Thuyền u linh rời đi khiến linh dị trong thành phố Đại Hải giờ phút này leo lên đến đỉnh.
Nếu như có thể chịu đựng thì sẽ thành công giải trừ trận nguy cơ này, ngược lại nếu không vượt qua nổi thì mọi người đều có khả năng chết trong trận nguy cơ này. Trong phút mấu chốt này, người của tổ chức Quốc Vương hành động, người của tổ chức Quốc Vương hành động đối kháng với các đội trưởng của tổng bộ, dù trong tình huống bọn họ chiếm cứ ưu thế.
Bởi vì người của tổ chức Quốc Vương đang đợi một thời cơ ăn trăm phần trăm.
Giờ thì thời cơ chín muồi.
Khi tất cả đội trưởng đều tự lo thân còn không xong, vội vàng đối kháng ác quỷ từ thuyền u linh xuống dưới, nếu bọn họ ra tay thì tuyệt đối là trí mạng.
"Các ngươi đều cẩn thận một chút, ta tản ra mấy người giấy trong thành phố Đại Hải đột nhiên ly kỳ mất tích, không truyền tin tức về, đây không phải là bị linh dị giết chết, mà là bị người tiêu diệt, bởi vì người giấy của ta tản ra các nơi, dù chết cũng không thể nào chết cùng một lúc, chỉ có người ngự quỷ mạnh mẽ ra tay mới có thể cùng một lúc giết tất cả người giấy.”
Liễu Tam phát hiện trước hết, hắn lập tức báo cho người khác, nói cho các đội trưởng biết sự biến đổi của thành phố Đại Hải.
"Ta cảm giác là tổ chức Quốc Vương bắt đầu hành động, bọn họ đang nhổ cơ sở ngầm của ta, khiến chúng ta không chiếm được tình báo của thành phố Đại Hải, hiện tại bọn họ tùy thời đều có thể ra tay tập kích chúng ta, nếu người nào giải quyết xong sự kiện linh dị trước thì hãy cố gắng hết sức đi chi viện người khác."
"Liễu Tam, ngươi nhắc nhở rất đúng, hiện tại thuyền u linh đã rời khỏi, quỷ trên thuyền thả quỷ ra, nếu đối phương muốn ra tay nhất định sẽ lựa chọn thời cơ này, bên ta đã sẵn sàng ứng đối.” Lục Chí Văn đáp lại.
"Ta đã vận dụng con bài chưa lật, sẽ cố gắng giải quyết quỷ xung quanh xong sớm.” Hà Ngân Nhi cũng đáp lại.
Vương Sát Linh lên tiếng:
"Vừa rồi ta đã nhận ra kỳ lạ, sẵn sàng phòng bị rồi.”
Lâm Bắc nói thẳng:
"Ta đã ẩn giấu ở thế giới trong gương, cũng kéo quỷ vào thế giới gương, đối phương muốn giết ta thì đầu tiên phải vào được đây đã, đến lúc đó nếu các ngươi có nguy hiểm thì ta sẽ lập tức mang các ngươi rời khỏi hiện thực, khi ấy các ngươi đừng chống cự linh dị của ta.”
Lâm Bắc đã tìm đường lui cho mọi người, hy vọng đến lúc đó có thể phát huy tác dụng.
Đội trưởng khác cũng không có từ chối ý tốt của Lâm Bắc.
Tuy rằng khu vực này bị linh dị quấy nhiễu nghiêm trọng, nhưng các đội trưởng vẫn thông qua điện thoại định vị vệ tinh gửi tin cho nhau.
Bọn họ đều không phải là kẻ ngu dốt, tự nhiên hiểu kế tiếp có lẽ sẽ phát sinh sự tình gì, nhắc nhở của Liễu Tam cũng chỉ là nói cho bọn họ biết thời gian tổ chức Quốc Vương hành động, khiến trong lòng bọn họ có tính toán đại khái, miễn cho mắc kẹt trong sự kiện linh dị không rảnh tay, đến lúc đó tự lo thân còn không xong.
