Khủng Bố Sống Lại [C]

Chương 3034: Thuyền Trưởng Rơi Vào Trong Nhà Cổ



Bởi vì do không có thực lực trực tiếp đối phó với thuyền trưởng, nên Dương Gian và Diệp Chân chỉ có thể nghĩ ra cách dụ thuyền trưởng đi tới vị trí chính xác để thực hiện kế hoạch.

Nhưng nghĩ tới ác quỷ có biệt hiệu thuyền trưởng này lại có ý thức của người sống, nếu như ý đồ của Dương Gian quá rõ ràng thì sẽ có khả năng bị ác quỷ phát hiện, đến đúng đó muốn thành công thì rất là khó khăn, cho nên Dương Gian mới định dụ thuyền trưởng vào trong tòa nhà, và miếng đất trống ở cửa tòa nhà chính là con đường nhất định phải bước vào trong tòa nhà.

Đương nhiên, ác quỷ thật sự muốn vào trong tòa nhà thì có thể đi tới bất kỳ nơi nào.

Nhưng thuyền trưởng này là quỷ có ý thức của người sống, trong lúc hành động có lẽ sẽ tuân thủ quy luật hoạt động của người sống, rất có thể sẽ bước vào từ cửa chính.

Và giờ Dương Gian đang đợi cơ hội.

“Con quỷ đó thật chất là không mắc câu, Dương Gian, hình như kế hoạch của ngươi đã thất bại rồi.” Diệp Chân lúc này quan sát được, thuyền trưởng vẫn đứng bên ngoài tòa nhà không nhúc nhích, không có ý định muốn bước vào trong.

Nhưng những con quỷ khác nổi trên Quỷ Hồ lại không ngừng trôi vào trong tòa nhà.

Rất rõ ràng, thuyền trưởng không định ra tay, mà chuẩn bị dùng những con quỷ khác hao tốn sức của Dương Gian và Diệp Chân hai người họ.

“Nó đứng bên ngoài không nhúc nhích thì đã nói rõ kế hoạch đã thành công được một nửa, nếu như thuyền trưởng thật sự phát hiện ra chúng ta có phương pháp đối phó với nó, thì nó chắc chắn đã rời đi, thật chất không đứng tại đó.” Dương Gian nén giọng, Quỷ Hỏa đang cháy dữ dội lan trong tòa nhà, với các loại linh dị quấy nhiễu hắn không lo lắng lời nói của mình sẽ bị ác quỷ nghe trộm.

“Nó giờ không ra tay là vì đang muốn dùng những con quỷ khác để thăm dò chúng ta, những loại thăm dò này không thể không ngừng lại, chỉ cần chống được một thời gian, thuyền trưởng đó cảm thấy chúng ta không có thủ đoạn gì đặc biệt, nó tự nhiên sẽ mắc câu, cho nên hiện giờ không phải sợ nó không ra tay, mà chỉ lo nó và thuyền u linh cùng nhau biến mất rời khỏi.”

“Được rồi, hiện giờ chúng ta phải chuyên tâm một chút đối kháng với ác quỷ, khoảng thời gian này đừng có chết.” Dương Gian nghiêm túc nói.

“Ngươi đang xem thường Diệp mỗ ta sao?” Chân mày Diệp Chân nhíu lên, có chút giận.

Dương Gian nói:

“Ta không có ý xem thường ngươi, chỉ là với tình hình này ai cũng có thể chết trong tay của ác quỷ, ta chỉ có ý muốn nhắc nhở mà thôi.”

“Vậy còn tạm được.”

Diệp Chân lúc này gật đầu:

“Nhưng cực hạn của Diệp mỗ ta mãi mãi không chỉ thế, ta còn có không gian tiến bộ, chỉ là ý thức của ta đang áp chế thực lực của ta mà thôi, dù gì vô địch là một việc rất cô đơn, ta cho ngươi thời gian để vượt qua ta là chỉ muốn trên con đường vô địch có người đi cùng mà thôi.”

Trong lời nói của hắn vẫn đầy tự tin, chứ không để cho người khác cảm thấy hắn ngoan cố.

