"Thứ này thật sự khó đối phó, nếu không phải nó còn có đặc tính của ác quỷ thì phỏng chừng sẽ dây dưa với ta rất lâu.” Dương Gian nhìn Thuyền Trưởng không nhúc nhích, trong lòng nhẹ nhàng thở ra.
Mặc dù đối phương cố ý phòng bị đinh quan tài nhưng cuối cùng vẫn không kiềm được xoay người lại nhặt đồng tiền kia lên.
Đây là quỷ.
Dù ngụy trang giỏi đến đâu thì về mặt bản chất vẫn là ác quỷ, lúc nào đó khi hành động sẽ vô tình bày ra bản tính của ác quỷ.
Nếu không thì Dương Gian không tìm được cơ hội xuống tay.
"Tách rời thứ này, khiến nó chìm vào trong Quỷ Hồ." Dương Gian dày dạn kinh nghiệm xử lý thứ nguy hiểm này.
Dùng đinh quan tài đóng đinh Thuyền Trưởng xong, lại dùng dao rựa tách rời là xong hết mọi chuyện, vài nhát dao tách thân thể ra thành mấy mảnh, tứ chi rơi xuống mặt đất nhanh chóng bị vũng nước nuốt hết, biến mất sâu trong Quỷ Hồ, nếu không có gì bất ngờ xảy ra thì xác chết này vĩnh viễn không thể nào phục hồi như cũ.
"Nhưng lần này ta xử lý Thuyền Trưởng này, lần sau khi gặp phải thuyền u linh thì hơn phân nửa ta sẽ bị con Quỷ Dữ trên thuyền theo dõi, đây lại là một vấn đề khó khăn." Dương Gian hiểu rằng quỷ trên thuyền u linh sẽ không bỏ qua cho hắn.
Dù sao Thuyền Trưởng là người đại diện của thuyền u linh trong thế giới hiện thực, bây giờ đã chết, phỏng chừng thuyền u linh cũng sẽ bị ảnh hưởng, tuy là chuyện tốt cho thế cục nhưng là chuyện xấu cho Dương Gian.
Đây là thứ mà xe buýt quỷ cũng không thể chặn lại, ai biết quỷ trên thuyền dữ cỡ nào, có thể tưởng tượng kết cục sau khi bị theo dõi.
Trước mắt không suy nghĩ nhiều.
Dương Gian xử lý xong Thuyền Trưởng thì không lãng phí thời gian, hắn lập tức quay ngược về vị trí Hà Ngân Nhi từng ở, tiếp đó trực tiếp mở ra Quỷ Vực tám tầng.
Luồng sáng đỏ thắm bao phủ bốn phía.
Trong tình huống không có Quốc Vương quấy nhiễu, Quỷ Vực tám tầng rất thuận lợi mở ra.
Trong phạm vi Quỷ Vực bao phủ hết thảy đều đang bị đảo ngược.
Dương Gian có thể reset với cực hạn là ba mươi phút, nhưng Quỷ Cầu Nguyện có thể reset lên đến bốn mươi phút, nếu thật sự muốn liều mạng, hắn vận dụng Quỷ Cầu Nguyện reset hai bên hình thành luân phiên, không ngừng kéo dài giới hạn reset, thậm chí rất có thể đạt trạng thái reset vô hạn.
Đến đường cùng thì hắn còn có đồng hồ quả lắc linh dị.
Ba loại reset chồng lên nhau, Dương Gian hoàn toàn có thể đảo ngược quá khứ, thay đổi tương lai.
Châu Đăng mới chết chưa qua mười phút, Dương Gian không cần vận dụng nhiều thủ đoạn reset, dựa vào reset của chính hắn đủ để quay về điểm thời gian kia.
Tùy theo reset tiếp tục, mọi thứ xung quanh đều phát sinh thay đổi lớn.
Mãi đến khi bãi tha ma cũ kỹ không thấy cuối xuất hiện ở xung quanh, reset của Dương Gian đột nhiên ngừng bặt, một loại sức mạnh linh dị đáng sợ ảnh hưởng mọi thứ nơi đây, dù là Quỷ Vực tám tầng cũng không thể vượt qua bãi tha ma này.
"Reset bị ngăn lại?” Dương Gian thay đổi sắc mặt.
Hắn biết đây là linh dị của La Thiên.
Mà cùng với bãi tha ma xuất hiện, chủ của bãi tha ma La Thiên vốn nên tan biến lại hiện ra gần chỗ Dương Gian, mặc dù thân hình không chân thực, chỉ là một đường nét mơ hồ sắp tan biến, nhưng hắn vẫn có thể cảm giác bị La Thiên nhìn chăm chú, dường như mang theo mấy phần cảnh cáo.
"Đảo ngược sống chết có kiêng kỵ rất lớn, đừng mỗi lần đều muốn thay đổi quá khứ, ngươi phải học cách tiếp thụ tương lai." La Thiên mở miệng, biết Dương Gian đang làm cái gì.