Dương Gian cũng nhận được tin tức như thế.
Dương Gian đang đứng trên Quỷ Hồ, nhìn một xác chết bị tách rời dưới chân mình chậm rãi chìm vào trong nước, đưa mắt nhìn về phía thành phố Đại Hải.
"Tổ chức Quốc Vương thật sự muốn ra tay thì có xác suất đại khái sẽ chỉ nhằm vào mấy vị đội trưởng, không thể nào đồng thời tập kích tất cả mọi người, trước tiên khiến chúng ta giảm quân số, kế tiếp bọn họ mới có thể lấy ưu thế tuyệt đối từ từ kết thúc, bởi vậy nhóm đội trưởng đầu tiên bị tấn công có thể sống tiếp hay không là điều rất mấu chốt."
“Người đang ở trong thành phố Đại Hải gồm có Lâm Bắc, Lục Chí Văn, Liễu Tam, Lý Nhạc Bình, Vương Sát Linh, Hà Ngân Nhi, Châu Đăng, Hà Nguyệt Liên và tiểu đội Lý Dương, cuối cùng cộng thêm ta, người giúp đỡ như Trương Tiện Quang, Diệp Chân, người không mặt.”
Xác suất người giúp đỡ bị theo dõi là rất nhỏ, tuy trước đó Diệp Chân bị tấn công nhưng chỉ vì đối phương giải quyết diễn đàn linh dị xong tiện tay làm, không phải hành động cố ý, bởi vậy lần này nguy hiểm nhất là các đội trưởng của tổng bộ.”
“Để coi là đội trưởng nào có khả năng bị nhằm vào trong đợt tấn công đầu tiên nhất?”
Ánh mắt của Dương Gian lấp lóe, hắn đang suy nghĩ, trên Quỷ Hồ tuy có nhiều ác quỷ nhưng hắn không xử lý nữa, bởi vì hắn không muốn lại bị linh dị bám lấy, lúc này phải giữ năng lực hành động, đây không phải là ích kỷ, mà là hắn cần tùy thời tiến hành chi viện, thậm chí khi cần thiết thì vận dụng reset xoay chuyển thế cục.
Suy nghĩ giây lát, Dương Gian cảm thấy có ba đội trưởng có thể sẽ bị tấn công đầu tiên: Vương Sát Linh, Hà Ngân Nhi, Liễu Tam.
Bởi vì Vương Sát Linh tuy rằng khống chế bốn con quỷ nhưng bản thân khá yếu, là loại đội trưởng dễ giết nhất, đối phương không có lý nào không chọn quả hồng mềm này để bóp.
Hà Ngân Nhi thân là người chiêu hồn, lúc trước đã vận dụng năng lực chiêu hồn, hơn phân nửa đã bị người của tổ chức Quốc Vương quan sát thấy, cộng thêm Châu Đăng theo bên cạnh bảo hộ chứng minh tính đặc biệt của nàng, đối diện loại đội trưởng đặc biệt này, người của tổ chức Quốc Vương rất khó không chăm sóc.
Liễu Tam thì có quá nhiều người giấy, ẩn giấu trong các góc thành phố Đại Hải, tổ chức Quốc Vương muốn hành động thì không thể thoát khỏi cặp mắt của hắn, cho nên tổ chức Quốc Vương khẳng định sẽ không bỏ qua hắn.
Dương Gian không tính bản thân vào, bởi vì người của tổ chức Quốc Vương biết thực lực của hắn, muốn giết hắn thì phải cử ra nhiều người mới được, hơn nữa còn phải chuẩn bị tinh thần mất vài người, dù sao người của giới linh dị đều biết Dương Gian giữ đinh quan tài.
Cho nên Dương Gian cảm thấy chính mình ngược lại nguy hiểm rất nhỏ, ít nhất khó mà rơi vào nhóm người đầu tiên bị nhằm vào.
