Khủng Bố Sống Lại [C]

Chương 3031: Biến Mất Trong Không



Trong khoang thuyền u linh, Dương Gian nắm lấy nửa cái xác bị khiếm khuyết trong tay, cũng xem như cục đá nặng trong lòng đã được buông xuống.

Chỉ cần chiếm được sức mạnh linh dị của con ác quỷ này, vậy thì hắn sẽ có năng lực phá vỡ hiện thực và linh dị, thậm chí còn có thể chiếm được sức mạnh linh dị khác, dù gì xe buýt quỷ cũng là sự tồn tại vô cùng đáng sợ, cho dù ác quỷ bị đụng nát chỉ còn một nửa, nhưng mà theo Dương Gian mà nói thì đó vẫn là sự tồn tại vô cùng nguy hiểm.

“Lập tức rời khỏi chỗ này.”

Dương Gian cầm lấy cái xác bị khiếm khuyết, lập tức chạy ra khỏi thuyền u linh.

Lúc này thuyền trưởng vẫn chưa quay về, xem ra Diệp Chân phải trả cái giá không thấp khi thành công kéo dài nó, chứ không thì hành động này tuyệt đối không thể nào thuận lợi như vậy.

Khi vừa rời khỏi chỗ này, Dương Gian cũng bắt đầu giá ngự ác quỷ mới.

Quỷ Bóng đen kịt dâng lên, giống như màu mực xâm chiếm cái xác khiếm khuyết trong tay hắn.

Theo sự xâm nhập của Quỷ Bóng, cái xác khiếm khuyết đó hình như đang muốn thức tỉnh, lại bắt đầu co rút, ngoài ra, nơi bị hư hại và vặn vẹo đang phục hồi với tốc độ mà mắt thường có thể nhìn thấy, nhưng bộ dạng bất thường này xuất hiện không phải do bản thân là của ác quỷ, mà là do Quỷ Bóng đang giá ngự nửa cái xác khiếm khuyết đó.

Do bản thân là Quỷ Bóng, nên bản thân có sẵn năng lực ghép xác, chỉ là do Dương Gian là một người ngự quỷ nên không dám tùy tiện giá ngự ác quỷ mới mà thôi, cho nên năng lực này Dương Gian rất ít sử dụng.

Dưới sự xâm nhập không ngừng của Quỷ Bóng, từ từ, Dương Gian và cái xác khiếm khuyết đó bắt đầu tạo ra một sự liên hệ.

Dương Gian có thể cảm nhận được, có một sức mạnh linh dị đáng sợ đang hòa nhập vào Quỷ Bóng, nhưng linh dị đáng sợ này đang chìm trong im ắng, một khi thức tỉnh, hắn tuyệt đối không thể khống chế được, sẽ lập tức bị linh dị này xâm nhập toàn thân, cuối cùng sẽ bị giành mất chủ quyền, bản thân mình sẽ trở thành xếp hình của ác quỷ, cho nên, vì muốn theo đuổi một sức mạnh linh dị vượt qua sự khống chế của bản thân là một việc vô cùng nguy hiểm.

Nhưng mà với tình hình này Dương Gian không quan tâm được nhiều vậy.

Không có sự giúp đỡ của linh dị khiếm khuyết của ác quỷ, Dương Gian thật chất không thể nào đối phó được với thuyền trưởng, còn nguy hiểm thì sau này mới tính, chỉ cần ác quỷ này giờ đang im ắng, chứ đừng thức tỉnh thì được rồi.

“Có chút không ổn.”

Trong lúc Dương Gian vừa rút khỏi, vừa giá ngự ác quỷ mới, thì trực giác nào đó nói với bản thân mình, hình như có thứ gì đó đang đi theo mình, khiến người ta cảm thấy bất an.

Tiếc là Quỷ Nhãn nhìn trộm xung quanh lại không thấy gì cả, xung quanh cũng không có nguy hiểm gì.

“Là cảm giác sai sao? Hay là ác quỷ bị ta ẩn núp đã nhắm trúng ta, chỉ là do ta chưa phát hiện mà thôi.” Dương Gian nhíu mày, trong lòng hắn cảnh giác, nhưng không có ngừng hành động lại.

