.”
“Cũng đúng, bảy người cộng lại có đến mười bốn con Búp Bê Chết Thay, hai mươi mốt cây Nến Quỷ, đích thật là đã đủ dùng.” Văn Trung gật đầu nói.
“Trước khi chưa giao nhiệm vụ cho các ngươi, tốt nhất các ngươi nên trao đổi làm quen với nhau, tìm hiểu về sức mạnh linh dị của đối phương, cố gắng phối hợp với nhau, người ngự quỷ cấp độ quốc vương không hề đơn giản, tình báo trước đó không biết các ngươi đã rõ chưa, cuộc chiến tối qua, Lý Quân và A Hồng đã chết, Tào Dương bị trọng thương phải rút lui, nếu như không phải có sự chuẩn bị trước, thì Lý Nhạc Bình và Lâm Bắc cũng có thể đã chết ở bến tàu Hương Giang, tuy là đối phương bị chết ba quốc vương, và một tiểu đội người ngự quỷ, nhưng đây lại trong tình hình chúng ta đã sớm có chúng tôi chuẩn bị.”
“Nếu thật sự chiến đấu, chúng ta ở thế hạ phong.”
Dương Gian rất nghiêm túc nói, cho họ lời chân thành khuyên bảo.
“Hiểu rõ, nếu như đội trưởng chiếm ưu thế, thì đội trưởng ứng cử chúng tôi cũng không được điều động.” Sắc mặt của Lâm Long u ám nói.
“Ta hình như có chút ấn tượng với ngươi, lúc trước từng gặp qua sao?” Dương Gian nhìn Lâm Long, cảm thấy có chút quen, nhưng trong đầu mình đã có quá nhiều ký ức, tìm kiếm có chút chậm.
Lâm Long nói:
“Sau khi kết thúc sự việc Quỷ Chết Đói ở thành phố Đại Xương, chúng ta từng đánh với nhau, ngươi xém chút chôn sống ta, sau đó tuy là đã tha cho ta, nhưng lại cảnh cáo ta phải đi xa chút, cả đời cũng không nên gặp nhau, cho nên ta bị điều động phụ trách một thành phố tương đối xa .”
Khi ở trước mặt nhiều người mà chủ động nói về lịch sử đen, hắn có chút không vui, nhưng vấn đề này không được nói ra, nếu không nói trong lòng sẽ luôn khoảng cách.
“Ta nhớ ra rồi, thì ra là ngươi, xin lỗi, nhất thời không nhận ra.” Dương Gian đột nhiên nhớ lại Lâm Long, nhưng mà lại không ấn tượng gì, dù gì hắn đánh nhau rất nhiều.
“Chuyện lúc trước cũng đã qua rồi, lúc đó do ta manh động, ta ở đây xin lỗi ngươi, nếu như sau khi kết thúc việc này mà chúng ta còn sống, thì ta mời ngươi dùng bữa.”
Sau đó Dương Gian chủ động xin lỗi Lâm Long.
Đây không phải là vì vấn đề ân oán cá nhân, mà vì trận chiến sắp xảy ra, đồng đội cần đoàn kết, với tư cách là đội trưởng chấp pháp, hắn cần giải quyết mâu thuẫn này, để tránh trong lòng cảm thấy khó chịu.
Đối mặt với lời xin lỗi của Dương Gian, sắc mặt u ám của Lâm Long có chút kỳ lạ, sau đó có chút được sủng ái mà lại lo sợ, hắn xua tay nói:
“Chuyện đã qua rồi, ta không có để tâm, nếu ta thật sự để tâm thì đã không chủ động nói ra, tuy là trước đây ta có chút ý kiến đối với Dương Gian ngươi, nhưng sau khi biết được những việc ngươi làm, ta rất khâm phục ngươi, nếu không phải ngươi muốn truy sát quốc vương, tuyên chiến với với họ, tập hợp các đội trưởng phản kích, đám người chúng tôi e là đã chết từ lâu rồi.”
“Ai cũng không muốn bị một tổ chức quốc vương đến phá đám cục diện khó khăn lắm mới ổn định lại, nói thật thì ta cũng không muốn quản việc này, nhưng vì an toàn của người nhà và bạn bè của mình, ta chỉ có thể đứng ra, nếu sự việc linh dị triệt để mất khống chế, thì đối với ai cũng không có lợi, mỗi một người đều bị ảnh hưởng.” Dương Gian nói.
“Không sai, đây không chỉ là vì tổng bộ, mà là vì bản thân chúng ta.” Lưu Kỳ cũng lập tức nói.