"Diệp Chân, ngươi đang ở đâu? Người của tổ chức Quốc Vương đã hành động."
Dương Gian suy nghĩ một lúc rồi lấy di động ra, liên hệ với Diệp Chân.
Linh dị quấy nhiễu mãnh liệt tuy rằng ảnh hưởng tín hiệu di động, nhưng không ảnh hưởng Dương Gian trực tiếp cầu nguyện, khiến di động giữ trạng thái thông tấn.
“Đang giải quyết việc nhà, đàn em của ta đã chết rất nhiều, đám tạp chủng đó thậm chí không bỏ qua người mới trở thành người ngự quỷ, đuổi tận giết tuyệt diễn đàn linh dị của Diệp ta đây, quản lý của ta cũng chết, không còn bao nhiêu người sống.”
Giọng của Diệp Chân mang theo lửa giận.
"Ngươi hiện tại tốt nhất là gác lại việc trong tay, người của tổ chức Quốc Vương có lẽ sẽ ra tay vào lúc này, nếu không đánh đuổi bọn họ thì đám đàn em còn lại của ngươi cũng không sống được." Dương Gian nói.
"Nói có đạo lý, báo thù là số một, chuyện khác đều có thể gác lại. Chờ ta, hai chúng ta hợp sức đủ tung hoành thiên hạ, tổ chức Quốc Vương tầm thường nếu hôm nay dám xuất hiện nhất định phải khiến bọn họ đoàn diệt." Diệp Chân nói xong lập tức cúp điện thoại.
Dương Gian vốn định kêu Diệp Chân đi giúp đỡ đội trưởng khác, kết quả không kịp mở miệng.
“Thôi, đến là được, Diệp Chân đối phó vị Quốc Vương nào đều được, chỉ cần hắn ra tay, đối phương ít nhất phải sắp xếp một vị Quốc Vương đối phó hắn." Ngẫm nghĩ, Dương Gian không xếp nhiệm vụ cho Diệp Chân.
Diệp Chân giống như Trương Tiện Quang, là loại người không vâng theo kiểm soát, có tác phong làm việc của riêng mình.
“Những gì nên làm thì đã chuẩn bị hết rồi, chờ xem người của tổ chức Quốc Vương rốt cuộc có đến hay không." Dương Gian thầm nhủ.
Người của tổ chức Quốc Vương muốn bắt lấy cơ hội này đánh ngã các đội trưởng, Dương Gian cũng muốn nhờ cậy cơ hội này xử lý đối phương, chỉ cần có thể đánh thắng, cho dù là trả một ít giá đắt cũng đáng giá.
Giờ phút này.
Người của tổ chức Quốc Vương đã đến khu vực Quỷ Hồ phong tỏa, bọn họ không có tùy tiện hành động, mà là quan sát động tĩnh chung quanh.
"Thì ra là vậy, các đội trưởng đều tản ra, hình thành một tuyến phòng thủ, đối kháng ác quỷ từ trên thuyền u linh xuống. Khu vực bọn họ phụ trách đã có quá nhiều ác quỷ, đây là cơ hội cực tốt cho chúng ta, lần này hành động không có khả năng thất bại.”
Trong một cao ốc mờ tối vang lên giọng nói trầm thấp, đó là một người đàn ông đội mũ quý ông.
“Người của bọn họ tản ra, người của chúng ta không thể tản ra theo, đối phương không phải hạng tầm thường, đều là nhân vật lợi hại. Chúng ta đã chết vài anh em, nếu chết thêm người thì tổ chức Quốc Vương chúng ta sẽ tiêu đời, cho nên lần này nhất định phải phi thường cẩn thận mới được, cho nên ta kiến nghị chúng ta trước tiên tập kích, trực tiếp xử lý vài đội trưởng bên đối phương rồi hãy khai chiến, làm đối phương giảm quân số trước chúng ta mới có thể kiến lập ưu thế."