Cho dù là chỗ này thật sự có ác quỷ xuất hiện thì hắn cũng không được làm chậm trễ thời gian.

Thời gian ở trên thuyền u linh càng lâu, thì hắn sẽ càng nguy hiểm.

Bởi vì trong lòng Dương Gian hiểu được sự không ổn ở xung quanh, hắn vẫn không có quan tâm, bởi vì có việc quan trọng hơn vẫn còn đang đợi mình xử lý.

Và trong lúc hắn hoàn thành rút lui khỏi thuyền u linh thì.

Ở bên ngoài, Diệp Chân vì muốn cản trở thuyền trưởng vào trong thuyền u linh nên đã liều hết mọi thứ, nhưng Diệp Chân vẫn gặp nguy hiểm, thậm chí nhiều lần hắn chưa kịp sử dụng năng lực của búp bê chết thay thì đã suýt chết rồi, nhưng may mắn thay, hắn vẫn còn một con búp bê gỗ hình người kỳ lạ đang nằm trên lưng hắn, con búp bê này không ngừng mở miệng, nhắc nhở cho Diệp Chân về mối nguy hiểm sắp xảy ra.

Nếu như không phải thế thì Diệp Chân đã chết từ lâu, thật chất không thể nào sống đến bây giờ được.

“Đây rốt cuộc là gì, tại sao lại đáng sợ như vậy, Diệp mỗ ta thật chất không phải là đối thủ của nó, cũng may ta sớm có phương án đinh quan tài để ứng phó, chứ không sẽ thật sự chết tại đây.” Lúc này Diệp Chân sắc mặt u ám, hắn đã không còn tự tin và kiêu ngạo như trước, ngược lại có chút thận trọng và bất an.

Tuy hắn mới ở tuổi dậy thì, nhưng hắn cũng rất thông mình, chứ không thì cũng không thể nào trong giới linh dị mà sống tới giờ.

Đối kháng trước đó đã khiến cho Diệp Chân hiểu rõ sâu sắc, hắn thật chất không thể nào đối phó được con quỷ trước mặt, chỉ là kéo dài thời gian ác quỷ trở về thuyền u linh đã phải liều mạng, chứ kéo dài thêm nữa sợ là không được.

Bởi vì lúc này thuyền trưởng đã cách thuyền u linh rất là gần, hình như đang đứng dưới thuyền u linh, chỉ còn mười mấy mét là có thể bước vào trong khoang thuyền u linh.

Nhưng cho dù thế thì Diệp Chân vẫn cản ở trước mặt, đang cản bước của ác quỷ.

Hắn không có rút lui, bởi vì hắn đã hứa với Dương Gian phải cản con ác quỷ này, là một người đàn ông nếu đã hứa rồi thì không thể nào không làm.

Chỉ là trạng thái hiện giờ của Diệp Chân có chút gay go.

Thanh kiếm dài méo mó trong tay của hắn lúc này đã không biết rớt ở đâu. Đó là cái giá mà hắn phải trả sau khi thất bại trước ác quỷ, ngoài ra, trên người hắn còn có nhiều vết cắt ghê tởm, giống như một xác chết bị chặt thành nhiều mảnh khâu lại với nhau vậy, và những vết thương đó thỉnh thoảng vẫn bị bung ra.

Cho dù có linh dị của Quỷ Chết Thay cũng không thể nào giúp cơ thể hồi phục lại.

Với tình hình này, trước đó Diệp Chân và Dương Gian lúc xông lên thuyền u linh đã từng xuất hiện qua, chỉ là lúc đó hắn phải đối diện với một đám ác quỷ tấn công, và lần này chỉ đang đối mặt với một con ác quỷ.

Nếu như tình hình này cứ tiếp tục kéo dài thì cho dù là Diệp Chân cũng sẽ phải chết.

Nhưng những gì Diệp Chân đã trả giá cũng không phải là không có thu hoạch gì, với một cây đinh quan tài rỉ sét.