Dương Gian nói:
"Đồng đội của ta chết rồi, ta chỉ muốn cứu hắn về, vậy thôi.”
Thân hình vốn mơ hồ của La Thiên lại nhanh chóng biến mất, bãi tha ma cũ kỹ cũng mất theo:
“Ngươi không thể vượt qua bãi tha ma này, hiện tại bị nó chôn vùi không thể thay đổi, từ bỏ đi, ngươi hãy nắm chắc tương lai mới chứ không phải tốn thời gian vào người vốn nên chết đi.”
Sắc mặt của Dương Gian hơi u ám, bởi vì La Thiên nói rất đúng, hắn thử reset lại sẽ bị bãi tha ma ngăn trở dẫn đến reset thất bại.
Mặc kệ thử mấy lần kết quả đều giống như nhau.
Càng reset lâu thì bãi tha ma càng hiện rõ hơn, bị quấy nhiễu càng nghiêm trọng, đây là một bức tường không thể vượt qua.
Mặc cho Dương Gian cố làm như thế nào vẫn không thể trở lại khoảnh khắc Châu Đăng bị tấn công.
Hơn nữa theo thời gian dần trôi qua, Dương Gian phải trả giá đắt càng lớn khi vận dụng reset, hắn sẽ càng khó cứu về Châu Đăng.
Mãi đến khi Dương Gian bất lực, buộc phải dừng loại hành vi này.
Hắn thất bại.
Có lẽ là do lúc trước trong quá trình đưa tin ở nhà cổ, Dương Gian từng thành công cứu Châu Đăng về, lần này Châu Đăng dùng hết may mắn, người vốn nên chết từ lâu rồi bây giờ đành đón nhận kết cục thuộc về mình.
Dương Gian trầm mặc đứng yên tại chỗ, cuối cùng lựa chọn buông bỏ.
Bãi tha ma cũ kỹ hoàn toàn biến mất, La Thiên không biết xuất hiện bao nhiêu lần giờ phút này thân hình cũng cuối cùng tán loạn.
Hết thảy hiện tượng linh dị đều biến mất không thấy.
Quỷ Vực tám tầng cũng sẽ không tiếp tục mở ra.
“La Thiên nói đúng, có lẽ ta phải chấp nhận sự ra đi của một số người, nếu người nào chết cũng cần ta sử dụng reset cứu về thì cuối cùng ta không thể thay đổi điều gì, ta nên làm chuyện ta nên làm." Trong lòng Dương Gian bắt đầu học được cách chấp nhận hiện thực tàn khốc này.
Cái chết của Châu Đăng giống như sự ra đi của Lý Quân, tuy rằng khiến người cảm thấy thương tiếc, nhưng cuối cùng cũng không thể không tiếp thụ.
Dương Gian nghĩ thông điều này rồi thì không còn kiên trì nữa, nhanh chóng xoay người rời khỏi nơi này.
Hắn muốn đi chi viện đội trưởng khác, hoặc là xử lý Quốc Vương khác của tổ chức Quốc Vương, chỉ cần hắn góp thêm chút sức thì sẽ tăng xác suất thắng cho trận chiến tranh này, còn về ác quỷ chủ đạo hay là Quốc Vương chủ đạo trận chiến tranh này đều không trọng yếu, đã đến mức này rồi thì mọi người không thể quay đầu nữa.
Phải dùng hết tất cả chiến thắng mới có cơ hội thấy rõ chân tướng sau đó.
Khi Dương Gian lại hành động, chiến đấu giữa đội trưởng và Quốc Vương ở nơi khác cũng đã đến mức độ liều mạng.
Một mình Vương Sát Linh đối kháng ba vị Quốc Vương, hắn biết không thể kéo dài lâu hơn nữa, nhất định phải đánh nhanh thắng nhanh, tốt nhất là có thể xử lý một vị Quốc Vương, khiến đối phương giảm quân số, chỉ có như vậy hắn mới có thể sống sót trong cuộc vây giết này.
Nhưng ba vị Quốc Vương cũng có ý tưởng tương tự, muốn trong thời gian ngắn nhất xử lý Vương Sát Linh, tránh cho ngoài ý muốn xuất hiện.
Thế là vài người liều mạng ra tay.
Dù là ba vị Quốc Vương hợp sức cũng không dám bảo đảm giết được Vương Sát Linh, bởi vì sau khi ra tay bọn họ mới phát hiện trạng thái của Vương Sát Linh khác biệt rất lớn với tình báo.
Vương Sát Linh không chỉ là một vị người ngự quỷ, mà còn cực kỳ thành thạo khống chế bốn vong hồn của nhà họ Vương, khi đánh thì càng là quyết đoán tàn nhẫn, sơ sẩy một cái rất có thể bị hắn bắt lấy cơ hội tiêu diệt tại chỗ.
Điều này khiến Nhà Truyền Giáo, Chủ Nhà cảm thấy tim đập chân run.
