Khủng Bố Sống Lại [C]

Chương 3036: Ông Tần Hạ Màn



Lúc này Dương Gian còn có Diệp Chân vẫn không biết ở ngoài thành phố Ozu những người của Liễu Tam đã lựa chọn thả tượng điêu khắc của ông Tần xuống, hiện giờ họ vẫn đang ở trong nhà cổ nơi linh dị, tận mắt chứng kiến thuyền trưởng đáng sợ đó không cách nào giải quyết, đang đứng trước mặt ông già ở nhà cổ, bị xóa đi từng chút một, cuối cùng thì cả cơ thể đều biến mất, chỉ còn để lại một bánh lại bằng gỗ.

Và thuyền trưởng thật sự chính là bánh lái đó.

Khi nhìn thấy bánh lái đó, sắc mặt của Dương Gian có chút thay đổi, nhưng mà rất nhanh hắn đã từ từ chấp nhận tình hình này, và cũng hiểu rõ tại sao thuyền trưởng lại có thể khống chế thuyền u linh, và cũng hiểu tại sao đinh quan tài lại mất hiệu lực.

“Đây là một trong những bánh lái trên thuyền u linh, và khi thuyền u linh mất đi bánh lái thì sẽ rất nhanh lại xuất hiện một bánh lái khác, để khống chế chiếc thuyền.” Diệp Chân ở bên cạnh đột nhiên mở miệng nói.

Dương Gian ngơ ngác, sau đó nói:

“Sao ngươi biết được? Tin tức từ đâu ra.”

“Tiểu đệ của ta nói.” Diệp Chân vô cùng tự đắc nói.

“Là búp bê gỗ hình người kỳ lạ phía sau người sao?”

Dương Gian liếc nhìn một cái:

“Nhưng mà tin tức này có thể là thật, bởi vì lúc trước ta mới giải quyết một thuyền trưởng, nhưng mà mức độ đáng sợ của thuyền trưởng đó vẫn không cao, ngoài ra, trước đó trên thuyền u linh vẫn có thể tìm ra được cái bánh lại.”

“Đó là một trong những cái đó, bánh lái trên thuyền u linh có rất nhiều.” Diệp Chân nói:

“Nhưng mà người đừng có lo lắng, với cấp độ bánh lái này số lượng rất, rất là ít.”

“Theo ngươi nói thế, vậy thì cho dù hiện giờ thuyền trưởng ở lại trong nhà cổ, thì thuyền u linh vẫn có thể xuất hiện thuyền trưởng mới, đến lúc đó lại lần nữa vận hành?” Sắc mặt của Dương Gian lập tức nghiêm túc.

“Tiểu đệ ta nói như vậy.” Diệp Chân trả lời.

“Bận hết cả ngày, mạo hiểm lớn như vậy, mà chỉ là như thế thôi? Đáng chết.” Tâm trạng của Dương Gian lúc này vô cùng tệ, tuy kế hoạch đã thành công, nhưng sự thật lại khiến cho người ta tuyệt vọng.

Diệp Chân nói:

“Cuộc chiến của chúng ta là liên thủ vượt cấp, thực lực và trí tuệ song toàn, có hiệu quả như thế đã là không tệ, đừng có nản, đến lúc đó không gì phải lo, mà chúng ta sẽ càng chiến càng mạnh, càng chiến càng dũng, tới cuối cùng thuyền u linh sẽ bị đạp ở dưới chân.”

Hắn vẫn tự tin, cảm thấy hiện giờ đã nắm bắt phần thắng.

Tuy lời nói của Diệp Chân có chút ngây thơ, nhưng mà Dương Gian cảm thấy cũng có lý, hắn lập tức điều chỉnh lại tâm trạng, không còn day dưa, dù gì lần này chúng ta đối kháng với thuyền trưởng cuối cùng chúng ta cũng đã thắng.

“Nếu giờ sự việc của thuyền trưởng đã giải quyết xong, vậy thì chúng ta không cần thiết tiếp tục ở lại đây, chúng ta rời khỏi đây quay trở về thành phố Ozu, nếu không có ta xử lý sự việc linh dị ở thành phố Ozu, vậy thì quỷ trong Quỷ Hồ đa số đã bị mất khống chế, và Trương Động chết trong nhà cổ giờ đã thức tỉnh, chúng ta không thể bị Trương Động đó nhắm trúng, chứ không chúng ta sẽ chết ở đây.”