Trong quá trình đối kháng với ác quỷ, Diệp Chân đã mạo hiểm và xém chút đã bị mất mạng mà cướp lại cây đinh quan tài, nhưng mà Diệp Chân cũng hiểu rõ thứ này không có tác dụng khi đối phó với ác quỷ, nhưng mà hắn càng hiểu rõ, nếu như trong tay của ác quỷ vẫn cầm lấy cây đinh quan tài thì tình hình của hắn sẽ càng thêm bị động.

“Đồ quỷ, chúng ta tiếp tục đấu với nhau.” Diệp Chân hừ một tiếng, sau đó quăng cây đinh quan tài đó qua một bên.

Phù một tiếng.

Đinh quan tài rất nhanh đã chìm trong Quỷ Hồ, trong chớp mắt đã biến mất.

Hắn tuyệt đối không thể để cho ác quỷ cướp được cây đinh quan tài, cho nên bỏ xuống hồ, dù gì khi Dương Gian quay về thì vẫn có thể lượm lại được.

Ánh mắt chết chóc của thuyền trưởng lúc này từ từ chuyển động, sau đó nhìn lên người của Diệp Chân, hình như đang suy nghĩ, là nên quay lên khoang thuyền giết chết Dương Gian, hay là ở đây giải quyết Diệp Chân.

Đối với nó, cả hai người này đều đáng chết, chỉ khác một điều là ai chết trước, ai chết sau.

“Không có động tĩnh? Không phải đã sợ Diệp mỗ ta sao?” Diệp Chân lúc này nhìn thấy sự khác thường của ác quỷ, đã không như trước mà cứ không ngừng đi về hướng thuyền u linh, mà lại đứng tại chỗ không động đậy.

Chỉ là đôi mắt chết chóc đó rất đáng sợ, cứ nhìn chằm vào mình, khiến cho người nổi da gà.

Những phút tiếp theo, đã xuất hiện bất thường.

Diệp Chân đột nhiên cảm giác trên đầu âm u, tia sáng hình như đã bị gì đó che đi, hắn bất giác ngước đầu lên nhìn.

Cái liếc mắt này lập tức làm cho Diệp Chân hai mắt đột nhiên co rụt lại.

Xác chết, vô số xác chết dày đặc, như che trời che nắng mà từ đỉnh đầu đổ xuống, số lượng đủ để nhấn chìm cả người của hắn, trong quá trình đổ xuống, có rất nhiều xác chết đã mở mắt tỉnh lại.

Đó thật chất không phải là xác chết… toàn là quỷ, vào lúc này, tất cả quỷ trên thuyền u linh hình như đều đã đổ xuống hết, chứ không như lẻ tẻ vài con rơi xuống như trước.

“Đáng chết.” Diệp Chân vừa kinh ngạc vừa tức giận, hắn nắm chặt tay lại, nhất thời không biết nên làm gì.

Bởi vì linh dị dày đặc che lắp như thế, hắn thật chất không thể trốn khỏi.

Ngay cả búp bê kỳ lạ nằm phía sau hắn lúc này cũng im miệng lại, không nói chuyện với Diệp Chân nữa.

Hoặc có thể búp bê hình người đó cảm thấy, Diệp Chân đã là một người chết, nó đang muốn bỏ đi người chủ này, để đổi một người khác.

Diệp Chân tức giận phản kích, hắn đã đánh lui vài cái xác lạnh giá, nhưng mà hắn quá nhỏ bé, thật chất không tác dụng gì, thay đổi không được gì, rất nhanh chưa tới hai giây thì lại bị đám ác quỷ dày đặc che lắp, ngay cả tiếng tức giận cũng e là cũng bị linh dị đáng sợ đó dập tắt.

Xung quanh mọi thứ đã chìm trong yên tĩnh chết chóc.

Lúc này thuyền trưởng vẫn không nhúc nhích, chỉ dùng đôi mắt chết chóc mà nhìn Diệp Chân đang bị chôn vùi, hình như đang đợi Diệp Chân chết đi.