Lúc này không cần phải nói lý tưởng cao cả gì cả, trong lòng của tất cả mọi người đều hiểu rõ, sự tồn tại của tổ chức quốc vương đã uy hiếp tới sinh mạng của mỗi một người ngự quỷ trong nước, không Dù gì đội trưởng, đội trưởng ứng cử cũng chỉ là hư danh trong giới linh dị, nếu như bị nhắm trúng thì không ai có thể chạy thoát.
“Được rồi, các ngươi nghĩ ngơi trước, ta còn những việc khác cần sắp xếp, Lý Dương, trước khi chưa có nhiệm vụ giao cho tiểu đội các ngươi thì các ngươi ở đây chờ lệnh.” Dương Gian nói.
Lý Dương trả lời:
“Không vấn đề, đội trưởng yên tâm, chúng tôi sẽ không tự ý hành động.”
Dương Gian gật đầu, sau đó rời khỏi.
Đợi Dương Gian vừa đi, tiểu đội bảy người lần nữa trò chuyện với nhau, bắt đầu tìm hiểu sức mạnh linh dị của nhau.
Dù gì trong hồ sơ ký lục luôn là không hoàn chỉnh, thân là đội trưởng ứng tuyển đương nhiên phải che giấu một phần nào đó.
Nhưng hiện giờ mọi người đã trở thành đồng đội, cùng sánh vai chiến đấu, cho nên không cần thiết phải che giấu, nhất định phải nói ra lá bài cuối của mình, chỉ có như vậy mới có thể hỗ trợ nhau mà đối phó với quốc vương.
Đồng Thiến rất thẳng thắng, trực tiếp nói ra mình mới giá ngự Quỷ Trang và nói ra năng lực phối hợp với Quỷ Diện.
“Trong lúc cần thiết ta sẽ họa ra ba gương mặt để liều mạng với đối phương, trong lúc bình thường thì ta sẽ họa ra hai gương mặt, có được sáu phần sức mạnh linh dị của hai đội trưởng, phối hợp với tiếng khóc và tiếng cười của Quỷ Diện, cùng với chiếc nhẫn linh dị có thể giúp bản thân mình ẩn núp, nghĩ thì sẽ không khiến cho mọi người thất vọng.”
Nói ra lá bài cuối này, đã khiến cho nhiều người kinh ngạc vô cùng.
Không ngờ trong đội của mình còn ẩn núp một cao thủ như vậy, với năng lực này là đã có tư cách trở thành đội trưởng rồi.
“Quỷ Diện chết máy, Quỷ Trang được sáu phần linh dị, chiếc nhẫn linh dị khi có hai người trở lên là không bị phát hiện, người như thế mà không làm được đội trưởng thì quá đáng tiếc.” Trong giọng nói của Tô Phàm lộ ra sự ngưỡng mộ.
Đồng Thiến lắc đầu nói:
“Trở thành đội trưởng thì còn quá xa, sức khỏe của ta còn rất yếu, chứ không thì Dương Gian đã không đưa nhẫn quỷ cho ta dùng để bảo toàn tính mạng.”
Hắn có điểm yếu và cũng rất rõ ràng, trừ khi hắn có thể bù đắp được điều đó, chứ không hắn sẽ không bao giờ trở thành đội trưởng, cùng lắm cũng là một đội trưởng ứng cử.
Lúc này Lý Dương cũng nói ngắn gọn năng lực của bản thân:
“Ta rất đơn giản, giá ngự ba con quỷ, trước mặt đang ở trạng thái thăng bằng, vũ khí linh dị chỉ có một cái móc lâu đời.”
Có được mở đầu của hai người, Lưu Kỳ, Tô Phàm, và Trương Lôi cũng lần lượt nói ra tình báo của mình.
Biết càng nhiều, thì trong lòng của mọi người càng tự tin hơn, chúng ta quả nhiên là rất mạnh, thành lập tiểu đội như vậy, giải quyết một quốc vương thì tuyệt đối không thành vấn đề.
Đương nhiên, tiểu đội bảy người cũng có điểm yếu, đó là Quỷ Vực không đủ mạnh.
Nhưng mà khuyết điểm này bị Tô Phàm bù lại, bởi vì Tô Phàm có năng lực dò tìm, có thể tránh được nguy hiểm, đồng thời trên người mọi người đều có Nến Quỷ màu đỏ và Búp Bê Chết Thay, cộng thêm mọi người đều có linh dị quấy nhiễu, cùng với Cửa Quỷ của Lý Dương là hoàn toàn có thể vừa đánh vừa lùi."