Dương Gian nhìn qua con búp bê gỗ hình người đang bò trên lưng hắn:

“Ta tin trên đường người ngự quỷ của ngươi có thể đi rất xa, nhưng con đó thì rất khó khiến người ta tin tưởng, ngươi tốt nhất ít mượn năng lực của nó.”

“Không sao, Diệp mỗ ta đối với việc hàng phục một con tiểu quỷ từ đó giờ cũng không phải là vấn đề, nếu nó dám phản ta, thì ta nhất định sẽ khiến nó mãi mãi không thể trở mình.” Diệp Chân nói.

“Hy vọng là thế.”

Dương Gian không nói thêm, bởi vì cuộc nói chuyện giữa họ đã bị một con ác quỷ tấn công tới nên đã bị đứt đoạn.

Trong góc u ám đó, với một thân hình chuyển động, có một cái đầu người chết nhợt nhạt từ trong bóng tối thò ra, sau đó kêu cót két vặn vẹo cái cổ cứng ngắc, hai con ngươi trắng bệch nhìn hai người một cách kỳ lạ.

Vào lúc này.

Cổ của hai người Dương Gian và Diệp Chân cũng bất giác mà chuyển động không ngừng, và đang phát ra tiếng kêu cót két.

m thanh giòn giả, nhưng lại có thêm tiếng xương bị nứt.

“Cút ra một bên.” Diệp Chân ra tay trước, cơ thể thoát khỏi ảnh hưởng của linh dị, trực tiếp xông qua đưa tay đánh một cú đấm vào đầu của bóng đen thò ra từ trong bóng tối đó.

m thanh trầm đục vang vọng, đầu người tái nhợt như bị trọng thương co rụt lại, như muốn trốn vào trong bóng tối.

Nhưng Diệp Chân đâu tha cho con quỷ đó, lại vài cú đấm đấm xuống, rất nhanh.

Cái đầu người tái nhợt vặn vẹo và chìm xuống, sau đó phát ra một âm thanh kỳ lạ, nhanh chóng rút vào trong bóng tối, sau đó ngay cả bóng tối trong góc đó cũng cùng nhau biến mất.

“Chịu đựng nhiều cú đấm vậy mới chịu cút khỏi? Thật đúng là đồ cứng đầu mà.” Diệp Chân không nhịn được mà chửi.

Nhưng đây cũng đã chứng minh, quỷ tấn công qua đây đã không còn dễ dàng đối phó, hắn phải bỏ ra nhiều công sức mới có thể đánh lui ác quỷ, nếu như trong lúc đó có những con ác quỷ khác tấn công hắn, thì sẽ rất khó mà đối phó, cho nên không thể nào mà không gánh chịu tấn công của ác quỷ, chỉ là như thể trên người sẽ có thêm nhiều vết thương.

Bởi thế với tình hình này, Diệp Chân mới hiểu được hiện giờ Dương Gian rốt cuộc là đáng sợ cỡ nào.

Hắn tận mắt nhìn thấy, Dương Gian giơ tay đánh ác quỷ tấn công một cái, thì vừa đánh một cái thì đã không biết đã bay đi đâu, chỉ biết rằng con ác quỷ đó đã không bao giờ xuất hiện nữa.

Không nên nhìn nhiều, không nên nhìn nhiều.

Càng nhìn thì càng ngưỡng mộ.

Diệp Chân cố gắng xoay qua không nhìn cảnh tượng Dương Gian đối phó với ác quỷ, hắn chỉ có thể để lại ngọn lửa bực tức đó xả lên trên những con ác quỷ tấn công mình, dưới tình hình được Dương Gian gánh một phần lớn, hắn hiện giờ có chút không kiêng nể.

Trong tòa nhà trống trải đối kháng linh dị vẫn không ngừng diễn ra.

Theo thời gian từ từ trôi qua, Dương Gian và Diệp Chân trong tòa nhà vẫn chưa bị ác quỷ giết chết, mà còn có xu hướng có thể duy trì cuộc đối kháng này.

Với tình hình này xuất hiện, ác quỷ đứng trên Quỷ Hồ ở ngoài tòa nhà có chút nôn nóng, hắn không còn đứng tại chỗ không nhúc nhích như trước nữa, mà bắt đầu đi xung quanh tòa nhà, nhìn giống như một người sống đang gặp chuyện có vẻ rất lo lắng, suy nghĩ xem có nên vào tòa nhà và trực tiếp giết chết Dương Gian và Diệp Chân hay không.

