Khủng Bố Sống Lại [C]

Chương 2964: Vương Gia Đoàn Tụ



Vương Sát Linh phối hợp với Dương Gian đồng ý lấy di vật ra để Hà Ngân Nhi chiêu hồn là có tư lợi trong đó.

Hắn muốn có được cơ hội nói chuyện với cha mẹ mình, nhưng bản thân của Vương Sát Linh không cách nào làm được, cũng không có sức mạnh linh dị đó, cho nên mới dựa vào người khác.

Dương Gian, Hà Ngân Nhi cũng không có cản trở hành động này của hắn, dù gì cả nhà người ta đoàn tụ, nếu không đồng ý thì khó tránh không có tình người.

Lúc này.

Thang máy đang chạy xuống.

Và trong thang máy Vương Sát Linh nói kế hoạch trong lòng mình cho vợ chồng Vương Lục hay.

Vốn tưởng là kế hoạch khởi động lại vô hạn của hắn đã bị hủy bỏ và không thể thực hiện được, nhưng giờ ở trên người của Dương Gian hắn lại nhìn thấy hy vọng khởi động lại vô hạn, bởi vì linh dị đồng hồ quả lắc đã có rồi, và người khởi động lại cũng có rồi, một mình Dương Gian đã có đủ điều kiện thực hiện kế hoạch này, điều đáng tiếc duy nhất là Dương Gian không phải là bản thân mình và không thể giúp mình thực hiện ước mơ.

“Thông qua bản thân khởi động lại và phương thức khởi động lại linh dị đồng hồ quả lắc để đạt được mục đích khởi động lại vô hạn? Kế hoạch của con rất táo bạo, lại muốn lợi dụng linh dị để đảo ngược quá khứ và thay đổi tương lai.” Vương Lục có chút giật mình.

Thật không ngờ đứa con trai của ta đặc biệt chán ghét linh dị mà ở hai mươi năm sau lại có suy nghĩ điên cuồng như vậy.

Vương Sát Linh lại nói:

“Trong giới linh dị không có chuyện gì là không thể nào xảy ra, xem xét đến khởi động là có phạm vi, cho nên con định khởi động lại sẽ đặt ở nhà cổ Vương gia của chúng ta, nếu như kế hoạch mọi thứ thuận lợi, ta có thể trở về thời điểm nhất định trong quá khứ và gặp lại ông nội lúc còn sống, chỉ cần chúng ta thuyết phục ông nội không khởi động lời nguyền đó, hoặc là cản trở lời nguyền đó xuất hiện, vậy thì số phận của tất cả người trong Vương gia đều có thể thay đổi.”

“Con làm như vậy có suy nghĩ tới hậu quả?” Ánh mắt của Vương Lục nặng nề nói:

“Giả sứ con thành công, vậy thì người không đáng chết thì lại chết, người đáng chết thì lại không chết, sau đó sẽ xảy ra rất nhiều biến cố mà không ai có thể biết được.”

“Hậu quả có nghiêm trọng thì cũng tốt hơn hiện giờ, Vương gia của chúng ta chết còn mình con, và trạng thái này của con cũng không sống được bao lâu, nhiều nhất là nửa năm cũng sẽ chết do ác quỷ thức tỉnh, nếu như giao đấu với tổ chức quốc vương sử dụng sức mạnh linh dị thì con sẽ chết càng nhanh hơn, nếu đã như thế thôi thì giải quyết ngọn nguồn của vấn đề, triệt để làm biến mất lời nguyền của Vương gia chúng ta, có lẽ mọi thứ cũng sẽ xảy ra thay đổi.”

Vương Sát Linh lúc này đã nói ra hết cách nghĩ trong lòng, hắn không chỉ là muốn thay đổi số phẩn của bản thân mình, mà là muốn thay đổi số phận của tất cả mọi người.

“Con trai à, đây là một nghịch lý, chuyện đã xảy ra thì đã xảy ra rồi, không thể thông qua thay đổi quá khứ để ảnh hưởng đến hiện tại, sức mạnh linh dị không có thân thiện gì, tuy là ông nội của con đã phải trả một cái giá rất đắt để mở ra lời nguyền của Vương gia, nhưng nó cũng đã cho Vương gia chúng ta hy vọng, chỉ cần chúng ta truyền từ đời này sang đời khác, vong linh tập hợp càng ngày càng nhiều, thì Vương gia chúng ta sớm muộn gì cũng sẽ thịnh vượng trở lại, cho dù lúc đó sự việc linh dị có mất khống chế, thì Vương gia của chúng ta vẫn có thể tồn tại tốt trong thế giới hỗn loạn này.”

