Khủng Bố Sống Lại [C]

Chương 3005: Đao Lại Xuất Hiện



"A!"

Một tiếng hét thảm vang vọng như rơi vào vực sâu.

Khi Dương Gian cứu Vương Sát Linh, một bên khác đã xảy ra một cuộc tàn sát, Lục Chí Văn lần nữa bị tập kích, hơn nữa lần này dù Hà Nguyệt Liên tới chi viện cũng không làm nên chuyện gì, bởi vì đối phương đã hành động rất quả quyết, cho dù trả giá đắt lớn hơn nữa cũng muốn giết chết Lục Chí Văn.

Ba vị Quốc Vương Đồ Tể, Quý Ông, cùng với Người Đào Mộ hợp sức, chẳng mấy ai có thể chịu đựng được linh dị tập kích như vậy.

Lục Chí Văn vốn cho rằng đã được cứu lúc này lần nữa rơi vào hố sâu, hơn nữa sau khi hắn rơi vào hố sâu thì lập tức biến mất ở trước mắt, giống như hoàn toàn rời khỏi thế giới này, chưa từng xuất hiện, ngay cả tiếng hét thảm cũng ngừng bặt trong giây phút nào đó.

Sự xuất hiện của một màn này hơi vượt qua dự liệu của Hà Nguyệt Liên ở gần đó.

Nàng cho rằng chính mình đã có thể cứu được Lục Chí Văn, nhưng không ngờ sau khi mình xuất hiện ngược lại làm cho đối phương ý thức được thế cục không ổn, quyết định liều mạng một phen.

"Thành công, cuối cùng giải quyết xong tên này."

Đồ Tể nở nụ cười, hắn tận mắt thấy Lục Chí Văn rơi vào sâu trong cái hố không thấy đáy kia, cái hố này là Người Đào Mộ đào lên, với năng lực của Người Đào Mộ thì tuyệt đối không thể nào để cho Lục Chí Văn còn sống bò lên từ dưới hố.

"Dù thế nào thì cũng chỉ là một vị đội trưởng mà thôi, không thể nào ngăn cản linh dị tập kích của ba người chúng ta, bị xử lý cũng là việc đương nhiên." Quý Ông cũng nở nụ cười trên mặt, cảm thấy vui vẻ vì thành công vừa rồi.

"Nếu không phải sự sắp xếp của ngươi xuất hiện sai lầm, hắn đã sớm bị giết chết rồi, căn bản sẽ không kéo dài tới hiện tại." Đồ Tể rất oán trách nói.

Quý Ông lúc này nói:

"Hiện giờ dường như không phải là lúc thảo luận cái này, kẻ địch của chúng ta còn ở đó."

Nói xong, hai người lại nhìn về phía Hà Nguyệt Liên.

Nhưng Hà Nguyệt Liên nào muốn nói nhảm với hai người này, nàng trực tiếp ra tay, hiện tại nếu xử lý hai người này, không chừng còn có thể cứu về Lục Chí Văn, nhưng nếu như tiếp tục kéo dài, Lục Chí Văn đã biến mất sẽ chết chắc.

Phụ nữ tức giận rất đáng sợ, đặc biệt là Hà Nguyệt Liên nắm giữ linh dị Quỷ Họa càng khủng bố hơn.

Tro giấy màu trắng xám đầy trời rơi xuống, Quỷ Vực của Quỷ Họa ăn mòn khắp mọi nơi, ngoài ra, từng cô gái kỳ dị mặc áo cưới màu đỏ giống như từ trong tranh đi ra, bắt đầu xuất hiện ở gần đó, hơn nữa cùng với thời gian trôi qua, số lượng càng lúc càng nhiều, những bóng dáng màu đỏ kỳ quái này dường như muốn lấp đầy toàn bộ thế giới màu trắng xám.

"Đáng chết, lẽ nào người phụ nữ này đã hoàn toàn điều khiển được linh dị của Quỷ Họa? Làm đến loại trình độ này mà chính cô ta không lo lắng bị linh dị xâm thực sao?" Đồ Tể thấy cảnh tượng như vậy thì vừa sợ vừa giận.

Nụ cười trên mặt của Quý Ông lúc này cũng lập tức cứng lại.

Loại quỷ số lượng này thật sự quá hung hiểm, nếu ứng đối không cẩn thận, rất có thể sẽ chết tại đây.

Nhưng ác mộng không chỉ có như vậy.

Những cô gái áo đỏ kỳ dị tràn qua, lúc này khi cách bọn họ chưa đến mười mét thì toàn bộ đều ngừng lại, sau đó mỗi người vươn ra một bàn tay trắng nõn chậm rãi giơ lên.

"Không ổn." Con ngươi của Quý Ông đột nhiên co rút, nghĩ đến cảnh tượng vừa rồi.

Ngay khi Hà Nguyệt Liên kia ngoắc tay thì nhất định sẽ mang đi một con quỷ, nếu nhiều cô gái kỳ dị như vậy cùng nhau ngoắc tay, hậu quả kia sẽ vượt sức tưởng tượng, không chừng quỷ bị khống chế trong thân thể mình đều sẽ bị mang đi, đến lúc đó, kết cục của người ngự quỷ khi mất đi ác quỷ chỉ có thể là tử vong, căn bản không cách nào sống sót.