Cho dù là hai người liên thủ, dưới tình hình trực diện đối phó thì vẫn không phải là đối thủ của thuyền trưởng, điều này người cũng biết, và quỷ cũng biết.

Chỉ là thuyền trưởng có ý thức của người sống, phát hiện Dương Gian có chút thay đổi, khiến nó cảm thấy bất an, nhưng ý thức người sống của nó lại không thể kìm nén bản tính của ác quỷ, nó đi quanh quẩn như thế thật chất là muốn giết chết Dương Gian và Diệp Chân.

Do thời gian cứ thế trôi đi, bản tính của ác quỷ càng thể hiện rõ ràng hơn.

Ở bên ngoài tòa nhà bất kể thuyền trưởng đi tới đi lui như thế nào, thì Dương Gian cũng quan sát được một điểm, mỗi lần nó đi lại, thì khoảng cách giữa tòa nhà lại gần hơn, và cũng cách cạm bẫy gần hơn một chút.

Sự thay đổi này có lẽ ngay cả bản thân thuyền trưởng cũng không phát hiện.”

Bởi vì đây là xu thế của bản năng ác quỷ, và không liên quan đến thứ khác. “Kế hoạch sắp thành công rồi.”

Vào lúc này Dương Gian đã không còn tập trung đối kháng với ác quỷ, mấy con Quỷ Nhãn của hắn lúc này đã khóa chặt miếng đất trống ngoài cửa tòa nhà.

Hắn không còn nhìn chằm vào thuyền trưởng, bởi vì linh dị nhìn trộm sẽ làm cho thuyền trưởng phát giác, hắn chỉ cần nhìn chằm vào vị trí của cạm bẫy đó thì được rồi.

“Dương Gian đây là đang làm gì? Dẫn theo Diệp Chân vào trong tòa nhà thì không ngừng đối kháng với ác quỷ, hắn không có ra tay đối với thuyền trưởng, rõ ràng cội nguồn là ở đó, tại sao hắn lại phải hao tốn sức với những con quỷ đó? Đây là hành động không có ý nghĩa.” Lúc này Đồng Thiến có chút nôn nóng, trong lòng có rất nhiều nghi vấn.

Nhưng Hà Nguyệt Liên và người giấy Liễu Tam ở bên cạnh vẫn không nói câu nào, tới khi Đồng Thiến hỏi thì người giấy Liễu Tam mới nói:

“Sự hao tốn sức này không có ý nghĩa, những việc này đối với ai cũng có thể hiểu, ngươi cảm thấy Dương Gian sẽ không hiểu sao?”

“Hắn đang có kế hoạch gì đó, và ác quỷ hình như cũng đã phát hiện, chứ không thời gian qua lâu vậy mà sao vẫn chưa vào trong tấn công Dương Gian và Diệp Chân.” Hà Nguyệt Liên bình tĩnh nói.

“Cả hai bên đang cá cược với nhau, thuyền trưởng đang đợi những con quỷ khác hao sức hai người họ, và Dương Gian đang đợi thời cơ đối kháng với ác quỷ… chỉ là chúng ta vẫn chưa rõ Dương Gian rốt cuộc đang dùng phương pháp gì đối phó với thuyền trưởng, nhưng mà không biết cũng tốt, nếu như chúng ta cũng biết thì thuyền trưởng cũng sẽ biết được.”

Người giấy Liễu Tam gật đầu:

“Không sai, hiện giờ xem ai không chịu nổi trước, ta có dự tính, cuộc chiến này rất nhanh sẽ có kết quả.”

Đồng Thiến có chút ngơ ngác, sau đó có chút hổ thẹn, xem ra sự chênh lệch giữa bản thân mình và các đội trưởng vẫn còn rất xa.

Đây không phải là sự chênh lệch về sức mạnh linh dị, mà là sự chênh lệch về kinh nghiệm và ý thức.

Rất nhanh.