Mẹ của Vương Sát Linh trách mắng, nàng không phải là người phụ nữ không biết gì, ở thời đại của nàng, nàng cũng là người có ăn học, cho nên không hy vọng Vương Sát Linh thay đổi gì.

Trái lại, vợ chồng của Vương Lục lại hiểu rõ ý tốt của đời trước.

Thay vì để các thế hệ sau sống lo sợ trong một thế giới linh dị không an toàn, tốt hơn hết hãy để bản thân mình trở thành linh dị, có thể mãi mãi bảo vệ con cháu của gia đình Vương gia.

Tuy rằng không thể cùng lúc có lợi cho thiên hạ, nhưng ít ra có thể lo cho bản thân mình.

Đây là tình yêu của thế hệ trước dành cho con cháu của họ, vì vậy vợ chồng Vương Lục đồng ý với cách làm của thế hệ trước, và đồng ý biến thành linh hồn để bảo vệ con cháu của mình.

“Vương Sát Linh, con nên hiểu rõ năng lực của Vương gia không phải là lời nguyền, mà là tình yêu của ông nội và cha mẹ dành cho con, không có sức mạnh linh dị bảo vệ, con không cách nào có thể có thể sinh tồn trong thế giới linh dị này, trong thế gian tàn khốc này, an toàn mà sống tiếp đã là một điều xa xỉ, con có thể sinh sống ở thời đại hòa bình và hạnh phúc, không có trải qua sự tàn khốc của thời đại đó, cho nên con mới xem lời nguyền đó là thù địch, con nên thay đổi cách nghĩ ngoan cố của mình, hãy hiểu cho nỗi khổ tâm của đời trước.”

Vương Lục khuyên giải, hy vọng Vương Sát Linh có thể xem lời nguyền trong nhà là lời chúc phúc, và truyền từ đời này sang đời khác.

“Nếu như con của con vừa chào đời, bên cạnh xuất hiện sáu con ác quỷ, cha mẹ cảm thấy hắn sẽ vui vẻ sao? Không, hắn không vui, hắn chỉ bị xem là quái vật, một đời đã thế, đời đời cũng thế.”

Vương Sát Linh nói:

“Con căm thù cảm giác đó, nếu như đời sau của con mãi như vậy, con thà bắt đầu từ con làm biến mất triệt để lời nguyền này.”

“Con chỉ muốn sinh sống như một người bình thường, con muốn thế, và đời sau của con cũng phải thế, con không muốn trở thành quái vật.”

Vương Lục tiếp tục nói:

“Người bình thường sẽ không có cách nào sinh tồn trong thế giờ này được, con có thể bảo vệ cho con trai của con hai mươi năm, có thể cho họ sinh sống bình thường trong hai mươi năm, nếu năng lực của con đủ mạnh, có thể bảo vệ hắn đến bốn mươi năm, chỉ cần con chống đỡ được, nhưng người của mỗi một đời đều phải hy sinh, đây là đạo lý sinh tồn, con hiểu không? Ta và mẹ con thật xin lỗi con, không có cách nào cho một tuổi thơ vui vẻ, đây là sự bất lực của cha mẹ, không có cách nào sống lâu hơn, nếu như cho cha mẹ sống thêm hai mươi năm, có lẽ con sẽ hạnh phúc hơn.”

Vợ chồng họ tuy là đời thứ hai của Vương gia, gánh vác lời nguyền, có thể ngang ngược trong giới linh dị thời đó, nhưng bản thân không thể không trở thành người ngự quỷ, và một khi đã trở thành người ngự quỷ, thì sẽ sống không được lâu.

Không phải mỗi một người ngự quỷ nào cũng may mắn mà trở thành dị loại được, giải quyết vấn đề ác quỷ thức tỉnh.

Xung đột về quan niệm giữa Vương Sát Linh và vợ chồng Vương Lục dẫn đến cuộc trò chuyện không được vui vẻ, và cũng không ít tranh cãi.

Thật ra trong lòng của Vương Sát Linh cũng hiểu rõ, cha mẹ và ông bà nội cũng rất khổ tâm, cho nên trong lòng hắn cũng rất đau khổ, hy vọng có thể quay về nói chuyện với ông nội.

“Bây giờ con nên bình tĩnh một chút, tuy là kế hoạch khởi động vô hạn không tệ, nhưng hiện giờ con không có điều kiện để thực hành kế hoạch này.”