Dương Gian nói xong, đầu cũng không có quay lại, lập tức nhảy từ trên nóc nhà cổ xuống.

“Đợi ta, hiện giờ chúng ta là một nhóm, không thể bị sót lại.” Diệp Chân cũng lập tức theo sau.

“Ngươi đúng là đê tiện mà.” Dương Gian nói.

Hắn cũng không muốn có cái xưng hồ kỳ lạ như vậy, lúc trước còn đi học, khi đi chung với Trương Vĩ thì bị người ta xưng là nhóm Dương Vĩ, hiện giờ bước vào trong giới linh dị thì lại có thêm nhóm Chân Gian, đúng là không phải tên tốt gì?

Trong lúc nói chuyện thì hai người họ đã rời khỏi phạm vi nhà cổ.

Và ở giữa sân của ngôi nhà cổ, ông già Trương Động lúc này với vẻ mặt vô hồn và đáng sợ đầy những đốm xác chết do bị thiếu đi mục tiêu tấn công, nên đã từ từ hạ cánh tay xuống và đã ngừng lại, sau đó bước chân nặng nề và chậm chạp đi về hướng đại sảnh, một lúc sau, nó đã trở về chiếc ghế thái sư màu đen.

Cái xác ông lão đáng sự lần nữa ngồi xuống, và cũng giống như trước, đầu hướng ra giữa sân, đang đợi người tiếp theo xông vào.

Rất nhanh, ngôi nhà cổ lần nữa đã bị bóng tối và chết chóc bao trùm.

Ở đây cũng giống như trước không hề thay đổi, điều thay đổi duy nhất là dưới đất có thêm một bánh lái lâu đời.

Dương Gian và Diệp Chân không có bước vào khu rừng bên ngoài ngôi nhà cổ, mà ngừng lại cách nhà cổ đó không xa.

Sau đó Dương Gian dùng sức mạnh linh dị, lần nữa phá vỡ giới hạn giữa hiện thực và nơi linh dị, hai người đã biến mất bên khu rừng yên tỉnh.

“Vũ khí của ngươi vẫn còn trong nhà cổ, không định lấy sao?” Vừa quay về hiện thật, Diệp Chân đột nhiên nhớ ra, sau đó nhắc nhở.

“Vào lúc này không lo được nhiều vậy, vũ khí linh dị của ta chỉ để trong nhà cổ, chứ đâu có bị mất, sợ gì chứ, và trong nhà cổ có Trương Động giúp ta canh chừng, nên cũng không sợ bị ai đó lấy mất vũ khí của ta, đợi sau khi kết thúc sự việc thuyền u linh, ta sẽ tìm cơ hội quay về lấy là được rồi.” Dương Gian nói.

Tuy hắn nói rất nhẹ nhàng, nhưng hiện tại hắn không có đủ dũng khí bước vào trong nhà cổ để lấy lại cây thương dài.

Một khi bước vào trong, thì nói không chừng không bước ra được.

Sau khi quay về hiện thực.

Quỷ Nhãn của Dương Gian lập tức hoạt động, đang nhìn trộm tám phương bốn hướng.

Sau đó cảnh tượng trong hiện thực lại vượt qua ý định của hắn.

Số lượng ác quỷ vô cùng nhiều trên Quỷ Hồ vào lúc này lại trở nên ít đi, xung quanh chỉ quanh quẩn mấy chục con ác quỷ.

“Đống ác quỷ đó đã đi đâu?” Dương Gian còn tưởng ác quỷ trong Quỷ Hồ đã rời khỏi khu vực này, nhưng khi hắn thăm dò thì lại không thấy dấu vết của ác quỷ trong thành phố Ozu.

Nhưng

Đống ác quỷ quanh quần bên Quỷ Hồ hình như đang về một hướng.

Đó là … hướng của thuyền u linh.

“Dương Gian, các người cuối cùng cũng đã về, tình hình có chút thay đổi.” Vào lúc này người giấy Liễu Tam đột nhiên nhìn thấy Dương Gian và Diệp Chân, hắn đã nhanh chóng chạy qua.