Nói chuyện là một người đàn ông nước ngoài vóc dáng mập mạp, mặc quần dây đeo, người đầy sẹo lồi, những vết sẹo thâm xám, tỏa mùi hôi thoang thoảng.
Hắn cũng là một vị Quốc Vương, biệt hiệu trong tổ chức là: Đồ Tể.
"Vương Sát Linh, Hà Ngân Nhi, Lục Chí Văn, Liễu Tam, đây là bốn đội trưởng nhất định phải xử lý, sự tồn tại của bọn họ tăng thêm nhiều phiền phức cho chúng ta.” Nhà truyền giáo mở miệng, hắn đã sớm lên danh sách.
"Tại sao không phải là Dương Gian? Hắn mới là BOSS trong bọn họ.” Có người hỏi.
Chủ trang viên lạnh như băng nói:
"Hắn rất lợi hại, đối phó hắn thì ít nhất cần vận dụng ba vị Quốc Vương, hơn nữa còn tồn tại khả năng bị đối phương xử lý một, hai người, lần đầu tiên tập kích không kiến nghị trọng điểm đối phó hắn, nhưng cũng không thể hoàn toàn mặc kệ người này, phải cẩn thận hắn chi viện, cho nên ta sẽ đi bám giữ hắn một khoảng thời gian."
"Bốn mục tiêu quá nhiều, như vậy sẽ làm phân tán sức mạnh của chúng ta, chúng ta lần này tập kích tối đa xử lý ba mục tiêu, cho nên phải loại bỏ một mục tiêu, như vậy càng ổn thỏa." Người đàn ông đội mũ quý ông nói.
"Vậy hãy loại người tên Liễu Tam ra, hắn có nhiều người giấy, dễ giết sai mục tiêu." Nhà truyền giáo liếc mắt một cái nói.
"Ba mục tiêu sao? Cứ quyết định thế đi. Hành động thôi, làm như đã thảo luận.” Chủ trang viên nói.
Nói xong, trong cao ốc mờ tối, bóng người quanh quẩn lần lượt giải tán.
Trong phút chốc, mười mấy người vừa rồi còn hội tụ ở đây cứ như thế ly kỳ biến mất không thấy.
Người của tổ chức Quốc Vương cuối cùng lập ra kế hoạch tác chiến, sắp ra tay, giống như suy đoán của Dương Gian, bọn họ lần đầu tiên ra tay sẽ không nhằm vào tất cả mọi người, sẽ chỉ xuống tay với đội trưởng nào đó.
Nhưng người bọn họ muốn giết hơi khác với phỏng đoán của Dương Gian, không ngờ bọn họ đặt Lục Chí Văn vào danh sách, cuối cùng gạch Liễu Tam ra.
Mặc dù các đội trưởng biết người của tổ chức Quốc Vương có lẽ sẽ ra tay vào lúc này, nhưng bọn họ không thể không làm gì cả, chỉ chờ người của tổ chức Quốc Vương xuất hiện, lỡ như đối phương không xuất hiện, hay là kéo dài thời gian thì sao? Vậy chẳng phải là bọn họ trơ mắt nhìn đám ác quỷ đi vào thành phố Đại Hải.
Cho nên, dù là lúc này bọn họ cũng phải đi đối kháng linh dị, bắt nhốt ác quỷ, không ngừng hành động giữa chừng.
Nhưng trong quá trình bắt nhốt ác quỷ, bọn họ phân tâm cảnh giác xung quanh.
Bởi vì vậy mà hiện tại các đội trưởng chịu áp lực đặc biệt to lớn.
"Tạm thời giải quyết đám quỷ này xong rồi.”
Hà Ngân Nhi thở phào nhẹ nhõm, nàng nhìn thấy vong hồn được chiêu ra ở gần đó đã ngừng hành động.