Nhưng mà mặc kệ thế nào, đã đánh nhau rồi thì mọi người đều đâm lao phải theo lao.
Trong chung cư kỳ dị.
Các âm thanh quái dị liên tục vang lên, có tiếng thét chói tai của ác quỷ, có tiếng gào đau đớn của người sống, tiếng các loại linh dị va chạm.
Bởi vì hai bên đều liều mạng, cho nên đã định sẵn trận chiến đấu này sẽ không liên tục thật lâu.
Mới vài giây thì không gian đã tạm yên tĩnh.
Trong phút chốc chung cư yên lặng có chút đáng sợ.
Sắc mặt của Vương Sát Linh hết sức khó coi, thân thể của hắn có nhiều chỗ tàn khuyết, toàn thân ướt đẫm máu tanh hôi, tay cầm một cái đầu người sống, đầu người đó là Quốc Vương biệt hiệu Chủ Nhà.
Vương Sát Linh ở trong địa bàn của Chủ Nhà tự tay giải quyết đối thủ khó chơi mà lại khiến người cảm thấy đau đầu này.
Nhưng Vương Sát Linh cũng trả giá cực kỳ đắt vì điều này.
Ông nội của Vương Sát Linh lạc đường trong cao ốc này, cha mẹ bị Nhà Truyền Giáo bắt nhốt, còn sót lại bà nội đứng gần đó bảo hộ hắn, khiến hắn không đến mức bị dễ dàng xử lý.
“Nhà ngươi!” Nhà Truyền Giáo cắn răng, nhìn chăm chú vào Vương Sát Linh, hắn cảm thấy tim đập chân run.
Vừa rồi liều mạng khiến hắn biết được sự đáng sợ của đời thứ ba nhà họ Vương.
Khi người này muốn giết một vị Quốc Vương thì không ai ngăn được.
“Đừng gấp, người tiếp theo sẽ đến lượt ngươi." Vương Sát Linh lạnh như băng nói.
“Kẻ tự đại kia, cho ngươi diệt được một người đã là cực hạn, đừng quá tự cho là đúng, hôm nay ngươi định sẵn chết ở chỗ này." Nhà Truyền Giáo nói, hắn rất khó chịu, bị Vương Sát Linh phản kích một lần xé đứt cánh tay đến nay chưa mọc lại.
"Vậy tiếp tục, xem ai có thể sống đến cuối cùng." Vương Sát Linh nói:
“Trạng thái của ta không tốt, trông ngươi cũng không khá hơn là bao, đánh đến cuối cùng có lẽ ngươi sẽ chết trước ta.”
“Ta liều mạng với ngươi làm gì? Ta còn có đồng đội, ngươi thì chỉ còn lại một người." Nhà Truyền Giáo cười nhạt đáp lại.
Giờ phút này.
Thiếu nữ tựa như búp bê lại chậm rãi hiện ra gần chỗ Vương Sát Linh, nhưng lần này chỉ có một thiếu nữ, không xuất hiện thiếu nữ thứ hai.
"Đây là lần thứ mấy giết chết tên này, mỗi một lần đều sẽ sống lại và hiện ra.” Vương Sát Linh xụ mặt.
Trong chỗ này người khó giết nhất là thiếu nữ biệt hiệu Song Sinh, chết mấy lần đều sẽ sống lại.
Nếu không phải như vậy thì Vương Sát Linh đã có thể diệt hai Quốc Vương chứ không phải gặp thảm trạng như vậy.
“Không thể đợi thứ này khôi phục lại, nếu không ta sẽ bị mệt đến chết.” Vương Sát Linh hít sâu một hơi, đặt mục tiêu vào Nhà Truyền Giáo.
Nếu có thể giết chết Nhà Truyền Giáo thì dù hắn nằm xuống chỗ này vĩnh viễn cũng đáng giá.
Vương Sát Linh nhìn thoáng qua bà nội ở bên cạnh, thầm nghĩ:
“Làm ơn đi, hãy cùng con liều một phen.”
Bà nội của Vương Sát Linh tựa như di ảnh đứng ở một bên không nhúc nhích, nhưng ánh mắt tĩnh mịch đã nhìn Nhà Truyền Giáo.
Trong lòng Nhà Truyền Giáo dâng lên kiêng kỵ:
“Bà già này.”
Nhà Truyền Giáo giờ đây đã hiểu rõ sự khủng bố của thứ này.
Đầu của Chủ Nhà bị bà già đã chết này xé xuống, Nhà Truyền Giáo không muốn trở thành vị kế tiếp.
Nhưng Vương Sát Linh không quan tâm, lao thẳng về phía Nhà Truyền Giáo.
Tia sáng xung quanh chợt tối xuống.
Bà già khủng bố hóa thành ác quỷ dữ dằn nhất tấn công Nhà Truyền Giáo.
Linh dị va chạm thảm liệt lại bắt đầu.
Lần này rất nhanh sẽ có người chết đi."