Nhưng mà nó vẫn chưa đợi được Diệp Chân xuất hiện, thì nơi chôn vùi đó đã không còn động tỉnh.

Hình như, Diệp Chân đã chết.

Tuy nhiên, khi một số ác quỷ đang chìm xuống Quỷ Hồ, các xác chết tích tụ bắt đầu lan ra xung quanh và vị trí chôn vùi Diệp Chân lại dần dần được lộ ra.

Kỳ lạ là, vị trí đó lại không thấy hình dáng của Diệp Chân.

Đương nhiên, gần đó cũng không tìm thấy cái xác của Diệp Chân.

Hắn hình như đã biến mất trong không vậy.

Đôi mắt chết chóc của thuyền trưởng chuyển động, hình như đang tìm Diệp Chân, nhưng nó lại thất bại.

Với tình hình này, không ai có thể hiểu rõ.

Bởi vì Diệp Chân không thể nào mất tích, với tình hình lúc nãy quỷ của Diệp Chân đã bị phong tỏa từ trước, cơ hội trốn ra là không.

Trên thực tế, Diệp Chân không hề chạy thoát, hắn vẫn ở đó.

Chỉ là hiện giờ nơi Diệp Chân đang đứng không phải ở trong hiện thực, mà là ở nơi linh dị.

“Đây là đâu? Ta không phải ở thành phố Ozu sao?” Diệp Chân lúc này phát hiện bản thân mình đang đứng trên một con đường, con đường trước sau đang kéo dài, nhìn không thấy điểm dừng.

Và thế giới này rất tối tăm u ám, khắp nơi đều lộ ra một bầu không khí kỳ dị và chẳng lành.

“Đây là nơi linh dị tương ứng với hiện thực, cho dù là quỷ với cấp độ thuyền trưởng thì cũng không dễ dàng bước qua giới hạn này được.” Đột nhiên, có một giọng nói vang lên.

Diệp Chân tìm theo giọng nói, thì nhìn thấy trong khu rừng bên kia đường có một người đang đứng đó, người đó không ai khác, đó là Dương Gian.

Vào lúc nãy, Dương Gian vẫn chưa rời khỏi thuyền u linh, thì nhìn thấy cảnh Diệp Chân bị ác quỷ nhấn chìm, nên đã bất đắc dĩ mà hắn chỉ có thể dùng đến sức mạnh linh dị mà mình giá ngự chưa thuần thục, phá vỡ giới hạn hiện thực, kéo Diệp Chân và bản thân mình vào nơi linh dị này.

Chỉ có thể mới tránh được bị thuyền trưởng nhắm trúng.

“Cũng may có ngươi giúp ta kéo dài thuyền trưởng nên ta mới có thể thực hiện được bước đầu tiên trong kế hoạch của ta, chứ không, ta nhất định sẽ chết trong thuyền u linh, thật chất không thể sống sót mà bước ra đây được.” Diệp Chân nghiêm túc nói.

“Chỉ là chuyện nhỏ, không đáng để nhắc.” Diệp Chân hừ nhẹ một cái, vô cùng ngạo mạn.

Nhưng cả người đều là những vết thương không ngừng bị hở, lại cho thấy hiện giờ hắn chỉ giả bộ cố làm ra vẻ.

Hắn cần một khoảng thời gian nghỉ ngơi, ít nhất là trong thời gian ngắn là không thể đối mặt đối kháng với thuyền trưởng.

Dương Gian tiếp tục nói:

“Ngươi đã giúp ta hoàn thành bước quan trọng nhất, tiếp theo để ta ra tay lần nữa, triệt để bắt nhốt thuyền trưởng đó, kết thúc sự việc linh dị này.”

Nói xong, hắn từ từ liếc về phía sau một cái.

Phía sau Dương Gian là một khu rừng kỳ lạ.

Đi theo con đường giữa rừng đến cuối đường, thì có thể nhìn thấy một nhà cổ kiểu Trung.

Đó từng là ác mộng của hắn.

Nhưng rất nhanh đó sẽ trở thành ác mộng của thuyền trưởng."