Thuyền trưởng cứ không ngừng đi quanh quẩn bên ngoài tòa nhà, giới hạn cuối cùng nào đó cũng đã tới.

Vào lúc này thuyền trưởng đã bước vào trong cạm bẫy, nhưng nó vẫn không hề phát hiện, bởi vì trong hiện thật khoảng đất trống này là không có vấn đề.

“Không phải vào lúc này.”

Trong lòng của Dương Gian có chút kích động, nhưng hắn vẫn chưa lập tức ra tay, bởi vì vị trí thuyền trưởng đó đứng rất gần với bên ngoài, một khi ra tay thì đối phương có thể sẽ rơi ra bên ngoài nhà cổ, vì muốn chắc chắn hơn thì phải để đối phương đi thêm năm bước nữa.

Và giây phút này hình như đã triệt để đánh bay mất sự cảnh giác của thuyền trưởng.

Thuyền trưởng vẫn tiếp tục đi, vào lúc này nó hình như đã cách tòa nhà xa một chút, vị trí cạm bẫy đã được dời ra ngoài.

Rõ ràng, lúc nãy thuyền trưởng có ý muốn tới gần, từng bước của nó rất cẩn thận, đang muốn dụ Dương Gian ra tay.

Nhưng Dương Gian vẫn rất kiên nhẫn, và thuyền trưởng cũng không ngờ rằng, nguy hiểm không ở trong tòa nhà, mà là ở ngoài tòa nhà.

Lại qua được một lúc, cơ hội cuối cùng đã tới.

Thuyền trưởng lúc này đã không kiềm chế được bản tính của ác quỷ, đôi mắt chết chóc của nó từ từ chuyển động, sau đó bước chân cứng đơ bước vào trong tòa nhà, nó biết rằng những con quỷ khác không cách nào hao sức Dương Gian và Diệp Chân được, chỉ có bản thân mình ra tay mới có thể giết chết hai người họ.

Giết chết Dương Gian, giết chết Diệp Chân…

Bản năng của ác quỷ bị thúc đẩy một cách điên cuồng, ngay cả ý thức của một người sống cũng không thể áp chế. Lúc này, thuyền trưởng đã vô tình đi vào trong cạm bẫy, và là vị trí chính giữa. “Ra tay.”

Vào lúc này, Quỷ Nhãn của Dương Gian ẩn núp trong tòa nhà đều mở ra hết, sau đó hắn không quan tâm đến những con quỷ xung quanh, trực tiếp đụng nát một tấm kính để xông ra ngoài.

“Haha, nở mày nở mặt là ở hôm nay đây, Diệp mỗ ta đã đến đây.” Diệp Chân lúc này cười điên cuồng mà xông ra tòa nhà.

Hai người lập tức từ trên cao tòa nhà nhảy xuống.

Tuy nhiên, vào khoảnh khắc khi họ đập vỡ tấm kính, cả thế giới xung quanh đột nhiên dừng lại, sau đó vô số vết nứt xuất hiện trong thế giới tĩnh lặng như kính vỡ này, và cuối cùng những vết nứt này nhanh chóng mở ra, và thế giới trước mặt họ dường như giống như một tấm gương vỡ tan.

Nhưng đằng sau thế giới tan vỡ, lại có một thế giới mới đã xuất hiện.

Đây là nơi linh dị đối xứng với hiện thực, đó là một màn u ám, vô tận, khắp nơi đầy sự lạnh lùng và xa lạ.

Nhưng chỗ bọn họ đang đứng là khu rừng già, mà ở giữa khu rừng già này lại có một ngôi nhà cổ kiểu Trung Quốc bằng gỗ, bọn họ không ngừng hướng về phía ngôi nhà cổ bên dưới.

Nhưng so với này, thì vị trí của thuyền trưởng lúc này vô cùng nguy hiểm.

Do Dương Gian đánh vỡ giới hạn hiện thực và linh dị, thuyền trưởng rõ ràng không có làm gì nhưng lại đứng giữa sân của ngôi nhà cổ.

Cả ngôi nhà cổ chìm trong bóng tối, chỉ có một chút ánh sáng lẻ loi lói từ ngoài hiên nơi thuyền trưởng đang đứng, nơi này giống như một cái lồng, người và quỷ vào đây cũng không thể nào rời đi.