"Người Đào Mộ, trước tiên mang chúng ta rời khỏi nơi này." Quý Ông không chút do dự gầm nhẹ, lựa chọn rút lui mang tính tạm thời, không muốn cứng rắn đối kháng với cuộc tập kích của Hà Nguyệt Liên.

Ngay sau đó.

Dưới chân của hai người Đồ Tể cùng với Quý Ông lập tức xuất hiện hai cái hố to sâu không thấy đáy, hai cái hố to này vừa xuất hiện liền trực tiếp nuốt mất hai người bọn họ.

Mà cùng lúc đó, vô số cô gái kỳ dị mặc áo cưới đỏ đều cùng giơ lên bàn tay trắng nõn lạnh như băng.

Linh dị chiêu quỷ xuất hiện.

Theo sau bên trong cái hố sâu màu đen cắn nuốt Đồ Tể và Quý Ông, còn có bóng dáng ác quỷ trôi nổi xuất hiện, mà cùng với bóng dáng ác quỷ bay ra còn có tiếng kêu rên thống khổ truyền đến, hiển nhiên hai người này không kịp trốn chạy, bị linh dị chiêu quỷ ảnh hưởng, một ít linh dị trong thân thể bị bức ép ra ngoài.

Nhưng Hà Nguyệt Liên rốt cuộc vẫn không có hoàn toàn giữ lại hai người này.

Sau khi bỏ ra một ít giá đắt, Đồ Tể và Quý Ông nhờ cái hố Người Đào Mộ đào ra thành công rút khỏi vùng đất linh dị được bao trùm bởi tro giấy trắng xám này.

"Các ngươi không trốn được đâu, trong đầu của các ngươi đã nhớ kỹ bộ dạng của ta, chỉ cần tiếp theo các ngươi nhớ lại hình dáng của ta thì ta sẽ có thể tìm được các ngươi, đến lúc đó các ngươi sẽ không có cơ hội chạy trốn nữa."

Hà Nguyệt Liên lúc này ánh mắt lạnh như băng nhìn chăm chú vào nơi bọn họ biến mất, quyết định chờ đợi cơ hội tiếp theo để ra tay.

Hơn nữa cơ hội ra tay tiếp theo sẽ không quá dài, có lẽ mấy phút sau hai bên sẽ lần nữa chạm mặt nhau.

Sau khi trốn khỏi khu vực nguy hiểm, Quý Ông và Đồ Tể đã xuất hiện ở một góc không bắt mắt ở thành phố Đại Hải.

Chỗ này là tuyến đường chạy trốn dự phòng mà Người Đào Mộ đã chuẩn bị sẵn, vốn cho rằng không cần dùng đến, hiện tại xem ra tuyến đường chạy trốn này vẫn trợ giúp bọn họ thoát khỏi nguy hiểm.

"Đúng là người phụ nữ đáng sợ, người sống có thể khống chế loại linh dị này sao? Đây chính là Quỷ Họa sự kiện linh dị cấp S." Lúc này Đồ Tể vẫn còn buồn bực, nhưng hắn không có chút cách nào đánh bại Hà Nguyệt Liên.

Đừng nói hắn không có cách nào, dù là Dương Gian cũng không có biện pháp gây khó dễ Hà Nguyệt Liên.

"Đây hẳn là một trong những lá bài tẩy của đối phương, nhưng không cần phải sợ hãi, tuy chúng ta đánh không lại, nhưng vẫn có thể rút lui an toàn, lần sau chỉ cần trốn người này là được, hơn nữa đội trưởng của đối phương không thể nào ai nấy đều lợi hại như vậy, chỉ cần xử lý một số đội trưởng bình thường, khiến nhân số của đối phương giảm xuống, người thắng của cuộc chiến tranh cuối cùng này tự nhiên sẽ là chúng ta thôi." Quý Ông mặt nở nụ cười, vẫn ung dung và bình tĩnh.

Dù sao kế hoạch lần này quả thực đã thành công, đối phương đã hao tổn một đội trưởng, mà phía bên mình hoàn hảo không chút tổn hại.

Chỉ cần những người khác hành động cũng thuận lợi, cộng thêm thuyền u linh, như vậy nhất định có thể khiến đối phương bị thiệt hại nghiêm trọng.

"Trước tiên tìm những người khác hội hợp, hiện tại kế hoạch chỉ hoàn thành bước đầu tiên, kế tiếp còn có việc càng quan trọng hơn phải làm." Đồ Tể trầm giọng nói.

Nhưng vào lúc bọn họ chuẩn bị rời đi.

Đột nhiên.

Quý Ông dường như nhận ra điều gì đó, hắn dừng bước chân, quay đầu nhìn về phía con hẻm nhỏ khuất trong bóng tối ở sau lưng.

"Ai đấy?"

Quý Ông nhỏ giọng quát, hiển nhiên phát hiện trong hẻm nhỏ có người.