Dương Gian lập tức hỏi:

“Liễu Tam, vậy là sao? Thuyền u linh không những không bị mất khống chế, mà ngược lại đống quỷ này hình như bị dẫn dắt lần nữa quay trở lại thuyền u linh.”

Liễu Tam lập tức nói:

“Mọi việc này đều do ông Tần làm, trong khoảng thời gian các ngươi biến mất, ác quỷ bị mất khống chế và lan ra, thuyền u linh lần nữa di chuyển, bất đắc dĩ nên đã mở tượng điêu khắc ông Tần ra … May mắn là ông Tần vẫn còn sống, và lúc nãy ông Tần đã đi lên thuyền u linh, sau đó chuyện ly kỳ đã xảy ra, tất cả quỷ trong Quỷ Hồ đang lan vào thành phố Ozu đều hướng về thuyền u linh, hiện giờ đa số quỷ đều đã lên thuyền, chỉ còn lại số lượng nhỏ này thì vẫn còn ở đây.”

“Sau khi giải quyết xong số lượng nhỏ này, thì ông Tần sẽ đích thân lái thuyền u linh rời khỏi.”

“Là vậy sao?” Dương Gian nghe xong đại khái hiểu rõ tình hình, hắn lập tức nhìn về hướng thuyền u linh.

Chả trách sao thuyền u linh không mất khống chế, thì ra là do ông Tần trở thành thuyền trưởng tiếp theo.

Hiện giờ thuyền u linh do hắn khống chế.

Nhưng mà…. Với trạng thái hiện tại của ông Tần e là khống chế không được lâu.

“Ta lên thuyền u linh xem sao.” Dương Gian lập tức đưa ra quyết định.

“Đây không phải là ý hay, trạng thái của ông Tần không được ổn.” Người giấy Liễu Tam lắc đầu, hy vọng Dương Gian bỏ qua cách nghĩ này.

Dương Gian nói:

“Đây là thời khắc cuối cùng của ông Tần vẫn còn sống, ta muốn biết hắn còn gì muốn nói không, tuy tùy tiện lên thuyền rất là mạo hiểm, nhưng ta cũng không phải là lần đầu tiên lên thuyền u linh, lòng tin rời khỏi đó an toàn thì vẫn có.”

Hiện giờ hắn giá ngự quỷ trên xe buýt quỷ, đối với tự vệ thì vẫn có.

“Vậy ngươi hành động nhanh lên.” Người giấy Liễu Tam nói.

“Giờ đã hành động.” Dương Gian chưa nói xong thì đã biến mất.

Hắn lợi dụng Quỷ Vực mức độ lớn nhất để tiếp cận thuyền u linh, muốn lên thuyền thì chỉ có thể dựa vào bản thân mình, bởi vì dưới sự quấy nhiễu của linh dị thì Quỷ Vực thật chất không thể nào bao phủ qua đó.

Nhưng mà đối với lên thuyền thì Dương Gian đã quá rành.

Rất nhanh, Dương Gian đã tới boong tàu của thuyền u linh.

Hắn ngước đầu nhìn về vị trí phòng khống chế.

Cách lớp kính ố vàng và bẩn thỉu, Dương Gian nhìn thấy một ông lão đang đứng bên trong, ông lão đứng bất động, tay cầm bánh lái, như đang điều khiển con thuyền đổ nát và đáng sợ này.

Sự xuất hiện của Dương Gian hình như đã làm cho ông Tần ở phòng khống chế chú ý tới.

“Thời gian của ta không nhiều, ngươi không nên mạo hiểm tới đây, bản thân ta tỉnh lại cũng là vì lúc này, làm việc cần làm, việc còn lại thì phải xem ngươi.” Giọng nói khàn khàn của ông Tần vang lên.

“Nghe nói ngươi có thể dự đoán tương lai rất là xa, có phải ngươi đã sớm dự đoán được tình hình của hôm nay? Cho nên mới lựa chọn phong ấn bản thân, chừa lại một hơi thở.” Dương Gian trực tiếp hỏi.

Ông Tần không phản bác, mà chỉ nói:

“Dự đoán của ta chỉ thuộc về tương lai của bản thân ta mà thôi, ta sẽ dẫn theo thuyền u linh này cùng biến mất trên thế giới này, đây là cách sắp xếp tốt nhất, cũng là một phần cống hiến cuối cùng có thể làm cho thế hệ sau.”