Và cái lồng này không phải chuẩn bị cho người, mà là vì một người già mà chuẩn bị. Bây giờ, thuyền trưởng đã trúng kế của Dương Gian, vô tình đã bước vào trong nhà cổ đáng sợ này. Con ngươi chết chóc của thuyền trưởng chuyển động, nó nhìn vào vị trí đại đường của nhà cổ.

Ở giữa sảnh, có một chiếc ghế màu đen và cũ kỹ, trên đó hình như có một bóng người gầy gò và đáng sợ... Đó là một ông già đã chết từ lâu.

Vào lúc thuyền trưởng nhìn thấy người già này cơ thể cứng đơ tự giác lui xuống vài bước.

Quỷ là không cảm nhận được sợ hãi, nhưng hành động lúc này của thuyền trưởng như muốn nói cho mọi người biết, nó đang sợ.

Xịt ~!

Một âm thanh kỳ lạ đột nhiên vang lên, đó là tiếng ma sát giữa cái ghế cũ kỹ và mặt đất phát ra, chiếc ghế thái sư màu đen đặt ở giữa sảnh lại nhúc nhích.

Cảnh đáng sợ nhất đã xuất hiện, đó là cái xác người già nhưng không thối rữa mà ngồi trên ghế đó đã từ từ đứng dậy, bởi vì động tác này nên mới đẩy cái ghế đó.

Bởi vì trong tòa nhà này không cho phép bất kỳ linh dị nào xuất hiện.

Thuyền trưởng không phải người sống, mà là ác quỷ, do đó nó xuất hiện đã kích hoạt điều cấm kỵ đáng sợ nào đó.

Tiếng bước chân nặng nề, trong đại sảnh thân hình đáng sợ của người già đang từ từ bước tới thuyền trưởng.

“Kế hoạch thành công rồi, bây giờ chỉ chờ phim hay trình chiếu, để ta xem Trương Động người ngự quỷ xuất sắc nhất của đời trước trong giới linh dị, và giờ là ác quỷ sau khi chết rồi thức tỉnh, phải chăng sẽ thuyền trưởng sẽ ở lại đây?”

Lúc này Dương Gian và Diệp Chân đang rơi xuống, nhưng họ không rơi trong nhà cổ, mà là rơi trên nóc nhà cổ.

Họ phải chắc chắn rằng thuyền trưởng sẽ không thoát ra từ trong nhà cổ, do đó nhất định phải canh giữ ở đây, phải đảm bảo rằng vào lúc quan trọng phải quấy nhiễu hành động của thuyền trưởng.

“Một nơi rất đáng sợ.” Lúc này Diệp Chân nhíu mày không lên tiếng, trong lòng đang sợ.

Cho dù là hắn nhìn trong nhà cổ cũng cảm thấy kịch tích, chỗ này mà bước vào trong thì không thể nào sống sót mà bước ra được, bây giờ cho dù là ở nóc nhà nhìn trộm thì linh dị toàn thân cũng đang phát ra tín hiệu cảnh cáo.

Đây là cấm địa, là người sống tuyệt đối không thể nào bước vào được.

Dương Gian đứng bên cảnh thần thái cũng rất nặng nề.

Bởi vì hắn biết, có rất nhiều người ngự quỷ xuất sắc thời dân quốc sau khi chết đi linh dị bản thân sẽ bị chia cắt, làm giảm đi cái giá của ác quỷ thức tỉnh, chỉ có duy nhất Trương Động trong nhà cổ này chết đi lại không bị linh dị chia cắt, lần trước sau khi đưa thư, ác quỷ Trương Động thức tỉnh vẫn còn quanh quẩn ở đây.

Nhưng mà hiện giờ Dương Gian đã hiểu, sau khi Trương Động chết đi đã dùng cái xác của mình để bảo quản khu rừng này.

Chứ không, thời gian qua lâu vậy, quỷ ngoài nhà cổ trong khu rừng sớm đã không biết sống lại bao nhiêu lần rồi, nhưng mà hiện giờ, khu rừng ngoài nhà cổ vẫn yên tĩnh.

Đây rõ ràng là có quan hệ với người già đó."