Nhưng trong hẻm nhỏ không có bóng người xuất hiện, chỉ có một tiếng bước chân nặng nề quanh quẩn, hơn nữa cùng với tiếng bước chân vang vọng, còn có một tiếng động kỳ dị của kim loại cọ xát mặt đất phát ra.

"Chưa chắc là người sống, có lẽ là ác quỷ được thả ra từ trên thuyền u linh." Đồ Tể cầm lên dao phay lưỡi cong dính đầy máu, chẳng qua lúc này thân thể của hắn không có mập mạp như trước kia, mà là gầy đi rất nhiều.

Đây là bởi vì trước đó hắn đã thả ra một phần ác quỷ để đối phó với Lục Chí Văn.

"Đoán sai rồi, ta là người, còn là người địa phương sống ở địa phương." Một giọng nói trầm thấp vang lên trong hẻm nhỏ, nhưng kỳ dị là vẫn không thấy bóng người, chỉ có thể nghe thấy âm thanh.

Thông qua âm thanh để phán đoán, người trong hẻm nhỏ hẳn là đang không ngừng đi về phía bên này.

"Là đội trưởng bí mật của tổng bộ sao? Thật thú vị, nếu muốn ra tay thì cứ thử xem." Quý Ông vịn mũ, không có dự định rút lui, quyết định xử lý người ngạo mạn này trước.

Dù sao đối phương chỉ có một người, mà phía bên mình có tận ba người.

Người trong hẻm nhỏ không đáp lại, nhưng có thể rõ ràng nghe thấy tiếng bước chân tăng nhanh, đồng thời tiếng kim loại cọ xát mặt đất phát ra ngày càng dồn dập.

"Đến rồi." Lúc này, làn da màu xám tro trên người Đồ Tể lần nữa mấp máy, từng cái đầu người kỳ dị dữ tợn không ngừng chui ra từ bên trong lớp da.

Ác quỷ còn sót lại không nhiều giờ đây hiện ra, hắn định lần nữa thả ra, cho đối phương một kích trí mạng.

Nhưng khi tiếng bước chân kia đi ra hẻm nhỏ, xuất hiện cảnh tượng kỳ dị.

Đón lấy ánh đèn yếu ớt từ phương xa chiếu tới, một bóng dáng mơ hồ xuất hiện ở trước mặt hai người, bóng dáng mơ hồ kia như ẩn như hiện ở trong ánh sáng, hơn nữa khiến người cảm thấy sợ hãi là, tùy theo tia sáng xung quanh vặn vẹo, đứt đoạn, bóng dáng kia dường như cũng từ một biến thành hai, rồi lại biến thành bốn.

Hơn nữa trong tay của mỗi bóng dáng đều mang theo một cây đao lớn cũ kỹ, đao lớn kia thoạt trông có vẻ rất nặng, không thể cầm lên một cách dễ dàng, chỉ có thể đặt trên mặt đất kéo về phía trước, cho nên mới phát ra một loạt tiếng ma sát kim loại kỳ quái trên mặt đất.

Bốn bóng dáng mơ hồ lúc này cùng nhau tới gần Đồ Tể, một cây đao lớn cũ kỹ giờ phút này đã được giơ lên.

"Không ổn." Giây phút này, Đồ Tể cảm giác được một nỗi sợ hãi vô hình.

Nhưng đã quá muộn.

Trương Tiện Quang lúc này đánh tới không cho đối phương bất cứ cơ hội phản ứng, hơn nữa không chỉ một mình hắn ra tay, mà là bốn người ra tay cùng một lúc.

Linh dị tập kích như vậy đủ để xử lý bất cứ một vị đội trưởng nào, cũng đủ để giải quyết bất kỳ một vị Quốc Vương nào.

Giây sau.

Đao lớn cũ kỹ rơi xuống, bóng dáng hiện ra trong ánh sáng lắc người một cái lao tới.

Trong nháy mắt.

Đồ Tể thân thể cao lớn, mập mạp chợt bị xé toạc, cả người vô lực ngã xuống mặt đất với ánh mắt kinh ngạc, máu tươi sền sệt bắn tung tóe kèm theo tiếng kêu quái dị của ác quỷ.

Còn chưa kịp đối kháng, vị Quốc Vương biệt hiệu Đồ Tể này đã bị chém thành mấy mảnh, chết ngay tại chỗ.

"Vị thứ hai." m thanh của Trương Tiện Quang vang lên, bóng dáng mơ hồ lần nữa chậm rãi biến mất ở trong bóng tối.

Quý Ông chợt giật mình, hắn theo bản năng lui về sau mấy bước.

Nhưng ngay sau đó, xung quanh hắn cũng truyền đến tiếng bước chân nặng nề khi nãy, cùng với tiếng bước chân nặng nề vang lên, tiếng đao lớn cũ kỹ bị kéo lê ở trên mặt đất cũng cùng vang vọng ở bên tai.

m thanh này khiến Quý Ông cảm thấy sởn gai ốc.

Rõ ràng hắn đã bị theo dõi, sắp trở thành mục tiêu kế tiếp, nếu không nhanh một chút nghĩ biện pháp thì kết cục của hắn sẽ giống với Đồ Tể."