“Cho nên thuyền u linh tới thành phố Ozu không phải là chuyện ngẫu nhiên, mà ngươi biết Trương Động được chôn tại nhà cổ ở đây? Cho nên lợi dụng Trương Động đã chết đi để đối phó với thuyền trưởng, đây là kế hoạch đã sớm được sắp xếp, ta chỉ là người chấp hành kế hoạch này mà thôi?” Dương Gian hỏi.

“Vị trí nhà cổ có thể là bất kỳ nơi nào ở nơi linh dị, nếu đã thế, thì tại sao không thể ở thành phố Ozu chứ? Như thể có thể tiện tay để hậu bối giải quyết một chuyện phiền phức, đây là kiến nghị lúc trước ta đưa ra cho Trương Động, không có ý nghĩa đặc biệt gì, ngươi đừng suy nghĩ nhiều quá.” Ông Tần nói.

“Thì ra là vậy, mấy chục năm trước ngươi đã dự đoán được thuyền u linh sẽ xuất hiện tại thành phố Ozu, cho nên ngươi đã kiến nghị Trương Động xây nhà cổ tại đây, cũng là vì hôm nay.” Sắc mặt của Dương Gian thay đổi.

Đúng là đám lão già thời dân quốc, quả nhiên một người đáng sợ hơn một người.

Sự việc có thể dự đoán trước mấy chục năm, vậy cũng làm được.

“Nếu như ngươi có thể dự đoán xa như vậy, vậy thì sau này sự việc sẽ thay đổi như thế nào, ngươi có thể nói không?” Dương Gian hỏi lần nữa.

Giọng nói khàn của ông Tần truyền ra từ trong phòng khống chế:

“Nghiêm khắc mà nói, thì năng lực của ta không phải là dự đoán, mà ta chỉ là đang nói chuyện với ta trong tương lai mà thôi, mà hôm nay ta sẽ chết đi, ta cũng không còn tồn tài trong tương lai, cho nên dự đoán của ta chỉ tới hôm nay, đây là cực hạn của ta, tương lai sẽ trở nên như thế nào ta cũng không biết.”

Nói chuyện với mình trong tương lai?

Đây là năng lực dự đoán của ông Tần sao?

Trong lòng của Dương Gian sợ hãi, chả trách sao luôn có cảm giác ông Tần cái gì cũng biết.

“Ngươi có thời gian mười phút để thả quỷ trong Quỷ Hồ ra, ta có thể giúp người dẫn hết toàn bộ quỷ trong Quỷ Hồ lên thuyền u linh và cùng nhau biến mất, đây xem như một chút chiếu cố đặc biệt của ta dành cho ngươi.” Ông Tần đột nhiên lại nói.

“Ngươi thật sự không thể dự đoán trước tương lai sao?” Dương Gian vẫn không xác nhận.

Giọng nói ông Tần không còn vang lên, cũng không biết là không cách nào nói tiếp, hay là lựa chọn từ chối trả lời.

Dương Gian nhìn thấy thái độ kiên quyết như vậy, không còn muốn tiết lộ tin tức tương lai, nên không còn cách nào chỉ có thể xoay người rời khỏi thuyền u linh, sau đó nhân còn thời gian cuối cùng đã thả quỷ trong Quỷ Hồ ra, thanh lý linh dị trong Quỷ Hồ, chứ không sau này Quỷ Hồ của hắn sẽ không thể nào dùng được.

“Dương Gian!”

Lúc hắn vừa rời khỏi thuyền u linh, đột nhiên nghe tiếng của ông Tần lại vang lên lần nữa, hình như đang gọi tên của mình, mà hình như không phải.

Dương Gian vừa quay đầu, hình như nhìn thấy sau tấm kính ố vàng, trên khuôn mặt già nua thối rữa của ông Tần hiện lên một nụ cười.

Nụ cười có chút đáng sợ, nhưng lại có chút an ủi.

“Vào lúc mọi người gọi tên của ngươi, thì nói lên thời kỳ linh dị sắp kết thúc.”

Một tiếng thì thầm trầm thấp vang vọng trong xe, nhưng đáng tiếc, trên đời này không ai có thể nghe được những lời cuối cùng của ông Tần nữa."