Vương Lục nói:

“Trước tiên con phải suy nghĩ là làm sao vượt qua ải trước mặt, tổ chức quốc vương có vẻ không dễ đối phó, đám cao thủ đời này tập họp lại cũng không thể hiện ra lòng tin tuyệt đối, nghĩ cũng biết trận chiến này khó khăn cỡ nào.”

“Cho nên con phải tăng cường thực lực cho mình, bảo đảm mình có thể bình an vô sự.”

Vương Sát Linh im lặng, hắn không lên tiếng, bởi vì Vương Lục nói đúng, giờ hắn nghĩ mấy thứ này cũng vô dụng, điều trước tiên nên suy nghĩ là sinh tồn của bản thân.

“Lúc trước ta và mẹ ngươi đi quá vội vàng, nên không có dạy bảo gì con cả, tuy rằng để lại cho con rất nhiều tin tức, nhưng hình như con không có nhận được, lần này cha mẹ nhờ gọi hồn trợ giúp nên mới xuất hiện ở thế giới này, cha nghĩ rằng có một số việc nên dặn dò cho kỹ.” Vương Lục nói, và sau đó tiết lộ một số bí mật chi tiết của gia đình Vương gia.

Trước đó Vương Sát Linh bị dính lời nguyền của Vương gia, và cũng không có kế thừa toàn bộ của Vương gia.

Nhưng mà hôm nay, hắn thông qua linh hồn đã mất của cha mẹ mình đã triệt để kế thừa mọi thứ của Vương gia.

Chỉ là đứa con chưa chào đời của Vương Sát Linh có thể như hắn mà kế thừa mọi thứ không, tiếp tục nối tiếp số phận của Vương gia.

Sau khi vợ chồng Vương Lục đã dặn dò xong việc quan trọng, thì thời gian chiêu hồn cũng kết thúc.

Cơ thể của họ bắt đầu mơ hồ, cả người bắt đầu có chút kỳ lạ, ý thức đã không còn tỉnh táo, khi nói chuyện cũng khiến người khác cảm thấy lạ lùng, hình như lúc trước chỉ là giả vờ, hiện giờ bản tính ác quỷ đã bộc lộ ra ngoài.

Cùng lúc đó.

Trong phòng họp.

Hà Ngân Nhi nhìn bộ quần áo lâu đời từ từ biến mất, nàng nói:

“Thời gian chiêu hồn đã hết, vợ chồng Vương Lục đã biến mất.”

Vật trung gian bị hủy đã nói lên thời gian chiêu hồn đã kết thúc.

“Tình báo cần biết cũng đã biết rồi, chiêu hồn kết thúc cũng không sao, để Vương Sát Linh tiễn cha mẹ mình một đoạn, cũng xem như hoàn thành tâm nguyện của hắn.” Dương Gian nói.

Lúc này Diệp Chân bước qua:

“Dương vô địch, việc của Tiểu Vương đã xử lý xong, giờ đến lúc chúng ta đi kiếm tổ chức quốc vương đánh nhau, cây kiếm trên eo của ta lạch cạch lên tiếng rồi.”

Dương Gian liếc nhìn thanh kiếm bên hông Diệp Chân, tuy là vỏ kiếm làm bằng vàng, nhưng hắn vẫn có thể cảm nhận được một không khí lạnh lẽo xuyên qua khe hở, chỉ là nhìn thôi, hình như Quỷ Nhãn cũng đã cảm nhận được sự áp chế, có cảm giác muốn nhắm mắt lại, hình như đồ vật linh dị này khắc chế bản thân vậy.

“Không gấp, mạng tình báo hiện tại của chúng ta vừa được triển khai, phản hồi cần một chút thời gian, đối phó với kẻ địch thì phải kiên nhẫn, và bên Liễu Tam vừa nhận được tin tức chính xác, hình như người bên tổ chức quốc vương đang muốn hành động trước, cũng không muốn cùng chúng ta tiếp tục trì hoãn, hiện tại bọn họ đã liên tục chịu thiệt hai lần, giờ có chút giống như tức nước vỡ bờ.”

Dương Gian trầm nói:

“Cho nên tiếp theo chúng ta nên đề phòng thuyền u linh của đối phương đăng nhập, tuy chúng ta có kế hoạch đại hồng thủy để phản kích, nhưng đối phương hình như đã quyết định lọ vỡ bình vỡ, điểm này có chút khiến ta bất ngờ.”"