Hà Ngân Nhi chiêu hồn ra vẫn là một cụ già, một cụ già của thị trấn cổ Thái Bình, tên trên linh vị đã phai màu mơ hồ, không thể khảo chứng cuộc đời lúc còn sống của cụ già, chỉ biết cụ già mới xuất hiện, không nói tiếng nào đã lần lượt bắt nhốt quỷ ở xung quanh.
Bên cạnh Hà Ngân Nhi có thêm năm chiếc hòm màu vàng, dụng cụ chứa ác quỷ bị bắt được tổng bộ lấy tốc độ nhanh nhất vận đến thành phố Đại Hải.
Thứ gì đưa vào thành phố Đại Hải là các đội trưởng luôn có thể nghĩ biện pháp chuyển lại đây sử dụng.
"Không ngờ rằng còn có thể nhìn thấy người chiêu hồn đời thứ tư.”
Ông già nhìn Hà Ngân Nhi, mỉm cười rất là thân thiện, nhưng thân thể dần tán loạn hóa thành luồng khói biến mất.
Vong hồn được chiêu đến có khuyết điểm lớn nhất là ở lại thế giới hiện thực quá ngắn, đặc biệt sau khi vận dụng sức mạnh linh dị thì càng rút ngắn thời gian, ngược lại những vong hồn khi còn sống thực lực nhỏ yếu sau khi được chiêu ra có thể hoạt động thời gian dài trong hiện thực.
Hà Ngân Nhi nhìn ông già, tuy rằng không nhận biết, nhưng nàng từng nghe ông nội kể về chuyện của ông già này, nhưng nội dung không đầy đủ, chỉ biết ông già này gọi là Tẩu m Nhân.
Khi ông già sắp tan biến thì biểu cảm hiền hòa đột nhiên trở nên tức giận mà lại dữ tợn.
Ông già vươn tay chộp hướng Hà Ngân Nhi, dường như muốn làm những thứ gì.
Nhưng quá muộn.
Đã hết giờ ở lại hiện thực, khuôn mặt tức giận mà lại dữ tợn hóa thành một đoàn sương khói trực tiếp tán loạn biến mất, không để lại chút dấu vết.
Hà Ngân Nhi nhìn bộ dạng trước khi tan biến của Tẩu m Nhân, nàng không suy nghĩ nhiều, cho rằng đây là linh dị mất kiểm soát như bình thường.
Nhưng giây sau nàng nhận ra kỳ lạ.
"Ai?"
Hà Ngân Nhi bỗng nhiên quay đầu nhìn qua, bỗng con ngươi rút lại, cảm thấy sợ hãi.
Từ khi nào có ba người đứng sau lưng nàng.
Ba người này rất xa lạ, bộ dạng như người nước ngoài, xuất hiện vào lúc này không có dấu hiệu tốt lành gì, hơn nữa ba người này cùng nhau nhìn chằm chằm Hà Ngân Nhi, mang theo ác ý khó tả.
Hà Ngân Nhi cảm giác chính mình giống như là bị ba con ác quỷ khủng bố theo dõi.
"Cẩn thận, bọn họ là Quốc Vương của tổ chức Quốc Vương!” Tiếng quát khẽ của Châu Đăng quanh quẩn, hắn dứt khoát ra tay.
"Quá muộn." Một giọng nói trầm thấp vang lên.
Tia sáng bốn phía bỗng tối đi, bóng tối bao phủ, thân thể của Hà Ngân Nhi biến mất với tốc độ nhanh khó tin, giống như bị bóng tối kia ăn mòn, duy nhất không bị xâm thực là bộ đồ cũ mặc trên người Hà Ngân Nhi, bởi vì trên bộ đồ in hình tượng các loại ác quỷ vặn vẹo.
Giây phút này, Hà Ngân Nhi đã hiểu ra tại sao vong hồn vừa rồi đột nhiên vẻ mặt biến dữ tợn.
Bởi vì Tẩu m Nhân nhận ra có hung hiểm muốn tấn công Hà Ngân Nhi, định ngăn cản nhưng đã đến giờ, đành bất lực."